Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
du-tan-chi-thuong.jpg

Dư Tẫn Chi Thương

Tháng 1 20, 2025
Chương 65. Phiên ngoại Lorenzo · Holmes về hưu sinh hoạt (2) Chương 64. Phiên ngoại Lorenzo · Holmes về hưu sinh hoạt (1)
d3ee1e441294b2a3e40599d24351b471

Bắt Đầu Bất Tử Chi Thân, Các Hạ Nên Như Thế Nào Ứng Đối?

Tháng 1 15, 2025
Chương 176. Toàn cầu thần phục, đế hoàng Lục Uyên! Chương 175. Miểu sát thú hoàng, thú hoàng rất mạnh sao?
cung-thu-thien-phu-keo-cang-ta-giet-xuyen-van-toc

Cung Thủ Thiên Phú Kéo Căng, Ta Giết Xuyên Vạn Tộc

Tháng 12 24, 2025
Chương 953: Toàn diệt Chương 952: Thạch tượng quỳ xuống
dai-su-cuu-mang.jpg

Đại Sư Cứu Mạng

Tháng 1 20, 2025
Chương 257. Gả cho ta, được không? Chương 256. Coi như ngươi đạt được thân thể của ta, cũng không chiếm được lòng ta!
tam-quoc-bat-dau-tao-thao-dam-dong-ta-bi-vut-bo.jpg

Tam Quốc: Bắt Đầu Tào Tháo Đâm Đổng, Ta Bị Vứt Bỏ

Tháng 1 24, 2025
Chương 544. Đại kết cục Chương 543. Tây chinh Khang Cư, Quý Sương
kinh-thien-kiem-de

Kinh Thiên Kiếm Đế

Tháng 12 27, 2025
Chương 7754: Chương 7754: Thôn Thiên tộc mê tung!
trong-sinh-cha-ta-la-than-da-lao-ban

Trọng Sinh: Cha Ta Là Than Đá Lão Bản

Tháng 12 15, 2025
Chương 1191: Trở lại kinh thành Chương 1190: Đại gia hỏa
dai-duong-bat-dau-moi-ly-nhi-cung-mot-cho-tao-phan

Đại Đường: Bắt Đầu Mời Lý Nhị Cùng Một Chỗ Tạo Phản

Tháng 10 29, 2025
Chương 506: muốn biết hậu thế như thế nào đánh giá Tần Thủy Hoàng thôi Chương 505: Lăng Thiên: giảng đạo lý hay là đem vật lý đâu
  1. Devil'S Path: Quỷ Giới Và Nhẫn Giới
  2. Chương 296: Bị bao vây (tiếp theo)
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 296: Bị bao vây (tiếp theo)

Hai tia sáng vàng kim chói lòa đột ngột lóe lên giữa quảng trường, nhanh đến mức không ai kịp phản ứng.

Trong nháy mắt, hai thân ảnh đã xuất hiện giữa vòng vây Anbu — từng làn sét không gian vẫn còn đang tan dần trong không khí.

Một người mặc áo choàng Hokage trắng viền đỏ, gương mặt kiên nghị, ánh mắt sắc bén mà trầm ổn.

Người còn lại, dù trẻ hơn, nhưng khí thế không kém, mái tóc vàng tung nhẹ trong gió, áo choàng Đệ Lục Hokage bay phần phật sau lưng.

Namikaze Minato và Namikaze Naruto.

Không khí dường như đông cứng lại. Anbu đồng loạt cúi đầu, Itachi và Shisui cũng khẽ chắp tay, cùng hô:

“Kính chào Đệ Lục đại nhân! Đệ Tứ đại nhân!”

Cả hai Hokage gật nhẹ, nhưng ánh mắt họ nhanh chóng dừng lại ở giữa vòng vây — nơi ba thiếu niên đang bị bao vây.

Sarada ngẩng đầu lên nhìn, và gần như bị đứng hình tại chỗ. Ánh sáng vàng phản chiếu lên gương mặt hai vị Hokage, và trong khoảnh khắc ấy, trái tim cô lỡ một nhịp.

Cô nuốt khan, má đỏ bừng, trong đầu thoáng hiện ra một ý nghĩ… không thể nói ra miệng:

“Naruto-sama ở thế giới này… còn đẹp trai hơn cả Naruto-sama ở chỗ mình…”

Còn Boruto, khi vừa nhìn thấy hai người, miệng cậu như tự động bật ra:

“Cha!… Ông nội!?”

Câu nói ấy khiến toàn bộ không gian như lặng đi. Naruto khựng lại nửa giây, ánh mắt sắc bén quay phắt về phía cậu thiếu niên tóc vàng trước mặt.

Naruto nhíu mày:

“…Boruto?”

Một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng — như một tia sét đánh ngang trong đầu. Tim cậu đập mạnh, những mảnh ký ức mơ hồ chồng lên nhau:

Dị không gian… Karasuki… Boruto… và Sasuke từ dị thế giới…

Naruto siết chặt nắm tay.

“Không thể nào… chẳng lẽ…?”

Cậu hít sâu, ánh nhìn trở nên nghiêm nghị hẳn:

“Đội Anbu, Itachi, Shisui — đưa ba người này xuống phòng giam đặc biệt dưới tầng 6. Tạm thời phong ấn chakra của họ lại. Đừng làm tổn thương.”

Itachi và Shisui cùng đáp:

“Rõ, Hokage-sama.”

Shisui lập tức kết ấn, hàng chục sợi phong ấn chakra hiện ra, quấn quanh ba thiếu niên. Boruto, Sarada và Mitsuki đều bị khống chế, không thể cử động, nhưng họ không phản kháng — chỉ nhìn nhau bằng ánh mắt hoang mang tột độ.

“Makoto, Tsumiki, Io, ba đứa đi theo ta.” – Naruto dứt khoát ra lệnh.

Ba người trẻ lập tức đồng thanh đáp:

“Vâng, thưa cha!”

“Vâng, Hokage-sama!”

Naruto quay sang cha mình, khẽ gật đầu. Minato hiểu ý, hai cha con liền cùng dẫn đầu đoàn hộ tống, theo sau là Io, Makoto và Tsumiki.

Bóng họ dần khuất trong hành lang dài, ánh đèn chakra xanh nhạt chiếu lên tường đá dày, dẫn xuống khu phòng tạm giam số 6 — nơi chuyên dùng để giam giữ những đối tượng đặc biệt ngoài kiểm soát.

Trên đường đi, Minato liếc nhìn con trai, giọng trầm nhưng bình tĩnh:

“Con có biết chuyện gì đang diễn ra không, Naruto?”

Naruto im lặng vài giây, ánh mắt nghiêm lại. Ánh sáng mờ phản chiếu trên khuôn mặt cậu, nửa sáng nửa tối. Sau cùng, cậu gật đầu chậm rãi:

“Con đã đoán ra được phần nào rồi. Nếu suy luận không sai… ba đứa trẻ đó không phải người của thế giới này.”

Minato khẽ nhíu mày:

“Con nói là… dị không gian?”

Naruto gật đầu.

Cánh cửa thép dày nặng khắc đầy ấn chú mở ra, âm thanh vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Naruto, Minato, Io, Tsumiki và Makoto bước vào phòng giam số 6, nơi Itachi và Shisui đang đứng canh.

Bên trong, Boruto, Sarada và Mitsuki đang bị trói chakra, ngồi cạnh nhau, vẻ mặt căng thẳng. Không khí trong phòng như đặc quánh lại khi Naruto bước vào.

Cậu Hokage trẻ tuổi nhưng ánh nhìn đầy uy lực ấy dừng lại ở Boruto rất lâu — đôi mắt xanh giống nhau đến kỳ lạ, gương mặt như phản chiếu lẫn nhau qua tấm gương thời gian.

Boruto có chút bồn chồn, còn Sarada thì khẽ nắm chặt góc áo mình. Mitsuki vẫn giữ im lặng, ánh mắt quan sát kỹ mọi chuyển động.

Naruto đứng yên vài giây rồi cất giọng trầm thấp:

“Nhiều năm trước, ta nhớ rõ con cùng Sasuke đã rời khỏi thế giới này để trở về nơi các con thuộc về.

Tại sao… lại quay lại?”

Câu hỏi như tiếng sét giữa không gian im lặng. Không chỉ Minato, Makoto, Tsumiki, Io, Itachi và Shisui đều giật mình, ngay cả Boruto, Sarada, Mitsuki cũng đứng hình tại chỗ.

Boruto nhìn Naruto, mắt mở to, rồi trong giây lát ánh mừng hiện rõ.

“Cha!… Cha nhớ ra rồi sao!?”

Minato nhíu mày, nhìn sang Naruto:

“Naruto, con biết họ thật sao? Chuyện gì đang xảy ra thế?”

Naruto khẽ gật đầu, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát:

“Họ… đến từ một thế giới song song, cha à. Không phải là những con và cháu của chúng ta của thế giới này.”

Cả phòng im bặt. Minato, Itachi, Shisui, Io, Makoto, Tsumiki — tất cả đều sững người.

Boruto gật mạnh đầu, cố gắng giải thích:

“Đúng vậy! Chúng con đến từ một thế giới khác, nơi mà Hokage là cha của con là Naruto Uzumaki. Đây cũng là lần đầu tiên con được gặp ông nội Minato ngoài đời thật đấy!”

Minato hơi khựng lại, rồi bật cười khẽ, vừa bất ngờ vừa xúc động:

“Vậy ra con chính là cháu của ta ở dị thế giới sao?”

Boruto gật đầu cười, trong mắt ánh lên sự vui mừng thật sự:

“Vâng, ông nội vẫn là một anh hùng — và cha con thì… cũng thế.”

Sarada khi ấy cũng nhẹ giọng, đôi mắt đỏ lên vì xúc động:

“Còn cháu… lần đầu tiên được gặp bác Itachi và bác Shisui. Ở thế giới của cháu, hai người… đã mất từ lâu rồi.”

Itachi và Shisui nhìn nhau, ánh mắt dịu lại, không còn sự cảnh giác lúc trước. Shisui mỉm cười nhẹ:

“Thế giới khác à… nghe thật khó tin, nhưng chakra trong các cháu đúng là khác biệt thật.”

Naruto ra hiệu cho Anbu tháo phong ấn trói chakra.

“Thả ra đi. Họ không phải địch.”

Một Anbu bước tới, giải phong ấn. Ba luồng chakra được trả tự do, không gian như nhẹ đi hẳn.

Naruto quay lại, giọng chậm rãi:

“Nhiều năm trước, đúng là Boruto từng tới thế giới này. Khi đó, thằng bé cùng Sasuke từ dị không gian truy đuổi Urashiki Otsutsuki — một kẻ đã vượt qua các chiều không gian để tìm kiếm năng lượng của Thập Vĩ. Lúc đó, tất cả chúng ta — bao gồm cả ta, Hinata, Ino, Tsunade, Jiraiya, Shikaku và Inoichi — đã cùng hợp sức đánh bại Urashiki. Sau trận chiến đó, Boruto và Sasuke trở về thế giới của họ.”

Boruto nghe vậy, mắt sáng lên:

“Vậy là cha vẫn nhớ! Vẫn nhớ lần đó!”

Naruto khẽ cười, gật đầu:

“Khó mà quên được, ta còn nhớ rõ.”

Không khí trong phòng dịu xuống. Sarada và Mitsuki nhìn nhau, cả hai cùng thở phào nhẹ nhõm.

Io khoanh tay, ánh mắt vẫn còn nửa hoài nghi nửa tò mò, nhìn kỹ lại Boruto từ đầu đến chân. Tsumiki thì đứng bên cạnh, một tay chống hông, ánh nhìn chăm chú không kém.

Io khẽ vuốt cằm, hỏi thẳng:

“Vậy ra… em chính là Boruto của dị giới à?”

Boruto giật mình, lắp bắp:

“Ờ… Ờ… Cái đó…”

Cậu chưa kịp nói hết câu thì Naruto bật cười, giọng ôn hòa:

“Không cần căng thẳng đâu, Boruto. Đúng rồi, đây là anh cả và chị hai của con ở thế giới này — Namikaze Io và Namikaze Tsumiki. Chắc con cũng đoán được rồi… Io là con trai của ta và Ino, còn Tsumiki là con gái của ta và Temari.”

Boruto tròn mắt, miệng mở to ra như thể vừa nghe thấy điều khó tin nhất thế giới.

“Khoan… cha đang nói thật chứ!?”

Io nhướng mày, mỉm cười nhạt:

“Thế ở thế giới của em thì sao? Ở đó… không có bọn anh à?”

Boruto gãi đầu, cười gượng, giơ hai tay đầu hàng:

“Thú thật thì… không. Ở thế giới em, hai người không tồn tại.”

Io và Tsumiki cùng sửng sốt:

“Hả!?”

Boruto nói tiếp, mặt hơi méo xệch:

“Ino-san thì cưới chú Sai, còn Temari-san thì là vợ của chú Shikamaru…”

Io với Tsumiki nhìn nhau, vẻ mặt như vừa nghe chuyện cười nhưng lại không cười nổi. Tsumiki chống nạnh, thở dài:

“Bảo sao… lúc đầu tụi nó không nhận ra anh em mình.”

Rồi chẳng biết nghĩ gì, cô quay sang Boruto, ánh mắt sáng rực như có lửa tám chuyện trong đó:

“Nè, thế ở bên đó cha em cưới ai? Có mấy người con? Ở thế giới của em, ta là ai? Hay là cũng đẹp như ở đây?”

Boruto choáng váng, đầu quay như chong chóng, hai tay liên tục xua xua:

“Khoan, khoan, hỏi từ từ thôi chị hai! Em đau đầu quá rồi!”

Io thì cười khẽ, vỗ vai em trai khác không gian của mình, giọng điềm tĩnh nhưng ánh mắt đầy thích thú:

“Thú vị thật. Ở thế giới đó, anh và chị không tồn tại, mà em thì vẫn là con trai của Hokage… Nghe như mấy truyện viễn tưởng mà Nico viết vậy.”

Naruto nhìn cảnh đó, chỉ biết thở dài bất lực nhưng vẫn cười.

“Thôi nào, đừng dọa thằng bé nữa.”

Tsumiki liếc lại, cười tươi:

“Em trai mà, trêu chút cho vui thôi cha.”

Cả phòng bỗng chốc dịu không khí, tiếng cười nhỏ vang lên giữa bầu không khí nặng nề. Trong khi đó, ở một góc khác, Sarada lại đang đối diện với Itachi, Shisui, và Makoto.

Ba người đàn ông của tộc Uchiha nhìn cô gái trẻ có cùng đôi mắt đỏ đặc trưng, ai nấy đều trầm lặng. Itachi nhìn cô, ánh mắt dịu lại:

“Con nói ở thế giới của con, ta và Shisui đã hy sinh sao?”

Sarada khẽ gật đầu, giọng nhỏ nhưng rõ:

“Vâng… Hai người là những anh hùng. Cả tộc Uchiha luôn nhắc đến hai người như niềm tự hào.”

Không khí giữa họ thoáng trầm xuống, Shisui khẽ cười, ánh nhìn hiền như nước:

“Vậy cũng đáng. Ít ra ở thế giới đó, chúng ta đã không chết vô nghĩa.”

Itachi khẽ mỉm cười, nhìn thấy ánh mắt đầy xúc động của Sarada, hắn nhẹ giọng nói, giọng điềm tĩnh và ấm áp:

“Cô bé, để ta giới thiệu một chút. Người thanh niên đứng cạnh ta đây — Uchiha Makoto, chính là con trai của ta và Izumi.”

Sarada sững người, quay sang nhìn Makoto. Cậu thanh niên tóc đen với ánh mắt sắc bén kia thoáng gật đầu chào, vẻ mặt trầm tĩnh nhưng không lạnh lùng.

“Chào em. Vậy là… ở thế giới của em, cha ta không còn nữa sao?”

Sarada khẽ gật đầu, giọng nhỏ lại:

“Vâng… nhưng anh ấy… ý em là, anh… trông giống hệt cha. Cả khí chất cũng vậy.”

Itachi mỉm cười, rồi nói tiếp:

“Ngoài Makoto, ta còn một người con gái nữa, tên là Uchiha Naomi. Nó hiền và ít nói hơn Makoto một chút, nhưng lại là thiên tài trong việc điều khiển Ảo thuật.”

Sarada nghe vậy mà tròn mắt, ánh sáng trong đôi Sharingan một tomoe lóe lên vì phấn khích:

“Không ngờ bác Itachi lại có tận hai người con! Ở thế giới của cháu, bác là huyền thoại… còn ở đây thì là ông bố gia đình chuẩn mực luôn!”

Shisui, đứng cạnh, cười lớn, vỗ vai Itachi:

“Đúng đấy, Itachi! Ở thế giới này, cậu hiền như cục bột, Izumi chỉ cần liếc mắt là cậu nghe răm rắp. Ai mà tin được người từng là ác mộng của tộc Uchiha lại hóa ra như thế này!”

Itachi chỉ nhún vai, môi cong lên nhẹ:

“Ta thấy vậy cũng tốt mà.”

Rồi Shisui quay sang giới thiệu:

“Còn ta thì cưới Shizune, chắc cháu cũng biết cô ấy chứ nhỉ?”

Sarada gật đầu lia lịa:

“Dạ biết! Cô Shizune là trợ lý của bà Tsunade ở thế giới của cháu!”

Shisui bật cười, khoanh tay tự hào:

“Ừ, ở đây cũng thế. Bọn ta còn có một cặp sinh đôi — hai thằng nhóc nghịch hơn quỷ, Uchiha Kaito và Uchiha Yousuke. Cả hai đều giỏi như nhau, suốt ngày chỉ thích thi xem ai làm phiền cha mẹ nhiều hơn thôi.”

Nghe đến đó, Sarada như sáng rực cả mặt, đôi mắt đỏ ánh lên như đèn neon:

“Uwaaa! Ở thế giới này tộc Uchiha thật sự hạnh phúc đến thế sao!? Có con cháu, gia đình, không còn thù hận gì hết! Tuyệt quá!”

Cô chớp mắt, rồi hỏi liền một hơi, giọng tràn đầy hy vọng:

“Vậy còn mẹ cháu ở thế giới này thì sao ạ? Là… Sakura đúng không!?”

Itachi gật đầu, nụ cười hiền lành như thể đã đoán trước câu hỏi:

“Đúng rồi. Sakura là mẹ của con.”

Sarada nghe vậy thì bật cười, hai tay nắm chặt vào nhau, giọng run run vì vui mừng:

“Tốt quá… Ở đây, tất cả mọi người đều được hạnh phúc thật rồi…”

Cả căn phòng thoáng chốc như ấm lại, không còn là nơi thẩm vấn mà giống một cuộc hội ngộ kỳ lạ giữa những người thân từ hai thế giới khác nhau.

Trong khi đó, ở góc bên kia, Mitsuki đang ngồi cùng Minato, trông hơi lúng túng. Minato cười nhẹ, giọng ôn tồn:

“Cháu là Mitsuki đúng không? Vẻ mặt y chang Mitsuki thế giới này, chỉ khác là trưởng thành hơn nhiều.”

Mitsuki giật mình, hơi gãi đầu, cười gượng:

“Vâng… cháu cũng nghe nói vậy.”

Minato bật cười, ánh mắt hiền hậu:

“Nếu cháu muốn, ta có thể dẫn đi gặp thằng bé.”

Mitsuki ngượng đỏ cả mặt, chỉ lắc đầu lia lịa:

“Dạ… thôi khỏi ạ.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

vo-tinh-phan-phai-bat-dau-buc-than-muoi-muoi-tinh-than-ra-ho.jpg
Vô Tình Phản Phái: Bắt Đầu Bức Thân Muội Muội Tịnh Thân Ra Hộ
Tháng 2 4, 2025
6b091465461814d9e7e78636988db7ad
Hokage Chi Giãy Giụa Vận Mệnh
Tháng 1 15, 2025
nguoi-tai-konoha-ta-mo-binh-cua-hang-nong-nay-nhan-gioi.jpg
Người Tại Konoha: Ta Mở Bình Cửa Hàng Nóng Nảy Nhẫn Giới
Tháng 2 9, 2025
vo-han-ho-hoa.jpg
Vô Hạn Hộ Hoa
Tháng 2 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved