Chương 293: Khốn cảnh của Kurama
Buổi chiều hôm ấy, sau khi buổi dã ngoại kết thúc, nắng Konoha vẫn còn vàng rực. Con đường trở về nhà nhộn nhịp hơn thường ngày, bởi gia đình Namikaze hôm nay đi thành nguyên đoàn — mà cụ thể là năm đứa em của Io, đứa nào cũng vừa tò mò vừa… muốn trêu chọc anh cả.
Io vẫn đi ở giữa, tay cầm chiếc bút bạc xoay nhẹ giữa ngón tay, dáng đi ung dung, gương mặt bình thản như thể không hề hay biết cơn “bão truyền thông” mà mình đã gây ra buổi sáng.
Phía sau, Boruto đang nhăn nhó, lẩm bẩm không ngừng:
“Thiệt tình, Io-nii-san đúng là sinh ra để khiến người khác nổi da gà. Đi đâu cũng là trung tâm của vũ trụ…”
Himawari cười nhẹ, tay đan vào nhau phía trước, giọng trong trẻo:
“Nhưng em thấy Io-nii-san nói vậy hay mà. Rất nhẹ nhàng, rất đáng yêu nữa.”
Kotonoha thì vừa bước vừa gật gù, giọng điềm tĩnh:
“Đúng thế. Câu nói chỉ tám chữ, nhưng nghe ấm lòng hơn cả bài diễn văn dài. Không lạ khi mấy chị nữ sinh mất bình tĩnh.”
Shirayuki lại tinh nghịch hơn cả, hai tay chắp sau lưng, cười khúc khích:
“‘Ngày mai, các bạn sẽ đẹp hơn hôm nay~’ — hì, chỉ nghĩ lại thôi mà em thấy má mình nóng lên luôn á.”
Tsumiki – đang đi bên cạnh, khoanh tay – chỉ biết tặc lưỡi:
“Hừ, đúng là Io-nii-san của chúng ta. Không cần tán, không cần cố, vẫn khiến cả học viện rung chuyển.
Đáng lẽ anh nên dạy Boruto cách nói chuyện dịu dàng thế đi, có khi giảm được nửa số rắc rối.”
Boruto trợn mắt:
“Chị Hai! Em mà nói mấy câu kiểu đó, mấy người sẽ tưởng em bị trúng tà mất!”
Cả nhóm phá lên cười. Io từ đầu đến giờ im lặng, cuối cùng cũng lên tiếng. Giọng cậu bé nhẹ nhàng, pha chút bất lực:
“Mấy đứa cứ nói quá lên. Anh chỉ… trả lời theo cảm xúc thôi.”
Shirayuki nheo mắt, cười lém lỉnh:
“Cảm xúc của anh chắc là sát thương lan rộng đó, Io-nii-san.”
Himawari nghiêng đầu, mắt long lanh:
“Io-nii-san, có thật là anh chỉ nói vu vơ thôi không? Em thấy ánh mắt anh lúc nói có ‘hiệu ứng lấp lánh’ luôn đấy!”
Kotonoha che miệng khẽ cười:
“Không phải hiệu ứng đâu, đó là aura tự nhiên. Io-nii-san lúc nào cũng có kiểu toát ra ‘năng lượng quý ông’.”
Boruto vội xua tay:
“Thôi đi, thôi đi, mấy người định tôn anh ấy thành Tình Thánh của học viện hả!? Em đi với anh ấy mà thấy khó chịu luôn, mấy chị nữ sinh nhìn như muốn lao vào lòng anh ấy đó!”
Io chỉ đẩy nhẹ gọng kính, cười nhẹ nhàng:
“Boruto, anh không cố tình đâu.”
“Đó, đó! Anh còn nói kiểu đó nữa! Cái giọng ấm áp như nắng mùa xuân đó chính là thứ khiến người ta chảy máu mũi đó, Io-nii-san!” – Boruto hét lên, khiến mấy người dân đi đường quay lại cười râm ran.
Tsumiki khẽ huých vai Io, giọng nửa chọc nửa thật:
“Anh biết không, có tin đồn mấy chị khóa trên còn làm fan club ‘Io-senpai’ đấy. Logo là hình cây bút bạc thần thánh.”
Io giật mình, hơi nhướng mày:
“Cây bút… thành logo?”
Kotonoha gật đầu nghiêm túc:
“Em nghe nói họ gọi là Bút Ánh Trăng, biểu tượng của tri thức và trái tim lãng mạn.”
Shirayuki cười lăn ra, vừa cười vừa nói:
“Trời ơi, nghe cứ như phim tình cảm học đường ấy. Io-nii-san, anh nên viết sách dạy thả thính đi!”
Boruto xụ mặt, khoanh tay, than dài:
“Anh trai tui không cần thả thính, thính nó tự động rơi xung quanh ảnh.”
Lần này đến lượt cả Tsumiki và Kotonoha phải cố nín cười.
Cuối cùng, Io chỉ lắc đầu, ánh mắt và giọng nói vẫn nhẹ nhàng như cũ:
“Anh không biết nói sao với mấy đứa nữa… nhưng nếu anh thật sự khiến ai đó vui chỉ bằng một câu nói, thì anh nghĩ, chắc cũng tốt mà.”
Tsumiki khoanh tay, khẽ cười:
“Ừ… anh vẫn là anh cả — nói gì cũng khiến người ta im luôn.”
Boruto nhìn anh trai, rồi quay đi lẩm bẩm:
“Ờ thì… công nhận, ngầu thật đấy.”
———————————————
Rời khỏi những ồn ào trong làng, Naruto một mình đi ra ngoại ô, nơi có một vùng đất trống trải, chỉ có cỏ dại. Đây là nơi mà mười năm trước, Vergil và Dante đã mở cánh cổng không gian để rời khỏi thế giới này, bước vào hành trình tìm đến tổ tinh của tộc Ōtsutsuki. Từ ngày đó, Naruto giữ thói quen cứ ba ngày một lần, sau giờ làm việc, lại đến nơi này.
Không phải để cầu nguyện, không phải để đau buồn, mà chỉ là… để chờ đợi.
Cậu đứng đó, hai tay đút vào túi áo, gió thổi làm áo choàng bay phần phật, ánh mắt hướng về khoảng không tĩnh lặng phía chân trời.
Nơi ấy, 10 năm qua chưa từng một lần lóe sáng, chưa từng có cánh cổng nào mở ra.
Nhưng trong tim Naruto, cậu vẫn tin — rằng một ngày nào đó, ánh sáng xanh lam ấy sẽ lại xuất hiện,
và người thầy của mình sẽ bước ra, cùng với Dante cười nói câu quen thuộc:
“Bọn ta về rồi, nhóc tóc vàng.”
Naruto khẽ thở dài, cười nhẹ — nụ cười pha chút tự giễu.
“Đúng là… thói quen khó bỏ thật.”
Phía sau bỗng vang lên tiếng bước chân, Naruto không cần quay lại cũng biết là ai.
Nero – mái tóc trắng ngắn, khoác áo choàng xanh sẫm, tay trái vẫn là Devil Bringer ánh lên vệt sáng lam mờ.
Dừng lại bên cạnh Naruto, Nero vỗ nhẹ vai ông bạn Hokage, ánh mắt thoáng mỉm cười:
“Cậu vẫn chờ ở đây à?”
Naruto nghiêng đầu nhìn anh, nụ cười thoáng buồn:
“Ừ. Mười năm rồi. Giờ thì nó thành… thói quen rồi.”
Cả hai im lặng một lúc, gió thổi qua những đám cỏ cao, tiếng lá khô xào xạc hòa trong không khí yên tĩnh của hoàng hôn.
Một lát sau, Naruto khẽ cười, giọng nhẹ như trêu đùa:
“Thế còn cậu? Cuộc sống của một ông bố trẻ thì sao rồi? Đẻ ra con gái chắc bận lắm nhỉ?”
Nero khựng lại, hơi đỏ mặt, đưa tay gãi đầu, tránh ánh nhìn của Naruto:
“À thì… cũng không tệ. Kyrie… cô ấy sinh bé Sif rồi. Con gái bọn tôi.”
Anh khẽ cười, giọng hạ thấp đi, có phần xúc động:
“Lúc đó… tôi chỉ biết đứng như tượng. Thấy con bé cười lần đầu, tôi bỗng hiểu cảm giác… được gọi là ‘cha’ thực sự là thế nào. Kỳ lạ thật, tôi từng nghĩ mình chỉ biết chiến đấu, mà giờ… mỗi sáng dậy là lo xem Sif có ăn đủ chưa.”
Naruto bật cười, ánh mắt ấm áp:
“Nghe giống ai đó tôi từng biết lắm.”
Rồi cậu giơ tay chỉ lên trời, nơi ánh nắng cuối ngày đang tan dần:
“Cha tôi từng nói, khi một người đàn ông có con, anh ta sẽ hiểu thế nào là trách nhiệm thật sự. Có vẻ cậu cũng bắt đầu bước trên con đường đó rồi, Nero.”
Nero mỉm cười, gật nhẹ đầu:
“Ừ. Cảm giác đó… không tồi chút nào.”
Một thoáng im lặng lại bao trùm. Gió chiều khẽ thổi, mang theo mùi đất và hương cỏ.
Naruto khoanh tay, quay sang hỏi tiếp:
“Thế còn Lady và Trish? Hai người đó chắc không chịu ngồi yên lâu được đâu nhỉ?”
Nero phì cười:
“Cậu đoán đúng rồi đấy. Hai cô ấy nói cuộc sống yên bình quá chán, nên xách hành lý đi du lịch khắp thế giới. Đi đâu à? Tôi cũng chịu, chỉ biết mỗi người gửi về một tấm bưu thiếp viết ‘vẫn sống, đừng lo’.”
Naruto bật cười, lắc đầu:
“Chuẩn kiểu của hai người đó thật.”
“Còn Nico thì vẫn y như cũ,” Nero tiếp tục, giọng pha chút bất lực. “Cô ta gần như cắm trại trong phòng thí nghiệm suốt. Giờ làm việc chung với Orochimaru, Karin và cả Đệ Nhị Tobirama nữa. Chúa ơi, chỉ nghĩ thôi đã thấy phòng đó toàn thiên tài điên loạn rồi.”
Naruto cười lớn:
“Ha ha ha! Và tôi vẫn nghĩ vì sao cái phòng đó chưa phát nổ lần nào.”
Nero nhún vai, cười nhạt:
“Cũng có khả năng. Nhưng ít ra họ làm việc hiệu quả lắm. Nico nói đang nghiên cứu thứ gì đó liên quan đến năng lượng ma giới và chakra. Tôi nghe mà đau đầu luôn.”
Naruto nhìn ra xa, nụ cười dần lắng lại, giọng trầm xuống:
“Thế giới vẫn tiếp tục tiến lên… chỉ là có vài người, mình vẫn chưa quên được.”
Nero không đáp, chỉ nhìn theo ánh chiều đỏ, gió thổi tung áo choàng.
Một lát sau, Naruto khẽ nói, như thì thầm với gió:
“Thầy ạ… sensei… nếu hai người nghe thấy, thì về đi. Mười năm rồi, học trò này vẫn còn đợi.”
———————————————
Trời về chiều, khi ánh nắng cuối cùng còn đọng lại trên mái nhà Hokage, Naruto vừa từ khu đất hoang trở về làng. Cậu vẫn đang chìm trong suy nghĩ về cuộc trò chuyện với Nero, lòng có chút bình yên xen lẫn nuối tiếc.
Nhưng vừa bước qua cổng Konoha chưa được mấy phút, Hokage Đệ Lục bỗng nghe một tiếng gào vang trời, kéo theo là âm thanh đổ vỡ và bụi bay mịt mù.
“Cứu với!!! Naruto khốn kiếp, mau cứu ta!!!”
Naruto giật mình, ngoảnh lại — chỉ kịp thấy một quả cầu lửa cam khổng lồ đang lao về phía mình, chín cái đuôi vung tứ tung, khuôn mặt đầy sợ hãi.
“Kurama!?!”
Đúng, Cửu Vĩ Hồ Ly, và hiện tại là “sinh vật đặc biệt nhất của Konoha” đang chạy bán sống bán chết trên đường cái. Sau lưng nó là Đệ Nhất Hokage Senju Hashirama và Đệ Ngũ Hokage Senju Tsunade, cả hai mặt đỏ gay, mắt trợn trừng, khí thế ngùn ngụt như sắp hủy diệt cả thế giới.
“Đứng lại đó, con hồ ly gian lận kia!!!” – Tsunade hét.
“Ta mà tóm được ngươi, ta sẽ trồng rừng ngay trên đầu của ngươi đấy!!!” – Hashirama gào theo, mặt đỏ phừng phừng.
Người dân Konoha hai bên đường đồng loạt né sang hai bên tạo thành một “đại lộ sinh tồn” vừa né vừa thở dài:
“Lại nữa rồi…”
“Hôm qua Hashirama-sama thua 20 ván liền, nay có vẻ trả thù thật…”
“Tsunade-sama thì chắc bay mất nửa gia sản rồi…”
Naruto đứng sững giữa đường, nhìn cảnh tượng ba nhân vật huyền thoại rượt đuổi nhau như trò hề, mặt tối sầm lại.
Kurama vừa chạy vừa kêu la thảm thiết:
“Naruto! Cứu ta! Ta chỉ… chỉ học có vài chiêu ‘xào bài nghệ thuật’ thôi mà! Không cố ý đâu!”
“Ngươi xào đến mức lấy được hết tiền người khác mà không cố ý hả!?” – Tsunade quát.
Hashirama chạy song song, mặt đầy phẫn nộ:
“Ta tưởng ngươi chỉ may mắn, ai ngờ còn gian lận!”
Naruto bóp trán, hít một hơi sâu. Mười năm hòa bình, không chiến tranh, không ác quỷ, không Otsutsuki… Và giờ, làng của cậu lại bị khuấy đảo bởi một con hồ ly nghiện cờ bạc.
Một người qua đường khẽ thì thầm:
“Thật ra, Hokage-sama giữ lời hứa thả tự do cho Kurama là đúng. Nhưng chắc không ai ngờ nó lại… hòa nhập xã hội quá nhanh như vậy.”
Nghe vậy, Naruto chỉ biết cười khổ. Sau mười năm, Kurama được phép sống tự do trong làng, ban đầu dân chúng sợ lắm — thấy nó đi ngang là tránh xa ba mét. Nhưng dần dần, ai cũng quen với hình ảnh con hồ ly khổng lồ nằm phơi nắng ngoài công viên, chơi với trẻ con, giúp người xây nhà, thỉnh thoảng còn kể chuyện chiến tranh cho lớp học viện.
Người dân không chỉ quen mà còn yêu quý và kính trọng Kurama.
Và rồi, bằng cách nào đó… Tsunade và Hashirama đã kéo con cáo vào con đường “đỏ đen định mệnh”.
Câu chuyện lan truyền khắp làng: ban đầu họ chỉ chơi cho vui, nhưng Kurama học đâu ra trò “đánh dấu chakra trên bài để nhìn lén” — và kết quả là quét sạch ví cả hai người trong đúng mười phút.
Vấn đề là: nó sơ ý khoe với mấy đứa trẻ trong làng về “bí quyết chiến thắng”… và bị Tsunade nghe được.
Kết quả chính là cảnh tượng hôm nay.
Kurama vừa chạy vừa rống lên:
“Naruto! Nói giúp ta một tiếng đi! Ta chỉ ‘nghiên cứu vận may’ thôi mà!!!”
Naruto giơ tay lên trời, bó tay toàn tập:
“Cờ bạc là bác thằng bần, Kurama! Ta đã nói với ngươi bao lần rồi!!”
Cả phố cười ầm lên, còn Kurama gào thét phản đối:
“Bần cái đầu ngươi! Ta thắng cơ mà!!!”
Tsunade nắm nắm tay, nổ đấm xuống đất — mặt đường nứt toác, bụi bay mịt mù.
“THẮNG CŨNG KHÔNG ĐƯỢC GIAN LẬN!!!”
Hashirama cũng gầm lên:
“Đây là xúc phạm tinh thần bài bạc chân chính của gia tộc Senju!”
Naruto chỉ biết đứng đó, nhìn cảnh một Hokage Đệ Nhất, một Hokage Đệ Ngũ, và một con cáo chín đuôi rượt nhau vòng quanh làng, gió cuộn cát bay, khói bụi mù mịt, dân chúng la hét chạy tán loạn.
Cậu xụ mặt, thở dài não nề:
“Thiệt là… đúng là Konoha thời bình, vấn đề không còn là chiến tranh nữa… mà là cờ bạc. Haizz… thế này thì chắc ta phải ra lệnh cấm Kurama lại gần sòng bài trong vòng 5 km mất thôi…”
———————————-
Cuối cùng, màn rượt đuổi huyền thoại quanh Konoha kết thúc với kết quả… đúng như mọi người dự đoán.
Khi Kurama vừa ngoặt qua góc phố, một tiếng hét vang trời bùng nổ:
“Mộc Độn — Giới Lao Mộc Giáp!”
Mặt đất rung chuyển, hàng loạt rễ cây khổng lồ trồi lên như rắn thần, quấn chặt quanh thân con Cửu Vĩ to lớn. Chỉ trong nháy mắt, Kurama bị trói gọn như cái bánh chưng, lăn một vòng, rồi nằm gục giữa đường, bốn chân giãy đành đạch.
“Gì thế này!? Hashirama, chơi bẩn thế hả!? Ta chưa chuẩn bị tinh thần cơ mà!!” – Kurama gào lên, nhưng càng vùng thì rễ cây càng siết chặt.
Phía trước, Hashirama bước ra từ làn khói bụi, khuôn mặt nghiêm nghị nhưng khó giấu nụ cười đắc thắng:
“Xin lỗi nhé, ngươi không phải Madara, nên ta không cần nể tay.”
Ngay sau đó, Tsunade khoanh tay, giày cao gót nện lộp cộp trên mặt đất, từng bước tiến lại gần. Mỗi bước của bà phát ra một luồng sát khí khiến chim bay qua cũng quay đầu đổi hướng.
“Được rồi, đại cáo đỏ, khai thật đi. Số tiền thắng hôm qua, ngươi mang đi đâu hết rồi!?”
Kurama nuốt nước bọt, đổ mồ hôi lạnh.
“À… thì… ta… đầu tư thôi mà…”
Tsunade nhướng mày:
“Đầu tư?”
Hashirama khoanh tay, ánh mắt đầy nghi hoặc:
“Đầu tư vào đâu? Mua bất động sản à?”
“Không không…” – Kurama lắp bắp – “Ta… ta thử vận may lại ở sòng khác thôi mà…”
Không khí xung quanh chợt đóng băng. Cả Tsunade và Hashirama đồng loạt cúi đầu, đôi mắt đỏ rực.
“Nghĩa là ngươi… TIÊU HẾT!?”
Kurama cười gượng:
“Ờ thì… coi như là… đầu tư thất bại thôi mà… ha ha…”
“MẤT TRẮNG!?”
Hai hậu duệ nhà Senju gầm lên cùng lúc. Tiếng hét vang xa đến mức Nara Shikamaru đang ở phòng làm việc Hokage cũng phải đặt bút xuống và lẩm bẩm:
“Phiền phức thật… lại nữa rồi.”
Hôm sau, người dân Konoha bàng hoàng phát hiện giữa quảng trường trung tâm đã mọc thêm một quầy dịch vụ mới toanh, dựng hẳn bảng hiệu lớn màu vàng chói:
DỊCH VỤ DU LỊCH KONOHA – CHỤP ẢNH CÙNG CỬU VĨ CHÂN CHÍNH!
(Không phải thú nhồi bông! Không phải genjutsu!)
Phía dưới là hàng chữ nhỏ hơn, được viết thêm bằng tay của ai đó:
“Toàn bộ doanh thu sẽ được hoàn trả cho… hai nhà đầu tư thua lỗ Tsunade và Hashirama.”
Giữa quảng trường, Kurama ngồi gục, dáng vẻ thảm hại không còn chút oai phong. Trên đầu hắn đội cái bảng “Xin đừng vuốt tai” bên cạnh có tấm bảng giá được viết rõ ràng:
“Chụp ảnh thường: 500 ryō / tấm
Ảnh tạo dáng với Cửu Vĩ: 1.000 ryō / tấm
Ảnh nhóm: 2.000 ryō / nhóm 5 người.”
Ngay kế bên, Hashirama ngồi cười tươi, đếm tiền như một chủ tiệm đắc chí:
“Ha ha, mới sáng mà đã được hơn hai mươi nhóm khách rồi đó, cháu gái!”
Tsunade ngồi cạnh, vừa sơn móng tay vừa cười nhạt:
“Ừ, tiếp tục đi, chiều nay ta với ông sẽ lấy lại vốn và đánh tiếp ván mới.”
Đáng thương thay cho Jiraiya, người vốn chỉ tình cờ đi ngang.
Hôm qua ông lỡ “ngắm gái” hơi lâu trên phố, bị Tsunade bắt quả tang. Hậu quả là sáng nay, một con mắt thâm như gấu trúc, tay ôm sổ thu tiền, miệng lẩm bẩm:
“Ta là Sannin, là tác giả best-seller… mà giờ thành thu ngân chụp ảnh Cửu Vĩ… đời đúng là đau thương.”
Một nhóm du khách nữ trẻ tiến lại, hớn hở:
“Ông chú ơi, ông chú, cho tụi cháu một tấm chụp cùng Cửu Vĩ đang giận nha!”
Kurama gầm lên:
“Ta không phải thú cưng đâu!!!”
Tsunade chỉ khẽ nhướng mày, Kurama lập tức đổi giọng:
“À… cười nào, 3… 2… 1… chụp!”
Flash!
Jiraiya cười khổ, thu tiền, thở dài:
“Haizz… từ Sannin truyền thuyết thành nhân viên bán vé du lịch, đúng là… cờ bạc hại đời người thật mà.”
Còn ở đằng xa, Naruto đứng khoanh tay nhìn cả khung cảnh, gương mặt đen như mực.
“Ta chỉ không để ý có một buổi, mà quay lại làng biến thành khu vui chơi Cửu Vĩ rồi sao…”
Cậu thở dài, lẩm bẩm một câu đã thành châm ngôn mới của Konoha:
“Cờ bạc… đúng là bác thằng bần.”