Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
truong-sinh-co-dao-theo-luyen-ra-si-tinh-co-bat-dau.jpg

Trường Sinh Cổ Đạo: Theo Luyện Ra Si Tình Cổ Bắt Đầu

Tháng 2 3, 2025
Chương 672. Kết cục Chương 671. Chém giết Vĩnh Dạ Đạo Chủ
dau-pha-bat-dau-dau-thanh-truyen-thua.jpg

Đấu Phá: Bắt Đầu Đấu Thánh Truyền Thừa

Tháng 4 23, 2025
Chương 339. Đại kết cục Chương 338. Hình ảnh
dai-chuong-mon-chuyen-ganh-toi

Đại Chưởng Môn Chuyên Gánh Tội

Tháng 10 21, 2025
Chương 342 : Ngọc Yên các Chương 341 : Tiểu Lạc tung tích
cuu-am-ta-de.jpg

Cửu Âm Tà Đế

Tháng 1 19, 2025
Chương 1562. Chí cường Chương 1561. Rất kỳ lạ
tan-the-tro-choi-bat-dau-tu-tay-minh-giet-hoa-khoi-ban-gai.jpg

Tận Thế Trò Chơi: Bắt Đầu Tự Tay Mình Giết Hoa Khôi Bạn Gái

Tháng 1 24, 2025
Chương 1035. Phiên ngoại: Lâm gia dạ yến ( cuối cùng ) Chương 1034. Phiên ngoại: Lâm Gia dạ yến (3)
tong-man-tu-killer-queen-bat-dau

Tổng Mạn: Từ Killer Queen Bắt Đầu

Tháng mười một 6, 2025
Chương 647: Hồi cuối chuyện xưa kết cục để ta tới quyết định! Chương 646: Xoắn ốc phúc âm
long-chau-ta-dem-hakai-ngung-tu-den-vo-cung-lon.jpg

Long Châu: Ta Đem Hakai Ngưng Tụ Đến Vô Cùng Lớn

Tháng 1 18, 2025
Chương 201. Mới Thần Huỷ Diệt tụ hội Chương 200. Ta không cẩn thận đột phá
ta-va-nhuyen-manh-ban-gai-yeu-duong-thuong-ngay.jpg

Ta Và Nhuyễn Manh Bạn Gái Yêu Đương Thường Ngày

Tháng 1 25, 2025
Chương 1338. Hoàn tất cảm nghĩ Chương 1337. Tên!
  1. Devil'S Path: Quỷ Giới Và Nhẫn Giới
  2. Chương 316: Shinobi ở dị giới
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 316: Shinobi ở dị giới

Tiếng nổ vang vọng làm rung chuyển cả khu phố. Khói bụi mịt mù, mảnh gỗ và gạch vụn bay tứ tung. Giữa đống đổ nát, Uchiha Madara vẫn ngồi yên, tay còn cầm chiếc thìa cà ri, ánh mắt đỏ rực đang co giật đầy nguy hiểm.

Một vệt gân xanh nổi trên trán hắn. Giọng nói trầm khàn bật ra, lạnh tanh nhưng át cả tiếng ồn xung quanh:

“Đám khốn kiếp… có biết trời đánh còn tránh miếng ăn không hả?”

Khí thế dâng tràn, luồng chakra vô hình tỏa ra khiến khói bụi quanh hắn tan sạch. Không khí rùng rợn đến mức mấy bóng người gần đó chỉ kịp run cầm cập rồi bỏ chạy.

Từ phía sau quầy đổ nát, ông chủ quán cà ri lảo đảo đứng dậy, vừa ho sặc sụa vừa hô nhân viên sơ tán:

“Mọi người mau ra ngoài! Nhanh lên, tránh xa khỏi tòa nhà!”

Khi thấy Madara vẫn ngồi đó, ông vội chạy tới, cúi đầu sâu:

“Khách quan! Tôi thành thật xin lỗi, chắc là có yêu quái…! Đĩa cà ri của ngài lần này miễn phí, xin tha lỗi cho sự bất tiện này!”

Madara nhìn ông bằng ánh mắt bình tĩnh lạ thường, rồi gật nhẹ đầu:

“Hừm, không phải lỗi của ngươi. Giữ an toàn cho quán và nhân viên đi.”

Nói rồi, hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo choàng, từng bước đi ra khỏi quán.

Bên ngoài đường lớn, cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra. Người dân hò hét bỏ chạy, tiếng còi báo động vang dồn dập.

Xa xa, khói bốc lên từ nhiều khu nhà. Madara nheo mắt, cảm nhận chakra lạ trong không khí – méo mó, hắc ám.

Một nhóm sinh vật dị dạng đang rượt theo người dân:

Những kẻ mặc áo giáp đen lấp loáng, tay cầm vũ khí kim loại. Chúng đi cùng với vài con quái vật với khuôn mặt méo mó, răng nanh và móng vuốt cong. Và trên cao, vài kẻ trong trang phục đen-đỏ lượn lờ, mang biểu tượng xoắn ốc.

Cả bầu trời như bị nhuộm bởi khí đen u ám.

Madara khẽ nhếch môi. Giọng hắn trầm thấp, nhưng đầy sát khí:

“Đám khốn kiếp các ngươi… dám làm hỏng bữa ăn ngon của Madara vĩ đại sao?”

Chỉ vừa dứt lời, chakra từ hắn bùng lên mạnh mẽ, gió quét tung cả mảnh vụn dưới chân. Ngay khi hắn định bước tới, một âm thanh kỳ lạ vang lên khắp không gian.

? “Nin! Nin! Nin! Nin Nin Nin Nin!” ?

Âm nhạc rộn rã, tiết tấu sôi động lạ thường, vang dội như khúc hiệu triệu. Madara khựng lại, quay đầu nhìn.

Trong luồng khói và ánh sáng lóe lên liên tiếp, vài bóng hình đầy màu sắc xuất hiện — một đỏ, một xanh, một vàng, một hồng, một trắng và một cam — lướt qua hắn nhanh như gió, vừa tung mình vừa hét:

“Shuriken Sentai – Ninninger!!!”

Ngay sau đó, từng người rút vũ khí, lao thẳng vào đám quái dị trước mặt. Ánh kiếm, tiếng nổ, và tiếng hô hào vang lên liên tiếp, hòa cùng nhạc nền rộn ràng.

Madara đứng yên, gió thổi phất qua tấm áo choàng. Ánh mắt hắn hơi nheo lại, nhìn theo cảnh chiến đấu rực rỡ sắc màu kia.

Một lúc sau, hắn nhướng mày, khẽ lẩm bẩm, giọng pha giữa ngạc nhiên và khinh khỉnh:

“Đây là… nhẫn giả ư?”

Hắn chống cằm, nhìn họ nhào lộn tung chiêu bằng shuriken phát sáng, rồi hừ lạnh:

“Nhẫn giả mà lại… mặc đồ sặc sỡ như kẹo, hò hét giữa chiến trường… Thế giới này thật kỳ lạ.”

Khói bụi và âm thanh chiến đấu vẫn nổ rền khắp khu phố. Madara khoanh tay, mặt không cảm xúc, nhìn năm “ninja sắc màu” trước mặt – Ninninger – đang nhảy, hô, xoay người, tung chiêu giữa tiếng nhạc ầm ầm.

Hắn chỉ biết thở dài, khóe miệng giật nhẹ.

“Nhẫn giả… thật sao? Đánh nhau mà cứ như đang diễn hài kịch vậy.”

Nhưng khi hắn còn đang cố tiêu hóa cú sốc văn hóa ninja này —

Vù!!!

Một luồng gió mới ập tới.

Tiếng hô đầy uy lực vang lên:

“Ninpu! Shinobi Change!!!”

“Jinrai! Shinobi Change!!!”

Ngay sau đó, hai nhóm ninja khác xuất hiện từ hai hướng, đáp xuống giữa trận chiến trong làn khói.

Một nhóm ba người với giáp đỏ, xanh lam, vàng – biểu tượng của Hurricanger.

Còn nhóm kia chỉ có hai người – Jinrai Ninja, áo giáp xanh đen và tím đen – ánh kim lấp lánh.

Tất cả cùng đồng thanh:

“Ninpū Sentai Hurricanger – tới hỗ trợ!”

“Goraiger – tới hỗ trợ!”

Rồi không nói không rằng, họ lao thẳng vào đội quân Yokai đang tấn công, phối hợp cùng Ninninger chiến đấu.

Tiếng súng, tiếng kiếm, tiếng nổ đan xen, hòa lẫn cả tiếng nhạc hùng tráng.

Madara đứng như đơ như hóa đá. Trên đầu hắn… hiện lên một rừng dấu hỏi chấm khổng lồ.

“…Lại nữa à?!” – hắn lẩm bẩm, trán nổi gân. “Thêm một nhóm nữa. Cũng năm người. Cũng… năm màu. Sao ninja thời nay lại có quy luật màu sắc gì vậy!?”

Vừa nói xong, bụi phía bên phải lại tung lên. Một thanh niên trẻ lạ mặt vấp ngã, lồm cồm bò dậy, phủi bụi khỏi áo. Hắn thấy Madara, vội la lên:

“Bác ơi! Nơi này nguy hiểm, mau lùi lại!”

Madara nheo mắt, lạnh lùng đáp:

“Nguy hiểm cho ta? Ngươi nghĩ ta yếu hơn mấy kẻ đang nhảy múa kia à?”

Thanh niên không nghe, chỉ giơ lên một quả cầu màu xanh lục sáng rực, hét to:

“Tenku! Shinobi Change!!!”

