Chương 294: Lại có khách từ dị thế giới
Cách Konoha khoảng vài chục dặm, giữa dãy núi ẩn sâu trong rừng già, mặt đất lúc này bỗng rung lên nhẹ, không khí vặn xoắn như có lực vô hình bóp méo không gian.
Một tiếng “vù…” khẽ vang, rồi giữa khoảng trống nơi sườn núi, một cánh cổng không gian màu tím sẫm chậm rãi mở ra, ánh sáng xoáy tròn lan tỏa.
Một luồng khí áp khẽ tỏa ra, rồi… ba bóng người trẻ tuổi bước ra khỏi cánh cổng.
Đi đầu là một cậu bé tóc vàng, tầm mười ba mười bốn tuổi, gương mặt tuấn tú với hai vệt râu mèo hằn rõ hai bên má — ánh mắt xanh biếc rực sáng giữa làn sương. Cậu khẽ chớp mắt, cảm nhận gió thổi qua tóc mình, rồi thở phào:
“Cuối cùng… cũng tới nơi rồi.”
Đằng sau cậu là một cô gái tóc đen dài ngang vai, đeo kính gọng hồng, ánh mắt sắc sảo nhưng vẫn mang nét dịu dàng. Trên ngực áo cô có gia huy tộc Uchiha thêu rõ ràng.
Cô bước ra, giọng bình thản nhưng không giấu được xúc động:
“Không ngờ… đúng như cậu nói thật, trông thật giống.”
Người cuối cùng là một cậu bé với làn da trắng nhợt như tuyết, mái tóc bạc ánh lên sắc lam dưới ánh tím của cổng không gian. Đôi mắt cậu màu vàng như mắt rắn, sâu và lạnh, nhưng không mang vẻ dữ tợn — mà là một thứ tĩnh lặng kỳ dị.
Cậu hít một hơi, nhếch môi cười nhẹ, giọng điềm tĩnh:
“Thú vị thật. Không khí thế giới này…”
Ba người này chính là Uchiha Sarada, Uzumaki Boruto và Mitsuki. Cả ba đều đến từ dị không gian, vừa vượt qua cánh cổng không gian vừa khép lại sau lưng. Không khí yên tĩnh đến mức nghe rõ cả tiếng lá xào xạc.
Sarada nhìn quanh rồi quay sang hỏi:
“Vậy đây chính là dị thế giới mà cậu từng nói à, Boruto? Nơi có một phiên bản của cha cậu, mạnh mẽ và ngầu hơn cả trong tưởng tượng?”
Boruto gật đầu, mặt hơi căng lại.
“Ừ. Chính nơi này. Ở đây cũng có một Naruto… nhưng khác hoàn toàn với cha tôi. Lạnh lùng, ngầu thật đấy, nhưng chỉ cần nhìn vào mắt ông ấy thôi là tôi thấy muốn nghẹt thở.”
Mitsuki nhét tay vào túi áo, giọng đều đều:
“Chúng ta nên ngụy trang thì hơn. Trong danh sách shinobi của thế giới này chắc chắn không có tên ba đứa. Nếu bị phát hiện thì phiền phức.”
Boruto im lặng một lúc rồi gật đầu.
“Cũng đúng. Dù đây là Konoha, nhưng không phải Konoha của chúng ta. Cẩn thận vẫn hơn.”
Cậu dừng lại, ánh mắt nghiêm lại:
“Mục đích lần này là tìm cách nhờ sự giúp đỡ từ người ‘cha’ ở thế giới này. Nếu không được thì ở lại tạm, xây dựng lại lực lượng, chờ cơ hội để quay về và tính tiếp vụ báo thù.”
Sarada gật đầu:
“Được. Trước mắt thì giữ kín thân phận, không gây chú ý.”
Mitsuki cũng khẽ đáp:
“Miễn còn sống, chúng ta vẫn còn cơ hội.”
Boruto khẽ gật đầu:
“Đi thôi. Bắt đầu lại từ đầu cũng không sao.”
Ba người nhanh chóng rời khỏi vùng núi, men theo con đường dẫn về phía nam — nơi ánh sáng Konoha dần hiện lên trong tầm mắt.
Khi ba người vừa men xuống triền núi, Sarada bất ngờ dừng lại, mắt mở to.
“Khoan đã… nhìn kìa!”
Boruto và Mitsuki theo hướng cô chỉ. Phía xa, mỏm đá Hokage sừng sững giữa nền trời chiều, những gương mặt khắc trên vách núi vẫn uy nghi như biểu tượng của Konoha.
Boruto khựng người. Cậu nhẩm đếm — một, hai, ba, bốn, năm… sáu.
Năm gương mặt đầu tiên đều quen thuộc: Hashirama, Tobirama, Hiruzen, Minato và Tsunade. Nhưng cái thứ sáu… khiến Boruto đứng hình ngay tại chỗ.
Không phải Kakashi như ở thế giới cậu. Mà là một gương mặt khác — Naruto.
Khuôn mặt ấy được khắc cực kỳ chi tiết: ánh mắt cương nghị, nụ cười điềm đạm, mang phong thái của một vị Hokage thực thụ.
Boruto tròn mắt, lắp bắp:
“Cái… cái gì đây? Cha tôi… ở thế giới này làm Hokage Đệ Lục ư!?”
Sarada nuốt khan, giọng vẫn còn hơi run:
“Quả nhiên là dị không gian có khác… Chỉ một chi tiết thôi mà đã đổi hoàn toàn.”
Boruto siết chặt nắm tay, trong lòng dâng lên cảm giác khó tả — vừa ngạc nhiên, vừa sợ hãi.
“Không biết… nơi này đang là thời điểm nào. Có khi đã trôi qua hàng chục năm kể từ lần cuối tôi đến đây.”
Cậu vội móc Karasuki – con rùa thời không – ra khỏi balo. Sinh vật cơ khí đó vẫn hoạt động, nhưng ánh sáng từ các đường mạch chakra trên thân nó mờ hơn nhiều so với trước.
Boruto hỏi dồn:
“Karasuki, còn nhớ nơi này không?”
Giọng máy móc vang lên, khàn và đứt quãng:
“Nhận dạng… thành công. Dữ liệu: Konoha — dị không gian. Vẫn còn khả năng liên kết… hạn chế.”
Boruto thở phào nhẹ, rồi hỏi tiếp:
“Vậy… cậu có biết hiện tại cách lần gần nhất tôi tới đây là bao lâu không?”
Karasuki im lặng vài giây, rồi đáp:
“Phân tích thời tuyến… lỗi. Mức sai lệch không xác định được. Dữ liệu không đủ.”
Không khí lập tức trở nên nặng nề. Boruto, Sarada và Mitsuki nhìn nhau, không ai nói thêm gì.
Sarada là người lên tiếng trước:
“Vậy là chúng ta không biết mình đang ở khoảng thời gian nào… Cũng không biết chuyện gì đã xảy ra ở thế giới này.”
Boruto khẽ gật đầu, ánh mắt căng lại.
“Ừ. Giờ chỉ còn cách tự mình tìm hiểu thôi.”
Cậu cất Karasuki lại vào trong áo choàng, hít sâu một hơi, rồi nói nhanh:
“Đi thôi. Trước tiên phải xác định vị trí và tình hình Konoha hiện tại. Mọi chuyện tính sau.”
Cả ba gật đầu, tăng tốc về phía làng.
————————
Ba người men theo con đường chính dẫn vào Konoha, không quên tháo băng trán và cất kỹ trong người. Dù chỉ là một chi tiết nhỏ, nhưng cả ba đều hiểu: ở dị không gian, một chi tiết nhỏ cũng có thể khiến mình lộ thân phận.
Cổng làng vẫn vậy — tường đá cao, biểu tượng lá nổi bật giữa cổng gỗ, hai ninja gác cổng mặc áo xanh quen thuộc đang ngồi kiểm tra sổ ghi chép.
Sarada bước đi chậm lại, khẽ liếc nhìn họ.
Điều khiến cô hơi ngạc nhiên là, khi ba người tiến gần, hai shinobi gác cổng chỉ mỉm cười và gật đầu chào, chứ không hề nghi ngờ hay tra hỏi gì.
Sarada nhỏ giọng:
“Ơ… lạ thật, người nơi này có vẻ thân thiện nhỉ. Không hỏi tên, cũng chẳng kiểm tra giấy tờ.”
Boruto thì bật cười khan, gãi đầu:
“Thân thiện á? Cậu đừng nói sớm. Lần trước tôi với thầy Sasuke vừa ló đầu ra là bị Anbu truy đuổi suýt nữa thì mất mạng đấy.”
Cậu cười gượng, nhưng mồ hôi vẫn rịn ra sau gáy khi nhớ lại.
Mitsuki đi kế bên, ánh mắt quét qua khắp con phố.
Người dân, cửa hàng, mùi đồ ăn… tất cả đều rất giống Konoha của họ, nhưng xen lẫn cảm giác khác biệt kỳ lạ.
Cậu lẩm bẩm:
“Rất nhiều người quen mặt… mình còn nhớ có người từng cùng tham gia kỳ thi Chuunin… nhưng ở thế giới của mình, họ đã…”
Mitsuki ngừng lại giữa câu, không nói tiếp.
Boruto hiểu ý, khẽ gật đầu.
“Ừ, đừng nghĩ nhiều. Giờ cứ xem nơi này có gì khác biệt đã.”
Một lúc sau, cả ba đi tới quảng trường trung tâm. Tiếng người cười nói ồn ào, tiếng đồng xu va vào nhau và tiếng flash máy ảnh vang lên liên tục.
Mitsuki nhíu mày, rồi bỗng chỉ tay ra trước:
“Ê, nhìn kìa!”
Cả Boruto và Sarada đồng loạt nhìn theo hướng đó — và lập tức đơ người.
Giữa quảng trường, Kurama, thân hình khổng lồ, lông đỏ rực, đang… tạo dáng chụp ảnh giữa đám đông du khách.
Phía trước mặt nó là một tấm bảng lớn ghi:
“Chụp ảnh cùng Cửu Vĩ – 500 ryō / tấm.”
Và bên cạnh… là Jiraiya-sama, tay cầm sổ thu tiền, khuôn mặt mệt mỏi nhưng vẫn cố nở nụ cười:
“Xin mời xếp hàng! Mỗi người chỉ một tấm thôi nhé!”
Sarada tròn mắt, há hốc miệng:
“Khoan… đó là Jiraiya-sama!? Ở thế giới này, ngài ấy… chưa chết sao!?”
Mitsuki cũng chết lặng:
“Không thể nào… ông ấy còn sống thật à!?”
Cả ba nhìn nhau, ánh mắt ngỡ ngàng.
Trong khi họ còn chưa hết sốc, thì Kurama bỗng quay đầu sang — đôi mắt vàng rực đảo qua đám đông và dừng lại ở họ.
Chỉ trong một thoáng, bốn cặp mắt giao nhau.
Kurama nhướng mày, gằn giọng:
“Ba đứa kia! Không phải giờ này là đang học ở Học viện à? Trốn học hả!? Muốn bị các sensei bắt đứng phạt ngoài sân à!?”
Không khí như đóng băng.
Boruto lập tức toát mồ hôi lạnh, tim đập thình thịch.
“Chết tiệt… bị lộ rồi!”
Không nói thêm lời nào, cậu nắm tay Sarada và Mitsuki kéo chạy thẳng.
“Chạy!”
Ba người phóng vụt qua đám đông, để lại sau lưng hàng loạt tiếng la hét và mấy khách du lịch suýt té vì gió lốc.
Kurama nhìn theo, cau mày:
“Cái bọn nhóc này… có tật giật mình rõ rồi. Trốn học còn dám chạy giữa phố à?”
Rồi hắn lắc đầu, thở dài, quay lại với dáng vẻ “chuyên nghiệp” của mình, tiếp tục tạo dáng bên tấm biển quảng cáo, giọng gầm vang:
“Rồi, tiếp theo! Ai muốn chụp ảnh với ta nào? Nhanh lên, hôm nay giảm giá 10% cho học sinh học viện nha!”
Jiraiya ngồi ở quầy thu tiền, tay đếm từng xấp ryō, mắt vẫn còn quầng thâm. Ông lẩm bẩm:
“Haizz… chưa bao giờ nghĩ đời mình lại kết thúc bằng việc làm… thu ngân cho hồ ly chụp hình.”
Còn ở góc xa, Boruto, Sarada và Mitsuki vừa núp sau một bức tường, vừa thở gấp, mặt ai cũng đổ mồ hôi.
Boruto khẽ nghiến răng:
“Chắc chắn… đây là thế giới điên rồ nhất tôi từng đến.”
Sarada đáp nhỏ:
“Ừ, mới vừa vào làng thôi mà đã gặp Cửu Vĩ phiên bản ‘người nổi tiếng’. Tôi không dám tưởng tượng nếu gặp Hokage ở đây sẽ thế nào nữa.”
Mitsuki gật đầu, nhìn về phía quảng trường vẫn còn vang tiếng flash máy ảnh:
“Có vẻ… thế giới này không cần chiến tranh để loạn. Chỉ cần có Kurama là đủ rồi.”
Boruto đang thở hổn hển sau khi cả ba vừa trốn được khỏi quảng trường thì đột nhiên một suy nghĩ lóe lên trong đầu cậu.
Cậu trợn mắt, giọng khàn khàn vì sốc:
“Khoan đã… Kurama vừa nói ‘giờ này các ngươi phải ở Học viện’ đúng không?”
Sarada và Mitsuki nhìn nhau, rồi cùng gật đầu. Boruto nuốt nước bọt, mặt tái lại:
“Vậy thì… có nghĩa là… hiện tại ở thế giới này là thời điểm sau khi chúng ta được sinh ra rồi sao!?”
Không khí im lặng trong vài giây. Sarada khẽ run, đôi mắt mở to:
“Nếu như thế… tức là ở thế giới này, ba chúng ta đều đã tồn tại thật, và có lẽ… đang đi học ở Học viện.”
Mitsuki thoáng giật mình, rồi chậm rãi thở ra, giọng nhẹ nhõm:
“Vậy thì tốt rồi. Nếu bọn họ đã tồn tại ở đây, thì chúng ta chẳng cần phải ngụy trang nữa. Người ta nhìn thấy cũng chỉ nghĩ là học sinh thôi.”
Nhưng chưa kịp mừng, Sarada lập tức gạt tay Mitsuki, giọng sắc lại:
“Không được! Cậu không hiểu à? Nếu ở đây đã có ‘chúng ta’ thật, thì đồng nghĩa với việc… ba người bọn họ đang đi học ở Học viện lúc này. Nếu bị giáo viên phát hiện và kéo về lớp, thì kiểu gì chúng ta cũng sẽ gặp ‘phiên bản của chính mình’. Và khi đó—”
Cô ngừng lại, ánh mắt nghiêm trọng:
“—chắc chắn sẽ loạn. Rất loạn.”
Mitsuki im bặt, vẻ mặt từ nhẹ nhõm chuyển sang cau mày.
“Ừ… nghe cũng có lý.”
Boruto khoanh tay, khẽ gật đầu:
“Đúng. Chúng ta tuyệt đối không để ai phát hiện ra. Ít nhất cho đến khi biết chính xác thời điểm này là khi nào.”
Sarada gật đầu đồng ý:
“Ừ. Giờ cứ quan sát đã. Tìm chỗ trú ẩn trước, rồi tính đường liên lạc hoặc thăm dò thông tin sau.”
Mitsuki im lặng một lúc, rồi khẽ cười nhạt:
“Lại là kiểu ẩn mình, do thám, thu thập thông tin… y hệt kế hoạch của cha Orochimaru.”
Boruto liếc cậu một cái:
“Cậu nói mà tôi nổi da gà luôn đấy.”
Sarada khoanh tay, thở dài:
“Dù sao cũng còn hơn bị phát hiện và phải giải thích với chính bản thân mình.”
Boruto gật gù, ánh mắt căng lại:
“Chuẩn. Chúng ta nên cẩn thận — tuyệt đối không để ‘phiên bản thật’ của mình biết.”
Cả ba nhìn nhau, rồi lặng lẽ hòa vào dòng người đông đúc giữa trung tâm Konoha. Trong lòng mỗi người đều dâng lên cùng một suy nghĩ:
“Thế giới này… càng lúc càng khó lường.”