Chương 311: Mundus
Phantom gầm lên, bốn chân cắm sâu xuống đất, từng luồng magma phun trào khỏi miệng.
Phantom phóng thẳng tới, cơ thể khổng lồ va sập cả bức tường đá.
Dante xoay kiếm, chém ngang một phát – lửa và nhiều mảnh thịt từ Phantom vỡ tung.
Vergil theo sau, Yamato lia một đường kiếm, cắt phăng một chân trước của con quái vật.
Phantom gào rống, quật đuôi. Dante nhảy cao, đỡ đòn bằng kiếm, Vergil dịch chuyển tức thời, xuất hiện trên lưng nó, đâm Yamato xuyên qua lớp giáp magma.
Một vụ nổ bùng phát, ánh sáng lam đỏ đan xen.
Phantom vùng vẫy, lắc mạnh khiến Vergil rơi xuống.
Dante đáp đất, hét lớn:
“Giữ nó yên đi anh!”
Vergil trầm giọng: “Yên tâm.”
Vergil tập trung ma lực, chém Judgment Cut End — hàng chục nhát chém ánh lam xé dọc không gian, khiến Phantom đau đớn.
Dante cắm Devil Sword Dante xuống đất, năng lượng đỏ trào lên, khởi động combo cuối.
Hai người cùng hô:
“Sin Cross!”
Một luồng sáng hình chữ thập đỏ-lam nổ bùng, cắt đôi thân thể Phantom.
Con quái vật gào lên, nửa thân bị xé toạc, magma và máu đen phun tung tóe.
Phantom quỳ rạp xuống, vẫn cố ngẩng đầu:
“Các ngươi… ngu ngốc… Chủ nhân ta đang tu luyện… chỉ một bước nữa thôi… Ngài sẽ chạm đến vĩnh hằng… và khi đó… cả vũ trụ… sẽ quỳ dưới chân Ngài…”
Vergil nhấc Yamato, giọng lạnh như thép:
“Vĩnh hằng ư? Để rồi xem.”
Một nhát kiếm vung lên.
Đầu Phantom vỡ nát, cơ thể khổng lồ sụp xuống, tan chảy trong hồ magma.
Dante thu kiếm, nhìn sang anh:
“Xong. Giờ thì đi tìm cái ‘vĩnh hằng’ của hắn thôi.”
Cả hai tiếp tục tiến sâu vào hành lang trắng. Điện thờ chính hiện ra trước mắt.
Trên bệ cao là một pho tượng khổng lồ màu trắng bạc, hình dạng nửa người nửa thực thể, ba con mắt tròn phát sáng, giữa trán là con mắt thứ ba.
Trên ngực có một vết sẹo sâu chạy dọc từ vai xuống bụng.
Dante dừng lại, bật cười:
“Anh thấy chưa? Vết sẹo đó – chính là chỗ mà ổng già chúng ta đã đâm thẳng thanh kiếm vào ngực hắn. Ở đảo Mallet em cũng đánh bại hắn ở chỗ đó.”
Vergil nheo mắt, ánh nhìn lạnh đi:
“Vậy ra chúng ta đã đoán đúng Shibai… không phải ai khác ngoài Mundus.”
Vergil tra kiếm, ánh mắt lóe sáng.
“Lần này… chúng ta sẽ kết thúc hắn.”
Dante nhếch mép:
“Ừ. Kết liễu hắn, rồi về ăn pizza.”
Cả hai nhìn nhau, không nói thêm lời. Không khí xung quanh rung lên – dấu hiệu cho thấy Mundus đã cảm nhận được sự hiện diện của họ.
Pho tượng khổng lồ màu trắng bạc bắt đầu nứt ra, những khe sáng đỏ chạy khắp thân. Hai con mắt mở ra cùng lúc, ánh sáng trắng lóe lên, còn con mắt thứ ba ở giữa trán chậm rãi xoay tròn.
Một giọng nói trầm và khàn vọng ra từ trong tượng:
“Sparda… không… Dante.”
Âm thanh đó nặng như sấm, ép cả không gian rung chuyển. Pho tượng xoay đầu, nhìn thẳng vào Dante, rồi chuyển sang Vergil. Một nụ cười méo mó hiện ra trên khuôn mặt đá.
“Lần trước… ta đã để ngươi đắc ý quá lâu, Dante. Ngươi và con đàn bà Trish… khiến ta thất bại nhục nhã. Giờ thì khác rồi. Ta đã lấy được sức mạnh của thần. Hôm nay, ta nghiền nát cả hai ngươi – cùng Sparda của các ngươi!”
Mỗi chữ phát ra, mặt đất lại nứt thêm một đường. Cả ngôi điện rung dữ dội, bức tượng cử động, tay khổng lồ nhấc lên, nghiền nát cột trụ bên cạnh như giấy. Khí ma lực đen đặc tràn ra, bao phủ cả không gian.
Dante siết chặt Devil Sword Dante, nở nụ cười quen thuộc:
“Nghe lại giọng của mày… tự nhiên nhớ ra lý do vì sao tao ghét nghe mày nói.”
Vergil đứng cạnh, rút Yamato, ánh mắt lạnh lùng:
“Dante.”
“Biết rồi ông anh.”
Cả hai đồng thời kích hoạt Sin Devil Trigger. Cơ thể họ nổ bùng năng lượng – Dante hóa thành hình quỷ đỏ rực, cánh đen mở rộng; Vergil bao phủ trong quầng sáng lam, Yamato rực tím.
Phía trước, Mundus – hay đúng hơn là Shibai Ōtsutsuki trong thân thể Mundus – chậm rãi đứng dậy, mỗi bước đi khiến mặt đất sụp xuống như bị hút cạn sinh lực.
“Các ngươi chỉ là bản sao yếu ớt của Sparda,” giọng hắn ầm ầm “và hôm nay ta xóa sạch cái tên đó khỏi mọi thế giới!”
Vergil dịch chuyển, xuất hiện trước ngực tượng, Yamato chém ngang. Tia sáng lam cắt phăng phần giáp đá, nhưng vết thương lập tức tái tạo.
Mundus vung tay, luồng năng lượng trắng phóng ra. Dante chắn trước, cánh quỷ dang rộng, phản chấn cả đòn đánh rồi bật lại:
“Giờ thì nói ít thôi, đánh đi!”
Anh lao thẳng vào, Devil Sword Dante chém chéo từ vai xuống hông. Cú chém xuyên qua lớp giáp, bắn tung đá vụn và máu đen.
Vergil lập tức theo sau, Yamato mở không gian, hàng trăm nhát Judgment Cut chồng chéo, xé toạc thân thể khổng lồ của đối thủ.
Mundus gầm lên, một cánh tay khổng lồ đập xuống đất, tạo sóng chấn động khủng khiếp.
Dante lộn một vòng trên không, đáp xuống cạnh anh trai.
“Anh thấy vui chứ?”
Vergil nhìn thẳng vào trung tâm bức tượng đang nứt toác:
“Nói ít thôi, đánh đi chú em.”
Cả hai cùng lao lên. Ánh đỏ và lam hòa thành một cơn lốc, đâm thẳng vào giữa ngực Mundus. Tiếng nổ vang dội, ánh sáng nuốt trọn toàn bộ điện thờ.
Trận chiến cuối cùng giữa hai con trai của Sparda và Quỷ vương Mundus chính thức bắt đầu.
Mundus khổng lồ rống lên, đôi mắt cháy sáng. Ba con mắt của hắn phóng ra ba cột năng lượng trắng, xé ngang trời.
Dante và Vergil tách ra hai hướng, tránh né được tia sáng không chiếu vào người.
Dante lộn một vòng, đáp xuống trên cánh tay phải của tượng, chém thẳng từ cổ tay đến vai. Kim loại và đá vỡ tung, dung nham trào ra. Vergil dịch chuyển ngay phía sau, Yamato cắt dọc lưng tượng, vết cắt xanh lam kéo dài hàng chục mét.
Mundus xoay người, tay trái đập mạnh. Cú đập khiến cả ngôi điện thờ tan tành.
Vergil trượt trên mặt đất, chống Yamato, ma khí lam bao quanh.
Dante cười, đôi cánh Sin Devil Trigger vỗ mạnh:
“Anh trai, lần này anh cắt bên phải, em chém bên trái nhé!”
Vergil không đáp, chỉ gật đầu.
Hai người cùng biến mất.
Một loạt nhát chém chéo nhau trên không. Cơ thể Mundus bị xé toạc theo hình chữ X.
Nhưng hắn vẫn không chết – khối năng lượng đen trong ngực vẫn phát sáng, hút lại từng mảnh cơ thể, liền lại như chưa có gì.
Giọng hắn vang dội:
“Các ngươi vẫn chỉ là con của Sparda – nửa người, nửa quỷ. Ta là vĩnh hằng!”
Hắn nâng tay, ném ra hàng nghìn mũi giáo trắng như ánh sao. Mỗi mũi giáo xuyên qua không khí, tạo ra hàng loạt vụ nổ nhỏ.
Vergil dựng Yamato, mở ra lớp Judgment Barrier, đỡ phần lớn đòn. Dante lao lên giữa mưa đạn, chém liên hoàn, vung kiếm tạo thành một vòng xoáy đỏ đậm, chặn toàn bộ giáo năng lượng.
“Vĩnh hằng? Cái thứ chém mãi không chết, nghe chán lắm!” – Dante hét lên.
Vergil di chuyển theo bóng Dante, xuất hiện sau lưng Mundus, Judgment Cut End liên tục. Từng vết chém lam xuất hiện dọc cột sống đối thủ, mở rộng như sợi chỉ cắt qua mặt phẳng.
Mundus gầm to, mở ngực, từ trong hiện ra con mắt thứ tư, bắn ra luồng năng lượng nén – thẳng vào Dante.
Dante không kịp né, bị đánh văng hàng trăm mét, cắm xuống nền đất.
Khói bốc mù mịt.
Vergil quay đầu, ánh mắt lóe sáng:
“Dante!”
Giọng em trai vọng ra từ trong khói:
“Chưa chết đâu anh! Chỉ hơi đau thôi!”
Dante bật dậy, đập tay xuống đất, cười nhe răng:
“Giờ tới lượt em, anh nghỉ một chút đi.”
Anh đạp mạnh, phóng thẳng lên, Sin Drive toàn lực. Devil Sword Dante phát sáng đỏ rực, chém dọc từ đầu Mundus xuống ngực, cắt phăng lớp giáp.
Vergil nắm chặt Yamato, dùng cơ hội đó mở một cơ hội, tạo khoảng trống chân không ngay trong cơ thể Mundus.
Không gian vặn xoắn, kéo nội tạng quỷ ra khỏi thân hắn.
Mundus gào lên điên dại, toàn thân tỏa năng lượng đen như bão. Những khối năng lượng hình người tách ra từ cơ thể hắn, hóa thành hàng chục con quỷ. Cả Dante và Vergil đều bị bao vây.
Dante lướt qua, chém ngang, từng bản sao bị nghiền nát. Vergil xoay người, Yamato cắt không khí, mở khe rách, hút từng bóng quỷ vào hư vô.
“Anh Vergil, hết trò rồi hả?” – Dante cười.
Vergil đáp lạnh: “Đủ để kết thúc rồi.”
Hai người cùng bật Sin Overdrive – trạng thái hợp lực cao nhất. Chakra và ma lực kết hợp, năng lượng đỏ-lam phủ kín điện thờ.
Dante lao lên trước, Vergil theo sau, cả hai cùng chém vào giữa ngực Mundus. Devil Sword Dante và Yamato giao nhau, tạo thành luồng sáng trắng lam cực lớn, xuyên qua toàn bộ cơ thể đối thủ.
Mundus rống thất thanh, ba con mắt nổ tung, máu đen phụt ra như mưa. Cả cơ thể hắn nứt toác, ánh sáng trắng thoát ra từ mọi vết nứt.
Nhưng hắn vẫn cố gào lên:
“Các ngươi… sẽ không bao giờ thoát khỏi… ta…”
Rồi hắn bật cười, giọng trầm khàn như sấm dội. Cả thân thể khổng lồ run lên, ma khí xoáy dữ dội.
“Không thắng nổi hai ngươi… nhưng ta vẫn có nước cờ cuối cùng!”
Tiếng hú chói tai vang khắp điện thờ. Mặt đất nứt ra, nham thạch phun lên, rồi từ sâu dưới lòng đất trồi lên một cái lồng giam bằng xương trắng, cao như một tòa tháp. Từng đốt xương tỏa sáng đỏ rực, khóa chặt lấy người bên trong.
Bên trong cái lồng, một người đàn ông tóc bạc, thân hình tiều tụy, áo choàng màu tím rách nát, trên người đầy vết thương, đang ngồi gục đầu.
Ánh sáng từ ngọn lửa ma hắt lên khuôn mặt đó.
Cả Dante và Vergil đồng loạt sững người.
“Không thể nào…” – Dante nghẹn giọng, bước lên một bước.
Vergil nắm chặt Yamato, bàn tay run nhẹ.
“Cha…”
Mundus cười lớn, tiếng cười vang vọng khắp điện thờ.
“Đúng vậy! Sparda! Ta giữ hắn lại từ ngày phản bội, và suốt bao năm qua, hắn bị giam trong lồng giam này của ta! Hai ngươi tưởng mình đã giải thoát cho thế giới sao? Chỉ cần ta chết, tòa tháp này cũng sẽ phát nổ, nghiền nát cả lồng giam, và Sparda của các ngươi cũng sẽ tan thành tro!”
Dante nghiến răng, Devil Sword Dante sáng đỏ rực trong tay.
“Thằng khốn…!”
Vergil nhắm mắt, hơi thở nặng nề. Một bên là kẻ thù, một bên là cha. Chỉ cần họ làm gì ngu nguốc, Sparda sẽ chết.
Mundus cười điên loạn, giọng rền vang:
“Vậy nào, hai đứa con ngoan của Sparda, chọn đi! Đầu hàng, hoặc giết cha mình thêm lần nữa!”
Dante hạ thấp kiếm, ánh mắt lộ vẻ do dự thật sự. Vergil lùi lại nửa bước, mắt nhìn xoáy vào lồng giam, ma khí chao đảo.
Không khí đặc quánh đến nghẹt thở.
Ngay lúc Mundus giơ tay định bóp nát lồng xương, một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo dội thẳng từ ngoài điện thờ vang lên:
“Mokuton – Shinsu Senju!” (Mộc Độn: Thiên Thủ Quan Âm!)