Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
tai-one-piece-the-gioi-dien-cuong-an-mot-muc-manh-mot-muc-an

Tại One Piece Thế Giới Điên Cuồng Ăn, Một Mực Mạnh Một Mực Ăn

Tháng 12 22, 2025
Chương 304: Thôn phệ One Piece thế giới (hoàn tất) - FULL Chương 303: Chính Nghĩa quân kiến lập chính quyền, băng hải tặc Mũ Rơm đoàn tụ
ta-khong-muon-lam-anh-de.jpg

Ta Không Muốn Làm Ảnh Đế

Tháng 1 24, 2025
Chương Phiên ngoại bốn Chương Phiên ngoại 3
bat-dau-thanh-nguc-tot-ta-dai-bieu-trieu-dinh-giet-mac-vo-lam

Bắt Đầu Thành Ngục Tốt, Ta Đại Biểu Triều Đình Giết Mặc Võ Lâm

Tháng 12 25, 2025
Chương 1045: Trèo lên liên tiếp đảo, canh đồng Thiên Vực Chương 1044: Gia tăng cung hóa, buồng nhỏ trên tàu đấu giá
yeu-duong-tai-benh-vien-tam-than.jpg

Yêu Đương Tại Bệnh Viện Tâm Thần

Tháng 5 12, 2025
Chương 413. Xong Chương 412. Không nhìn một vài thứ, ngược lại sẽ trở nên càng mạnh!
one-piece-ngu-nhan-vinh-quang.jpg

One Piece: Ngư Nhân Vinh Quang

Tháng 1 22, 2025
Chương 595. Lữ hành Chương 594. Tân sinh
linh-ho-khong-gian.jpg

Linh Hồ Không Gian

Tháng 1 17, 2025
Chương 757. Đại kết cục Chương 756. Tiêu diệt thủ lãnh
Hệ Thống Vạn Năng! Ta Là Vương

Hokage Chi Siêu Thần Uchiha

Tháng 1 15, 2025
Chương 526. Uchiha chi thần Chương 525. Kaguya, hết thảy đều nắm trong lòng bàn tay
tien-lam-no-de-la-boc-cai-nay-tong-mon-cho-deu-khong-hop-thoi-thuong.jpg

Tiên Làm Nô, Đế Là Bộc, Cái Này Tông Môn Chó Đều Không Hợp Thói Thường

Tháng 1 25, 2025
Chương 278. Cả giáo phi tiên, nhân quả bế vòng Chương 277. Tiên Vương đỉnh cao nhất cảnh, Chư Thiên Vạn Giới biển
  1. Devil'S Path: Quỷ Giới Và Nhẫn Giới
  2. Chương 292: Chuyến dã ngoại. Sát thương của Namikaze Io
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 292: Chuyến dã ngoại. Sát thương của Namikaze Io

Sáng hôm sau, bầu trời Konoha trong xanh lạ thường. Mặt trời lên sớm, rải ánh nắng nhẹ xuống khu rừng phía đông – nơi học viện ninja tổ chức buổi dã ngoại thường niên cho lớp học sinh năm nhất.

Khuôn viên sân trường hôm nay náo nhiệt khác hẳn mọi khi. Những đứa trẻ háo hức tụ tập, balo nhỏ đeo sau lưng, miệng ríu rít nói chuyện. Trên bục giảng, Sarutobi Mirai – con gái của Sarutobi Asuma và Yuuhi Kurenai, nay đã trở thành một chūnin trẻ đầy kinh nghiệm – đang điểm danh, bên cạnh là Sarutobi Konohamaru, người giờ đây đã là một chūnin tài năng, đồng thời đảm nhận vai trò phó hướng dẫn.

Mirai chống hông, giọng vang rõ:

“Các em nhớ kỹ: hôm nay chúng ta sẽ cắm trại ở bìa rừng phía đông, cách làng hai giờ đi bộ. Không được tách nhóm, không được dùng nhẫn thuật lung tung, và đặc biệt là — Cô liếc mắt về phía một nhóm đang cười khúc khích — không được mang đồ ăn lén giấu trong túi, Mitsuru.”

Cả đám học sinh cười ồ lên, còn cậu bé tóc nâu bị gọi tên thì đỏ mặt, gãi đầu.

Giữa nhóm học sinh ấy, nổi bật là Namikaze Himawari – mái tóc đen óng thắt gọn sau lưng, đôi mắt Byakugan tròn xoe, ánh lên vẻ tò mò và phấn khích. Hôm nay là lần đầu tiên cô bé đi dã ngoại xa nhà mà không có phụ huynh đi cùng, nên ban đầu trông còn khá rụt rè.

Khi Mirai điểm danh đến tên mình, Himawari chỉ khẽ giơ tay, cười nhỏ:

“Dạ, có em ạ.”

Konohamaru nhìn thấy liền bật cười:

“Trời, con gái của Hokage mà rụt rè vậy sao? Ta còn tưởng em sẽ đứng lên giới thiệu to nhất lớp chứ.”

Himawari đỏ mặt, cúi gằm, nhưng nụ cười vẫn sáng trong.

“Em… không quen nói to như anh Boruto đâu ạ.”

Mirai bật cười, đặt tay lên vai cô bé:

“Không sao, Himawari. Đi dã ngoại rồi, em sẽ quen thôi. Ở đây ai cũng là bạn cả.”

Và quả thật, chỉ sau chưa đầy nửa giờ đồng hồ, bản tính tươi tắn và thân thiện của Himawari đã khiến cô bé hòa nhập rất nhanh. Trên đường đi, cô bé vừa đi vừa nói chuyện với vài học sinh cùng nhóm:

“Cậu biết không, ở nhà mình có tận sáu anh chị em cơ đấy.”

“Thật hả!? Thế chắc vui lắm nhỉ!”

“Ừ, nhưng cũng ồn lắm… nhất là khi anh Boruto với chị Tsumiki cãi nhau.”

Cả nhóm cười nghiêng ngả. Mirai đi phía sau, nhìn cảnh tượng ấy mà mỉm cười nhẹ – con gái của Hokage, nhưng lại giản dị, hòa đồng, không hề tỏ ra kiêu căng.

Khi đoàn học sinh đến bìa rừng, Konohamaru hô lớn:

“Được rồi, nghỉ tại chỗ! Ai nhóm 1 dựng lều ở bên phải, nhóm 2 bên trái, nhóm 3 theo tôi lấy củi!”

“Rõ!!” – cả đám đồng thanh, âm thanh vang vọng khắp khu rừng.

Himawari nhìn quanh, gió mát thổi qua mái tóc, lòng tràn ngập cảm giác háo hức. Cô bé khẽ mỉm cười – một nụ cười trong veo, mang niềm vui nhỏ bé của tuổi thơ:

“Hóa ra… đi xa nhà cũng vui thật.”

Buổi trưa, ánh nắng xuyên qua tán cây chiếu xuống bãi cỏ rộng nơi đoàn học sinh dựng lều. Một khu vực trống được dựng thành vòng tròn giao lưu, nơi các học sinh khóa trên và khóa mới cùng nhau trao đổi kinh nghiệm.

Trên bục gỗ tạm, Sarutobi Mirai nở nụ cười, giọng rõ ràng và tự tin:

“Được rồi, giờ là phần chia sẻ giữa các anh chị khóa trên và các em khóa mới! Hôm nay, chúng ta có hai học sinh xuất sắc đại diện học viện đến nói chuyện — Uchiha Makoto và Namikaze Io.”

Khoảnh khắc hai cái tên được xướng lên…

“KYAAAAA!!!”

Âm thanh la hét kéo dài vang khắp khu trại, đủ khiến mấy con chim trên cây bay tán loạn. Một số học sinh nam ôm đầu rên rỉ, trong khi Mirai và Konohamaru đứng cạnh nhau chỉ biết cười trừ.

Một nữ sinh ôm má, mắt lấp lánh:

“Makoto-sannn!!”

“Không, Io-senpai mới là đỉnh của đỉnh!!”

Các học sinh nữ gần như bùng nổ cảm xúc, tay vẫy, mặt đỏ ửng, có người còn lấy gương soi lại tóc trước khi anh nào đó đến gần. Âm thanh ồn ào đến mức một chiếc cốc nước trên bàn giảng viên rung lên lạch cạch — có cảm giác chỉ cần ai hét thêm phát nữa là nó vỡ luôn thật.

Trong khi đó, Io vẫn giữ nguyên nụ cười điềm tĩnh thường ngày, khẽ đẩy gọng kính và cúi đầu nhẹ:

“Cảm ơn mọi người. Mình chỉ là một học sinh bình thường thôi, mong hôm nay có thể chia sẻ một chút kinh nghiệm.”

Giọng cậu trầm, nhẹ, lịch sự — một kiểu thanh âm khiến tim đập nhanh mà chính chủ chẳng hề hay biết.

Các cô gái phía dưới đồng loạt đưa tay ôm tim, hét không thành tiếng.

Còn Makoto, ngồi vắt chân kế bên, chỉ cười nhếch mép:

“Đừng để bị vẻ ngoài của anh chàng này lừa nhé. Io thì điểm luôn cao nhất lớp, còn tôi thì điểm phạt cao nhất lớp. Nhưng cả hai đều sống sót được đến giờ, nghĩa là cách nào cũng hiệu quả.”

Một tràng cười rộ lên. Io nhìn sang Makoto, mỉm cười đáp lại:

“Chỉ khác là một bên là phương pháp ‘học hỏi’ một bên là ‘phá hủy rồi học lại’ thôi.”

Khán giả lại vỗ tay rần rần.

Ở một góc khác, Tsumiki khoanh tay ngồi cùng mấy cô em gái, nhướng mày, khẽ chậc lưỡi:

“Hừm… đúng là Io-nii-san đi đâu cũng nổi tiếng.”

Himawari chống cằm, gật gù đồng tình:

“Io-nii-san hiền mà, ai gặp cũng quý.”

Kotonoha cười nhẹ, giọng điềm đạm:

“Chị em trong học viện còn tặng thư cho anh ấy mỗi ngày đấy.”

Shirayuki thì tinh nghịch hơn, khẽ che miệng cười:

“Em nghe nói có người còn làm bánh đem đến tận lớp Io-nii-san nữa cơ~”

Tsumiki thở dài, giọng nửa trêu nửa than:

“Anh ấy lịch sự quá cũng khổ, chắc trả lời thư tình mỏi tay mất.”

Cách đó không xa, Boruto ngồi cùng nhóm bạn thân của mình – Mitsuki, Shikadai, Sarada, Chocho, Kurama Zashi, Inuzuka Nanami, Hyuga Kagami và Metal Lee – nhìn cảnh tượng ấy mà gương mặt cậu sạm đi rõ rệt.

Boruto chống cằm, than thở:

“Anh Io đi đâu cũng thành trung tâm chú ý. Đến cả đi dã ngoại học sinh mà vẫn được tung hô như ngôi sao nhạc pop…”

Mitsuki nghiêng đầu, giọng nhẹ như gió:

“Cũng đúng thôi. Io-nii-san vừa giỏi vừa đẹp trai, không có gì lạ cả.”

Những người khác gật đầu đồng tình.

Boruto quay sang trừng mắt:

“Cậu đừng thêm dầu vào lửa nữa, Mitsuki!”

Shikadai lười biếng ngáp một cái, nửa cười nửa nói:

“Phiền phức ghê… nhưng mà đúng là anh cậu ‘ngầu’ thật. Nếu tôi có khí chất kiểu đó chắc mẹ tôi khỏi bắt học thêm rồi.”

