Chương 309: Đi tìm Vergil và Dante
Một đêm yên tĩnh, Naruto đứng một mình giữa sân dinh thự. Không ai biết cậu sắp làm gì.
“Hiraishin no Jutsu.”
Trong nháy mắt, không gian xoắn lại. Khi ánh sáng tắt, cậu đã đứng trên Mặt Trăng.
Gió lạnh thổi qua những tàn tích của cung điện cổ – nơi từng thuộc về Toneri Ōtsutsuki. Giờ đây chỉ còn đổ nát, gạch vụn và cột đá vỡ vụn khắp nơi.
Naruto lặng lẽ bước vào căn phòng trung tâm, nơi ánh trăng chiếu thẳng xuống. Cậu rút từ áo choàng ra một thanh kunai đặc biệt, thân dao khắc một chuỗi ký tự.
“Được rồi… thử xem sao.”
Cậu cắm thanh kunai xuống nền gạch, ghi nhớ hình ảnh, từng chi tiết nhỏ trong đầu. Một khi đã ghi xong, Naruto kết ấn trở lại.
“Hiraishin no Jutsu.”
Chỉ một chớp mắt sau, cậu đã quay lại Konoha, trong khu rừng trống ở ngoại ô làng.
Naruto thở ra, đưa tay vào áo, lấy ra quyển trục phong ấn Rinnegan của Sasuke dị giới. Cậu mở nó ra. Ánh sáng tím lóe lên khi ấn phong bị giải.
Con mắt Rinnegan tím sẫm nằm giữa lòng bàn tay cậu. Dù không gắn trên cơ thể ai, nó vẫn tỏa ra áp lực chakra nhẹ như đang “thở”.
Naruto nhắm mắt, hít sâu một hơi. Trong đầu cậu, hình ảnh thanh kunai trên Mặt Trăng hiện lên rõ ràng. Cậu tập trung ý chí, dồn chakra vào con mắt.
“Bắt đầu…”
Rinnegan sáng rực. Từng vòng luân chuyển xoáy nhanh, ánh sáng tím lan ra mặt đất. Không gian trước mặt bắt đầu méo lại, gió xoáy mạnh, rồi —
ẦMMM!
Một cánh cổng không gian mở ra, tỏa ánh sáng xanh tím. Bên kia chính là căn phòng trên Mặt Trăng, nơi cậu vừa cắm thanh kunai. Từng viên gạch, từng cột đổ – giống y hệt, không sai một chi tiết.
Naruto nhìn khung cảnh quen thuộc qua cánh cổng, đôi mắt sáng lên.
“Thành công thật rồi…”
Cậu giữ nguyên cổng không gian trong vài giây để ổn định, rồi thu hồi chakra.
Ánh sáng tắt dần, không gian trở lại bình thường.
Naruto ngồi xuống khúc gỗ gần đó, trầm ngâm tính toán.
“Lượng chakra tiêu hao khá lớn… hơn cả một lần Hiraishin bình thường. Nhưng nếu nạp lại chakra bằng thì không có vấn đề.”
Cậu siết chặt nắm tay, ánh mắt ánh lên tia sáng quyết tâm:
“Không tệ. Chỉ cần tinh chỉnh thêm, mình có thể mở lối đi đến bất cứ nơi nào… bất cứ khi nào.”
———————————
Một buổi sáng nắng đẹp. Naruto gọi riêng Madara và Nero tới sân huấn luyện sau dinh thự Hokage.
Madara vừa mới tỉnh sau ba đêm liền bị Tsumiki kéo đi huấn luyện, tóc còn rối, mắt đỏ ngầu. Hắn vừa ngáp vừa lầm bầm:
“Tốt nhất kế hoạch của ngươi nên có đánh nhau, nếu không bản tọa dỗi thật đấy.”
Naruto nhìn mặt lão Uchiha huyền thoại mà vạch đen đầy đầu.
“Yên tâm, có đánh nhau đấy.”
Nero ngồi trên hàng rào, chống cằm, cười lười nhác:
“Nếu có đánh nhau thì tôi đi. Nếu không có, tôi ngủ.”
Naruto khoanh tay, ánh mắt nghiêm túc lại:
“Chắc chắn sẽ có. Vì đích đến của chúng ta… là tổ tinh của tộc Ōtsutsuki.”
Không khí im phăng phắc. Madara tỉnh cả ngủ, ngẩng đầu nhìn thẳng:
“Ngươi nói gì cơ? Tổ tinh của Ōtsutsuki?”
Nero vuốt cằm một chút, rồi bật cười:
“À, hiểu rồi. Cậu định đi tìm ông già của tôi và ông chú Dante đúng không?”
Naruto không phủ nhận, gật đầu:
“Chuẩn. Tôi đã tìm ra cách để đến đó. Nhưng một vấn đề vẫn làm tôi đau đầu: lượng chakra tiêu hao dự đoán cực lớn, kể cả dùng Thập Vĩ bù vào cũng không đủ.”
Madara im vài giây, rồi đột nhiên bật cười, tiếng cười vang khắp sân:
“Hahaha! Tưởng chuyện gì nghiêm trọng. Ngươi quên rồi sao?”
Hắn thò tay vào áo choàng, moi ra một túi nhỏ. Bên trong là những viên tinh thể chakra thuần khiết sáng rực – thứ năng lượng cô đặc lấy được từ Momoshiki và Urashiki sau trận đại chiến mười năm trước.
“Ta vẫn còn mấy thứ đồ chơi này. Một viên thôi cũng đủ cho ngươi mở cổng xuyên không cả tuần.”
Naruto đơ vài giây, rồi vỗ trán cái bộp:
“Trời đất ơi… ta quên sạch mất vụ đó.”
Nero nhìn túi tinh thể, khẽ huýt sáo:
“Vậy tôi nghĩ chắc không thành vấn đề.”
Naruto cười:
“Đúng vậy, vấn đề năng lượng được giải quyết rồi.”
Cậu nhìn cả hai:
“Hai người về chuẩn bị hành trang, sáng hôm sau sẽ khởi hành.”
Madara cười nhạt:
“Sao cũng được, sáng mai bản tọa sẽ cắm trại trước cửa nhà ngươi nếu cần.”
Nero xoay vai, bật ngón tay kêu rắc rắc:
“Nghe như đi nghỉ mát, chỉ là có thêm chút vận động thân thể.”
Madara nhét túi tinh thể chakra vào tay Naruto:
“Cái này ngươi cầm lấy, mai có cái mà dùng.”
Nero nhún vai:
“Tôi đi chuẩn bị nhạc, lên vũ trụ mà không có nhạc thì buồn lắm.”
Naruto chỉ biết thở dài, tay chống trán.
“Đúng là toàn thành phần khó quản lý…”
Cậu nhìn lên bầu trời trong xanh phía xa. Ánh nắng phản chiếu lên đôi mắt màu lam, sâu như chứa cả bầu trời:
“Chờ ta nhé, Ōtsutsuki… lần này, ta sẽ đến tận nhà các ngươi. Sensei… em đến đây.”
———————————
Sáng sớm hôm sau. Ánh mặt trời vừa ló lên khỏi rặng núi phía đông, chiếu xuống một bãi đất trống cách Konoha chừng vài cây số.
Naruto, Madara và Nero đã có mặt. Gió thổi nhẹ, cát bay lăn tăn. Không ai nói gì — chỉ có tiếng kiểm tra vũ khí, túi đồ, và hành trang.
Naruto gật đầu:
“Được rồi. Mọi thứ đầy đủ. Bắt đầu thôi.”
Cậu lấy ra con mắt Rinnegan của Sasuke dị giới, rồi ngồi khoanh chân xuống đất.
Naruto hít sâu, nhắm mắt.
Trong đầu cậu hiện lên hình ảnh một người đàn ông tóc bạc, áo choàng xanh lam, ánh mắt sắc lạnh – Vergil-sensei – Người thầy mà cậu đã mất liên lạc suốt mười năm qua.
Cảm xúc dâng trào, Naruto dồn toàn bộ tâm trí vào ký ức ấy.
“Sensei… Em đến đây.”
Chakra bùng lên, tuôn vào con Rinnegan. Không gian trước mặt rung nhẹ, lóe lên ánh sáng tím, nhưng chưa mở hoàn toàn.
Naruto nghiến răng, tiếp tục dồn thêm chakra. Áp lực ngày càng tăng, mồ hôi túa ra khắp trán.
Cánh cổng chỉ lóe sáng rồi tắt, không chịu mở rộng.
Madara khoanh tay nhìn, khẽ lẩm bẩm:
“Lượng chakra này… có lẽ chưa đủ.”
Naruto cảm nhận rõ chakra trong người tụt xuống nhanh như rơi tự do, thậm chí cả chakra Thập Vĩ trong cơ thể cũng đang giảm mạnh không kiểm soát.
“Không đủ sao…?”
Naruto cắn răng, tay run lên, nhưng vẫn cố giữ ấn. Ngay lúc ấy, cậu mở túi, rút ra túi tinh thể chakra mà Madara đưa hôm qua. Không chần chừ, cậu nuốt liền hai viên.
Trong tích tắc, toàn thân bùng sáng. Nguồn năng lượng khổng lồ tràn ra như biển lửa. Áo choàng Hokage bay phần phật, luồng khí chakra màu vàng cam hòa cùng ánh tím Rinnegan, tạo nên luồng xoáy dữ dội.
“Được rồi… mở ra cho ta!!!”
ẦMMMM!!!
Mặt đất rung chuyển. Một cánh cổng không gian khổng lồ mở ra trước mặt, xoáy tròn dữ dội như một thiên hà thu nhỏ. Ánh sáng tím trắng chiếu rực cả bầu trời, khiến mây trên cao tan rã thành từng mảng.
Madara và Nero phải lùi lại vài bước, ánh mắt căng thẳng theo dõi. Trong luồng sáng, Naruto đứng giữa tâm điểm, hai mắt phát sáng rực. Trước mặt cậu, giữa tầng không gian vỡ nát, xuất hiện một bóng người.
Bóng lưng cao lớn, mái tóc bạc dài, áo choàng xanh lam tung bay trong gió, khí thế trầm ổn đến mức thời gian như ngừng lại.
Ngực Naruto thắt lại. Cổ họng nghẹn cứng. Cậu chỉ kịp hít mạnh một hơi, rồi bật hét:
“SENSEI!!!”