Chương 297: Boruto cầu cứu
Tất cả những câu chuyện vui vẻ, tiếng cười và sự ấm áp vừa rồi tan biến trong khoảnh khắc khi Naruto chậm rãi hỏi câu tiếp theo.
“Được rồi… Giờ ta muốn biết. Rốt cuộc, mục đích khiến các con đến thế giới này là gì?”
Không khí như đông cứng lại. Boruto, vốn đang cố gượng cười khi bị Io và Tsumiki trêu chọc, đột nhiên hạ mắt xuống. Khuôn mặt cậu thoáng trầm, ánh sáng trong đôi mắt xanh dần tắt đi.
Cậu hít sâu một hơi, rồi nói chậm rãi, giọng khàn đi rõ rệt:
“Thật ra… ở dòng thời gian của con, mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.”
Mọi người trong phòng im phăng phắc. Boruto tiếp tục, từng chữ như dằn ra:
“Một kẻ tự xưng là Jigen — thủ lĩnh của tổ chức Kara — đã xuất hiện. Hắn không phải người bình thường. Hắn có thứ sức mạnh… kỳ quái và đáng sợ đến mức không thể tưởng tượng được. Hắn nắm giữ công nghệ khoa học ninja vượt xa chúng ta, và chakra của hắn… gần như không phải con người.”
Naruto khẽ cau mày, còn Minato, Itachi, Shisui cùng nhóm Io, Makoto và Tsumiki đều bắt đầu nín thở lắng nghe.
Boruto nắm chặt nắm tay, giọng càng lúc càng trầm:
“Ngay cả khi Sasuke-sensei và cha con — tức là Naruto ở thế giới của con — liên thủ, hai người cũng không thể đánh bại hắn. Trận chiến đó… kết thúc khi cha con bị hắn bắt đi. Còn Sasuke-sensei… trọng thương, hiện đang được mọi người cứu chữa.”
Căn phòng rơi vào im lặng chết chóc. Không ai nói được một lời. Ngay cả Naruto của thế giới này cũng phải đứng lặng vài giây, ánh mắt đầy chấn động.
“Cái gì…?” – Minato khẽ lẩm bẩm, ánh mắt đầy nghi ngờ – “Sasuke và Naruto liên thủ… mà vẫn thua sao?”
Boruto gật đầu, khuôn mặt nặng trĩu.
“Vâng. Cả Nhẫn giới lúc đó đang sụp đổ. Kara đang kiểm soát hàng loạt làng, biến shinobi thành vũ khí sống. Nếu không có biện pháp, mọi thứ sẽ kết thúc.”
Sarada nắm chặt nắm tay, nói tiếp, giọng run lên:
“Chúng con đến đây một phần là để cầu viện, xin sự giúp đỡ từ Hokage Naruto và các shinobi mạnh nhất nơi này. Nhưng cũng một phần là… muốn ở lại để tu luyện bí mật, tìm cách mạnh lên… rồi một ngày… quay lại báo thù.”
Mitsuki khẽ gật đầu, ánh mắt lạnh như băng:
“Bọn con không định bỏ chạy mãi. Dù phải đánh đổi mạng sống, chúng con cũng muốn cứu thế giới của mình.”
Không gian lại rơi vào tĩnh lặng. Naruto đứng yên một lúc lâu, ánh mắt dần trở nên sâu hơn.
Naruto khẽ lẩm bẩm, gần như nói với chính mình:
“Jigen… Kara… Nếu ta nhớ không nhầm, năm đó Sasuke bên kia đã có Rinnegan, còn ta — à không, Naruto của thế giới con — mang trong mình sức mạnh của Cửu Vĩ. Hai người ấy mà còn không thắng nổi…”
Rinnegan trong mắt khẽ lóe lên:
“…Vậy thì kẻ đó phải ngang hoặc hơn một Ōtsutsuki.”
Sau khi nghe suy nghĩ một lúc lâu, đột nhiên nghĩ tới gì đó, sắc mặt của Naruto dần thay đổi — không còn nặng trĩu nữa mà khẽ giãn ra, thậm chí còn hiện lên một nét thư thái khó nhận ra.
Minato nhận thấy điều đó, khẽ nhíu mày:
“Naruto, sao trông con… có vẻ nhẹ nhõm thế?”
Naruto mỉm cười, chắp tay sau lưng, giọng thoải mái hơn hẳn:
“Bởi vì con vừa nhận ra — thực lực của Naruto ở thế giới kia… vẫn còn kém con một khoảng kha khá.”
Mọi người đều giật mình. Boruto cũng tròn mắt, ngạc nhiên:
“Khoan, ý cha là sao!?”
Naruto khoanh tay, cười nhẹ:
“Đơn giản thôi. Ở thế giới của con, Naruto kia không có Thập Vĩ trong người. Ngoài ra, cậu ta cũng không có được lực lượng shinobi ưu tú hỗ trợ — như Hashirama, Madara, hay nhóm Dante, Nero. Về tổng thể mà nói… sức chiến đấu bên đó thấp hơn bên này rất nhiều.”
Naruto nheo mắt, giọng có chút tự tin quen thuộc:
“Nếu so sánh toàn cục, kể cả khi Jigen có sức mạnh tương đương một Ōtsutsuki, thì… mọi chuyện vẫn chưa đến mức tệ như tưởng.”
Boruto và Sarada nhìn nhau, còn Mitsuki thì chỉ im lặng — dường như cả ba đều chưa kịp tiêu hóa nổi câu “kém con một khoảng” vừa rồi. Ngoài ra họ cũng không biết “Dante, Nero” – nhóm người này là ai và ở đâu ra.
Naruto khẽ gật đầu, kết luận:
“Ta hiểu tình hình rồi. Không thể để Naruto kia chết trong tay Jigen được. Chúng ta sẽ ngay lập tức mở chiến dịch giải cứu.”
Cậu quay sang nhóm Boruto, giọng dứt khoát:
“Ba đứa ở lại đây nghỉ ngơi. Ta đi gọi thêm người.”
Dứt lời, Naruto giơ hai tay kết ấn. Trong tích tắc, hàng loạt Ảnh phân thân xuất hiện khắp căn phòng. Mỗi người tản đi một hướng, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại tiếng gió vút qua.
Khoảng mười phút sau, nhiều tia sáng vàng kim lóe lên liên tiếp trong phòng giam.
Từ vòng sáng bước ra ba người — Hinata, Hashirama Senju, Uchiha Madara, và Nero.
Hinata đang vừa kết thúc luyện tập, hiện tại vẫn mặc bộ đồ chiến đấu màu lam tím, mái tóc dài nhẹ bay trong gió chakra, ánh mắt dịu dàng nhưng đầy kiên nghị.
“Naruto-kun… em nghe phân thân nói là anh chuẩn bị đi chiến đấu sao?”
Naruto gật đầu:
“Ừ. Chúng ta sắp phải đến một thế giới khác. Nơi đó có… một người cần được cứu.”
Trước khi Hinata kịp hỏi thêm, một giọng nói bất ngờ vang lên phía sau:
“Mẹ!!”
Hinata tròn mắt:
“Boruto, sao con không đi học mà lại ở đây?”
Naruto khẽ đặt tay lên vai cô, mỉm cười:
“Anh giải thích luôn cho em nhé. Thằng bé là Boruto của dị thế giới.”
Hinata sững lại, đôi mắt tím trong trẻo mở to. Một thoáng sau, cô dịu giọng, khuôn mặt dần ấm lại, ánh mắt chan chứa tình cảm khi nhìn Boruto:
“Ra là vậy… chào mừng con trở lại.”
Boruto khẽ cúi đầu, giọng nghẹn đi một chút:
“Mẹ ở thế giới kia… cũng giống mẹ ở đây, lúc nào cũng dịu dàng như vậy. Con thật may… vì được gặp lại mẹ, dù là ở thế giới khác.”
Hinata quay sang chồng, ánh mắt kiên định hơn bao giờ hết:
“Naruto-kun, em sẽ đi cùng. Nếu thế giới đó cần được cứu — thì em, với tư cách một Hyuga, một người mẹ, và là vợ của Hokage… sẽ không đứng ngoài.”
Naruto im lặng một thoáng, rồi gật đầu.
“Anh cũng nghĩ vậy. Có em bên cạnh, mọi chuyện sẽ vững vàng hơn.”
Hashirama bật cười, xoa cằm:
“Đúng là nhà Namikaze, vợ chồng đi đâu cũng song hành.”
Madara vừa xuất hiện đã cười lớn, đôi mắt tím Rinnegan ba Tomoe xoay tròn trong phấn khích. Phải, chúng ta không nghe nhầm, trong mười năm qua, Madara đã cùng mọi người hiến tế Kinshiki để tạo ra một quả Thần Thụ. Cũng giống như Naruto, sau khi Madara ăn vào thì Rinnegan đã tăng lên 3 tomoe, sức mạnh cũng tăng lên đáng kể.
“Ha! Cuối cùng cũng có chuyện để làm rồi! Đã mười năm rồi ta không có đối thủ nào ra hồn để luyện tay!” – Madara chà sát hai tay.
Hashirama khẽ lắc đầu cười, giọng ôn hòa:
“Đúng là Madara, vẫn chẳng thay đổi gì cả.”
Nero khoanh tay dựa tường, gương mặt bình thản nhưng ánh mắt ánh lên sự hứng thú:
“Nghe có vẻ thú vị. Tôi cũng đang chán không biết nên làm gì, nếu là kẻ có sức mạnh kiểu đó thì đúng là đáng để ‘tập luyện’ chút.”
Naruto khẽ gật đầu, giải thích ngắn gọn tình hình — từ Jigen, Kara, đến khả năng đối thủ có sức mạnh ngang với tộc Ōtsutsuki. Cả ba nghe xong đều im lặng vài giây.
Rồi Madara cười khẽ, Hashirama gật đầu, còn Nero chỉ đáp gọn:
“Đi thôi.”
Bên cạnh, Minato khoanh tay, ánh mắt kiên định:
“Con trai, cha cũng đi.”
Io và Tsumiki đồng loạt lên tiếng:
“Chúng con cũng muốn đi theo, thưa cha!”
Naruto quay đầu, hơi nhíu mày:
“Không được. Lần này rất nguy hiểm. Đối thủ có thể ngang hàng Ōtsutsuki, không phải trận đánh để luyện tập đâu.”
Nhưng Tsumiki đã khoanh tay, ánh mắt nghiêm túc hiếm thấy:
“Cha, con không phải đứa yếu ớt.”
Io cũng đẩy nhẹ gọng kính, giọng điềm đạm mà cứng rắn:
“Nếu đã là chiến đấu vì Nhẫn giới, thì con và em gái cũng là shinobi của Konoha. Cha đừng hòng để tụi con ngồi nhà.”
Naruto chưa kịp phản ứng thì Madara đã xen vào, khoái trá:
“Cho hai đứa đi đi. Đệ tử của Madara này mà thực chiến yếu kém, mất mặt chết.”
Tsumiki trừng mắt:
“Ngài không nói không ai nói ngài bị câm đâu, sensei.”
Madara phá lên cười, Hashirama chỉ biết ôm trán thở dài.
Naruto nhìn quanh một lượt, cuối cùng nhún vai:
“Được rồi, tùy các người. Nhưng nhớ rõ — lần này, không được sơ suất. Được rồi… chuẩn bị đi. Chúng ta sẽ mở cổng không gian đến thế giới của Boruto — và giải cứu Uzumaki Naruto.”
Trước khi cánh cổng không gian được mở ra, Naruto quay người lại, ánh mắt trở nên nghiêm nghị.
Anh nhìn thẳng vào Itachi, Shisui và Makoto – ba người đang đứng lặng bên ngoài vòng dịch chuyển, rồi trầm giọng nói:
“Ba người nghe rõ đây. Chuyện xảy ra hôm nay, tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài. Chờ ta trở lại”
Makoto, Shisui và Itachi gật đầu đồng ý. Makoto tiếc nuối nói:
“Tiếc quá, tôi lại không đi cùng với Io-kun được. Haizz.”
Io mỉm cười:
“Tôi sẽ về kể lại mọi chuyện.”
Naruto gật đầu:
“Tốt. Chúng ta đi.”
Boruto lúc này tiến lên, lấy từ trong áo choàng ra Karasuki, con rùa thời không quen thuộc. Cậu đặt nó xuống mặt sàn, kích hoạt chakra trong người. Ngay lập tức, hoa văn trên mai rùa sáng rực, những vòng xoáy không gian xuất hiện, tỏa ra ánh sáng tím nhạt.
“Karasuki, truyền tống về thế giới của chúng ta.” – Boruto nói rõ ràng. “Mốc thời gian: đúng thời điểm mà ta, Sarada và Mitsuki dịch chuyển sang đây.”
Âm thanh máy móc vang lên trong căn phòng:
“Mệnh lệnh được xác nhận. Mở cổng không gian… trong 5… 4… 3… 2… 1…”
Không gian rung lên mạnh mẽ. Ngay giữa phòng, một cánh cổng màu tím xoáy tròn khổng lồ hiện ra, gió chakra thổi tung khắp nơi, tạo thành áp lực khiến ai đứng gần cũng cảm thấy da thịt tê rần.
Naruto quay đầu nhìn lại một lần cuối — ánh mắt lướt qua Itachi, Shisui và Makoto, rồi dừng ở Hinata và nhóm Boruto.
Cậu khẽ nói:
“Đi thôi.”
Dưới ánh sáng tím rực rỡ, Naruto, Minato, Hinata, Hashirama, Madara, Nero, Io, Tsumiki cùng ba người Boruto, Sarada và Mitsuki đồng loạt nhảy vào cánh cổng không gian.