Boruto nghiến răng, nghiêng người về phía Shikadai:

“Cậu đang trêu tôi đấy à?”

Shikadai nhún vai, cười nhạt:

“Không hẳn, tôi chỉ nói thật thôi.”

Sarada bật cười, chống cằm nhìn cả hai:

“Ít ra cậu cũng nổi tiếng theo cách khác, Boruto à. Cách gây rối hằng ngày.”

“Ê! Không công bằng nha!” – Boruto phản ứng, mặt đỏ lựng – “Tôi ít nhất cũng nghiêm túc hơn anh Io đấy!”

Chocho giơ tay nhai snack, nói giữa chừng:

“Cậu nghiêm túc… trong việc bị mắng thì có.”

Cả nhóm đồng loạt bật cười, Boruto trợn mắt, mặt đỏ như cà chua, còn Metal Lee đập bàn hét:

“Ha ha! Boruto, cậu đúng là truyền nhân thật sự của Đệ Lục Hokage — lắm trò y chang luôn!”

———————————

Buổi giao lưu kết thúc trong tiếng vỗ tay giòn giã của toàn bộ học sinh. Sau phần hỏi – đáp, Sarutobi Mirai bước lên sân khấu, nở nụ cười tươi rạng rỡ.

“Cảm ơn hai em, Uchiha Makoto và Namikaze Io, vì đã dành thời gian chia sẻ với các khóa dưới hôm nay. Nhờ hai em mà chương trình đã thành công tốt đẹp.”

Tiếng reo hò vang lên khắp nơi. Một nhóm nữ sinh phía sau hét đến khản giọng:

“Io-senpai!!! Makoto-senpai!!! Chúng em yêu các anh!!”

Konohamaru ở cạnh Mirai chỉ biết gãi đầu cười khổ, còn Makoto thì hơi ngượng, đưa tay gãi gáy. Mirai bật cười, giơ micro về phía hai chàng trai:

“Giờ thì, để kết thúc buổi giao lưu, hai em nói vài lời cho toàn trường nhé. Một thông điệp gửi đến học sinh khóa mới, hoặc… bất cứ điều gì em muốn nói.”

Makoto, vốn phong trần và tự tin mọi lúc mọi nơi, giờ lại đứng cứng đờ giữa hàng trăm ánh mắt.

Cậu ta lắp bắp vài tiếng, nhìn micro như nhìn một quả bom nổ chậm:

“À… ờ… thì… cứ… cố gắng học tập… và… ờ… đừng… ngủ trong lớp như tôi?”

Cả sân bật cười ầm. Makoto đỏ bừng mặt, che miệng ho khan, quay ngoắt sang một bên:

“Thôi, phần này để Io nói đi.”

Mirai nhướng mày tinh nghịch, đưa micro cho Namikaze Io.

“Io này, em luôn điềm đạm và giỏi ăn nói, nên chắc sẽ không từ chối đâu nhỉ? Hãy tặng các bạn một lời kết nào đó thật lãng mạn đi – kiểu… dành cho những trái tim đang khát khao tình yêu hơn cả bữa trưa này.”

Cả khu trại “ồ” lên. Mấy nữ sinh ôm mặt cười ngượng, trong khi bọn con trai đồng loạt trợn mắt:

“Không, không thể để thằng này tán tỉnh nữa đâu!”

Io hơi khựng lại, nhìn Mirai bằng ánh mắt nửa ngạc nhiên, nửa bất lực:

“Em phải nói thật đấy à?”

Mirai cười, nháy mắt:

“Cứ nói theo cảm hứng của em, nhưng nhớ — phải ngọt ngào, phải thơ mộng, phải khiến các cô gái tim đập thình thịch.”

Io khẽ hít một hơi, rồi chậm rãi tiến lên một bước. Ánh nắng chiều phản chiếu lên cặp kính của cậu, gió thổi khẽ qua mái tóc vàng khiến khung cảnh như ngưng lại trong thoáng chốc.

Cậu nở một nụ cười mỉm – dịu dàng, tự nhiên, không gượng ép. Ánh mắt Io quét nhẹ qua đám đông học sinh trước mặt, giọng nói trầm thấp nhưng ấm áp, vang lên rõ từng chữ:

“Ngày mai, các bạn… sẽ đẹp hơn ngày hôm nay.”

Một khoảnh khắc im lặng.

Rồi… BÙM!

Cả khu trại như nổ tung trong tiếng thét hỗn loạn của các nữ sinh.

“KYAAAAA!!!”

“Không chịu nổi nữa rồi!!!”

“Io-nii-san nói kìa!!”

Một loạt âm thanh “phụt!” vang lên — máu mũi phun như suối, má đỏ như gấc, nhiều người ngã lăn ra cỏ trong trạng thái “quá liều lãng mạn.”

Makoto đứng kế bên, mắt trố ra:

“…Hắn ta chỉ nói đúng tám chữ mà làm được chuyện này à!?”

Konohamaru đen mặt, vò đầu bứt tai:

“Sát thương thế này khác gì cấm thuật đâu.”

Mirai vỗ trán, bất lực nhìn cảnh tượng hỗn loạn:

“Ta chỉ bảo nói một câu ngọt ngào, chứ không phải kích hoạt đại chiêu đâu, Io ạ…”

Trong khi đó, Io vẫn giữ nguyên vẻ bình tĩnh, khẽ đẩy gọng kính, mỉm cười nhẹ:

“Ơ… em chỉ nói thật thôi mà.”

Câu nói nhẹ như gió ấy lại khiến thêm vài nữ sinh phía sau “rụng tim” lần nữa, ngã lăn ra thảm cỏ trong tiếng thở dài cam chịu của Konohamaru:

“Xong rồi… chúng ta vừa mất một nửa học viên vào ‘chấn thương tình cảm’.”

Makoto khoanh tay, lắc đầu:

“Đúng là… đòn chí mạng của quý ông Namikaze.”

—————————–

Sau buổi giao lưu, toàn trường bắt đầu sử dụng bữa trưa.

Ở một góc râm mát gần khu cắm trại, nhóm bạn của Io đang tụ tập quanh chiếc bàn gỗ, vừa uống nước vừa nhìn người bạn vàng tóc của mình với biểu cảm khó tả.

Senju Credo là người lên tiếng đầu tiên, chống cằm, giọng nửa than nửa cười:

“Thật không tin nổi, chỉ tám chữ thôi mà ông làm nửa học viện phun máu mũi tập thể. Cái này gọi là gì nhỉ… sát thương diện rộng à?”

Nawaki gật đầu lia lịa, khuôn mặt nghiêm túc một cách buồn cười:

“Không, đó là cấm thuật cấp SSS! Tôi thề nếu mẹ tôi nghe thấy, bà sẽ đòi nghiên cứu xem giọng nói của ông thuộc loại gì.”

Uchiha Makoto khoanh tay dựa gốc cây, ánh mắt nửa cười nửa bất lực:

“Người ta đổ máu mũi vì kích động, còn tôi đổ mồ hôi lạnh vì sợ cậu vô tình tán cả giáo viên.”

Uchiha Yousuke chen ngang, cười khanh khách:

“Anh Io đúng là đáng gờm thật đấy. Nếu em mà nói câu đó, chắc bị Mirai-sensei ném shuriken liền.”

Uchiha Kaito – người anh song sinh ít nói hơn – liếc sang, bình thản:

“Thật ra, Io không cố ý. Chỉ là cái aura quý ông của cậu ấy mạnh quá thôi.”

Câu nói đó khiến cả nhóm “ồ” lên. Credo gõ tay xuống bàn:

“Đúng! Aura quý ông cấp độ Boss! Không cần tán, không cần cưa, người ta tự ngã!”

Gojo Hatake, đang đọc báo ở bên cạnh, khẽ hạ tờ giấy xuống, giọng bình thản:

“Tôi nghĩ cậu ta không nói gì ghê gớm cả. Vấn đề là cách Io nói — ánh mắt, nụ cười, ngữ điệu, ba thứ đó hợp lại tạo nên hiệu ứng tương đương một ảo thuật cấp cao.”

Cả nhóm đồng loạt gật đầu. Chỉ có Io vẫn đứng im, xoay cây bút bạc giữa các ngón tay, khuôn mặt chẳng có chút bối rối nào:

“Các cậu làm quá rồi. Tôi chỉ muốn nói lời khích lệ thôi mà.”

“Khích lệ!?” – Credo đập bàn đứng dậy – “Ông khiến hơn hai mươi nữ sinh ngã ra bất tỉnh tại chỗ! Nếu đó là khích lệ, thì tôi muốn xem ông an ủi người ta kiểu gì luôn đó!”

Nawaki vỗ vai Io, nghiêm giọng đầy hài hước:

“Anh bạn à, lần sau định nói gì với công chúng thì làm ơn đeo mặt nạ vào giúp chúng tôi. Chúng tôi không chịu nổi nữa.”

Makoto bật cười, lắc đầu:

“Thôi, đừng dọa cậu ta nữa. Dù sao chuyện cũng…”

Chưa dứt câu, một tiếng “BỤP!” nhỏ vang lên từ phía sau. Mọi người quay lại – Hatake Ayako đang ngồi ở ghế đá, hai tay ôm má, mặt đỏ rực.

Cô vừa cố nhớ lại cảnh Io mỉm cười trên sân khấu, vừa lẩm bẩm trong mơ:

“Ngày mai… mình sẽ đẹp hơn hôm nay… aaaaa—”

Rồi phụt! – một dòng máu mũi phun ra như đạn nổ, Ayako lảo đảo… và ngất tại chỗ.

Credo há hốc miệng:

“Thấy chưa!? Tôi nói rồi mà, sát thương vẫn đang lan rộng kìa!”

Yousuke bật cười đến mức ôm bụng:

“Chưa tới hai tiếng mà đã có thêm nạn nhân!”

Gojo khẽ thở dài, cất báo xuống bàn:

“Thôi, để tôi gọi y tế học viện. Lần sau nếu Io còn nói mấy câu kiểu đó, tôi sẽ xin cho cậu ta phát biểu trong phòng cách âm.”

Io im lặng vài giây, sau đó chỉ khẽ đẩy gọng kính, giọng vẫn nhẹ như không:

“Em ấy chắc… chỉ hơi cảm nắng thôi.”

Cả nhóm đồng loạt nhìn cậu, ánh mắt đầy tuyệt vọng.

Nawaki nghiến răng:

“Không, cậu chính là nắng. Cái nắng khiến người ta bốc hơi luôn đấy!”

Tiếng cười vang rộn khắp góc sân. Còn Io, giữa bầu không khí hỗn loạn, chỉ khẽ nhún vai, xoay cây bút bạc trên tay, miệng vẫn nở nụ cười mỉm đầy điềm nhiên:

“Thật là… mọi người phức tạp quá.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-them-tien-cu-si-duoc-tu-tien
Ta Thêm Tiền Cư Sĩ, Được Tu Tiên
Tháng mười một 2, 2025
dau-la-chi-ta-co-the-trom-nguoi-khac-vo-hon.jpg
Đấu La Chi Ta Có Thể Trộm Người Khác Võ Hồn
Tháng 1 20, 2025
vo-hiep-bat-dau-kim-cuong-bat-hoai-mot-duong-day-ngang.jpg
Võ Hiệp: Bắt Đầu Kim Cương Bất Hoại, Một Đường Đẩy Ngang
Tháng 2 4, 2025
harry-potter-thien-sinh-phan-phai.jpg
Harry Potter Thiên Sinh Phan Phái
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved