Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
than-bi-phan-cuoi.jpg

Thần Bí Phần Cuối

Tháng 1 25, 2025
Chương 294. Này phiến Địa Ngục trước cổng chính Chương 293. Tỉnh lại thế giới chân chính ý chí
b5f3c900936a98ed95dd010526fea901

Bắt Đầu Sss Thiên Phú Ta Còn Là Quá Yếu

Tháng 1 16, 2025
Chương 174. Chung yên, luân hồi? Điểm xuất phát? Kết thúc? Chương 173. Tàn sát lẫn nhau, là đối nhân loại mà nói lớn nhất nhân từ
trach-ma-nu

Trạch Ma Nữ

Tháng 12 21, 2025
Chương 1485: Mẹ cùng nữ Chương 1484: Nho nhỏ chỉ dẫn
chi-ton-than-de.jpg

Chí Tôn Thần Đế

Tháng 1 19, 2025
Chương 1560. Đại kết cục Chương 1559. Cuối cùng quyết chiến * dưới
cai-gi-goi-la-pha-hu-hinh-giua-tran-a.jpg

Cái Gì Gọi Là Phá Hư Hình Giữa Trận A

Tháng 1 17, 2025
Chương 549. Phiên ngoại Chương 548. Cuối cùng của cuối cùng
tam-quoc-de-nhat-han-phi.jpg

Tam Quốc Đệ Nhất Hãn Phỉ

Tháng 1 24, 2025
Chương 610. 《 Tây Du thiên xong xuôi 》 Chương 609. Hoàng Phủ Thanh chứng đạo thành thánh
ta-hon-quan-bat-dau-dua-giang-son-thanh-thien-co-nhat-de.jpg

Ta Hôn Quân, Bắt Đầu Đưa Giang Sơn, Thành Thiên Cổ Nhất Đế

Tháng 1 24, 2025
Chương 391. Tính chung toàn thế giới lực lượng, chinh chiến vạn giới! Chương 390. Nắm giữ thiên địa quyền hành, sáng lập hoàn toàn mới cảnh giới tu luyện!
thang-may-cau-sinh-ta-co-the-du-bao-tang-lau-tin-tuc.jpg

Thang Máy Cầu Sinh, Ta Có Thể Dự Báo Tầng Lầu Tin Tức!

Tháng 1 25, 2025
Chương 521. Cuối cùng Chương 520. Toàn bộ tin tức máy chơi game
  1. Devil'S Path: Quỷ Giới Và Nhẫn Giới
  2. Chương 295: Bị bao vây
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 295: Bị bao vây

Ba người vừa rời khỏi quảng trường, đầu vẫn còn rối tung bởi đủ loại suy nghĩ. Boruto vừa đi vừa gãi đầu, lẩm bẩm:

“Không biết mình có nên tìm chỗ nào yên tĩnh để bàn lại kế hoạch không nữa…”

“Nhìn đường đi kìa.” – Mitsuki nhắc, nhưng chưa kịp dứt lời thì rầm!

Boruto đâm thẳng vào ai đó, lực va mạnh đến mức cả hai ngã nhào ra đất. Cậu kêu lên:

“Ui da! Cái trán tôi…”

Sarada và Mitsuki vội chạy tới, cúi người xin lỗi:

“Xin lỗi, xin lỗi anh gì đó, bạn tôi không cố ý đâu!”

Người thanh niên bị đụng phải hơi khựng lại, cúi xuống đỡ Boruto dậy. Và khi Sarada ngẩng đầu lên nhìn, cô như chết lặng.

Người thanh niên trước mặt cao ráo, trắng trẻo, mái tóc vàng kim mềm mại, đeo cặp kính gọng mảnh, trên gương mặt thanh tú là đôi mắt dịu dàng và nụ cười nhẹ — cả người toát lên khí chất thư sinh, lịch thiệp đến mức khiến Sarada đỏ mặt trong tích tắc.

Cô lẩm bẩm trong đầu:

“Đẹp trai thật… cái kiểu nho nhã này… tim mình sao lại đập nhanh thế chứ!?”

Trong lúc Sarada còn ngẩn ngơ, người thanh niên kia đã khẽ cười, lên tiếng:

“Boruto, em không sao chứ?”

Boruto lập tức giật nảy mình.

“Ơ… sao anh biết tên tôi!?”

Cậu ngẩng lên, ngơ ngác nhìn người đối diện — cảm giác quen thuộc kỳ lạ dâng lên trong lòng.

Không chỉ quen, mà còn thân thuộc một cách khó hiểu, như thể đã từng đứng cạnh người này hàng trăm lần.

Cậu mở miệng định hỏi, nhưng chưa kịp nói thì một giọng nam khác vang lên từ phía sau:

“Boruto, Sarada, Mitsuki… giờ này ba đứa lại ở ngoài đường hả? Không ở Học viện mà trốn đi đâu đây?”

Cả ba giật mình. Lần này là một thanh niên khác, dáng người cao, tóc đen hơi rối, ánh mắt sắc nhưng thoải mái, gương mặt mang nét đẹp trai hoang dã và phóng túng.

Áo ngoài để hở cổ, phong thái đầy tự tin — rõ ràng chính là kiểu người “ngầu lòi” mà con gái hay thầm thích.

Cả ba đứng hình tại chỗ. Boruto nuốt khan:

“Không… không lẽ hai người này…”

Sarada thì mặt đỏ bừng, Mitsuki khẽ nhíu mày. Tên tuổi vừa được gọi trùng khớp hoàn toàn.

Không còn nghi ngờ gì nữa — họ vừa đụng mặt với Namikaze Io và Uchiha Makoto.

Không khí căng cứng trong một nhịp tim. Boruto, Sarada, Mitsuki liếc nhau. Cả ba đều hiểu nếu không biến ngay bây giờ, chuyện lớn chắc chắn sẽ xảy ra.

Chưa kịp để hai người kia hỏi thêm, Mitsuki khẽ nói nhỏ:

“Chạy.”

Cậu thò tay vào trong áo, rút ra một quả bom khói loại nhỏ, giật chốt.

BÙM!

Một làn khói trắng xộc lên mù mịt, che kín cả con phố.

“Cái gì thế!?” – Io giật mình, che kính.

Makoto vung tay, gió thổi tản khói, nhưng đã quá muộn.

Giữa làn khói, Mitsuki túm lấy cổ tay Sarada và Boruto, dùng tốc độ của rắn lao vút đi. Ba cái bóng biến mất sau góc phố chỉ trong vài giây.

Khi khói tan, Io đẩy kính, nhìn quanh:

“Biến mất rồi… nhanh thật.”

Makoto cau mày:

“Ba đứa đó hôm nay khác lạ thật. Chakra không giống bình thường. Lúc va vào, tôi còn cảm nhận được… cái gì đó rất quen nhưng không phải.”

Io trầm ngâm:

“Ừ. Có gì đó không ổn. Chúng ta phải đuổi theo”

Hai người nhìn nhau, rồi lập tức truy vết.

Còn ở một mái nhà xa xa, Boruto, Sarada và Mitsuki đang thở dốc.

Còn ở một mái nhà xa xa, Boruto, Sarada và Mitsuki đang thở dốc, cố định thần lại sau pha “biến mất thần tốc” vừa rồi.

Sarada đột nhiên mở to mắt, khuôn mặt cứng đờ, rồi thì thào như sét đánh ngang tai:

“Khoan đã… người thanh niên đi sau cái anh tóc vàng kia… anh ta mặc áo có gia huy tộc Uchiha!”

Boruto và Mitsuki cùng nhìn sang cô, ngạc nhiên. Sarada tiếp tục, giọng run nhẹ:

“Không chỉ vậy… gương mặt của anh ta… giống y hệt bác Itachi của tôi ở thế giới bên kia! Giống đến mức… tôi cứ tưởng mình đang nhìn thấy người đã mất sống lại.”

Không khí chợt im lặng. Mitsuki cau mày, còn Boruto thì cũng bỗng khựng người, trong đầu lóe lên hình ảnh chàng trai tóc vàng đeo kính mà cậu đã va phải.

Cậu lẩm bẩm, nửa như nói với chính mình:

“Còn người tóc vàng đó… khuôn mặt anh ta… đúng kiểu… giữa Ino-san và cha tôi ghép lại.”

Boruto nuốt khan, một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.

“Không thể nào… nhưng mà… lần trước tôi tới thế giới này, Ino nói cô ấy là người yêu của Naruto.”