Một luồng sáng lóe lên, và trong chớp mắt, anh ta biến thành Tenku Ninja – Shurikenger, giáp xanh lá, mũ bạc, toàn thân tỏa khí năng lượng xoáy tròn!

Madara há hốc miệng, gân xanh nổi đầy trán. Trong đầu hắn vang lên đúng một câu:

“…Má nó! Cái trò lố bịch gì đang diễn ra vậy trời!?”

Chưa kịp bình tĩnh, hắn nghe trên mái nhà có tiếng chân đáp nhẹ. Ngẩng đầu nhìn, hắn thấy năm bóng người bịt mặt trong trang phục ninja truyền thống – màu tối, im lặng, đúng chuẩn shinobi cổ điển.

Madara khẽ gật đầu, cuối cùng cũng thấy chút “dòng dõi ninja chân chính”:

“Hừm… ít nhất còn có đám này nhìn giống người một chút.”

Nhưng niềm an ủi đó tồn tại đúng… ba giây.

Bởi ngay sau đó, cả năm đồng loạt rút ra một thiết bị hình vuông, giơ lên trời hét vang:

“Super Henge!!!”

Một chuỗi hiệu ứng sáng loang loáng, âm thanh điện tử “Pyuun! Bam! Kachin!” vang lên liên hồi.

Và khi ánh sáng tan đi — năm người đó… cũng đã biến thành ninja giáp sặc sỡ năm màu.

Madara đứng đờ ra, tay vẫn chỉ vào họ, miệng không nói nên lời. Một cơn gió thổi qua, áo choàng hắn phất phơ, còn gương mặt thì tối sầm lại như thể vừa chứng kiến điều phi lý nhất trong cuộc đời mình.

“…”

Một lúc sau, hắn mới khẽ lẩm bẩm, giọng khô khốc:

“Cả thế giới này… đều hóa điên rồi.”

Hắn vuốt trán, rồi nhìn quanh:

“Ninja đỏ, ninja xanh, ninja hồng, ninja tím, ninja xanh lá… Nếu Hashirama mà thấy cảnh này, hắn chắc sẽ khóc mất.”

Bầu trời vang dội tiếng hô đồng thanh của ba thế hệ ninja Sentai:

“Kakuranger! Hurricanger! Ninninger! – Shinobi United!”

Madara chậm rãi ngẩng đầu, mắt đỏ lóe sáng, gằn từng chữ:

“Shinobi… United…?”

Hắn thở dài thật sâu, rồi khẽ nở nụ cười nửa miệng, đầy chán nản:

“Thôi được. Nếu đây là thế giới ninja… thì có lẽ đã đến lúc Uchiha Madara dạy lại bọn họ thế nào mới gọi là nhẫn giả thật sự.”

Tiếng nổ cuối cùng vang lên, khói bụi tan dần.

Phía dưới con phố bị tàn phá, ba đội ninja Sentai — Kakuranger, Hurricanger và Ninninger — đứng thành hàng, vũ khí giương sẵn, ánh sáng từ giáp phản chiếu rực rỡ.

Chỉ trong vài phút, đám Yokai, Hitokarage và Jakanja cấp thấp đã bị quét sạch. Người dân bắt đầu hò reo, cảnh sát địa phương lấp ló bên ngoài vùng chiến sự, không dám tiến vào.

Madara đứng trên mái nhà gần đó, khoanh tay, ánh mắt sắc như dao, quan sát.

“Ừm… tốc độ, phối hợp, kỹ thuật. Không tệ. Nhưng mà… vẫn ồn ào quá.”

Hắn lắc đầu nhẹ. Trong khi đó, bên dưới, các đội ninja đang thu dọn chiến trường. Hurricanger vừa định thở phào thì —

ẦM!!!

Một vụ nổ khác vang lên, lần này từ trên không trung. Khói đen xoáy thành cột, rồi một giọng nói the thé đầy tức giận vang vọng khắp nơi:

“Đám ninja khốn kiếp! Các ngươi lại phá hỏng kế hoạch của ta à!?”

Từ trong cột khói, năm bóng đen rơi xuống đất, nện mạnh đến mức cả con phố rung chuyển.

Khói tan dần, để lộ năm hình thể quái dị.

Phản ứng đầu tiên đến từ Hurricanger. Hurricane Red trợn mắt, lắp bắp:

“Không thể nào… là bọn chúng sao!?”

Trước mặt họ, là ba gương mặt từng gieo rắc ác mộng năm nào:

Furabeejo – ả nữ quái với đôi cánh ong khổng lồ, váy đen ngắn, giọng chanh chua và điệu cười the thé.

Wendinu – mỹ nữ quái trong bộ đồ chiến đấu bó sát, mái tóc bạch kim, đôi mắt đầy mưu mô.

Satarakura – tên hề vũ trụ với mặt nạ kẻ cười, áo choàng hoa văn rực rỡ, miệng không ngừng cười ha hả.

Furabeejo giơ cánh phấn khích, giọng chanh chua:

“Chính xác ra mà nói… không phải tất cả bọn ta đều chết đâu nhé~!”

Cô ta liếc sang Wendinu và Satarakura, rồi mỉm cười gian xảo:

“Chúng ta đã sống sót, và lần này trở lại còn mạnh hơn trước! À mà còn có quà tặng nữa.”

Cô ta chỉ tay ra sau. Từ bóng tối, hai hình thể đồ sộ bước ra — một thân toàn xương trắng toát, hộp sọ khổng lồ cười trơ trẽn, và một ninja mang mặt nạ hồ ly bán nguyệt, áo giáp đen đỏ, khí tức hắc ám bừng bừng.

Kakuranger đồng loạt kinh hô:

“Gashadokuro!?”

Còn Ninninger cũng không giấu nổi sửng sốt:

“Kyuemon Shingetsu Kibaoni!!”

Không khí lập tức trở nên căng như dây đàn.

Gashadokuro gầm lên, tiếng vang như trống chiến:

“Cảm ơn vì đã nhớ tên ta, Kakuranger! Giờ thì, hãy để ta nghiền nát các ngươi lần nữa!”

Kyuemon khẽ cười, tay vuốt chiếc quạt hồ ly:

“Lần này, đừng mong có ai cứu được các ngươi.”

Satarakura bật cười ngặt nghẽo, giọng lảnh lót:

“Hehehe! Nhìn mấy bộ giáp của các ngươi đi, màu mè y hệt lần trước! Để xem các ngươi chịu nổi bao lâu với bữa tiệc tử thần của ta!”

Hắn vừa nói vừa xoay người, bắn ra một loạt cầu năng lượng hình… bóng bay cười. Mỗi quả chạm đất là một vụ nổ sặc sỡ.

Hurricanger nhanh chóng bật nhảy tránh né, Hurricane Blue nghiến răng:

“Chúng ta không thể để bọn chúng phá hủy thành phố nữa!”

Ninninger hô vang:

“Shinobi! Unite Power!”

Cả ba đội ninja ngay lập tức tản ra, chia đội hình, phối hợp chiến đấu. Ánh sáng, khói, và âm thanh hòa quyện như một bản nhạc.

Madara, từ trên mái nhà, chỉ biết đứng nhìn, vẻ mặt từ tò mò… dần chuyển thành tuyệt vọng. Trên đầu hắn, số lượng dấu hỏi chấm dường như tăng cấp số nhân.

“…Được rồi. Đầu tiên là ninja màu đỏ, giờ lại ninja… hề. Thế giới này đúng là loạn.”

Trận chiến giữa Liên minh Ninja và đám tướng lĩnh quái vật nhanh chóng trở nên hỗn loạn. Tiếng nổ, khói lửa, tia năng lượng và tiếng hét vang dội cả một khu phố.

Satarakura bật cười ngặt nghẽo, nhào lộn như kẻ hề điên loạn. Hắn ném ra hàng loạt quả cầu phát sáng hình mặt cười, vừa nổ vừa tạo ảo ảnh khiến Ninninger không phân biệt được hướng tấn công.

“Nhẫn pháp vũ trụ! Satarakura Joker Carnival!”

Bùm! Bùm! Bùm!

Những quả bóng bay nổ tung, khói màu hồng, tím, xanh chen lẫn, khiến không gian loạn như lễ hội.

Akaninger bị hất văng ra xa, lăn tròn trên mặt đường, giáp tóe lửa tóe sáng như pháo hoa.

“Ugh… cái đồ hề quái đản này mạnh quá!” – Akaninger nghiến răng, cố gượng dậy.

Ở bên kia, Gashadokuro gầm lên, thân xương khổng lồ vươn cao, bàn tay to như xe tải đập thẳng xuống đất:

“Gasha Smash!!!”

Làn sóng năng lượng đập xuống, mặt đường nứt toác. Cả nhóm Kakuranger bị hất văng khỏi mặt đất, giáp tóe lửa, ngã xoay vòng trong không khí rồi đập mạnh vào tường.

Ninja Red gào lên:

“Giữ khoảng cách! Đừng để nó chạm vào người—!!”

Nhưng chưa kịp nói dứt, một quả cầu năng lượng từ Kyuemon Shingetsu Kibaoni đã bắn trúng lưng anh ta, khiến anh gục xuống, khói bốc nghi ngút.

Kyuemon hất cây quạt hồ ly, giọng nhàn nhạt:

“Shinobi gì mà yếu đuối thật… Shingetsu no Bakufuu!”

Tia năng lượng xoáy hình lưỡi liềm phóng ra, cắt ngang mọi thứ. Cả Hurricane Red và AoNinger đều bị trúng đòn, ngã lăn, tia lửa văng tung tóe từ giáp như pháo hoa.

Wendinu thì thong thả giơ khẩu súng năng lượng, giọng quyến rũ nhưng lạnh như băng:

“Bắn một loạt cho vui nào~ Shooting Mode!”

Pew! Pew! Pew!

Từng viên đạn ánh sáng bắn trúng Hurricanger, mỗi cú chạm là một vụ nổ mini. Hurricane Yellow hét lớn, lăn tròn để tránh nhưng vẫn bị quét trúng, khói bốc từ vai áo.

Furabeejo vỗ đôi cánh vàng chói, vừa bay vừa cười khanh khách, giọng the thé đặc trưng:

“Honey Bee Laser!!”

Tia sáng vàng quét ngang, đâm trúng Kasumi / MomoNinger, khiến cô bật ngửa, lăn vòng, giáp tóe lửa.

Các đồng đội hốt hoảng:

“MomoNinger!!”

Cả ba đội ninja lúc này đều đã bị dồn ép đến cực hạn. Từng người nằm co ro giữa những đống gạch vụn, khói bốc lên, giáp trầy xước, ánh đèn năng lượng nhấp nháy yếu ớt. Tiếng thở dồn dập, xen lẫn tiếng lửa điện xẹt xẹt.

Phía đối diện, năm tướng lĩnh quái vật sải bước chậm rãi, nụ cười đắc thắng hiện trên từng khuôn mặt dị dạng. Satarakura tung hứng quả bóng năng lượng trên tay, giọng nhão nhoẹt:

“Hehehe, lần này mấy ninja của chúng ta hết trò rồi.”

Gashadokuro khò khè, giọng vọng như tiếng trống:

“Hãy để ta nghiền nát bọn chúng, lần này không ai cứu được đâu.”

Furabeejo bay vòng lên cao, cười khanh khách:

“Mấy con bướm này bay lung tung đủ rồi. Giờ thì… bye-bye, shinobi!”

Cô ả giơ tay, sẵn sàng tung đòn kết liễu — nhưng bỗng nhiên ánh mắt cô ả dừng lại.

Trên nóc một tòa nhà gần đó, một bóng người cao lớn, áo choàng đen bay phần phật trong gió, đang khoanh tay lặng lẽ đứng nhìn.

Furabeejo nheo mắt, giọng khinh khỉnh:

“Hử? Một thằng khùng cosplay khác à? Lúc nào rồi mà còn dám đứng ngắm cảnh?”

Các Sentai cũng nhận ra. Hurricane Red hét lớn:

“Ê, anh kia! Chạy mau! Ở đó nguy hiểm lắm!”

Akaninger cũng la lên, khói vẫn bốc từ giáp:

“Nghe không!? Mau rời khỏi đó!”

Nhưng Madara vẫn đứng im, nét mặt không chút dao động. Tựa như toàn bộ khung cảnh rực lửa dưới kia chỉ là một vở kịch rẻ tiền trước mắt hắn.

Furabeejo nhếch môi, giơ cánh tay phải ra.

“Nếu ngươi đã muốn chết, thì ta giúp một tay nhé~ Honey Bee Laser!!!”

Một tia sáng vàng rực bắn thẳng lên nóc nhà, chạm vào nơi Madara đứng —

BÙM!!!

Ngọn lửa nổ tung, khói bốc cao, cả tòa nhà rung chuyển.

Furabeejo cười khanh khách:

“Hehehe~ Thế là xong một tên khán giả tò mò.”

Nhưng khi khói dần tan… Khuôn mặt ả đột ngột đông cứng. Bởi nơi đó — trống không.

“Cái… gì!?”

Ngay lúc ấy, một luồng gió lạnh thổi qua. Mọi âm thanh bỗng ngưng đọng lại trong một khoảnh khắc.

Và rồi — một giọng nói trầm thấp, lạnh buốt, vang vọng trong không gian như đến từ tận địa ngục:

“Thế này mà cũng đòi làm shinobi đánh nhau ư…?”

Tất cả cùng quay đầu. Trên không trung, Uchiha Madara đứng lơ lửng giữa làn khói, mái tóc dài tung bay, áo choàng phấp phới. Đôi mắt Rinnegan mở ra.

“Thật khiến bổn tọa… thất vọng.”

Một luồng áp lực khủng khiếp lập tức tràn ra, mạnh đến mức mặt đất nứt toác, gió xoáy quanh người hắn như bão.

Cả hai phe – Sentai lẫn quái vật – đều sững sờ, hoàn toàn không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Từ trên cao, Uchiha Madara nhẹ nhàng đáp xuống mặt đất, đứng chắn ngay phía trước hàng ngũ các Sentai shinobi đang thở hổn hển.

Khí thế từ hắn lan tỏa ra như một tảng áp lực khổng lồ, khiến cả bầu không khí dường như đông đặc lại. Ánh mắt Rinnegan tím nhạt lóe lên – lạnh lùng, kiêu ngạo, và tuyệt đối bình thản.

Phía sau, Shurikenger và Star Ninger vội vàng lao đến, hô to:

“Ê! Ông chú kia! Đây không phải chỗ để chơi đùa đâu!”

“Đừng có ngu mà nhào vào! Bọn chúng không phải đối thủ mà người thường đối phó nổi đâu!”

Madara không thèm quay lại. Giọng hắn vang lên, trầm lạnh, như thể đang phán xét:

“Đám ranh con các ngươi… đánh đấm còn chẳng bằng một Genin tại Konoha.”

Cả đám Sentai sững người, nhìn nhau ngơ ngác.

“…Genin là gì vậy?” – Akaninger thì thào.

“Konoha là nơi nào?” – Hurricane Blue lẩm bẩm.

Trước khi họ kịp hỏi thêm, tiếng trong bộ đàm của nhóm Hurricanger vang lên khẩn trương. Oboro-san – người phụ trách căn cứ – hét to:

“Yousuke! Kouta! Nanami! Ikkou! Isshu! Shurikenger! Cẩn thận đấy! Tôi không đo được năng lượng từ kẻ lạ mặt kia! Sức mạnh của hắn… hoàn toàn ngoài phạm vi hệ thống cảm biến!”

Tiếng nói ấy vang lên qua loa bộ đàm, khiến tất cả Hurricanger, Gouraiger, Shurikenger, và cả Kakuranger – Ninninger đều chết lặng.

Không đo được năng lượng!?

Điều đó… chưa từng xảy ra!

Còn phía bên kia, đám tướng lĩnh quái vật vẫn cười sằng sặc. Satarakura tung hứng quả cầu năng lượng trong tay, cười hềnh hệch:

“Hehehe! Một thằng cosplay ninja nữa à? Không biết sống chết là gì, muốn thể hiện bản lĩnh chắc?”

Furabeejo vỗ cánh, châm chọc:

“Thêm một con ruồi muốn tự sát, ta không ngại diệt thêm đâu~”

Gashadokuro bước lên, gầm vang như tiếng chuông xương va chạm:

“Ta sẽ xử lý hắn trước, để làm bữa khai vị!”

Hắn vác cây kiếm xương khổng lồ lên vai, bước tới từng bước nặng nề. Mỗi bước, mặt đất lại nứt toác dưới chân.

Madara vẫn không nhúc nhích, đôi mắt lạnh băng nhìn thẳng kẻ to cao. Giọng hắn vang lên, sắc lạnh như dao:

“Chỉ có một tên thôi sao? Các ngươi tính… đưa thức ăn cho ta à? Cùng lên đi. Đừng làm mất thời gian của bổn tọa.”

Câu nói ấy khiến Gashadokuro đứng khựng lại nửa giây. Sau đó hắn gầm lên, giận dữ:

“Đồ khốn! Để xem ngươi cứng miệng được bao lâu!”

Gashadokuro nhảy vọt lên, giơ thanh kiếm xương to như cột điện, chém thẳng xuống đầu Madara. Lưỡi kiếm lao xuống, tạo nên luồng gió xoáy mạnh –

“Kenggg!!!”

Một âm thanh sắc lạnh vang lên. Tất cả đều kinh ngạc.

Thanh kiếm khổng lồ… bị chặn lại.

Không phải bằng vũ khí nào cả —

Mà bằng hai ngón tay của Madara.

Hắn chỉ kẹp nhẹ giữa ngón trỏ và ngón giữa. Lưỡi kiếm run lên bần bật, không thể hạ thêm dù chỉ một tấc.

Gashadokuro trừng mắt, kinh hãi:

“Hả… gì cơ!?”

Madara nhướng mày, giọng khinh bỉ:

“Vô dụng.”

Một cú đạp – đơn giản mà khủng khiếp – giáng thẳng vào ngực Gashadokuro. Âm thanh “ẦM” vang lên, kèm theo tiếng gió rít. Cả thân thể khổng lồ bị bắn văng ra xa, đập xuyên qua hai bức tường liền, in nguyên hình dáng bộ xương vào tường bê tông.

Cả chiến trường chết lặng.

Các Sentai đồng loạt há hốc miệng.

Akaninger run giọng:

“…Một… một cú đạp?”

Hurricane Red chỉ biết thốt lên:

“Không thể nào…”

Phía địch, nụ cười của Satarakura tắt ngấm. Kyuemon nghiến răng, rút quạt ra, gầm lên:

“Đừng tưởng có chút sức mạnh là muốn dạy dỗ ta! Shingetsu no Bakufuu!”

Tia năng lượng hình lưỡi liềm phóng thẳng về phía Madara. Nhưng hắn chỉ khẽ nghiêng đầu, rồi lắc nhẹ.

Một cơn gió lạnh quét qua, bàn tay hắn vung ra nhanh như chớp —

“BỐP!!!”

Cú tát đơn giản mà vang như sấm. Kyuemon bay ngược như viên đạn, đâm thẳng vào Gashadokuro vừa lồm cồm gượng dậy. Hai kẻ quái vật dính chặt vào nhau, rơi phịch xuống đất.

Các Sentai chỉ biết nhìn, miệng mở to, mắt không chớp.

Star Ninger thì thào:

“Cái… cái gì vừa xảy ra vậy?”

Cả Furabeejo, Wendinu và Satarakura đều lùi nửa bước, gương mặt méo mó giữa sợ hãi và tức giận.

Satarakura nghiến răng:

“Khốn kiếp! Thằng này không phải người thường… Rút thôi! Trận này chưa kết thúc đâu!”

Furabeejo gằn giọng, cánh vỗ mạnh:

“Đừng tưởng thắng hai tên yếu nhất là xong! Lần sau, ngươi sẽ biết thế nào là địa ngục, ông chú bí ẩn!”

Cả nhóm tướng lĩnh quái liền tung ra màn khói năng lượng rồi biến mất, chỉ để lại mùi khét lẹt và đống đổ nát.

Mặt đất tĩnh lặng trở lại. Madara thu tay, phủi bụi trên áo choàng, giọng khinh khỉnh:

“Thế giới ninja này đúng là… ngày càng yếu ớt.”

Còn phía sau, toàn bộ các Sentai shinobi vẫn đang đứng chết trân, ánh sáng giáp phản chiếu trong mắt họ

và trong khoảnh khắc ấy — không ai dám lên tiếng.

Uchiha Madara đứng giữa đống đổ nát, áo choàng đen phấp phới, gió thổi tung mái tóc dài.

Phía sau hắn, ba đội Sentai shinobi vẫn đang sững sờ, không nói nên lời.

Cuối cùng, Akaninger hít sâu một hơi, đặt tay lên Shuriken và nói:

“Hết chiến đấu rồi, giải trừ biến hình!”

Từng ánh sáng lóe lên, rồi giáp năng lượng trên người họ dần tan biến, để lộ hình dáng thật.

Ngay sau đó, Hurricanger và Kakuranger cũng lần lượt giải trừ biến hình. Màu sắc biến mất, thay vào đó là những bộ ninja phục truyền thống, hiện đại xen cổ điển.

Madara quay lại nhìn — và khuôn mặt hắn… lập tức tối sầm.

Trước mặt hắn, đám Ninninger – toàn những khuôn mặt trẻ măng, tươi rói, tràn đầy năng lượng, như học sinh cấp ba vừa trốn lớp ra ngoài chơi. Bên cạnh là nhóm Hurricanger, lớn hơn một chút, dáng dấp nghiêm túc hơn nhưng vẫn có cái vẻ “thanh niên ồn ào”. Và cuối cùng là Kakuranger – năm người với gương mặt đã lộ rõ dấu vết của tuổi tác, trong đó Sasuke và Saizou đã ra dáng trung niên đĩnh đạc.

Madara nheo mắt, im lặng vài giây rồi khẽ… thở dài.

“…”

Cuối cùng, hắn nói bằng giọng hết sức bình thản, nhưng đủ để toàn bộ ninja nghe mà rụng rời:

“Đám ranh con thì non nớt, mấy tên lớn hơn thì nửa mùa, còn đám già kia thì… có vẻ như đã quên luôn cách cầm kiếm. Các ngươi… lớn từng này tuổi đầu rồi mà không biết đánh nhau sao?”

Cả ba đội đều đổ mồ hôi lạnh. Akaninger cười gượng, gãi đầu:

“Ờ… thật ra, bọn tôi có đánh đấy chứ…”

Madara nghiêng đầu, giọng đều đều:

“Đánh? Các ngươi gọi việc hét to rồi bốc cháy màu sắc là đánh sao?”

Cả đám Ninninger: “…”

Kakuranger và Hurricanger chỉ biết cúi đầu, mồ hôi lạnh túa ra.

Một lát sau, Sasuke / Ninja Red (Kakuranger) bước lên, cúi đầu thật sâu:

“Dù sao cũng phải cảm ơn ngài. Nếu không có ngài, chắc bọn tôi tiêu đời rồi.”

Madara hừ lạnh:

“Ta không giúp vì các ngươi. Ta chỉ không thích bị làm phiền khi đang ăn thôi.”

Nói rồi, hắn khoanh tay. Ba đội shinobi nhìn nhau, rồi lần lượt giới thiệu.

Nhóm Kakuranger:

Người đàn ông tóc đen buộc cao, nghiêm nghị:

“Ta là Sasuke – Ninja Red, hậu duệ của Sarutobi Sasuke.”

Một người đàn ông cao lớn, tóc dài cười khà khà:

“Saizou – Ninja Blue. Ninja của nước và mưu mẹo!”

Cô gái thanh tú mỉm cười cúi đầu:

“Tsuruhime – Ninja White, Hậu duệ của gia tộc Tsubasamaru.”

Người đàn ông cơ bắp, ánh mắt dữ dội:

“Jiraiya – Ninja Black, chuyên gia cận chiến.”

Anh chàng đội khăn vàng, gãi đầu cười:

“Seikai – Ninja Yellow, ninja của sự bền bỉ!”

Madara gật khẽ, nói giọng nửa khen nửa chê:

“Ít nhất nhìn cũng ra dáng người từng trải… dù trông như mấy ông chú về hưu.”

Nhóm Hurricanger:

Chàng trai tóc nâu, ánh mắt sáng rực, tự tin nói:

“Yousuke Shina – Hurricane Red! Phong Nhẫn!”

Người đàn ông cao, đeo khăn lam:

“Kouta Bitou – Hurricane Yellow! Thổ Nhẫn!”

Cô gái tóc dài, nụ cười rạng rỡ:

“Nanami Nono – Hurricane Blue! Thủy Nhẫn!”

Hai anh em trong áo giáp đen – tím tiến lên đồng thanh:

“Ikkou Kasumi – Kabuto Raiger!”

“Isshu Kasumi – Kuwaga Raiger!”

Và cuối cùng, shinobi xanh lá vẫn không hủy trạng thái biến hình:

“Shurikenger – Tenku Ninja! Ninja của bầu trời!”

Madara liếc qua, hừ khẽ:

“Ngươi có vẻ bí ẩn hơn bọn họ…Tốt nhất là đừng bí ẩn đến mức vô dụng.”

Shurikenger chỉ chắp tay ra sau, gật đầu, nở nụ cười điềm tĩnh:

“Ngài đúng là người thú vị đấy, ông chú cổ đại.”

Madara: “…”

Về Ninninger

Cậu trai tóc đỏ rực giơ tay, cười tươi như lửa:

“Ta là Takaharu Igasaki – Akaninger! Ninja nóng bỏng bốc lửa đây!”

Madara nhướng mày. “Bốc lửa…?”

Cô gái tóc ngắn kéo tay anh lại, thì thầm:

“Anh hai, nhỏ giọng thôi.”

Rồi cô cúi đầu lễ phép:

“Tôi là Fuka Igasaki – Shironinger, em gái của Akaninger.”

Chàng trai đeo khăn vàng, nở nụ cười hiền:

“Nagi Matsuo – Kininnger, ninja của sáng tạo!”

Cô gái tóc nâu xoăn nhẹ, chỉnh lại kính:

“Kasumi Momochi – MomoNinger, hậu duệ của gia tộc Momochi.”

Cậu thanh niên đeo băng đầu trắng giơ tay chào kiểu ngầu:

“Cloud – Aoninger, ninja tự do, không ràng buộc!”

Madara đảo mắt:

“Tự do đến mức đánh không trúng kẻ địch nào à?”

Cả nhóm Ninninger: “…”

Và lúc ấy, một giọng nói tiếng Anh đặc trưng vang lên phía sau:

“Hold on, hold on! Y’all forgot about the golden star of the show!”

Mọi người quay lại. Một chàng trai tóc vàng, khoác áo choàng cao bồi, mỉm cười tỏa sáng như mặt trời bước đến, xoay cây súng-guitar trong tay.

“Kinji Takigawa – Star Ninger! Nhẫn giả cao bồi đến từ viễn Tây!”

Hắn nháy mắt, giơ hai tay tạo dáng chữ V.

Madara chớp mắt hai lần, biểu cảm như thể IQ vừa tụt mất vài chục điểm.

“…Một… ninja cao bồi?”

Star Ninger cười sảng khoái, nụ cười kiểu Texas:

“That’s right, partner! I mix ninjutsu and wild west style! Cool, huh?”

Madara nhắm mắt, xoa trán:

“Thế giới này… càng lúc càng điên.”

Ba đội Sentai đồng loạt cúi đầu. Sasuke lên tiếng thay mặt tất cả:

“Dù sao, chúng tôi thật lòng cảm ơn ngài đã cứu giúp. Không biết nên xưng hô ngài là gì?”

Madara chậm rãi mở mắt:

“Bóng ma của tộc Uchiha – Uchiha Madara.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-dich-tai-pham-nhan-ta-phan-tich-tu-tien.jpg
Vô Địch Tại Phàm Nhân, Ta Phân Tích Tu Tiên
Tháng 2 21, 2025
phong-than-ta-tai-trieu-ca-lam-than-con
Phong Thần: Ta Tại Triều Ca Làm Thần Côn
Tháng 10 23, 2025
dau-la-cuop-mat-chu-truc-thanh-thanh-lap-thien-su-hoc-vien.jpg
Đấu La: Cướp Mất Chu Trúc Thanh, Thành Lập Thiên Sứ Học Viện
Tháng 2 24, 2025
my-man-ao-tuong-cu-hien.jpg
Mỹ Mạn Ảo Tưởng Cụ Hiện
Tháng 2 7, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved