Chương 308: Tạm biệt Sasuke dị giới. Lấy đi Rinnegan
Buổi trưa hôm sau, Sasuke có mặt tại dinh thự Namikaze. Naruto đã chờ sẵn ở sân.
“Đến rồi à?” – Naruto hỏi.
Sasuke gật nhẹ. “Ừ. Sẵn sàng rồi.”
Không nói nhiều, Naruto đặt tay lên vai Sasuke, kết ấn.
“Hiraishin no Jutsu.”
Trong nháy mắt, không gian méo lại, ánh sáng xoắn quanh hai người. Chỉ sau một nhịp hô hấp, cả hai đã đứng trên Mặt Trăng.
Không khí ở đây yên tĩnh đến lạ. Một vùng sáng bạc trải dài, mặt đất lạnh như thép.
Xa xa là nơi phong ấn Otsutsuki Kaguya.
Sasuke bước chậm, ánh mắt quét qua khung cảnh hoang vắng. Hắn sững lại khi nhìn thấy Kaguya – thân thể nàng được phong ấn trong kết giới ánh sáng, ánh mắt nhắm nghiền, khuôn mặt bình yên như đang ngủ.
Dù biết Kaguya ở thế giới này đã mất đi toàn bộ sức mạnh, Sasuke vẫn bản năng đề phòng.
“Không ngờ lại được gặp lại bà ta…”
Naruto khoanh tay: “Bà ấy ở đây yên ổn rồi. Không còn là mối nguy nữa.”
Nói rồi, cậu ngẩng lên, giọng vang vọng:
“Lục Đạo Tiên Nhân, ngài có ở đó không?”
Không gian trước mặt gợn sóng. Một bóng người hiện ra – Hagoromo Otsutsuki, dáng vẻ hiền hậu, ánh mắt sâu như nhìn thấu thời gian.
“Lại gặp con rồi, Naruto,” ông mỉm cười, rồi ánh nhìn chuyển sang Sasuke.
“Nhưng… Sasuke này, khí tức của con không giống người ở đây.”
Naruto gật đầu:
“Đúng vậy. Đây là Sasuke đến từ không gian song song. Con đưa cậu ấy đến để nhờ ngài giúp một việc.”
Hagoromo nhìn Sasuke, giọng ôn tồn:
“Nói đi, con cần gì?”
Sasuke hơi cúi đầu:
“Con muốn nhờ ngài thu hồi Rinnegan trong mắt trái. Từ khi con có được nó, mắt này không thể đóng lại, liên tục hút chakra, khiến cơ thể kiệt quệ.”
Hagoromo khẽ gật:
“À, hóa ra là chuyện đó. Không khó đâu.”
Ông giơ tay lên, lòng bàn tay tỏa sáng. Một luồng năng lượng nhẹ tỏa ra, phủ lên mặt Sasuke.
Chỉ một giây, Sasuke cảm thấy mắt trái như bị kéo nhẹ, hơi căng một chút, rồi dịu lại. Hắn lấy tấm gương ra xem – Rinnegan đã biến mất, thay vào đó là con mắt đen bình thường.
Hít một hơi, Sasuke thử khai mở Sharingan. Ngay lập tức, cả hai mắt xoáy tròn – Vĩnh Hằng Mangekyō Sharingan quen thuộc xuất hiện.
Sasuke thở ra nhẹ nhõm, cúi đầu thật sâu:
“Cảm ơn ngài, Lục Đạo Tiên Nhân.”
Hagoromo mỉm cười:
“Giờ con có thể tự do sử dụng đôi mắt của mình mà không còn bị chakra nuốt ngược. Còn Rinnegan kia, ta sẽ giữ lại – phòng khi sau này con cần đến.”
Ngay lúc đó, trong đầu Naruto lóe lên một ý nghĩ. Cậu hỏi luôn:
“Khoan đã, nếu chỉ cầm con mắt Rinnegan đó trong tay, rồi truyền vào nó một lượng chakra nhất định… thì có thể dùng được năng lực của nó không?”
Hagoromo thoáng bất ngờ, rồi bật cười:
“Con đúng là luôn nghĩ ra những thứ kỳ lạ. Nhưng… có thể. Rinnegan vốn là kết tinh chakra, chỉ cần năng lượng tương thích đủ mạnh, thì vẫn kích hoạt được một phần năng lực.”
Naruto nghe xong, tim đập thình thịch.
“Vậy ngài cho con giữ con mắt đó được không? Biết đâu sau này còn dùng.”
Hagoromo nhướng mày, mỉm cười:
“Ta hiểu rồi. Con luôn biết cách chuẩn bị cho tương lai. Được thôi.”
Ông giơ tay, một quả cầu sáng xuất hiện, bên trong chính là con mắt Rinnegan đã được phong ấn.
Naruto đón lấy, cúi đầu cảm ơn:
“Cảm ơn ngài, Lục Đạo Tiên Nhân.”
Cậu cẩn thận lấy ra một quyển trục đặc biệt, mở ra, kết ấn phong ấn con mắt vào bên trong. Ánh sáng tím nhạt biến mất, chỉ còn lại ký hiệu chakra xoắn tròn ở giữa trang giấy.
Naruto cuộn quyển trục lại, giấu vào áo choàng.
“Ngài vẫn chu đáo như vậy, cảm ơn Lục Đạo Tiên Nhân.”
Sau một lúc nói chuyện phiếm với Hagoromo, Naruto cùng Sasuke cũng cúi chào cáo biệt.
Hai người lùi lại, Naruto kết ấn.
“Về thôi, Sasuke.”
“Ừ.”
———————————————
Khi ánh sáng dịch chuyển tan đi, Naruto và Sasuke dị giới đã đứng giữa sân dinh thự Namikaze. Không khí Konoha trong lành, gió nhẹ thổi qua, mọi thứ yên bình đến lạ.
Sasuke nhìn quanh một lượt rồi khẽ nói:
“Cảm ơn. Nhưng giờ ta phải trở về thế giới của mình. Ở đó vẫn còn người đang chờ.”
Naruto gật đầu, bước lại gần.
“Khoan đã. Trước khi đi, ta có thứ muốn cho ngươi.”
Nói rồi, Naruto khẽ nhắm mắt, Sharingan trong hai tròng mắt lóe sáng. Chỉ một tia sáng đỏ chớp qua, như dữ liệu đang được truyền đi trong nháy mắt.
Sasuke khựng lại. Hắn nhíu mày, toàn thân hơi rung lên. Trong đầu hắn đột nhiên hiện ra một loạt hình ảnh, dữ liệu và thông tin tình báo.
Khi luồng sáng tắt đi, Sasuke thở hắt ra, mắt vẫn còn ngạc nhiên.
“Đây là…”
Naruto mỉm cười:
“Tất cả những gì ta và mọi người biết về tộc Ōtsutsuki. Cả chiến thuật, cả cách đối phó với chúng, và làm cách nào để bản thân có thể mạnh lên. Hãy chia sẻ lại cho ta bên kia, và phối hợp với nhau để cùng bảo vệ Nhẫn giới bình yên.”
Sasuke im lặng một lát, rồi nở nụ cười hiếm hoi. Ánh mắt hắn nhìn Naruto đầy sự cảm kích.
“Ngươi đúng là chẳng thay đổi. Luôn nghĩ cho người khác trước.”
Naruto gãi đầu, cười nhẹ:
“Không có gì, việc ta phải làm thôi.”
Sasuke tiến lại gần, đặt tay lên vai Naruto, siết nhẹ.
“Cảm ơn, Hokage Đệ Lục.”
Ngay lúc đó, Karasuki xuất hiện, mở ra một cánh cổng không gian xanh lam. Gió xoáy quanh sân, thổi tung bụi cát.
Khoảnh khắc Sasuke dị giới chuẩn bị bước vào, Naruto chợt gọi lại:
“Khoan đã, Sasuke. Ta muốn hỏi một điều.”
Sasuke dừng bước, quay lại:
“Gì vậy?”
Naruto nhìn thẳng vào hắn, giọng nghiêm túc:
“Cái chiêu Amejinoretaka của ngươi… có thể dịch chuyển đến bất cứ đâu đúng không?”
Sasuke hơi nhíu mày, có chút thắc mắc nhưng vẫn gật đầu:
“Nếu ta biết rõ mình phải tìm ai, hoặc tìm cái gì – chỉ cần dồn hết tâm trí vào hình ảnh đó và thôi động Rinnegan. Miễn là chakra đủ mạnh, cánh cổng mở ra có thể dẫn đến bất cứ nơi nào… bất kể giới hạn không gian.”
Naruto khẽ mỉm cười, trong mắt ánh lên tia sáng lạ.
“Vậy à… hiểu rồi.”
Sasuke không hỏi thêm. Hắn chỉ nở nụ cười nhẹ: “Đừng làm gì liều lĩnh đấy, Hokage.”
Naruto cười: “Ta mà liều thì ai giữ Konoha?”
Cả hai nhìn nhau, cùng khẽ gật đầu. Ngay lúc đó, Sasuke bước tới cánh cổng, nói lời tạm biệt:
“Hẹn gặp lại, Namikaze Naruto.”
Rồi hắn biến mất vào luồng sáng, để lại Naruto đứng một mình giữa sân.
Nhìn bóng lưng Sasuke biến mất, Naruto siết chặt quyển trục phong ấn Rinnegan cũ trong tay. Trong người cậu dâng lên một cảm giác hưng phấn khó tả. Cậu cúi đầu, thì thầm rất khẽ, chỉ đủ để mình nghe thấy:
“Vậy là có hy vọng rồi… Không còn lâu nữa.”