Chương 306: Đệ Thất trở về
Sau khi nghỉ ngơi đủ, Sasuke dị giới đứng dậy, phủ lớp cát dính trên áo, mắt trái lóe ánh sáng tím nhạt.
“Được rồi. Có thể về.”
Một vòng xoáy không gian mở ra ngay giữa sa mạc, ánh sáng xanh cuộn tròn như cánh cổng khổng lồ. Gió hút mạnh, thổi tung cát bụi.
Naruto gật đầu:
“Đi thôi. Về Konoha.”
Hashirama vác Naruto Đệ Thất đang hôn mê lên vai, vừa đi vừa cười:
“Cái thằng nhóc Naruto dị giới này nặng thật đấy. Đúng là dân làm văn phòng, không vận động bao lâu.”
Madara liếc sang: “Ngươi cứ nói như thể mình nhẹ hơn vậy.”
Hashirama cười ha hả: “Ít nhất ta còn chạy được.”
Naruto Đệ Lục trên trán nổi hai vạch đen, khóe miệng co giật. Hinata thì che miệng cười run vai, nắm chặt tay Naruto.
“Về thôi nào Naruto-kun.”
Nero khoanh tay, giọng lười nhác: “Hai ông này mà bắt đầu thì về tới nơi chắc mặt trời lặn luôn.”
Cả nhóm bước qua cổng.
Không gian xoay một vòng – và ngay sau đó, họ đặt chân vào phòng cấp cứu bệnh viện Konoha.
Âm thanh máy móc vang lên, mùi thuốc sát trùng tràn ngập. Ánh sáng trắng chiếu khắp căn phòng, khiến tất cả cảm giác như vừa đi từ chiến trường về đời thường.
Trong phòng, Hinata dị giới cùng nhóm bạn của Naruto Đệ Thất đang chờ.
Shikamaru đứng khoanh tay dựa tường, Lee đang tập chống đẩy bằng cách trồng cây chuối, Sai im lặng, Sakura và Ino thì sốt ruột đi qua đi lại, Temari ngồi ghế bên cửa sổ.
Khi cánh cổng không gian mở ra giữa phòng, tất cả đều giật mình. Rồi khi nhìn thấy Hashirama bước ra, trên vai là Naruto Hokage Đệ Thất bất tỉnh — cả nhóm như chết lặng một giây.
Hinata dị giới buông tiếng thở khẽ, mắt rưng rưng:
“Anh ấy… thật sự trở về rồi.”
Sakura chạy lại, giọng nghẹn:
“Naruto-kun! Trời ơi… cậu ấy đã về!”
Shikamaru nở nụ cười nhẹ:
“Thật đúng kiểu Naruto, cho người khác lo chết rồi lại vác xác về tỉnh bơ như không.”
Lee giơ tay hét to:
“Hokage-sama bất khuất đã trở về!”
Cả phòng dường như sống lại. Hashirama nhẹ nhàng đặt Naruto Đệ Thất lên giường bệnh, nhìn quanh:
“Có bạn bè thật là tốt. Nhiệt tình quá.”
Madara liếc sơ rồi quay ra cửa sổ:
“Ta không hiểu nổi mấy trò ủy mị này.”
Naruto Đệ Lục đứng nhìn chính bản thân mình của dị giới đang nằm bất tỉnh.
Gương mặt giống mình đến kỳ lạ, nhưng lại có nét ngây ngô ngốc nghếch.
Cậu khẽ nói:
“Chào mừng về nhà, Đệ Thất.”
—————————————
Naruto Đệ Thất khẽ nhăn mặt, mí mắt rung nhẹ rồi mở ra. Ánh sáng trắng chói khiến cậu nheo mắt.
“Ư… đây là… đâu…?”
Giọng Sakura vang lên: “Naruto! Cậu tỉnh rồi!”
Naruto Đệ Thất quay đầu sang — và ngay lập tức, hai mắt cậu trợn tròn. Trước mặt cậu là một Naruto khác: cao hơn, đẹp trai hơn, khí chất lạnh lùng, và nhìn chung… ngầu hơn hẳn.
“Ơ… cái quái gì… mình đang soi gương à?”
Cậu ngồi bật dậy, trố mắt nhìn đối phương từ đầu tới chân. Đệ Lục đứng khoanh tay, im lặng. Không khí trong phòng tạm ngưng đúng ba giây.
Rồi Kurama trong người Đệ Thất lên tiếng trước.
“Ô hô… cuối cùng cũng có phiên bản khá khẩm hơn của ngươi rồi đấy, Naruto.”
“Nhìn xem, thần thái kia, dáng đứng kia… đúng là Hokage trong mơ. Không như cái thằng suốt ngày ăn mì với gãi đầu ngượng nghịu.”
Naruto Đệ Thất trong đầu lập tức nổi khùng:
“Cái gì!? Này Kurama! Ta cũng là Hokage đó nhé! Chính ngươi từng nói ta là đỉnh cao của con người còn gì!”
“Đúng, nhưng đỉnh này thì hơi thấp.”
“Ngươi—!!!”
Trong đầu Naruto Đệ Thất, cảnh cậu đang vật lộn với Kurama bằng lời diễn ra như trận khẩu chiến mini.
Bên ngoài, Đệ Lục chỉ đứng im nhìn, mấp máy môi: “Có vẻ… hắn đang cãi nhau với ai đó trong đầu, chắc là Kurama rồi.”
Shikamaru thở dài: “Quen rồi. Bình thường thôi.”
Sau một hồi lộn xộn trong đầu, Naruto Đệ Thất mới hoàn hồn lại. Cậu nhìn sang Đệ Lục, giọng vẫn ngập ngừng:
“Vậy… cậu là… ta ở một thế giới khác?”
Naruto Đệ Lục gật nhẹ.
“Đúng. Boruto của cậu đã đến thế giới tôi nhờ giúp đỡ. Nếu không có thằng nhóc đó, có lẽ cậu vẫn đang bị nhốt trong cái hộp kia.”
Nghe đến tên con trai, Đệ Thất im lặng vài giây rồi cúi đầu thật sâu:
“Cảm ơn cậu. Thật sự cảm ơn vì đã cứu tôi.”
Đệ Lục xua tay: “Không có gì, là điều nên làm thôi.”
Không khí dịu xuống, cho đến khi Đệ Thất quay sang — và thấy hai Hinata đứng cạnh nhau. Hai người giống nhau đến mức hoàn toàn không phân biệt nổi.
Cậu đứng hình ba giây, rồi bật cười:
“Haha! Vậy ra ở thế giới nào ta cũng cưới Hinata à? Tốt, ít ra gu vẫn ổn định.”
Câu nói khiến Hinata vợ Đệ Lục đỏ bừng mặt, còn Hinata dị giới thì vừa bối rối vừa ngại ngùng. Naruto Đệ Lục thì đứng cứng người, im re.
Sai, vốn từ đầu vẫn im lặng, bỗng lên tiếng tỉnh bơ:
“À, thật ra thì ở thế giới của cậu ta, Đệ Lục khá đào hoa.” Đệ Thất quay sang nhìn.
Sai tiếp tục: “Không chỉ cưới Hinata, mà còn cưới cả Ino và Temari nữa.”
Căn phòng chết lặng. Naruto Đệ Thất há hốc mồm:
“C… cái gì!?”
Naruto Đệ Thất không biết nói gì hơn ngoài giơ ngón tay cái về phía Đệ Lục:
“Ghê thật. Tui phục.”
Naruto Đệ Lục cười méo mó: “Ờ… thật ra còn nữa…”
Cả phòng đồng loạt nhìn chằm chằm. Naruto Đệ Lục ho nhẹ một cái:
“…tôi còn cưới cả công chúa Koyuki.”
Năm giây im lặng. Sau đó cả đám đồng thanh hét:
“CÁI GÌIIII!?”
Naruto Đệ Thất ngã ngửa ra giường, vừa cười vừa la:
“Không thể tin được! Ở dị giới ta là truyền thuyết đào hoa à!? Sao bên này lại nghèo nàn vậy trời!?”
Shikamaru khoanh tay, nhướng mày:
“Thì nhìn Đệ Lục đi.”
Naruto Đệ Thất chớp mắt:
“Nhìn cái gì?”
Shikamaru thở dài, day day thái dương:
“Trời ạ… cậu không tự thấy à? Đệ Lục đẹp trai hơn, mạnh hơn, phong thái hơn, điềm tĩnh hơn. Đương nhiên sẽ có nhiều cô gái thích hơn một người khuôn mặt ngổ ngáo với mấy cái ria mèo, suốt ngày nghịch ngợm như cậu rồi.”
Cả phòng bật cười. Hinata – vợ của Đệ Lục – cũng khẽ nín cười, lên tiếng nhẹ nhàng:
“Thật ra… anh ấy hồi nhỏ cũng hơi nghịch một chút. Nhưng sau này rất nhanh đã trở nên điềm đạm, chững chạc. Khi lên làm Genin, mấy vết râu mèo cũng biến mất, tóc lại để kiểu giống Hokage Đệ Tứ… nên trông rất giống một quý ông.”
Naruto Đệ Thất nghe xong thì đơ ra, chạm tay lên tóc mình, cảm nhận mấy sợi ngắn lởm chởm. Cậu gãi đầu, cười trừ:
“Ờ… vậy chắc mình thua thật.”
Mấy cô gái trong phòng đồng loạt xúm lại quanh Hinata – vợ của Đệ Lục. Ino chống tay lên bàn, mắt sáng rực:
“Này Hinata, kể đi, ở thế giới của cậu, cái gã Hokage đào hoa này có mấy đứa con rồi?”
Temari khoanh tay, cười khẩy:
“Tôi cũng tò mò. Đào hoa cỡ đó chắc không ít đâu.”
Hinata hơi ngượng, cười nhỏ:
“Ừm… thật ra cũng hơi nhiều một chút.”
Sakura nghiêng đầu:
“Nhiều là bao nhiêu?”
Hinata hít một hơi, bắt đầu đếm trên ngón tay:
“Có Namikaze Io – con trai của Naruto và Ino. Namikaze Tsumiki – con gái của Naruto và Temari. Namikaze Boruto và Namikaze Himawari – con của anh ấy và tôi. Rồi còn Uzumaki Kotonoha và Uzumaki Shirayuki – hai bé sinh đôi, con gái của anh ấy và Yukikaze.”
Căn phòng im lặng đúng ba giây.
Sau đó:
“CÁI GÌ!?” – Ino, Temari, Sakura đồng thanh hét.
Ino hai mắt trợn tròn, không thể tin nổi:
“Đào hoa thật sự á!”
Temari nhíu mày, gằn giọng:
“Ta mà ở thế giới đó chắc đập chết hắn lâu rồi!”
Naruto Đệ Thất đứng hình, miệng há ra, chỉ biết ú ớ:
“Khoan khoan… tôi… tôi ở thế giới kia thật sự có mấy đứa con đó sao?”
Hinata vợ Đệ Lục khẽ cười:
“Tụi nhỏ đều ngoan lắm. Thừa hưởng năng lượng và tính cách của anh ấy hết.”
Naruto Đệ Thất vẫn chưa hết sốc, lẩm bẩm:
“Trời đất ơi… tám đứa con, bốn bà vợ… ta đúng là huyền thoại rồi…”
Cả phòng cười ồ.
Nhưng đến khi Hinata nói thêm:
“À, còn một điều nữa. Ở thế giới của chúng tôi, Đệ Tứ Hokage và Kushina-sama vẫn sống.”
Không khí trong phòng lập tức đổi hẳn. Naruto Đệ Thất khựng người, tim như ngừng đập một nhịp.
“Cha… và mẹ… vẫn còn sống sao?” Giọng cậu run run, ánh mắt rưng rưng.
Naruto Đệ Lục gật đầu, mỉm cười:
“Cậu hỏi tôi làm gì. Người thật ở ngay đây, tự hỏi trực tiếp đi.”
Cánh cửa phòng bật mở cạch một tiếng. Hai bóng người bước vào.
Người đi đầu là Minato Namikaze, tóc vàng, áo khoác trắng viền lửa đỏm, bên cạnh là Kakashi dị giới, tay đút túi, mắt cười sau chiếc mặt nạ.
Naruto Đệ Thất sững sờ. Ánh mắt cậu như không tin nổi vào những gì đang thấy.
“Cha…?”
Minato nhìn cậu, ánh mắt hiền hậu, nhẹ nhàng nói:
“Là ta đây, Naruto.”
Không kìm nổi, Naruto Đệ Thất bật dậy, lao thẳng đến, ôm chầm lấy cha.
Cậu nghẹn giọng, nước mắt lăn dài:
“Cha… con… con cứ tưởng… con sẽ chẳng bao giờ được gặp lại…”
Minato khẽ mỉm cười, vỗ vai con trai:
“Ta biết rồi, Naruto. Con đã làm rất tốt. Cha rất tự hào về con.”
Tối hôm đó, Naruto Đệ Thất mời cả nhóm về nhà ăn tối. Naruto Đệ Lục, Io, Tsumiki, Hinata – vợ của Đệ Lục, cùng Minato đều nhận lời.
Hashirama, Madara và Nero thì lấy lý do “bận” rồi… biến mất không dấu vết.
Boruto và Himawari dị giới đón khách ở cửa. Himawari trố mắt khi thấy “phiên bản gia đình mình” bước vào:
“Hả!? Hai người cha?? Mẹ… lại có mẹ nữa!? Rồi Kawaki-nii… hai anh chị này là ai?”
Kawaki cười gãi đầu:
“Chuyện dài lắm, em quen dần đi.”
Không khí buổi tối ấm cúng nhưng cũng không kém phần kỳ lạ. Một bàn ăn, hai Hinata, hai Naruto, và một đống con cái từ hai thế giới khác nhau.
Trong lúc ăn, Boruto quay sang hỏi Io, giọng tò mò:
“Này Io-nii-san, lần đó khi bọn em giao thủ với anh và chị Tsumiki, đội Anbu với đội an ninh Konoha xuất hiện lúc nào vậy? Em không hề cảm nhận được chakra của họ luôn. Còn khi Mitsuki trói ba người, làm sao anh cài ảo thuật vào em, Sarada và Mitsuki được?!”
Kawaki cảm thấy hứng thú, liền ghé tai nghe.
Io nhẹ nhàng đẩy gọng kính, điềm đạm nói:
“Ngay từ lúc Tsumiki tham chiến, anh đã nhân cơ hội thả ảo thuật lên ba đứa rồi. Em, Sarada và Mitsuki đánh nhau với bọn anh — thực ra là đang bị kẹt trong ảo thuật của anh.”
Boruto há hốc miệng:
“Khoan, ý anh là từ đầu tới cuối chúng em… đã dính ảo thuật!?”
Io khẽ cười:
“Chính xác. Còn đội Anbu, họ đến từ lâu rồi. Anh chỉ khiến các em không nhận ra thôi. Anh thừa hưởng năng khiếu tinh thần lực từ mẹ Ino nên khi dùng ảo thuật Sharingan, hiệu quả tăng gấp nhiều lần. Bác Itachi từng hướng dẫn anh ảo thuật, còn khen anh ‘có tiềm năng lớn’ đấy.”
Boruto im lặng.
Kawaki ở một bên khẽ lẩm bẩm: “Con của cha tại dị giới toàn biến thái.”
Himawari dị giới ngồi bên, hai mắt sáng lấp lánh, nhìn Io không chớp:
“Anh Io đúng là… quý ông hoàn hảo.”
Io hơi khựng lại, cười nhẹ: “Ờ… cảm ơn.”
Boruto bên cạnh thì thì thầm: “Xong rồi, em gái tôi sắp đổi phe.”
Ở đầu bàn, Naruto Đệ Lục đang ăn chung với Tsumiki, lâu lâu gắp thức ăn cho cô. Hai Hinata thì ngồi kế nhau trò chuyện rôm rả về chuyện bếp núc và mấy đứa nhỏ.
Không khí như một buổi họp gia đình lớn, vừa lạ vừa vui.
Naruto Đệ Thất thì ngồi đối diện Minato. Ban đầu còn ngại ngùng, nhưng càng nói chuyện càng thấy thân thuộc. Hai cha con nói về mọi thứ — từ chiến tranh, trách nhiệm Hokage, đến chuyện dạy con.
Thỉnh thoảng Minato lại mỉm cười, ánh mắt hiền hậu mà ấm áp:
“Con đã đi xa hơn cả cha từng mơ đến rồi, Naruto.”
Naruto Đệ Thất khẽ cười, giọng nghèn nghẹn:
“Con chỉ mong… cha có thể nhìn thấy con nhiều hơn một chút.”
Minato đặt tay lên vai con trai, nhẹ nhàng nói:
“Giờ con đã làm Hokage, ngoài ra cũng là một người cha. Hãy cố gắng làm tốt trọng trách này.”
Đêm hôm đó, hai cha con nói chuyện gần như suốt đêm. Tiếng cười xen lẫn ký ức, hòa cùng ánh đèn vàng trong ngôi nhà nhỏ.
Với Naruto Đệ Thất, đó là một đêm quý giá nhất đời mình — đêm mà khoảng trống của tuổi thơ thiếu cha được lấp đầy hoàn toàn.