Sarada nhìn cậu, mắt mở to:

“Ý cậu là…”

Boruto gật đầu, mặt nghiêm lại:

“Đúng. Nếu họ thật sự ở bên nhau… thì người thanh niên tóc vàng vừa nãy… rất có thể chính là con trai của họ. Mà như vậy…”

Cậu hít sâu một hơi, giọng trầm xuống:

“…thì anh ta chính là anh trai của tôi.”

Cả ba lặng đi vài giây. Sarada nắm chặt tay, đầu óc hỗn loạn:

“Vậy là… trong thế giới này, người giống bác Itachi là hậu duệ tộc Uchiha, còn cậu thì có một người anh cùng cha khác mẹ…”

Mitsuki khoanh tay, ánh mắt sắc lại:

“Và cả hai người đó đều biết tên của ba đứa mình. Điều đó nghĩa là trong thế giới này, chúng ta tồn tại thật — nhưng khác với chúng ta bây giờ.”

Boruto khẽ gật đầu, gương mặt căng thẳng:

“Ừ. Càng ngày càng rõ rồi. Thế giới này… không chỉ khác, mà còn xoay ngược hoàn toàn với thực tại mà chúng ta biết.”

Cả ba đang núp sau mái nhà, chưa kịp định hình xong thì một giọng nói lạnh và rõ mồn một vang lên ngay phía sau lưng:

“Tìm được rồi.”

Âm thanh ấy khiến cả ba sững người. Boruto, Sarada và Mitsuki quay phắt lại — và tim như ngừng đập.

Đứng ngay trên mái đối diện, cách họ chỉ vài mét, chính là Namikaze Io và Uchiha Makoto. Hai người đứng trong gió, áo choàng khẽ tung, ánh nhìn sắc bén đến mức không thể xem thường.

Io đẩy nhẹ gọng kính, giọng bình tĩnh mà mang áp lực rõ rệt:

“Tôi muốn hỏi một chuyện. Tại sao khi thấy tôi và Makoto, ba người lại bỏ chạy? Trong người các em… có chuyện gì khuất tất sao?”

Boruto, Sarada, Mitsuki nhìn nhau — không ai dám trả lời. Mồ hôi lạnh rịn trên trán.

Makoto nheo mắt, giọng trầm thấp:

“Io. Cậu còn nhớ tôi nói trước khi chia nhau tìm không? Tôi cho một phân thân quay lại Học viện để kiểm tra…”

Cậu ta ngừng lại, ánh mắt khóa chặt vào Boruto:

“Và tôi thấy Boruto, Sarada và Mitsuki thật vẫn đang ngồi trong lớp học. Vậy ba người trước mặt chúng ta là ai?”

Không khí đặc quánh lại trong tích tắc. Mitsuki khẽ hít một hơi, chuẩn bị chakra trong lòng bàn tay. Sarada mắt mở to:

“Chết tiệt… họ phát hiện rồi.”

Io khẽ cau mày. Ánh mắt trầm xuống, giọng lạnh hơn trước:

“Vậy ra… các ngươi không phải học sinh của Học viện. Nói đi, các ngươi là gián điệp từ làng nào tới? Và vì sao lại cải trang thành… em trai tôi?”

Câu nói vừa dứt, không khí quanh Io bỗng dao động mạnh, áp lực chakra lan tỏa khiến mái ngói dưới chân rung nhẹ.

Trong nháy mắt, đôi mắt xanh lam hiền hòa của Io biến đổi — màu xanh tan dần, thay vào đó là ánh đỏ rực như máu, trên mống mắt xoay tròn hiện ra ba tomoe màu đen.

Sarada há hốc miệng, gần như hét lên:

“Không thể nào… anh ta có Sharingan!? Nhưng… anh ấy đâu phải người tộc Uchiha!”

Chưa kịp nghĩ thêm, Boruto, Sarada và Mitsuki đột nhiên cảm thấy đầu óc quay cuồng, không gian trước mắt méo mó.

Một luồng chakra ảo ảnh cực mạnh ập tới, mọi thứ xung quanh như bị kéo giãn, phân tán, biến dạng.

Boruto nghiến răng, hét lên:

“Ảo thuật Sharingan! Anh ta dùng ảo thuật thật sao!?”

Sarada choáng váng, đầu nặng trĩu, còn Mitsuki là người đầu tiên phản ứng. Cậu cắn mạnh vào môi, kích hoạt chakra rắn trong người để phá ảo, rồi nghiến răng nói ngắn gọn:

“Không nói nữa — chạy không kịp đâu!”

Một tia điện lóe lên trong tay Mitsuki, Sennin Mode kích hoạt, đôi mắt vàng của cậu sáng rực. Không do dự thêm một giây, Mitsuki lao thẳng về phía Io, bàn tay phát sáng với luồng sấm chakra nén chặt:

“Raiton – Hebi Tsume (Lôi Độn – Nanh Rắn Điện)!”

Điện sáng chói lóe lên, xé gió lao thẳng tới, nhưng Makoto đã kịp phản ứng.

Makoto nhanh chóng kết ấn, đạp mạnh xuống mái ngói, giọng trầm vang rõ:

“Doton – Doryūheki! (Thổ Độn – Thổ Lưu Bích!)”

Mặt đất dưới chân anh rung mạnh, một bức tường đất khổng lồ trồi lên ngay trước mặt, chắn trọn luồng sấm sét đang lao đến.

BÙM!

Điện và đất va vào nhau, tia lửa và bụi đá bắn tung tóe, làm rung cả mái nhà. Bức tường đất nứt ra thành vô số đường, nhưng vẫn vững như núi.

Makoto hạ tay, nhìn xuyên qua lớp khói mờ, ánh mắt lạnh đi:

“Ra là Lôi Độn… tốc độ không tệ, nhưng lực công kích còn yếu. Mấy người rốt cuộc là ai?”

Khói chưa tan hết, Mitsuki đã lùi về, kéo Sarada và Boruto ra xa, giọng cậu trầm xuống:

“Không thể nói được. Hai người này đều là quái vật.”

Thấy tình hình căng thẳng không thể vãn hồi, Boruto nghiến răng, hai tay kết ấn thật nhanh.

“Kage Bunshin no Jutsu! (Ảnh Phân Thân chi thuật!)”

Trong nháy mắt, ba bóng ảnh Boruto xuất hiện, tỏa ra bốn hướng. Một phân thân rút kunai, tay còn lại phóng Raiton: Senkō Boruto Stream, một phân thân khác tung Gale Palm (Phong Độn: Lốc Phong Chưởng) để tăng tốc, còn bản thể lại bắt đầu nén chakra trong lòng bàn tay — hình dạng Rasengan đang xoay mạnh, ánh sáng lam chói lòa.

Sarada cũng không chần chừ. Cô hít sâu, chakra dồn lên mắt. Tròng mắt đen chuyển sang đỏ tươi, một tomoe Sharingan hiện ra, ánh sáng trong đôi đồng tử rực lên dữ dội.

Cô nghiêng người, chuẩn bị thế phòng thủ, còn ánh nhìn dán chặt vào Makoto – người đang đứng phía đối diện, tay vẫn còn khói đất bốc lên từ Thổ Lưu Bích vừa thi triển.

Makoto hơi khựng lại khi thấy đôi mắt đỏ ấy. Cậu ta lẩm bẩm, giọng pha chút kinh ngạc:

“Cô bé đó… cũng có Sharingan!? Nhưng… không thể nào. Sarada — em họ tôi, còn chưa khai mở đôi mắt đó.”

Io đứng bên cạnh, nghe vậy, ánh mắt cũng hơi nheo lại. Cậu thôi xoay cây bút bạc trong tay, nắm chặt lấy nó. Một tiếng “tách” vang lên — thân bút biến dạng, kéo dài, ánh kim lan tỏa thành một thanh kiếm mảnh sáng bạc.

Chakra của Io bùng lên, vừa tinh khiết vừa áp lực. Cậu hạ giọng, giọng lạnh lẽo:

“Bắt họ lại rồi tra khảo cũng chưa muộn.”

Nói dứt lời, Io xông thẳng tới. Tốc độ của Io khiến Boruto chỉ kịp phản ứng theo bản năng. Bản thể Boruto bật nhảy lùi, trong khi hai phân thân đồng thời tấn công từ hai hướng — một Rasengan, một điện quyền.

Io nghiêng người né, thanh kiếm bạc vung lên theo quỹ đạo cực ngắn. Một đường sáng lóe lên — vút! — hai phân thân tan biến trong nháy mắt.

Còn bản thể Boruto lập tức hô lớn:

“Mitsuki!”

Mitsuki hiểu ý ngay lập tức. Cậu lao đến từ phía sau Io, tay phủ đầy điện, rắn chakra từ vai phóng ra tấn công. Boruto lợi dụng khe hở đó, kết hợp chakra Lôi – Phong, tung Karma Rasengan thẳng về phía Io.

Nhưng Io phản ứng không hề chậm. Cậu dựng kiếm lên, chakra tỏa sáng bao quanh lưỡi bạc —

BÙM!

Hai luồng chakra va chạm, ánh sáng lam trắng nổ tung giữa không trung, tạo ra sóng xung kích lan ra khắp mái nhà.

Trong khi đó, Makoto cũng đã ra tay. Cậu kết ấn, chakra đất quanh người tràn ra, dựng thêm tường đất để ngăn Sarada áp sát.

“Doton – Doryuheki (Thổ Độn – Thổ Lưu Bích)!”

Sarada bật nhảy lên nóc tường, ánh Sharingan xoay tròn, đọc chuyển động của Makoto. Cô búng người, ném liền hai phi tiêu mang theo chakra lửa.

“Katon – Hōsenka no Jutsu! (Hỏa Độn – Phượng Tiên Hỏa)!“

Hàng loạt quả cầu lửa nhỏ lao xuống. Makoto khẽ nheo mắt, nhanh chóng phản kích bằng Thủy Độn – dòng nước xoáy bắn thẳng lên, dập tắt toàn bộ hỏa cầu trên không.

Khói bốc lên che khuất tầm nhìn. Trong làn khói ấy, Makoto lùi lại, ánh mắt sắc lạnh.

“Kỹ năng không tệ… nhưng không phải phong cách của Sarada mà tôi biết.”

Sarada đáp lại, giọng bình tĩnh nhưng ánh mắt căng thẳng:

“Bởi vì tôi… không phải Sarada mà anh biết.”

Câu nói ấy khiến Makoto thoáng khựng lại một giây.

Ở phía bên kia, Boruto và Mitsuki đang bị Io dồn vào thế khó. Chakra của Io ổn định đến mức gần như không có kẽ hở, mỗi nhát kiếm đều chính xác, mỗi động tác đều vừa đủ để phá chiêu đối phương mà không lãng phí sức lực.

Boruto nghiến răng, lùi về cạnh Mitsuki, mồ hôi rịn trên trán.

“Không ổn… anh ta mạnh thật.”

Mitsuki đáp ngắn:

“Không chỉ mạnh. Còn có Sharingan nữa.”

Boruto cắn răng, đưa tay xóa vết bụi trên mặt, giọng hạ thấp:

“Không thể đánh như thường được… nếu không sẽ bị bắt sống mất.”

Io khẽ đẩy kính, giọng lạnh tanh:

“Không cần bắt sống đâu. Ta chỉ cần các ngươi khai ra sự thật.”

Ở con phố gần đó — Namikaze Tsumiki đang thong thả đi dạo, tay cầm một cây kem, vừa ăn vừa ngắm mấy quầy hàng hai bên.

Bỗng, một tiếng nổ lớn vang lên, gió thổi mạnh làm vạt áo cô bay phần phật. Tsumiki giật mình, quay đầu nhìn về hướng trung tâm tiếng động. Một luồng chakra mạnh đến mức rung cả mặt đất đang tỏa ra từ phía mái nhà gần đó.

Cô cau mày:

“Chakra này… của anh Io sao?”

Không nghĩ ngợi thêm, Tsumiki lao đi như gió, bỏ luôn cả cây kem trên tay.

Chỉ vài giây sau, cô đã đứng trên nóc nhà nhìn xuống — và cảnh tượng trước mắt khiến cô sững người. Io và Makoto đang giao chiến dữ dội với ba thiếu niên.

Nhưng điều khiến cô choáng váng là… một trong ba người đó lại có khuôn mặt giống hệt Boruto — đứa em trai cùng cha khác mẹ của cô.

“Cái quái gì…?”

Không kịp nghĩ thêm, Tsumiki hét lớn:

“Boruto! Em đang làm cái gì thế!? Dừng tay lại ngay đi!!”

Tiếng hét vang lên giữa không trung khiến cả hai phe cùng sững lại. Boruto ngoảnh đầu nhìn — và khi thấy Tsumiki, cậu tái mặt.

“Chết tiệt! Lại có thêm người phát hiện chúng ta!”

Trong khi Boruto còn đang rối, Io nhanh chóng cất tiếng, giọng ngắn gọn nhưng khẩn trương:

“Tsumiki! Chuyện dài lắm, họ không phải Boruto, Sarada và Mitsuki của chúng ta! Giúp anh bắt họ lại, rồi anh giải thích sau!”

Tsumiki hơi ngạc nhiên, nhưng thấy biểu cảm nghiêm túc của Io, cô không hỏi thêm.

“Được rồi, anh hai. Em hỗ trợ ngay.”

Lời vừa dứt, đôi mắt Tsumiki chuyển sang đỏ rực, ba tomoe xoay tròn. Chakra lửa quanh người cô bùng lên, không khí xung quanh nóng rát.

Sarada mở to mắt, hoảng hốt:

“Không thể nào… lại thêm một người có Sharingan nữa sao!?”

Cơn nóng ập đến, kèm theo áp lực cực lớn. Chỉ trong chớp mắt, Tsumiki đã kết ấn liên hoàn, chakra dồn về lồng ngực.

“Katon – Hōryū Enjin! (Hỏa Độn – Hỏa Long Viêm Trận!)”

Một con rồng lửa khổng lồ bùng lên từ tay cô, quét ngang mái nhà, khiến khói và gió bị đẩy bật ra xa. Sức nóng mạnh đến mức làm ngói nhà tan chảy.

Boruto, Sarada và Mitsuki vội tản ra, nhảy lùi liên tục.

Boruto hô to:

“Tránh xa ra! Cô ta chơi chiêu Hỏa Độn cấp S thật đấy!!”

Cả ba chật vật né tránh, quần áo bị cháy sém. Ngay cả Mitsuki cũng phải bật mode phòng thủ, tạo kết giới chakra mỏng quanh người.

Io, Makoto và Tsumiki lúc này bao vây hoàn toàn ba kẻ lạ mặt, khói nóng bao trùm xung quanh.

Mitsuki cau mày, biết nếu cứ tiếp tục, chắc chắn bọn họ sẽ bị bắt sống. Cậu siết chặt nắm tay, đôi mắt chuyển sang ánh vàng rực — Tiên Nhân Trạng Thái được kích hoạt.

Chakra thiên nhiên cuộn quanh người, gió xoáy mạnh, tóc và áo cậu bay dựng lên.

“Không thể kéo dài thêm nữa.”

Mitsuki hít một hơi sâu, rồi đột ngột lao thẳng vào đám khói lửa. Chỉ trong một nhịp tim, cậu đã áp sát, hai tay biến hình — lớp da trắng của cậu kéo dài, hóa thành hai con đại xà khổng lồ từ cánh tay, quấn lấy ba người Io, Makoto và Tsumiki.

“Senpō – Hebi Kōshō (Tiên Pháp – Đại Xà Trói Thần)!”

Rắc! Rắc!

Âm thanh như xương nứt vang lên khi những con rắn siết chặt. Io và Makoto giật mình, vội vận chakra phá trói, còn Tsumiki lùi nửa bước, ánh mắt nhíu lại:

“Thằng nhóc này…”

“Mitsuki, đừng—” Boruto cắn răng, rồi đổi giọng, hét lớn giữa màn khói:

“Xin lỗi! Ba người bọn em không có ác ý! Chỉ cần để bọn em rời khỏi đây, ba người sẽ được tự do!”

Giọng cậu dứt, tiếng gió nóng vẫn rít quanh, lửa do Tsumiki tạo ra dần hạ nhiệt. Boruto thở gấp, quay sang Mitsuki và Sarada:

“Chúng ta không muốn đánh nhau. Chỉ cần họ ngừng lại—”

“Vậy sao?”

Một giọng nói lạnh lẽo vang lên ngay sau lưng.

Ba người đông cứng. Boruto, Sarada, Mitsuki đồng loạt quay lại — và sững sờ.

Ngay nơi họ vừa trói chặt bằng đại xà, không còn ai cả. Io, Makoto và Tsumiki tan ra thành từng mảnh ánh sáng trắng, rồi trong chớp mắt hóa thành một đàn thiên nga trắng bay tán loạn lên không trung. Cánh vỗ tung gió, lông vũ rơi xuống như tuyết trắng. Chỉ thấy Io, Makoto và Tsumiki đứng cách đó vài mét, ánh mắt lạnh lẽo như băng.

Boruto kinh hãi thét lên:

“Ảo thuật! Từ khi nào!?”

Khoé môi Io nhếch nhẹ, giọng bình thản nhưng rợn người:

“Ảo thuật cấp cao thôi mà”

Không khí xung quanh lập tức rung chuyển dữ dội, mặt đất nứt toác, mái nhà biến dạng, khung cảnh bắt đầu mờ đi như tấm gương bị làm vỡ.

Sarada choáng váng, giữ đầu:

“Không thể nào… đây là ảo thuật mở rộng! Anh ta làm thế từ lúc nào?”

Mitsuki nghiến răng, chakra rắn quanh người tỏa ra như sương mờ, cố gắng thoát khỏi ảo giác, nhưng… vô ích.

Cảnh vật quanh họ tiếp tục tan rã, từng mảnh từng mảnh, cho đến khi tất cả biến mất — và một không gian hoàn toàn khác hiện ra.

Xung quanh, hàng chục bóng người hiện ra. Mặt nạ trắng, áo đen, khí thế lạnh lẽo — Đội Anbu. Bao vây kín ba người, chakra sắc như dao.

Boruto, Sarada, Mitsuki lập tức rơi vào thế bị vây chặt. Sarada nheo mắt nhìn hàng ngũ đối diện, rồi cứng đờ người khi thấy hai người dẫn đầu.

Cô nghẹn giọng, lùi nửa bước, mắt mở to không tin nổi:

“Không… không thể nào…”

Người đi đầu, áo choàng đen, đôi mắt Sharingan ba tomoe đỏ rực, ánh nhìn sắc bén như dao — Uchiha Itachi.

Bên cạnh là một người tóc đen ngắn, khuôn mặt ôn hòa nhưng cũng không kém phần nguy hiểm — Uchiha Shisui, đôi mắt cũng đang sáng đỏ như lửa.

Mitsuki thì thào, giọng căng cứng:

“Không thể tin được… họ còn sống… và còn là chỉ huy Anbu của thế giới này sao!?”

Sarada cảm thấy tim như ngừng đập. Cô đứng chết lặng, mắt nhìn trân trân vào người đàn ông trước mặt — người bác mà ở thế giới của cô đã chết từ rất lâu, giờ lại đang sống, thở, và nhìn thẳng vào cô bằng ánh mắt lạnh như gió đông.

Itachi cất giọng:

“Ba đứa các ngươi… không phải Boruto, Sarada và Mitsuki. Chakra, hành động, cả phản ứng — đều lạ.

Vậy thì, các ngươi là ai?”

Boruto, Sarada, Mitsuki không nói được lời nào. Áp lực từ hai Sharingan cấp cao cùng hàng chục Anbu bao quanh khiến mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.

Trong lòng Boruto chỉ có một ý nghĩ duy nhất —

“Chết rồi… đúng là sa vào hang cọp thật rồi.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

kinh-di-giang-lam-nguoi-dai-ca-nay-co-uc-diem-manh-liet
Kinh Dị Giáng Lâm: Người Đại Ca Này Có Ức Điểm Mãnh Liệt!
Tháng 10 25, 2025
dau-la-khai-sang-co-thu-toc-ta-la-co-chien-vuong
Đấu La: Khai Sáng Cơ Thú Tộc, Ta Là Cơ Chiến Vương!
Tháng mười một 7, 2025
Konoha Cái Này Uchiha Chỉ Muốn Nằm Ngửa
Konoha: Cái Này Uchiha Chỉ Muốn Nằm Ngửa
Tháng mười một 10, 2025
cam-y-ve-thong-linh-pha-an-bat-dau-lay-duoc-lang-ba-vi-bo
Cẩm Y Vệ Thông Linh Phá Án: Bắt Đầu Lấy Được Lăng Ba Vi Bộ
Tháng 12 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved