Chương 304: Giải cứu Đệ Thất
Khoảnh khắc Amenotejikara kích hoạt, không gian xoắn lại, ánh sáng tím lóe lên, và toàn bộ nhóm Naruto, Madara, Hashirama, Minato, Nero, Hinata cùng Kawaki, Sasuke dị giới xuất hiện giữa sa mạc hoang vu. Gió nóng thổi rát mặt, cát vàng cuộn trào như sóng.
Ở trung tâm vùng đất chết ấy, Jigen đang ngồi thiền giữa một vòng trận phong ấn khổng lồ. Bên cạnh hắn — một chiếc hộp đen vuông vức, tỏa ra luồng khí âm dương đan xen, lạnh lẽo đến rợn người.
Kawaki siết chặt nắm tay, giọng run nhẹ:
“Trong đó… là Hokage Đệ Thất…”
Jigen khẽ mở mắt. Đôi đồng tử đen sâu thẳm ánh lên vẻ khinh miệt, rồi hắn cười nhạt.
“Ồ… ta biết ngay mà. Thằng nhóc phản loạn cũng quay về cứu chủ sao?”
Nhưng nụ cười ấy vụt tắt khi hắn thấy người đàn ông tóc vàng khoác áo Hokage đang đứng ngay sau lưng Kawaki — đôi mắt sắc bén và khí thế bá đạo quen thuộc, nhưng không phải Naruto mà hắn từng biết.
Jigen khẽ cau mày. Hắn nhắm mắt, tập trung cảm nhận chakra trong chiếc hộp đen. Khi dòng cảm giác quen thuộc của Naruto Đệ Thất dội ngược lại, hắn mở choàng mắt:
“Nếu Đệ Thất ở trong phong ấn… thì thằng trước mặt ta là ai!?”
Giọng hắn trầm thấp, nhưng toát ra sự ngạo nghễ.
Naruto Đệ Lục khẽ nhếch môi, áo choàng trắng phất nhẹ:
“Ta đến đây không phải để đàm phán. Trả lại Hokage Đệ Thất, và ta có thể cho ngươi chết nhẹ nhàng chút.”
Jigen cười nhạt. “Ngươi nghĩ có thể hạ ta ư? Bản thân Đệ Thất còn bị nhốt trong cái hộp này kìa.”
Hắn đưa tay chạm lên bề mặt khối phong ấn đen, nơi chakra Âm Dương Độn đang xoáy chậm như nhịp tim sống.
Sasuke dị giới liếc mắt sang Naruto:
“Cẩn thận. Tên này rất mạnh.”
Naruto gật đầu.
Jigen nheo mắt: “Karma của ngươi vẫn còn tồn tại ư, thằng nhóc phản bội kia?”
Chakra đen tỏa ra, cơ thể hắn nứt ra từng đường, để lộ sức mạnh của Isshiki Ōtsutsuki ẩn bên trong.
“Được thôi. Nếu ngươi muốn thấy sức mạnh của thần—” Jigen giơ tay, đất đá xung quanh lập tức bay lên, xoắn thành từng mảnh vụn, “—ta sẽ cho ngươi thấy sự khác biệt giữa phàm nhân và kẻ thống trị!”
ẦM!!!
Chakra khổng lồ bùng nổ. Sa mạc nứt toác, từng khối đá bị nghiền thành bụi.
Naruto và Sasuke lập tức phòng bị, đẩy Hinata và Kawaki ra xa.
“Bắt đầu thôi,” Naruto nói khẽ, đôi mắt Rinnegan tam tomoe sáng rực.
Chỉ một cái phẩy tay, chakra vàng lan ra như mặt trời.
Ánh sáng vàng bùng nổ, thân ảnh Naruto biến mất khỏi tầm nhìn, chỉ để lại sóng chấn động nổ tung sau lưng Jigen.
Jigen kịp xoay người, tay phải hóa thành khối đen như thép, đỡ lấy cú đấm của Naruto.
Âm thanh chấn động vang lên – BOOOOM!
Cả hai bị hất ngược ra xa hàng trăm mét, cát bụi tung như bão.
Sasuke dịch chuyển tức thời, xuất hiện phía sau Jigen, vung kiếm Chidori.
“Chidori: Raijin Slash!”
Nhát chém điện lam chém xéo qua không gian, nhưng Jigen xoay người, dùng một ngón tay chặn lại. Cột điện lóe sáng, rồi tan biến như chưa từng tồn tại.
“Quá yếu,” hắn nói lạnh lùng.
Naruto nhíu mày, kết ấn:
“Futon: Rasenshuriken!”
Rasenshuriken xoáy điên cuồng, phóng xuống như mưa sao băng.
Jigen bật cười khinh khỉnh, không hề né tránh — chỉ giơ một tay lên.
ẦMMM!!!
Quả cầu gió dừng lại giữa không trung — bị co lại, rồi biến mất hoàn toàn.
Jigen cười kiêu ngạo:
“Các ngươi chỉ là những phiên bản tàn dư của thời đại đã chết. Hokage ư… chỉ là danh hiệu mà kẻ yếu tự an ủi mình.”
Naruto khẽ cúi đầu, đôi vai rung nhẹ. Một tiếng cười lạnh vang lên, vang vọng giữa hoang mạc im lìm.
“Vậy sao?” – cậu ngẩng lên, ánh mắt sắc lạnh, khóe môi nhếch thành nụ cười khinh bỉ – “Vừa rồi chỉ là màn chào sân thôi. Giờ… mới là phần chính.”
Naruto quay mặt sang bên, nhàn nhạt nói:
“Madara.”
ẦMMMM!!!
Không khí nổ tung. Từ phía sau, Uchiha Madara bước ra, áo choàng tung bay, đôi Rinnegan ba tomoe mở to, tỏa sáng như hai hố xoáy vũ trụ.
Áp lực chakra khổng lồ dâng lên, ép cát dưới chân nổ tung thành vòng sóng.
Madara cười vang, nụ cười điên cuồng đầy phấn khích:
“Hừ… cuối cùng cũng đến lúc! Cùng múa nào, Ōtsutsuki!!!”
Trong nháy mắt, mặt đất nứt toác, không gian rung chuyển.
Madara lao vút đi như một mũi tên đen, Susanoo lam sắc bùng lên sau lưng, ánh sáng phản chiếu trên cát vàng rực rỡ.
Jigen – hay đúng hơn, Isshiki Ōtsutsuki – khẽ nghiêng đầu, đôi mắt Byakugan mở rộng, cơ thể hắn cũng phát sáng như lửa thần.
Hai luồng khí thế chạm nhau, tạo thành tiếng nổ long trời lở đất.
Trận chiến giữa Uchiha Madara và Isshiki Ōtsutsuki chính thức bắt đầu.
ẦMMM!!!
Madara lập tức sử dụng Susanoo, tung một cú đấm chạm thẳng vào lòng bàn tay Isshiki.
Chỉ trong tích tắc, không gian nứt vỡ như gương.
Sóng xung kích quét sạch cả dặm cát, tạo thành hố trũng khổng lồ giữa sa mạc.
Madara khẽ nhếch môi.
“Lực lượng thế này… khá đấy. Nhưng ta vẫn có hơi chút thất vọng đó”
Isshiki cười nhạt, giọng hắn vang vọng khắp nơi:
“Vậy sao?”
Nói xong, hắn biến mất – không dịch chuyển, mà là co rút không gian.
Chỉ trong nháy mắt, hắn xuất hiện phía sau Susanoo, giáng thẳng một cú vào hộp sọ lam sắc.
ẦM!!!
Susanoo bị đẩy lùi hàng trăm mét, nứt một mảng lớn ở vai trái. Nhưng bên trong, Madara không hề hoảng. Hắn nhắm mắt, tập trung luồng chakra xoáy quanh người.
Một làn khói mỏng lan ra… rồi năm Madara khác xuất hiện xung quanh –
“Limbo: Hengoku!”
Isshiki thoáng nhíu mày – mắt Byakugan của hắn nhận ra điều bất thường, nhưng không thể cảm nhận chakra thật.
“Ảo ảnh à?”
Hắn chưa kịp định hình thì một quyền của Madara thật đã xuyên qua lớp phòng thủ không gian, đấm thẳng vào ngực hắn.
BOOOM!
Isshiki bị hất tung, cơ thể va mạnh xuống mặt cát, để lại hố sâu khổng lồ.
“Ngươi nên hiểu một điều,” Madara bước lên, lạnh lùng nói. “Từ trước tới nay, bản tọa không chỉ biết lao đầu vào đánh bừa.”
Isshiki bật dậy, ánh mắt đỏ rực như sao rơi.
“Hay lắm, để xem trí tuệ của ngươi trụ được bao lâu trước năng lực của thần!”
Hắn giơ tay, kích hoạt Daikokuten.
Không gian rung động, vô số khối đen li ti xuất hiện, rồi bắn ra như mưa sao chổi. Mỗi khối đều mang năng lượng nén đủ để xóa sổ một ngọn núi.
Madara cười lạnh:
“Trò trẻ con.”
Hắn vung tay – Susanoo Toàn Thể mở rộng, hình thái thứ sáu, mang giáp lam kim loại phủ khắp cơ thể.
Hai thanh kiếm ánh sáng được triệu hồi, xoay vòng cắt phăng không gian, nghiền nát cơn mưa đen như cát bụi.
Ngay sau đó, từ đằng sau Isshiki, bốn phân thân Limbo đồng loạt lao lên, hai dùng Rasengan đen, hai khác tung Chidori hỗn hợp, đánh chéo từ bốn hướng.
Isshiki cắn răng, shrink toàn thân, né qua từng khe hở, nhưng không kịp tránh cú chém thẳng từ kiếm Susanoo đang chờ sẵn phía trước.
ẦM RẦM!!!
Một vệt sáng lam rạch đôi sa mạc. Isshiki bị cắt nát phần vai, máu vàng văng tung tóe, thân thể hắn kịp tái tạo ngay lập tức.
Naruto từ xa nheo mắt:
“Hắn giữ thế chủ động… nhưng Madara đang dẫn nhịp. Hắn đang đo giới hạn năng lực co rút không gian.”
Sasuke gật đầu:
“Đúng. Hắn đang buộc Jigen dùng khả năng liên tục, để tạo thời cơ. Khi thời cơ xuất hiện… Madara sẽ kết liễu.”
Madara liếm môi, ánh nhìn như rực cháy:
“Ngươi biết không, ta thích chiến đấu với những kẻ ngạo mạn như ngươi. Vì khi đầu gối của ‘thần’ chạm đất… ta mới thật sự thấy đẹp.”
Hắn giơ tay lên trời, triệu hồi ánh chớp lam xé toạc tầng mây.
“Susanoo: Tengoku no Batsu!!!” (Thiên Khung Trừng Giới)
Một lưỡi chém khổng lồ từ không trung giáng xuống, bọc trong sấm sét và chakra Rinnegan, đập thẳng vào Isshiki, nghiền nát không gian thành hư vô.
Ánh sáng lan ra hàng chục dặm. Ngay cả Naruto cũng phải dựng Susanoo bảo vệ nhóm Kawaki khỏi luồng dư chấn.
Khi bụi tan, Isshiki quỳ một gối giữa hố sâu, cơ thể hắn nứt toác, luồng chakra bất ổn.
Madara tiến lại gần, mỉm cười điên dại:
“Thế nào, thần à? Còn muốn múa tiếp không?”
Isshiki ngẩng lên, đôi mắt Byakugan và chấm Karma sáng bừng
“Ngươi… khá lắm, Uchiha Madara. Nhưng ta chưa thua đâu.”
Hắn bỗng dịch chuyển tức thời, nắm lấy cổ Madara, ép vào lòng bàn tay
“Giờ thì đến lượt ta… cho ngươi thấy sức mạnh thật sự của tộc Ōtsutsuki!”
Hàng ngàn khối đen li ti đồng loạt rơi xuống, dày đặc như mưa thiên thạch. Mỗi khối chứa sức nén đủ phá hủy cả một ngọn núi.
Nhưng giữa biển hủy diệt ấy, giọng Madara vẫn vang lên:
“Phải như thế mới đúng… ít nhất còn đáng để bản tọa nghiêm túc.”
Hắn giơ tay, Cầu Đạo Ngọc bay quanh, rồi hợp lại thành một thanh giáo đen, khắc xoáy biểu tượng Rinnegan. Đôi mắt hắn lóe sáng – ba tomoe xoay vòng trong luân xa tím sẫm.
“Đạo Ngọc, hóa hình… Tiên Pháp – Mộc Độn: Mokujin no Jutsu!”
Từ mặt đất, Mộc Nhân khổng lồ trỗi dậy, hòa nhập cùng Susanoo toàn thể, biến thành một thực thể thần thánh – nửa gỗ, nửa chakra, đôi mắt đỏ rực, tay cầm đại kiếm.
Cát bay ngược dòng, trời đất run rẩy.
Isshiki nheo mắt, hét lớn:
“Thần không khuất phục trước phàm nhân!”
Madara cười lạnh:
“Bản tọa không cần ngươi khuất phục — chỉ cần ngươi tan biến.”
Hắn giơ giáo lên cao, chakra xoáy tròn quanh đầu mũi, năng lượng lan ra như một mặt trời tím. Không khí rung lên từng nhịp, đất đá nứt toác.
Madara khẽ liếc xuống Isshiki, giọng hắn vang vọng giữa bầu trời:
“Đã lâu rồi ta chưa dùng đến chiêu này… hoặc đúng hơn, đây là tuyệt kỹ mà bản tọa vừa mới sáng tạo. Hãy nếm thử đi, Ōtsutsuki, và biết thế nào là vực thẳm của nhân loại.”
Hắn dậm mạnh chân xuống đất —
“Tiên Pháp: Susanoo — Shinkai Tenpen (Thần Giới Thiên Phán)!!!”
Từ Susanoo hợp thể, một vòng tròn ánh sáng khổng lồ bùng nổ trên bầu trời, hóa thành thanh gươm chakra khổng lồ, dài như thiên hà, giáng xuống như thiên phạt.
Cát bay tung, trời đất như sụp đổ. Đòn đánh cắt toạc không gian, nghiền nát toàn bộ Daikokuten của Isshiki. Khối đen vỡ nát, năng lượng phản hồi khiến mặt đất trồi lên thành sóng núi.
Isshiki thét gào, bị đánh sập vào tâm hố sâu, cơ thể nứt toác, máu vàng văng tung tóe. Cả vùng sa mạc biến thành miệng hố khổng lồ.
Hắn hạ giáo, khói bốc nghi ngút, nhìn xuống đối thủ quỳ gối, khẽ nói:
“Thử xem ngươi có đỡ được không.”
Isshiki nghiến răng, cơ thể bắt đầu tan rã, Jigen – vật chứa – không chịu nổi năng lượng thần tộc. Những vết nứt lan khắp người hắn, từng mảnh da cháy xém thành tro.
“Ha… ha ha ha…” – hắn cười điên dại – “Thú vị thật! Nhưng ngươi nghĩ ta dễ chết thế sao?!”
Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng về phía Kawaki, ánh mắt điên loạn:
“Ta sẽ sống trong thân xác hoàn hảo ấy! Ngươi dám giết hắn sao, Hokage?! Dám giết chính học trò ngươi sao?!”
Sasuke dị giới hét lên:
“Không! Đừng để hắn kích hoạt nghi thức Karma!”
Nhưng đã quá muộn.
Cơ thể Isshiki nổ tung, hóa thành một luồng sáng trắng xoáy tròn, và chui thẳng vào người Kawaki.
Cơ thể Jigen run rẩy, từng mảng da rơi rụng, để lộ ánh sáng trắng chói lòa đang ăn mòn từ bên trong.
Hắn cười điên dại, giọng vang vọng khắp sa mạc:
“Ha ha ha ha! Tất cả các ngươi… không thể làm gì được nữa! Nghi thức Karma đã hoàn tất! Kawaki… sẽ trở thành thân thể mới của ta! Nếu muốn ngăn điều đó, chỉ còn cách duy nhất là hủy diệt thằng nhóc ấy!”
Trái ngược lại với kỳ vọng của Jigen, Naruto cùng Madara không tỏ vẻ gì gọi là kinh hãi.
Sasuke dị giới nheo mắt, nhìn thẳng vào Jigen đang tan rã mà không có chút vội vàng nào.
Isshiki nhận ra điều đó — ánh mắt ba người kia không hề tuyệt vọng, mà lại… mỉa mai.
Như thể hắn vừa tự đưa đầu vào bẫy.
“Các ngươi… cười gì?”
Giọng hắn nghẹn lại, run rẩy vì linh cảm chẳng lành.
“Cái gì khiến các ngươi… dám nhìn ta bằng ánh mắt đó?!”
Naruto khẽ đáp, giọng điềm tĩnh:
“Ngươi nghĩ rằng chúng ta đến đây đánh nhau mà lại đem theo trẻ con sao, Isshiki, ngươi coi thường chúng ta quá rồi đó.”
Ánh sáng vàng lóe lên, bóng Kawaki từ phía sau bước ra, vẫn đứng im lặng như kẻ thất thần.
Jigen cười gằn:
“Đúng rồi… thân thể này đã thuộc về ta! Kawaki – vật chứa hoàn hảo—”
Nhưng câu nói nghẹn lại. Kawaki khẽ ngẩng đầu, đôi mắt lạnh băng nhìn thẳng Isshiki.
Không phải sợ hãi hay tuyệt vọng — chỉ còn sự khinh bỉ.
Ánh nhìn ấy khiến Isshiki chững lại một nhịp. Ngay sau đó
Phụt!
Toàn thân Kawaki tan biến thành làn khói trắng, cuộn xoáy trong gió sa mạc rồi tan mất.
Isshiki chết lặng.
“C… cái gì… Ảnh Phân Thân…?!”
Naruto mỉm cười, ánh mắt sắc bén như lưỡi dao:
“Phải. Kawaki đi cùng ta từ đầu đến giờ chỉ là Ảnh Phân Thân. Bản thể thật của nó vẫn đang ở Konoha.”
Madara khẽ cười trầm thấp, từng chữ rơi ra như búa nện:
“Chúng ta biết toàn bộ về nguyền ấn Karma của tộc Otsutsuki ngươi. Nên không việc gì phải mạo hiểm đưa một đứa trẻ con yếu nhược đến đây cả.”
Isshiki tròn mắt, hai tay run rẩy, chakra của hắn phát loạn, từng mảng thịt nứt ra, rơi từng khúc.
“Không thể nào… không thể nào!!! Ta là Isshiki Ōtsutsuki!!! Ta… là thần!!!”
Cơ thể hắn sụp đổ, ánh sáng trắng tuôn ra từ miệng và mắt, tiếng gào của hắn hòa vào cơn gió nóng rát của sa mạc.
Từng mảnh vật chứa Jigen tan biến, rã thành tro bụi, chỉ còn lại một luồng sáng yếu ớt đang lịm dần.
Naruto lẩm bẩm nhìn Isshiki biến thành hư vô.
“Thần sao, cũng sẽ chết mà thôi.”
Madara khẽ liếc sang Sasuke dị giới:
“Hừm… dù ta ghét thừa nhận, nhưng trò Ảnh Phân Thân của ngươi… đúng là không thừa thãi chút nào.”
Cả nhóm đứng trước cái hộp vuông đen sì giữa sa mạc. Không khí im ắng đến mức chỉ nghe tiếng cát bay lạo xạo.
Hashirama khoanh tay nhìn chằm chằm cái hộp, nhíu mày:
“Giờ mở kiểu gì đây? Trông như đống sắt phế liệu vậy.”
Sasuke dị giới liếc qua, giọng tỉnh như không:
“Ta có thể thử dùng Amejinoretaka. Mở một lỗ không gian nhỏ, kéo Đệ Thất ra ngoài là xong.”
Naruto gật đầu. Madara thì khoanh tay: “Nghe được đấy. Làm đi.”
Hashirama gật gù: “Nghe hợp lý.”
Sasuke hít một hơi, tập trung chakra. Không khí xung quanh bắt đầu xoắn nhẹ.
Một luồng năng lượng tím lóe lên… rồi tắt ngúm.
Sasuke đứng đơ. Trán nổi mấy đường gân đen, mặt sạm lại.
Cả nhóm nhìn hắn. Madara nheo mắt: “Gì thế? Lỗi kỹ thuật à?”
Sasuke quay đầu đi, giọng khàn khàn:
“… Không phải lỗi. Là hết chakra.”
Không khí im lặng 3 giây.
Hashirama: “… Ý ngươi là ngươi không còn gì trong người?”
Sasuke: “Đúng. Cạn sạch rồi.”
Naruto há hốc: “Thế là sao?”
Nero bật cười: “Ha!”
Madara lắc đầu, thở dài:
“Ta tưởng mình là người hay nói nhảm, ai ngờ ngươi còn tệ hơn. Nãy giờ ngươi có đánh đấm gì đâu mà cạn chakra được nhỉ?”
Hashirama khoanh tay cười: “Vậy giờ sao? Có cắm sạc không?”
Sasuke nhắm mắt, cố lấy lại bình tĩnh.
“Phải nghỉ vài phút mới hồi lại được. Hoặc Naruto truyền chakra cho ta là được rồi.”
Naruto búng tay: “Rồi, để ta.”
Cậu đặt tay lên vai Sasuke, truyền cho hắn một lượng chakra khổng lồ.
Một lát sau, Sasuke mở mắt, ánh tím trong đồng tử sáng lại.
“Được rồi. Giờ thì thử lại.”
Sasuke tập trung chakra, mắt trái phát sáng tím. Không khí rung lên, rồi một vòng xoáy không gian mở ra ngay giữa mặt hộp.
Cái lỗ rộng bằng một người trưởng thành, bên trong tối đen, khí chakra thoát ra nặng nề.
Naruto Đệ Lục nhìn vào, mắt sáng lên:
“Có người! Là Đệ Thất!”
Hashirama lập tức tạo ấn, Mộc Độn mọc ra từ lòng bàn tay, hóa thành dây leo trườn vào trong. Chỉ vài giây sau, một cơ thể tóc vàng, khoác áo Hokage, được kéo ra ngoài.
Naruto Đệ Thất nằm bất tỉnh, hơi thở yếu nhưng vẫn còn.
Naruto thở phào:
“Tốt rồi, ít nhất vẫn sống.”
Sasuke dị giới khụy gối, thở hồng hộc như vừa chạy mười cây số. Mồ hôi rịn trên trán, mắt trái vẫn sáng rực, không hề tắt.
Naruto liếc sang, cạn lời:
“Có lẽ ngươi nên suy xét chuyện tập thể lực đi. Mới dùng một chiêu đã thở không ra hơi rồi, sau này còn đánh đấm cái gì?”
Sasuke dị giới hít sâu, chống tay xuống đất:
“Không phải do thể lực. Là do con mắt này.”
Hắn chỉ vào mắt trái.
“Nó không thể đóng lại được. Lúc nào cũng hút chakra, như cái hố không đáy.”
Naruto nhíu mày:
“Không đóng được? Con mắt đó chẳng phải ngươi tự thức tỉnh sao?”
Sasuke lắc đầu:
“Không. Cái này là Lục Đạo Tiên Nhân ban cho. Vì thế mới không thể tắt đi như Sharingan bình thường.”
Cả nhóm im lặng vài giây.
Nero ngồi xuống đá một cục sỏi, nói nhỏ: “Nghe giống kiểu bug hệ thống hơn là quà tặng.”
Naruto gãi đầu, suy nghĩ một lúc rồi nói:
“Hay ngươi sang thế giới của ta, gặp Lục Đạo Tiên Nhân bên đó xem. Biết đâu ổng sửa được.”
Sasuke dị giới im lặng vài giây, rồi gật đầu:
“Cũng được. Giờ không còn cách nào khác.”
Hashirama nhìn xung quanh:
“Vậy tạm thời nghỉ ở đây đi. Đợi hắn hồi lại chút chakra rồi hẵng truyền tống về Konoha.”
Madara khoanh tay, ngồi khoanh chân dưới đất:
“Hừ. Thần đánh còn không làm ta mệt, vậy mà chỉ mở cái lỗ không gian lại khiến ngươi suýt xỉu. Đúng là Uchiha đời sau càng ngày càng yếu.”
Sasuke liếc qua:
“Muốn thử không?”
Madara cười nhạt:
“Thôi, ta già rồi.”