Chương 298: Đặt chân tới dị giới
Tại Nhẫn giới của dị không gian — một vùng núi đá hoang sơ không tên, gió thổi từng cơn lạnh buốt.
Không gian bỗng rung lên dữ dội, rồi một cánh cổng màu tím xoáy tròn mở ra, phát ra luồng chakra khổng lồ.
Ngay sau đó, từng bóng người lần lượt bước ra: Naruto, Minato, Hinata, Hashirama, Madara, Nero, Io, Tsumiki, Boruto, Sarada và Mitsuki.
Tsumiki khẽ nhíu mày, đưa tay quét qua luồng gió, cảm nhận chakra trong không khí.
“Không gian này… giống hệt thế giới của chúng ta. Cả chakra lẫn địa hình đều tương đồng.”
Io thì đẩy nhẹ gọng kính, đưa mắt nhìn xung quanh:
“Đúng vậy. Ngay cả từ trường chakra cũng không có sai lệch đáng kể. Khó mà tin nổi lại có một thế giới gần như bản sao hoàn hảo như vậy.”
Naruto gật đầu, lạnh nhạt nói:
“Boruto, đi thôi. Dẫn bọn ta đến Konoha. Càng sớm xác định tình hình, càng dễ lên kế hoạch giải cứu.”
Từ xa, mỏm đá Hokage sừng sững trong nắng chiều. Ánh sáng phản chiếu làm nổi bật bảy khuôn mặt khắc trên vách núi.
Io chớp mắt, nheo mắt nhìn kỹ, rồi bất ngờ bật cười:
“Khoan đã… cái khuôn mặt thứ sáu kia… là ông bác Kakashi đúng không?”
Tsumiki cũng há hốc mồm, kêu lên đầy ngạc nhiên:
“Không thể nào! Ông bác lười đến mức dạy học sinh còn trốn việc như thế mà cũng làm được Hokage Đệ Lục sao!?”
Tiếng cười bật ra không kịp kìm lại. Boruto, Sarada và Mitsuki đứng bên cạnh, ba người đồng loạt gãi đầu, cười ngượng ngùng.
“Ờ… thật ra… đúng là bác Kakashi từng là Đệ Lục Hokage đó.” – Boruto nói, cố nén cười.
Naruto đi sau nghe thấy, lập tức hắng giọng một tiếng rõ to:
“Khụ! Đừng có xem thường Kakashi-sensei. Dù ông ấy có hơi lười thật, nhưng ông ấy là người thầy đã dạy ta, là một trong những ninja mạnh và thông minh nhất Konoha đấy. Cả hai đứa phải kính trọng thầy ta, hiểu chưa?”
Io và Tsumiki đồng loạt đỏ mặt, cúi đầu gãi đầu lúng túng:
“Vâng, con hiểu rồi ạ… chỉ là… hơi bất ngờ thôi.”
Minato đứng cạnh cười vui vẻ, vỗ vai Naruto:
“Ta cũng từng nghĩ Kakashi không hợp làm Hokage, nhưng cuối cùng lại có thể làm được, chứng tỏ Kakashi rất có năng lực. Quả nhiên, đệ tử và con trai ta, ai cũng không hề tầm thường.”
Madara khoanh tay, cười nhạt:
“Một gã lười mà cũng có thể làm Hokage… thế giới này thú vị thật đấy.”
Hashirama lắc đầu cười lớn:
“Haha, đúng là tinh thần Konoha! Ai cũng có thể trở thành Hokage, kể cả người ngủ nướng nhất!”
Hinata che miệng cười khẽ, còn Naruto chỉ biết thở dài, vừa bực mình vừa buồn cười.
“Thôi, đừng đùa nữa. Đến Konoha thôi — chúng ta còn việc lớn phải làm.”
———————————–
Trước khi tiến vào Konoha, Naruto dừng bước lại, đưa mắt nhìn ngôi làng đang dần hiện rõ ở phía chân trời, cậu khoanh tay suy nghĩ một lúc, rồi quay lại nói nghiêm giọng:
“Trước khi vào làng, tất cả dừng lại một chút.”
Mọi người lập tức đứng thành hàng, chờ chỉ thị. Naruto liếc qua từng người, rồi nói tiếp:
“Ta vừa nghĩ ra một chuyện. Nếu để bản thân ở thế giới này phát hiện ra chúng ta, chắc chắn sẽ gây ra rắc rối lớn. Dù cùng phe, nhưng nếu hai Hokage gặp nhau, có khi Konoha này nổ tung mất.”
Madara cười khùng khục:
“Nổ thì cũng vui mà. Đã lâu rồi chưa thấy hai Naruto đánh nhau.”
Naruto trừng mắt liếc Madara:
“Không ai cười cả, Madara.”
Naruto chỉ tay lần lượt:
“Từ giờ, tất cả phải cải trang thành một đoàn thương nhân. Chúng ta vào làng bằng danh nghĩa đi giao hàng, đừng gây chú ý.”
Mọi người gật đầu. Naruto tiếp tục, giọng dặn kỹ hơn:
“Đặc biệt là cha, Hashirama và Madara — ba người quá nổi tiếng rồi. Nếu lộ mặt ra, chỉ cần một người nhận ra là cả làng rung chuyển đấy. Hóa trang kỹ vào.”
Minato cười nhẹ, đáp:
“Hiểu rồi, con trai. Cha không muốn làm Konoha rối tung đâu.”
Naruto gật đầu, rồi quay sang nhóm còn lại:
“Boruto, Mitsuki và Sarada thì không cần — vì các con là người của thế giới này, xuất hiện cũng không gây nghi ngờ. Io, Tsumiki, hai đứa chỉ cần tháo băng trán ninja ra là được.”
Tsumiki gật đầu, tháo băng bảo hộ xuống, mái tóc vàng óng xõa ra. Io cũng tháo băng, chỉnh lại kính cận, nhìn chẳng khác gì một học sinh trẻ tuổi.
Naruto chắp tay, chakra tỏa ra nhè nhẹ, cả cơ thể bắt đầu biến đổi. Trong chớp mắt, Naruto oai phong biến thành một người trung niên bình thường, tóc hơi sẫm, khuôn mặt không còn nét anh tuấn quá mức mà trở nên… “hòa nhập xã hội.” Nếu không nhìn kỹ, chắc chẳng ai nghĩ đây là Naruto.
Hinata thì đứng bên cạnh, cũng được Naruto giúp hóa trang. Khuôn mặt cô được biến đổi đôi chút — làn da xạm hơn một chút, đôi mắt Byakugan được che bởi kính áp tròng màu đen, trông không khác gì một người vợ bình dị đi cùng chồng buôn hàng.
Hashirama, Madara và Minato thì đổi trang phục thành ba hộ vệ: áo giáp nhẹ, khoác áo choàng xám, mỗi người đeo một thanh kiếm sau lưng.
Khi nhìn thấy Minato trong bộ đồ thương nhân bình thường, Naruto bật cười khẽ:
“Cha à, trông cha thế này đúng kiểu… quý ông trung niên ẩn dật rồi đấy.”
Minato nhún vai:
“Giống con thôi, đúng không?”
Naruto chỉ biết thở dài.
Khi cả đoàn tiến vào Konoha dị giới, tất cả đều khẽ sững người. Cảnh vật quen mà lạ — những tòa nhà cao tầng, biển quảng cáo sáng rực, màn hình LED lớn chiếu tin tức giữa phố. Thậm chí còn có tàu điện chạy trên đường ray lơ lửng, thay thế cho những đoàn xe ngựa ngày xưa.
Không khí náo nhiệt, hiện đại hơn hẳn thế giới mà họ từng sống.
Hashirama há hốc miệng, chỉ về một màn hình đang phát chương trình ẩm thực:
“Cái gì thế này? Nó… đang chiếu người thật sao? Mà không phải genjutsu?”
Madara khoanh tay, cau mày:
“Thế giới này… đúng là phát triển quá nhanh. Nếu là ta, chắc ta vẫn chọn sống thời chiến cho đỡ đau đầu.”
Hinata khẽ mỉm cười:
“Công nghệ của họ đúng là hơn hẳn rồi. Có lẽ ở thế giới này, chakra được dùng cho cuộc sống chứ không chỉ chiến đấu.”
Cả đoàn đi ngang qua một con phố, Io và Tsumiki thì gần như không kìm được. Hai người đứng sững lại trước một cửa hàng đồ chơi sáng rực, bên trong là đủ thứ mô hình, phi tiêu nhựa, búp bê shinobi, thậm chí còn có… mô hình Kurama biết cử động.
Tsumiki sáng bừng mắt, chỉ tay:
“Sư phụ! Cái kia… cái mô hình Kurama kia biết nói chuyện kìa! Con muốn cái đó! Cho con cái đó nhaaaa~”
Madara, người đang cố giữ vẻ nghiêm nghị, lập tức thấy trán nổi mấy vạch đen.
“Ta… ta là Uchiha Madara, không phải ví tiền biết đi của con!”
Io đứng cạnh chỉ cười khổ, đẩy nhẹ kính:
“Madara-sensei, con khuyên thầy nên nhượng bộ. Khi em ấy đòi, tốt nhất là đừng từ chối.”
Hashirama cười sặc sụa:
“Hahaha! Xem ra đại danh đỉnh đỉnh Uchiha Madara cũng có ngày bị đệ tử ‘bắt cóc’ ví tiền rồi!”
Madara nghiến răng, ánh mắt lườm Hashirama cháy mắt:
“Hashirama, ta thề là khi về, ta sẽ chôn ngươi dưới rừng cây của chính ngươi.”
Naruto chỉ thở dài, cười bất lực:
“Thôi, cứ coi như… trải nghiệm văn hóa dị giới đi. Dù sao Tsumiki cũng là lần đầu đến đây mà.”
Hinata khẽ che miệng cười, nhìn Madara đang bị Tsumiki kéo tay, ánh mắt vừa buồn cười vừa ấm áp. Trong khung cảnh náo nhiệt của Konoha hiện đại, đoàn “thương nhân” kỳ quái ấy bước tiếp giữa dòng người.
Cả đoàn thương nhân giả dạng đi dọc theo con phố lớn dẫn tới trung tâm làng. Khi tòa Tháp Hokage cao sừng sững giữa trung tâm Konoha hiện ra trong tầm mắt, Boruto khẽ nói nhỏ với mọi người:
“Tới nơi rồi. Ở Konoha bây giờ, bất kỳ đoàn thương nhân nào muốn vào giao dịch đều phải đăng ký tại tháp Hokage trước. Cứ làm đúng thủ tục là không bị nghi ngờ đâu.”
Naruto gật đầu, đưa mắt nhìn tòa tháp. So với thế giới của mình, tòa tháp này cao hơn nhiều, kiến trúc pha trộn giữa cổ điển và hiện đại, phần trên còn gắn ăng-ten truyền chakra và biển điện tử.
Io khẽ huýt sáo:
“Công nhận… dị giới thật là khác. Ngay cả Hokage cũng có văn phòng kiểu công nghệ cao.”
Boruto vừa dẫn đường vừa nói nhỏ, giọng nghiêm túc hơn:
“À, cha… ngài nên biết là… Hokage Đệ Thất của thế giới này — tức là cha ở đây — đã mất tích gần hai tháng rồi. Hiện giờ, Hokage Đệ Lục đang tạm thời nắm quyền thay thế.”
Naruto hơi khựng lại. Minato nhìn con trai, ánh mắt lóe chút tò mò:
“Hokage Đệ Lục sao? Nghĩa là Kakashi đúng không?”
Naruto gật đầu nhẹ, rồi mỉm cười, giọng có chút thích thú:
“Ừ, chính ông ấy. Không biết… trông ‘Kakashi-sensei’ khi ngồi ghế Hokage sẽ thế nào nhỉ.”
Minato bật cười:
“Cha cũng muốn xem lắm. Học trò của mình trở thành Hokage tạm quyền — nghe đã thấy thú vị rồi.”
Boruto gật đầu:
“Cứ để con xử lý phần giao tiếp. Với bọn họ, con chỉ là đệ tử trong làng dẫn đoàn thương nhân đến đăng ký thôi.”
Cả đoàn đi qua cổng kiểm soát, nơi hai cảnh vệ và vài Anbu đang canh gác. Khi thấy Boruto, họ lập tức cúi đầu chào, giọng thân thiện:
“À, Boruto! Lại đi nhận nhiệm vụ hướng dẫn thương nhân à?”
Boruto cười gượng, gãi đầu:
“Vâng, vâng! Mấy người này tới từ làng Sương Mù, mang theo hàng hóa muốn buôn bán ở chợ, nên em dẫn họ lên đăng ký thôi.”
Một trong hai cảnh vệ vỗ vai Boruto, cười:
“Tốt, tốt. Hokage-sama sẽ vui vì cậu giúp được việc. Vào đi, không cần kiểm tra.”
Cánh cổng được mở rộng. Đám Anbu đứng phía xa cũng chỉ nhìn qua, thấy Boruto dẫn đầu thì không nghi ngờ gì thêm.
Naruto, Minato, Hinata cùng những người khác đi theo hàng, từng bước tiến vào tòa Tháp Hokage của dị giới.
Không ai nói ra, nhưng trong lòng Naruto và Minato đều dấy lên cùng một cảm giác lạ lẫm — vừa tò mò, vừa tự hào.
Minato khẽ cười nói nhỏ với con trai:
“Không ngờ nhé… học trò cũ của cha, nay lại đang giữ ghế Hokage tạm quyền. Thời thế đúng là xoay vòng nhanh thật.”
Naruto đáp lại bằng nụ cười:
“Con cũng đang mong được gặp lại ông ấy lắm. Không biết sensei ở thế giới này có khác gì không — hay vẫn là cái kiểu lười kinh niên ấy.”
Cả hai cha con nhìn nhau cười nhẹ, trong khi Io và Tsumiki phía sau vẫn trầm trồ nhìn quanh khung cảnh tòa tháp — tường kính phản chiếu ánh đèn, thang chakra di chuyển, và lính canh mặc áo giáp ninja được trang bị cả thiết bị truyền tin hiện đại.
Tsumiki nhỏ giọng nói:
“Không ngờ Konoha dị giới lại phát triển thế này. Mấy chỗ này mà chụp ảnh lại được thì hay biết mấy…”
Io chỉ cười, khẽ nhắc:
“Giữ im lặng chút, em gái. Ở đây mà lộ tẩy, thì rắc rối to đó.”
Cả đoàn cười khẽ, rồi bước qua sảnh chính của Tháp Hokage.