Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
ta-tai-di-gioi-xay-am-ti

Ta Tại Dị Giới Xây Âm Ti

Tháng mười một 3, 2025
Chương 461: Chương cuối (hết) (2) Chương 461: Chương cuối (hết) (1)
nu-nhi-khong-can-so-vi-phu-the-gian-vo-dich.jpg

Nữ Nhi Không Cần Sợ, Vi Phụ Thế Gian Vô Địch

Tháng 5 9, 2025
Chương 498. Đại kết cục Chương 497. Quần Anh hội tụ
Devil S Path Quỷ Giới Và Nhẫn Giới

Devil’S Path: Quỷ Giới Và Nhẫn Giới

Tháng mười một 7, 2025
Chương 319: Huấn luyện đội Sentai (Tiếp theo) Chương 318: Huấn luyện đội Sentai
hong-hoang-tien-dao-thong-than-tam-tieu-cau-ta-cho-luyen.jpg

Hồng Hoang: Tiễn Đạo Thông Thần, Tam Tiêu Cầu Ta Chớ Luyện

Tháng 12 21, 2025
Chương 209: Bố trí Thập Nhị Đô Thiên Thần Sát trận? ! Chương 208: Nguyên Thủy, Nhiên Đăng hôm nay hẳn phải chết, ngươi cứu không được hắn. Ta nói!
ta-lam-de-nhat-thien-ha-nhung-nam-kia

Ta Làm Đệ Nhất Thiên Hạ Những Năm Kia

Tháng 12 2, 2025
Chương 503: Trong tương lai chờ ta Chương 502: Kim giáp áng mây
ngu-thu-ta-khong-muon-lam-chan-nuoi-su-a.jpg

Ngự Thú: Ta Không Muốn Làm Chăn Nuôi Sư A!

Tháng mười một 26, 2025
Chương 550: Đại kết cục ( Chín )( Xong ) Chương 549: Đại kết cục ( Tám )
bd4862af043713e9a97d82a085816fd8

Hồng Hoang: Nhân Đạo Chi Tổ, Bắt Đầu Cưới Nữ Oa

Tháng 1 15, 2025
Chương 614. Cuối cùng thành chí cao Thánh Nhân Chương 613. Hỗn Nguyên Vô Cực Đại La Kim Tiên cửu trọng cảnh giới
Tuổi Già Bị Lão Bà Chia Tay, Hệ Thống Rốt Cuộc Đã Đến

Tuổi Già Bị Lão Bà Chia Tay, Hệ Thống Rốt Cuộc Đã Đến

Tháng mười một 8, 2025
Chương 482: Thế giới thật sự là rất kỳ diệu Chương 481: Khoa học cùng huyền huyễn dung hợp
  1. Devil'S Path: Quỷ Giới Và Nhẫn Giới
  2. Chương 315: Ngoại truyện: Madara du lịch dị giới (tiếp theo)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 315: Ngoại truyện: Madara du lịch dị giới (tiếp theo)

Uchiha Madara đứng giữa một đại lộ rộng lớn, xung quanh là những tòa nhà cao tầng san sát, bảng điện tử chớp sáng liên tục, xe cộ chen chúc như dòng sông thép.

Hắn hít sâu, đôi mắt Rinnegan quét qua khung cảnh mới lạ:

“Khá lắm… Thế giới này quả thật khác xa Nhẫn giới. Chakra hơi loãng nhưng với bản tọa không thành vấn đề… Hừm, thú vị đấy.”

Hắn vừa định bước đi thì một chiếc xe buýt khổng lồ dừng lại ngay bên cạnh. Cửa mở “xì” một tiếng, tài xế thò đầu ra quát:

“Này ông chú! Đứng giữa đường làm gì thế? Muốn bị tông à?”

Madara nhướng mày lạnh lùng nói:

“Ngươi… vừa quát bản tọa – Uchiha Madara sao?”

Người lái xe chớp mắt:

“Ủa, Madara là phim gì thế? Phim Nhật à?”

Một hành khách bật cười:

“Chắc ông này đóng phim cổ trang đó, nhìn đồ quần áo chưa thấy ai mặc kiểu đó luôn.”

Người đi đường cũng bắt đầu tụ lại. Một cô gái trẻ lấy điện thoại ra quay video, cười khúc khích:

“Trời ơi, chắc đang quay phim hành động á. Ông chú cosplay này nhập vai dữ ghê!”

Một anh chàng đeo tai nghe nói thêm:

“Không đâu, tui theo dõi phim Nhật hoài mà chưa thấy phim nào có nhân vật này. Chắc là ông ấy tự sáng tạo nhân vật luôn đó!”

Madara đứng giữa vòng vây ánh đèn và ống kính, vẻ mặt bất biến.

“Cos…play? Phim cổ trang?” – hắn nhíu mày, rồi nhún vai – “Hừ, gọi thế nào cũng được. Miễn các ngươi biết đứng cách bổn tọa ít nhất ba bước.”

Đám đông cười ồ, tưởng hắn đang diễn sâu. Một vài người còn vỗ tay, hò reo cổ vũ.

Madara bước đi giữa con phố, ánh mắt liên tục liếc nhìn những thứ kỳ lạ: ô tô, xe máy, bảng điện tử, camera, cửa hàng kính sáng choang. Hắn dừng lại trước một cửa hàng điện máy, nhìn chằm chằm vào màn hình TV đang chiếu phim viễn tưởng, nơi một con robot khổng lồ bắn ra chùm năng lượng phá tan cả tòa nhà.

“Hmm… thứ này không dùng chakra mà vẫn tạo được hỏa lực như vậy sao? Khả năng chiến đấu của thế giới này cũng không tệ.”

Một nhân viên bán hàng thấy hắn đứng dán mắt vào TV, liền lại gần:

“Chào bác, muốn mua TV đời mới không ạ? Có giảm giá hôm nay!”

Madara nghiêng đầu:

“Giảm giá… là loại ấn chú giảm bớt tiêu hao năng lượng sao?”

Cậu nhân viên ngớ người, cười trừ:

“Ờ… chắc là vậy ạ.”

Đi thêm vài dãy phố, Madara vô tình lạc vào một rạp chiếu phim. Khi màn ảnh sáng lên, tiếng nổ, ánh sáng và chuyển cảnh dồn dập khiến hắn tròn mắt ngạc nhiên.

“Ảo thuật quy mô lớn… nhưng không cảm nhận được chakra. Đây là kết giới hình ảnh sao? Tuyệt diệu thật!”

Người quản lý rạp chạy đến, cau mày:

“Ông ơi, không có vé thì không được vào đâu nhé!”

Madara nhìn lại, giọng thản nhiên:

“Vé? Là loại bùa phép thông hành để vào kết giới à?”

Khán giả xung quanh bật cười rần rần, nhiều người lấy điện thoại ra quay, đăng lên mạng với tiêu đề:

“Ông chú cosplay cổ trang diễn sâu cực kỳ – chắc đang quay phim hài có camera giấu kín.”

Video lan truyền nhanh đến mức vài tiếng sau, hình ảnh Madara xuất hiện khắp các nền tảng mạng xã hội.

Trên một màn hình LED lớn ở trung tâm thành phố, phát đoạn clip hắn ngẩng đầu cười vang giữa phố, ánh đèn neon phản chiếu lên gương mặt nghiêm nghị. Dưới phần bình luận tràn ngập:

“Không biết phim gì mà ông chú này nhập vai đỉnh thật.”

“Ai thuê diễn viên này về quảng cáo cosplay vậy trời, thần thái đẹp quá!”

“Nhìn mà thấy cuốn, chắc diễn viên gạo cội.”

Madara tình cờ đi ngang qua, nhìn thấy chính mình trên màn hình. Hắn khẽ nhếch môi, cười đắc chí:

“Ha… ha ha ha! Dù ở thế giới nào, cái tên Uchiha Madara cũng khiến người đời phải ngước nhìn!”

——————————————

Đêm buông xuống, ánh đèn neon hắt lên tường thành phố thứ ánh sáng nhấp nháy xanh đỏ như ma trận. Uchiha Madara vừa rời khỏi khu trung tâm, thong thả dạo bước trong một con ngõ nhỏ.

Gió đêm lùa qua, rác giấy và lon nước xoay tròn dưới chân hắn. Cảnh vật có phần tĩnh lặng – cho đến khi tiếng bước chân dồn dập vang lên từ hai đầu hẻm.

“Ê, ông chú kia!” – một giọng khàn khàn cất lên.

Madara dừng lại, khẽ nghiêng đầu. Phía trước, năm sáu gã trai trẻ tóc vàng, tóc xanh, tóc đỏ, quần rách đầu gối, đeo xích bạc loảng xoảng, đang cười đểu. Đằng sau, thêm năm tên khác cầm dao găm và gậy bóng chày tiến lại chặn đường.

“Không cần biết ông là ai, đi đâu, chỉ cần để lại ví tiền và điện thoại, coi như xong chuyện!” – tên tóc đỏ rít lên.

Tên khác nhìn bộ giáp đen với áo choàng dài của Madara thì phá lên cười:

“Ê, chúng mày nhìn cái bộ đồ cổ trang kia kìa! Trời ạ, cosplay mà đi lạc vô khu này à? Bó tay luôn, chắc đang quay TikTok ha?”

Madara im lặng. Đôi mắt nửa khép nửa mở, thần sắc bình thản như thể đám người trước mặt chỉ là gió thoảng.

Một tên khác nhe răng:

“Ông chú, nộp tiền nhanh đi. Đừng để bọn anh phải dạy dỗ.”

Madara khẽ nghiêng đầu, giọng trầm thấp:

“Các ngươi… có chắc muốn làm chuyện này không?”

Cả đám nhìn nhau rồi cười phá lên. Tên cầm đầu nhổ một bãi nước bọt xuống đất, trợn mắt chửi:

“Mẹ nhà mày, tao bảo nhẹ thì không nghe, muốn ăn đòn hả!? Mấy đứa, xử nó!”

Ngay khi chúng vừa lao lên — vù!

Một cơn gió lốc nổi lên trong hẻm nhỏ. Trong khoảnh khắc, thân ảnh Madara biến mất khỏi tầm mắt, chỉ còn tiếng phập, rầm, uỳnh! vang lên liên tiếp.

Chưa đầy mười giây sau, toàn bộ bọn côn đồ nằm la liệt dưới đất. Gậy bóng chày, xà beng văng tung tóe, còn không khí thì nặng trịch.

Không ai chết. Nhưng tiếng rên rỉ đau đớn vọng khắp con ngõ hẹp như một dàn hợp xướng thảm hại.

Tên cầm đầu là kẻ duy nhất còn chưa gục hẳn, đang run lẩy bẩy, chân khuỵu xuống, lùi dần về phía tường:

“Đ–Đừng có lại gần! Tao… tao báo cảnh sát bây giờ đó!”

Madara đứng yên, ánh mắt đỏ lóe sáng trong bóng tối, giọng nói vang lên trầm tĩnh mà đáng sợ:

“Được thôi, như ngươi mong muốn.”

Rồi hai con mắt Sharingan xoay tròn mở rộng — chỉ trong nháy mắt, tên cầm đầu cứng người, toàn thân run bần bật.

Trong ảo thuật của Madara, hắn bị treo lơ lửng giữa biển lửa, hàng nghìn thanh kiếm đâm xuyên, từng nhát một, từng tiếng la gào vọng lại vô tận. Trong thế giới thật, chưa đến một giây trôi qua.

Tên cầm đầu trợn trừng mắt, sùi bọt mép, ngã vật xuống đất, toàn thân co giật.

Madara khẽ hừ lạnh, quay lưng bước đi, giọng khinh bỉ vang khẽ trong đêm:

“Yếu đuối.”

Đi được vài bước, hắn bỗng dừng lại, quay đầu nhìn đám người nằm lăn lóc, ánh mắt lóe lên tia thực dụng.

“…Cũng may có lũ ngu đến ‘nộp tiền’ giúp. Ta còn đang tính làm sao kiếm tiền ở cái thế giới này.”

Nói rồi, hắn cúi xuống, lục qua mấy túi áo, lấy được vài ví tiền, trong . Hắn đếm qua, khẽ gật đầu:

“Cũng nhiều nhỉ, nhưng đủ mua chỗ nghỉ và ít đồ ăn. Xem ra ‘du lịch hiện đại’ không đến nỗi tệ.”

Madara khinh bỉ nhìn cả đám đang nằm lăn lộn, cười lạnh:

“May mắn cho đám sâu bọ các ngươi những năm gần đây bản tọa tu thân dưỡng tính, nếu không các ngươi đã là mấy xác chết.”

Đám côn đồ nghe thấy thế thì lạnh sống lưng, run lẩy bẩy không dám nói gì. Cả đám cố gắng ngồi dậy kéo gã cầm đầu đang ngất xỉu, trên dũng quần còn lưu lại mấy vệt vàng vàng, hóa ra là sợ đến mức “ỉa” ra quần.

Áo choàng khẽ phất, Madara thản nhiên rời khỏi con ngõ tối, bỏ lại phía sau tiếng rên rỉ và mùi sợ hãi phảng phất trong gió đêm.

Sau khi “dọn sạch” đám côn đồ và thu được ít tiền, Uchiha Madara thong thả bước dọc theo con phố rực rỡ ánh đèn.

Bụng hắn khẽ sôi lên, nhắc nhở rằng dù là huyền thoại, cơ thể này vẫn cần năng lượng.

“Phải kiếm gì ăn thôi…” – hắn lẩm bẩm, ánh mắt quét quanh, rồi dừng lại trước một cửa hàng với bảng hiệu sáng rực: “BURGER KING – Hương vị của thế kỷ!”

Madara nheo mắt:

“Hương vị của thế kỷ? Hmm… nghe cũng được.”

Hắn đẩy cửa bước vào. Mùi dầu chiên và thịt nướng tràn ngập không gian. Nhân viên quầy thu ngân nở nụ cười chuyên nghiệp:

“Chào quý khách! Xin mời chọn combo!”

Madara cau mày:

“Combo là gì? Đấu pháp hợp kích à?”

Cô thu ngân khựng lại, đầu đầy dấu hỏi chấm:

“…Ờ… dạ không, combo là phần ăn gồm hamburger, khoai tây chiên và nước uống ạ.”

Madara đặt tờ tiền giấy lên quầy, nghiêng đầu nhìn cỗ máy thu tiền đang “ting ting” nhấp nháy:

“Cái hộp phát sáng kia… là gì? Kết giới đo năng lượng à?”

Cô gái cười gượng:

“Dạ… là máy tính tiền thôi ạ.”

Khi khay đồ ăn được đưa ra, Madara ngồi xuống bàn, nhìn chằm chằm vào chiếc hamburger to như cái bánh rán phóng đại.

Hắn cầm lên, quan sát tỉ mỉ rồi cắn một miếng.

“Nhóp.”

Vài giây im lặng. Rồi Madara nhíu mày, vẻ mặt như bị xúc phạm nghiêm trọng đến danh dự dòng tộc:

“…Thứ rác rưởi này cũng gọi là đồ ăn sao?”

Hắn nhổ luôn miếng hamburger ra khăn giấy, giọng khinh khỉnh:

“Không mùi vị, không linh khí, không hương hồn — đúng là thế giới này suy tàn thật.”

Người phục vụ gần đó sững sờ, tưởng hắn đang “diễn sâu” còn khách xung quanh thì rúc rích cười:

“Chú cosplay nhập vai ghê chưa kìa!”

Madara không quan tâm, cầm ly cà phê lên uống thử một ngụm.

“Ực.”

Lập tức mặt hắn cau lại:

“Đắng… như thuốc độc.”

Tim đập nhanh, năng lượng caffeine lan khắp cơ thể khiến hắn khẽ giật mình, đặt ly xuống, vuốt cằm suy tư:

“Thức uống kỳ lạ… kích thích tuần hoàn, làm tăng tốc nhịp tim. Dù vậy, vị thật khó chịu. Không thể sánh bằng trà.”

Nói rồi, hắn đứng dậy, bỏ lại bàn ăn, bước ra phố.

Một lúc sau, khi đi ngang qua một ngã rẽ nhỏ, mùi thơm ấm áp lan tỏa khiến hắn dừng lại. Bên trong, một tấm biển gỗ ghi đơn giản: “Curry House Aki – Cà ri truyền thống”

Hắn ngửi sâu, gật đầu:

“Mùi hương này… khác hẳn. Thơm, cay, đậm — có linh khí trong gia vị.”

Bước vào trong, hắn thấy quán nhỏ, bàn ghế gỗ gọn gàng, khách lặng lẽ trò chuyện. Ông chủ – một người đàn ông trung niên với nụ cười hiền lành – đang tự tay nấu ăn phía quầy.

Madara chọn một chỗ ngồi gần cửa, ánh mắt quan sát từng động tác.

“Chuyên nghiệp. Từ dáng vẻ, trông như có hy vọng ăn no.”

Khi đĩa cà ri gà được mang ra, hơi nóng bốc nghi ngút, hương thơm dày đặc. Madara cầm thìa, ăn thử một miếng.

Ngay khoảnh khắc đó — Rinnegan bừng sáng.

Khí thế hắn đột ngột bốc cao, mái tóc khẽ bay trong luồng gió chakra vô hình. Cả quán giật mình quay lại khi hắn bất chợt thốt lên, giọng rung trời:

“Quá ngon!!!”

Không khí lặng đi vài giây, rồi ông chủ và nhân viên phá lên cười vui vẻ.

“Ôi trời, vị khách này khen khoa trương dễ thương quá!”

Madara ăn tiếp, gật gù thật sự:

“Không cần nói gì khác. Chỉ riêng món này, bổn tọa nguyện xưng quán các ngươi là đệ nhất thiên hạ!”

Mọi người bật cười, vài thực khách khác đồng tình:

“Chuẩn luôn! Cà ri ở đây ngon thật mà!”

Không khí trong quán tràn đầy tiếng cười và mùi hương ấm áp. Madara – vị chiến thần từng khiến thế giới shinobi run sợ – giờ đang ung dung thưởng thức cà ri giữa một nhà hàng nhỏ nơi đô thị xa lạ, trông chẳng khác gì một lão du khách hiền lành.

Nhưng rồi —

ẦM!!!

Một tiếng nổ lớn vang lên. Cả tòa nhà rung chuyển, khói bụi tràn ngập. Tường nứt, bàn ghế bay tung.

Khi bụi dần tan, mọi người trố mắt nhìn.

Uchiha Madara vẫn ngồi nguyên tại chỗ, dáng vẻ bình tĩnh, tay cầm thìa, giữ nguyên tư thế múc cà ri — chỉ có điều… cái bàn cùng đĩa cà ri của hắn đã biến mất.

Khói bụi còn bay, ánh Rinnegan khẽ lóe sáng trong mắt hắn. Madara nhếch môi, giọng trầm thấp đầy nguy hiểm:

“…Vừa rồi là cái gì? Ai dám làm gián đoạn bữa ăn của Uchiha Madara?”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

comic-xuyen-viet-killian-ta-la-khoa-hoc-ky-thuat-chua-te
Comic: Xuyên Việt Killian, Ta Là Khoa Học Kỹ Thuật Chúa Tể
Tháng 12 20, 2025
tien-nghich.jpg
Tiên Nghịch
Tháng 12 3, 2025
Huyễn Tưởng Thư Viện
Huyễn Tưởng Thư Viện
Tháng mười một 10, 2025
gioi-ninja-loan-hay-khong-ta-naruto-dinh-doat
Giới Ninja Loạn Hay Không, Ta Naruto Định Đoạt
Tháng mười một 16, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved