Chương 307: Trở về Nhẫn giới
Vài ngày sau, nhóm Naruto Đệ Lục quyết định quay lại thế giới của mình. Bên ngoài Konoha, gia đình Đệ Thất đều có mặt tiễn.
Không khí vừa lưu luyến vừa vui vẻ. Karasuki – khối máy tròn màu bạc – lơ lửng bên cạnh, tỏa ánh sáng nhạt.
Boruto gãi đầu:
“Ờ mà, cho con hỏi chút… lúc trước con dùng Karasuki sang thế giới của mọi người, tại sao thời gian bên đó lại trôi qua tận hơn mười lăm năm?”
Cả nhóm quay lại nhìn. Karasuki bật đèn tín hiệu, giọng máy vang lên đều đều:
“Lúc đó, Boruto-san ra chỉ thị không rõ ràng. Cậu nói: ‘Chạy sang dị giới, nơi tôi và Sasuke từng đến.’
Nhưng không nói thời điểm nào.”
Boruto đơ ra, mặt méo xệch:
“Ý ngươi là… ta xuyên đến đúng mười lăm năm sau chỉ vì may mắn!?”
Karasuki đáp tỉnh queo:
“Đúng vậy. Nếu cậu đen hơn, có khi đã rơi vào thời Chiến Quốc… hoặc vài trăm năm sau cũng không chừng.”
Mặt Boruto đen lại như mực. Mọi người xung quanh phá lên cười.
Naruto Đệ Thất vỗ vai con trai:
“May mắn thật đó Boruto.”
Tsumiki cười ngặt nghẽo:
“Em mà rơi về thời Hashirama-sama thật chắc giờ vẫn đang chặt củi.”
Boruto thở dài: “Được rồi, được rồi! Đừng cười nữa!”
Không khí trở lại ấm áp. Naruto Đệ Thất quay sang hỏi:
“Vậy… sau này các cậu có trở lại không?”
Naruto Đệ Lục mỉm cười:
“Nếu có thời gian, chúng tôi sẽ ghé thăm. Cậu cũng có thể dùng Karasuki để sang bên tôi – chỉ cần nhớ chọn đúng thời điểm là được.”
Nói rồi Đệ Lục liếc sang Boruto, ánh mắt như chế giễu.
Boruto giơ tay đầu hàng:
“Rồi rồi, lần sau con sẽ ghi rõ năm tháng, phút giây, luôn cả múi giờ!”
Cả nhóm lại cười ầm lên.
Karasuki bắt đầu mở cổng không gian, vòng xoáy ánh sáng xanh xuất hiện giữa quảng trường. Gió thổi mạnh, cát bay cuộn quanh.
Sasuke dị giới quay sang Naruto Đệ Lục:
“Ta đi trước. Còn chuyện con mắt, ta sẽ tìm cách giải quyết bên kia.”
Naruto Đệ Lục gật đầu.
Đệ Lục, Hinata, Hashirama, Madara, Minato cùng Nero lần lượt cúi đầu chào tạm biệt.
Hashirama vẫy tay:
“Lần sau sang nhớ mang rượu! Ta muốn thử sake thế giới này!”
Madara hừ nhẹ:
“Đừng rủ ta. Ta không uống với người ồn ào.”
Minato khẽ cười với Naruto Đệ Thất:
“Con trai, chăm sóc gia đình cho tốt nhé. Đừng để Hinata phải lo.”
Naruto Đệ Thất gật đầu, mắt hơi đỏ:
“Con biết rồi, cha.”
Karasuki phát sáng rực, âm thanh trầm vang. Cổng không gian mở rộng, cuốn lấy nhóm Naruto Đệ Lục, Sasuke dị giới và cả ánh sáng lam nhạt quanh họ.
Chỉ trong tích tắc, họ biến mất hoàn toàn. Không gian trở lại yên ắng, chỉ còn tiếng gió thổi nhẹ.
Naruto Đệ Thất nhìn cánh cổng đã khép, mỉm cười:
“Hy vọng lần sau gặp lại, chúng ta vẫn cười được như hôm nay.”
Boruto giơ tay lên trời:
“Miễn là không lạc về thời tiền sử là được!”
Cả nhà bật cười.
——————————————–
Quay trở lại Nhẫn giới.
Trong mật thất của đội Anbu, ánh đèn xanh nhạt vẫn chiếu xuống căn phòng. Itachi, Shisui và Makoto vẫn chưa rời đi.
Một cổng không gian màu xanh mở ra ngay giữa căn phòng. Luồng khí chakra xoáy tròn, ánh sáng lóe sáng đến chói mắt.
Makoto bật dậy, giọng mừng rỡ:
“Họ về rồi!”
Quả nhiên, từng bóng người lần lượt bước ra khỏi cổng: Hashirama, Madara, Nero, Naruto Đệ Lục, Hinata, Io và Tsumiki. Sau cùng là Sasuke dị giới – vẫn mang theo ánh mắt sắc tím của Rinnegan chưa hoàn toàn khôi phục.
Chưa kịp nói gì, Itachi sững lại. Đôi mắt anh mở to, tim đập mạnh một nhịp.
“Sasuke…?”
Sasuke dị giới khựng người. Toàn thân hắn run lên, ánh mắt chao đảo, như không dám tin vào hình ảnh trước mặt. Môi hắn khẽ run, giọng nghẹn lại:
“Anh… trai?”
Không ai trong phòng lên tiếng. Chỉ có tiếng thở nặng nề của Sasuke vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Itachi bước chậm lại gần, từng bước một. Khi còn cách vài mét, Itachi mỉm cười – nụ cười hiền như năm xưa.
“Phải. Là anh đây.”
Sasuke dị giới siết chặt nắm tay, rồi không kiềm được, bước nhanh tới, ôm chầm lấy Itachi. Cả cơ thể hắn run bần bật.
“Anh trai… ở thế giới của em… anh đã chết từ lâu rồi…”
Giọng hắn nghẹn ngào, pha giữa vui mừng và đau đớn.
Itachi vỗ nhẹ lên vai em trai, giọng nhỏ nhưng chắc:
“Ta biết. Nhưng ít nhất ở nơi này, chúng ta vẫn có thể gặp nhau.”
Cảnh tượng khiến tất cả đều im lặng. Shisui khẽ thở ra: “Lâu rồi mới thấy Itachi thật sự cười như thế.”
Itachi quay sang Naruto, cúi đầu nhẹ:
“Hokage-sama, cho phép tôi đưa em trai mình đi nói chuyện riêng một lúc.”
Naruto gật đầu, mỉm cười:
“Tất nhiên. Sáng mai hẹn gặp lại tại dinh thự Namikaze.”
Sasuke dị giới đáp: “Hiểu rồi.”
Itachi liếc Shisui và Makoto, ra hiệu.
Ba người gật đầu, trong chớp mắt, bốn bóng người biến mất, chỉ còn lại làn khói xoáy nhẹ.
——————————————
Tại một căn nhà nhỏ nằm ở ngoại ô Konoha, giữa rừng cây yên tĩnh. Ánh trăng hắt qua khung cửa sổ, rọi lên sàn gỗ. Itachi và Sasuke dị giới ngồi đối diện nhau, chỉ có trà nóng và tiếng côn trùng làm nền.
Cả hai im lặng một lúc lâu. Sasuke là người lên tiếng trước:
“Anh… ở đây sống thế nào?”
Itachi khẽ cười:
“Rất tốt. Ở thế giới này, anh có mọi thứ mà ở nơi khác chưa từng dám mơ.”
Sasuke nhìn anh trai, chờ đợi. Itachi nói tiếp:
“Naruto đã dùng Luân Hồi Thiên Sinh Chi Thuật để cứu lại Izumi và Shisui. Giờ anh và Izumi đã kết hôn, có hai đứa con. Makoto – em gặp lúc nãy – là con trai đầu. Con gái thứ hai là Ayako giờ chắc đang ngủ cùng mẹ nó.”
Sasuke im lặng nghe, khóe miệng khẽ cong lên. Đó là nụ cười thật sự, hiếm hoi, sau gần ba mươi năm.
Itachi vẫn tiếp lời:
“Còn Shisui, cậu ấy cưới Shizune. Hai đứa con trai – Kaito và Yousuke – đều là ninja ưu tú của Konoha.”
Sasuke nhìn ra sân, ánh trăng hắt lên mặt anh trai.
“Anh… đúng là hạnh phúc thật.”
Itachi cười khẽ:
“Cũng nhờ Naruto cả thôi. Cậu ta không chỉ cứu anh, mà còn cứu vớt cả gia tộc Uchiha khỏi kết cục tuyệt hậu.”
Một lúc sau, Sasuke khẽ hỏi:
“Vì sao… anh còn sống được? Ở thế giới của em, anh đã chết rồi.”
Itachi nhìn chén trà trong tay, chậm rãi nói:
“Chuyện ở đây cũng gần giống với quá khứ của em. Anh và em từng có một trận quyết chiến. Anh đã dùng sức tàn của mình để kéo Orochimaru ra khỏi em. Sau đó, anh gục xuống. Em rời đi cùng Obito… nhưng không lâu sau, Naruto và Hinata đến. Họ phát hiện anh vẫn còn hơi thở yếu ớt, và đã cứu anh kịp lúc.”
Không khí im lặng lại. Sasuke ngẩn người, bàn tay siết chặt. Trong đầu hắn quay cuồng – những ký ức, những hình ảnh mờ nhạt…
Nếu lúc đó hắn tỉnh táo hơn.
Nếu hắn không bị che lấp bởi thù hận.
Nếu hắn chú ý đến hơi thở của Itachi.
Nếu hắn quay lại kiểm tra một lần thôi…
Quá nhiều “nếu như.”
Itachi nhìn em trai, dường như hiểu rõ điều đó, vỗ nhẹ vai hắn:
“Chuyện đã qua thì để nó qua đi. Đừng sống trong ‘nếu như’ nữa, Sasuke. Điều quan trọng là em vẫn đang sống – và em có tương lai phía trước.”
Sasuke cúi đầu, hai hàng nước mắt chảy dài. Hắn cười – nụ cười nhẹ mà đau lòng, nhưng bình yên.
“Cảm ơn anh… thật đấy.”
Itachi mỉm cười, rót thêm trà:
“Không cần cảm ơn. Chỉ cần đêm nay, hai anh em được ngồi uống trà thế này, là đủ.”
Sasuke ngẩng đầu, ngắm trăng qua khung cửa.
“Trăng bên nào cũng giống nhau nhỉ, anh?”
“Ừ. Trăng thì không có biên giới, chỉ có lòng người thôi.”
Hai anh em ngồi cạnh nhau, không nói thêm lời nào nữa.