-
Devil'S Path: Quỷ Giới Và Nhẫn Giới
- Chương 314: Ngoại truyện - Uchiha Madara du lịch dị giới
Chương 314: Ngoại truyện – Uchiha Madara du lịch dị giới
Buổi sáng ở Konoha, ánh nắng chiếu rọi khắp làng, tiếng chim ríu rít vang lên khắp nơi. Không khí yên bình đến mức ngay cả những con mèo cũng lười biếng nằm sưởi nắng trên mái ngói.
Trong văn phòng Hokage, Namikaze Naruto đang cắm cúi ký hồ sơ, bên cạnh là Hinata đang sắp xếp báo cáo tuần tra. Cửa sổ mở toang, gió mang theo hương hoa nhẹ nhàng ùa vào.
Bỗng—
ẦM!!!
Cánh cửa bật tung ra, Uchiha Madara trong bộ áo choàng đen bước thẳng vào, gương mặt đen như mây giông.
Naruto giật mình suýt làm đổ chồng công văn:
“À rế, Madara!? Có chuyện gì mà phá cửa thế!?”
Madara hừ lạnh, đập mạnh bàn:
“Có chuyện lớn! Ta đến để khiếu nại! Con gái ngươi – Namikaze Tsumiki – quá kinh khủng!”
Naruto nhướng mày:
“Tsumiki? Con bé làm gì mà khiến ngươi nổi giận thế?”
Madara nghiến răng, giọng run run giữa giận dữ và tuyệt vọng:
“Ngày nào nó cũng bắt ta huấn luyện từ sáng đến khuya! Hết taijutsu, đến genjutsu, rồi lại luyện ninjutsu! Ta đã hơn cả trăm tuổi rồi mà nó còn không cho ta nghỉ một ngày! Còn tuyên bố rằng ‘nếu không vượt qua sensei thì con sẽ không dừng lại!’”
Naruto cười gượng, tay che miệng cố nhịn cười:
“Ha… ha… ờ thì con bé có chí hướng thật.”
“Chí hướng?” – Madara gào lên – “Nó là ác mộng! Ta ăn không ngon, ngủ không yên! Hôm qua còn bắt ta đuổi theo nó bằng Susanoo để ‘luyện né đòn’! Bổn tọa – Uchiha Madara – vĩ đại như vậy mà bị một đứa nhóc mười bốn tuổi hành cho thừa sống thiếu chết!”
Hinata không nhịn được bật cười khúc khích, che miệng quay đi. Naruto ôm trán thở dài.
Madara nghiêm túc nói tiếp:
“Ta đến đây là để nộp đơn! Ta muốn nghỉ phép dài hạn – đi du lịch, xa khỏi Konoha ít nhất… vài năm!”
Naruto nghẹn lời:
“Vài… vài năm á!? Thế ai dạy Tsumiki?”
Madara khoanh tay:
“Không quan tâm! Miễn là ta được yên. Còn nếu ngươi không cho phép…” – hắn cúi người, hạ giọng hiểm độc – “Ta sẽ tiêm nhiễm tư tưởng xấu vào đầu con bé. Khi đó, Hokage à, hãy đợi mà hứng lấy một Hỗn Thế Ma Vương đi.”
Căn phòng rơi vào im lặng. Một giọt mồ hôi lăn dài trên trán Naruto.
“…Ngài muốn đi đâu thì đi. Cứ việc. Ta duyệt phép ngay.”
Madara nở nụ cười đắc thắng, vung áo choàng, nghênh ngang bước ra. Nhưng vừa tới cửa, hắn quay lại:
“À, còn nữa – ta muốn mượn Rinnegan của tên Sasuke dị giới. Có như vậy nó mới không lần theo dấu vết ta được.”
Naruto đứng phắt dậy:
“Cái gì!? Không đời nào!”
Madara nheo mắt, nhếch môi đầy đe dọa:
“Ngươi chắc chứ… Hokage-sama?”
Cái giọng nhấn nhá đó khiến Naruto khựng lại. Hình ảnh Tsumiki mở Mangekyou Sharingan, cưỡi trên đầu Kurama đi khắp làng hô “Uchiha thống trị thiên hạ!” vụt hiện trong đầu cậu.
Khóe miệng Naruto co giật dữ dội.
“…Thôi được rồi. Ta… cho mượn. Và nhớ trả nguyên vẹn lại cho ta khi trở về!”
Madara mỉm cười rạng rỡ, trông như trẻ lại vài chục tuổi:
“Tốt lắm! Bổn tọa đi nghỉ đây. Đừng mong sớm thấy ta trở lại!”
ẦM!
Cánh cửa đóng sầm, để lại Naruto ngồi thừ trên ghế, mặt đen như than.
Hinata đứng bên cười khẽ:
“Anh yêu, có lẽ Tsumiki đúng là con gái của anh thật rồi… cứng đầu y hệt.”
Naruto gục đầu xuống bàn, giọng tuyệt vọng:
“Chuyện gì nữa không biết…”
———————————
Sau khi được Hokage Đệ Lục miễn cưỡng duyệt đơn nghỉ phép dài hạn, Uchiha Madara vui vẻ đến lạ thường.
Từ sáng sớm, hắn đã thu dọn hành lý: một túi da lớn đựng đầy tinh thể chakra thu thập được từ xác đám Ōtsutsuki trên tổ tinh năm nào – chiến lợi phẩm quý giá đủ để du hí vài năm mà không cần động tay động chân.
“Ha… cuối cùng, sau bao nhiêu thế kỷ, bổn tọa cũng có thể đi du lịch nghỉ dưỡng thật sự.”
Madara ngẩng mặt nhìn trời, hít sâu một hơi, ánh mắt lấp lánh như thanh niên lần đầu được ra khỏi làng. Hắn cười khẩy, siết chặt con mắt Rinnegan mượn tạm từ Sasuke dị giới:
“Nhờ ngươi, chuyến đi này sẽ không ai theo dấu được. Tạm biệt Konoha và… tiểu quỷ Tsumiki đáng sợ kia!”
Vừa chuẩn bị mở cổng không gian, bỗng bộp! – một bàn tay to tướng đập mạnh lên vai hắn. Madara giật bắn người, suýt ném luôn cái túi ra xa.
“Ê, Madaraaa~ lâu quá không gặp!” – giọng nói kéo dài quen thuộc vang lên.
Madara quay lại, mặt tối sầm:
“Hashirama… ngươi làm cái trò gì thế hả!?”
Hashirama Senju đang cười hềnh hệch, tay phe phẩy quạt lá, mặt mày rạng rỡ như thể vừa bắt gặp hàng quán bán giảm giá.
“Ta đang rảnh mà chán quá, lại còn thua bạc mấy hôm liền, nên tính đi dạo giải khuây. Ô, mà kìa – trên tay ngươi là Rinnegan của Sasuke phải không? Đừng nói với ta là ngươi định trốn đi chơi nhé?”
Madara khẽ ho khan, nheo mắt:
“Không phải chuyện của ngươi. Bổn tọa đi du lịch dưỡng sinh, một mình, không muốn ai đi theo.”
Hashirama chống cằm, ánh mắt lóe sáng gian xảo:
“Du lịch một mình sao? Ồ, vậy ta càng phải đi cùng! Ngươi biết không, ta còn chưa thấy mặt biển dị giới lần nào đâu!”
Nụ cười ông bỗng trở nên ranh mãnh, vừa nói vừa liếc túi tinh thể chakra lấp lánh bên hông Madara: “Chà, ta thấy hành lý ngươi khá nặng đấy nha~ Có mang rượu theo không? Hay để ta kiểm tra giúp?”
Madara siết chặt nắm đấm:
“Không! Ta nhắc lại – một mình!”
Hashirama nhún vai, nở nụ cười ngây ngô nhưng ánh mắt lại đầy tính toán:
“Vậy thì ta chẳng còn cách nào khác… Ta chỉ cần hét lên ‘Tsumiki ơi! Madara-sensei đang ở đây này!’ là con bé sẽ đến liền. Chắc nó rất muốn luyện bài mới, nhỉ?”
“Ngươi…” – Madara trợn trừng, toàn thân nổi gân xanh.
Ánh mắt hắn lóe tia sát khí thật sự – nhưng rồi chỉ thấy Hashirama vẫn cười như gian kế đã thành công.
Vài giây sau, Madara đột nhiên hạ giọng, nhìn ra phía sau lưng Hashirama, mắt mở to kinh hãi:
“Khoan… cháu gái ngươi hình như đang đuổi theo con cáo Kurama kìa! Có vẻ như con cáo lại lừa tiền ăn vặt của nó rồi!”
“CÁI GÌ!?” – Hashirama phản xạ như điện giật. “Con cáo đó dám lừa tiền Tsunade à!? Ta phải đi ngăn nó ngay!”
Nói xong, ông xắn tay áo, bật dậy lao thẳng đi, chân đạp đất tung bụi mù.
Madara đứng đó, khoanh tay, nhếch môi cười lạnh.
“Đúng là ngố như xưa.”
Chạy được vài chục mét, Hashirama đột nhiên khựng lại, gãi đầu lẩm bẩm:
“Khoan đã… Tsunade chẳng phải đi du lịch trăng mật với Jiraiya ở Thủy Quốc sao… Vậy thì—”
Ông lập tức quay đầu lại, mặt tái xanh. Trước mắt, chỉ còn xoáy xoắn không gian đang khép dần – nơi Madara đã mở cổng dị giới và chui vào từ lúc nào.
Từ trong cổng, tiếng cười khoái chí vang vọng ra:
“Ha ha ha ha! Ngươi vẫn ngố y như ngày nào, Hashirama! Tạm biệt nhé!”
Hashirama đấm mạnh xuống đất, khói bụi tung mù:
“MADARA!!! Cứ chờ đó cho ta!”
Cổng không gian khép lại bằng một tiếng “vù” trầm vang, xoáy khí tan dần trong không trung. Bên kia, Hashirama còn đang trợn mắt tức giận, nhưng bên này — Uchiha Madara đã thảnh thơi đáp xuống một vùng đất hoàn toàn xa lạ.
Trước mắt hắn, không còn rừng cây hay đồng bằng quen thuộc, mà là một đại đô thị sáng rực ánh đèn. Những tòa nhà cao tầng chọc trời vươn lên giữa mây xanh, từng khối kim loại phản chiếu ánh mặt trời lấp loáng. Dưới mặt đất, xe cộ chen chúc chạy vùn vụt, phát ra tiếng gầm rền đều đặn. Trên trời, những phương tiện bay hình dáng kỳ dị rạch qua không khí, để lại vệt sáng dài như sao băng.
Madara đứng giữa con phố tấp nập, tấm áo choàng đen tung bay trong gió. Hắn khẽ nhướng mày, đôi mắt Sharingan lóe ánh đỏ nhạt dưới lớp tóc đen.
Một nụ cười từ tốn nở ra, rồi bật thành tràng cười lớn đầy ngạo nghễ:
“Ha… ha ha ha ha!!! Cuối cùng cũng được tự do thật rồi! Hashirama, ngươi vẫn ngố như thuở nào! Còn ta – Uchiha Madara – một lần nữa lại lừa được ngươi như một đứa trẻ!”
Tiếng cười của hắn vang vọng giữa khung cảnh hiện đại, khiến vài người qua đường quay đầu nhìn, tưởng hắn là diễn viên đang quay phim. Một cô gái trẻ đi ngang thì thầm:
“Ông chú kia cosplay ngầu ghê ha.”
Nghe chữ “cosplay” Madara nhướn mày khó hiểu, nhưng rồi bật cười khẩy:
“Cos…play? Là cái gì nhỉ? Thôi mặc kệ, đi chơi cái đã.”
Hắn chống tay vào hông, nhìn quanh thành phố xa lạ, đôi mắt lóe lên tia hứng thú hiếm thấy:
“Hừm… thế giới này… khác hẳn mọi nơi ta từng biết. Không có chakra, nhưng lại tràn ngập thứ năng lượng cơ khí… trông khá hiện đại nhỉ.”
Một chiếc xe hơi lao vút qua, suýt tạt nước vào người hắn. Người lái xe thò đầu ra hét:
“Này ông già! Đứng giữa đường làm gì thế hả!?”
Madara chậm rãi quay lại, giọng trầm thấp, lạnh buốt:
“Phàm nhân… dám lớn tiếng với bổn tọa sao?”
Người lái xe rụt đầu vào, phóng đi mất dạng. Madara bật cười khẽ, nhếch môi đắc ý:
“Ha… thế giới này quả nhiên thú vị. Xem ra chuyến du lịch này không đến nỗi nhàm chán.”
Hắn đút tay vào áo choàng, ngẩng đầu nhìn những màn hình khổng lồ phát sáng trên các tòa nhà. Hình ảnh những người mặc giáp kỳ lạ chiến đấu với sinh vật cơ khí khổng lồ phản chiếu trong đôi mắt Rinnegan.
Madara khẽ nói, giọng pha chút tò mò:
“Có vẻ như họ chiến đấu bằng những công nghệ thay vì chakra… Cũng được. Ta sẽ xem thử nơi này có kẻ nào đủ sức khiến Uchiha Madara hứng thú.”
Nụ cười tà mị lại hiện lên, đôi mắt đỏ ánh lên sắc lạnh. Giữa dòng người vội vã, hắn thong thả bước đi, để lại phía sau tiếng cười trầm đục:
“Ha ha ha ha… Thế giới mới, hãy chuẩn bị đi. Uchiha Madara — đã đến!”