Chương 291: Gia đình Namikaze
Lúc này, từ đầu phố vọng lại tiếng nói cười rộn rã của mấy thiếu niên đang đi tới. Bốn bóng dáng trẻ tuổi xuất hiện giữa nắng sớm — vừa cười đùa vừa nói chuyện, khí thế toát lên vừa tự do vừa đầy sức sống.
Đi đầu là một cậu thiếu niên tóc vàng óng, gương mặt thanh tú, làn da trắng sáng, ánh mắt xanh biếc nhưng bình thản, trầm ổn khác hẳn sự nghịch ngợm của nhiều đồng trang lứa. Trên sống mũi cậu đeo một cặp kính gọng mảnh, càng làm tôn lên vẻ nho nhã điềm đạm.
Đó chính là Namikaze Io, con trai của Naruto và Ino — người được xem như “Nam Thần của học viện Ninja”.
Io nổi tiếng khắp Konoha không chỉ vì gương mặt điển trai mà còn vì khí chất chững chạc, lịch sự, điềm tĩnh và thông minh hơn tuổi. Nhiều cô gái trong học viện khi nhắc đến Io đều chỉ biết thở dài:
“Vừa đẹp trai, vừa dịu dàng, vừa học giỏi… đúng là người tình trong mộng.”
Đi bên cạnh Io là một thiếu niên mang gia huy tộc Uchiha trên ngực áo. Mái tóc đen hơi rối, ánh mắt sâu thẳm và khuôn mặt góc cạnh tạo nên vẻ đẹp trai hoang dã và phóng túng. Đó chính là Uchiha Makoto, con trai cả của Uchiha Itachi và Uchiha Izumi — người kế thừa tài năng xuất chúng và phong thái trầm tĩnh đặc trưng của dòng họ Uchiha.
Phía sau hai người là hai thiếu niên cao lớn hơn hẳn, vừa đi vừa cười đùa, không khí náo nhiệt hẳn lên.
Một người có mái tóc vàng buộc sau gáy, khuôn mặt giống Tsunade đến ngạc nhiên — nét mạnh mẽ nhưng vẫn mang sức hút lạ thường.
Người còn lại có mái tóc bạc rối tung, nụ cười tinh nghịch hệt như hồi nhỏ của Jiraiya.
Không cần đoán cũng biết, đó chính là hai quý tử của Tsunade và Jiraiya — Senju Nawaki (tóc vàng) và Senju Credo (tóc bạc).
Bốn thiếu niên vừa đi vừa nói cười:
Khi cả nhóm vừa rẽ qua góc phố, Io khẽ đẩy kính, nở nụ cười nhẹ:
“Có vẻ như hôm nay trời đẹp thật. Hoặc là do các cậu ồn ào quá nên ta mới thấy nắng chói hơn.”
Credo cười to:
“Ê, nắng hay không là do gương mặt cậu phản chiếu đấy, Io-kun! Cả học viện nói cậu cười còn sáng hơn mặt trời cơ mà!”
Nawaki: “Io-kun, ông mà cứ đeo kính mãi thế này, mai mốt mấy cô trong lớp chắc xếp hàng dài tới tận cổng học viện luôn.”
Io khẽ chỉnh lại gọng kính, mỉm cười: “Không đến mức thế đâu, Nawaki. Tôi chỉ muốn nhìn bảng rõ hơn thôi.”
Credo cười hề hề: “Còn tôi chỉ muốn nhìn rõ mấy cô xinh đẹp hơn thôi!”
Makoto liếc sang, giọng khô khốc: “Nghe câu đó y hệt cha ông đấy, Credo.”
Cả bốn phá lên cười, khiến người đi đường cũng phải ngoái lại nhìn.
Khi vừa rẽ qua góc phố, họ chợt thấy Kushina cùng Tsumiki, Boruto, Kotonoha và Shirayuki đang đứng đó.
Cả nhóm lập tức dừng lại, vội vàng tiến lên phía trước.
Io là người đầu tiên cúi người lễ phép:
“Cháu chào bà nội Kushina, chào các em.”
Ba người còn lại cũng đồng loạt cúi đầu theo, giọng nghiêm túc khác hẳn vẻ đùa cợt ban nãy:
“Kushina-sama, buổi sáng tốt lành!”
Kushina mỉm cười hiền hậu, gật đầu nhìn lũ trẻ:
“Ừ, ngoan lắm. Nhìn đám này, ta lại nhớ thời còn bằng tuổi mấy đứa, tebane.”
Còn Boruto thì đứng đằng sau, mặt mày vẫn đang méo xệch vì bị Tsumiki kéo tai, khẽ lẩm bẩm:
“Đúng là xui tận mạng… đã bị bắt còn gặp thêm cả đội hình ‘trai đẹp học viện’ nữa…”
Io nghe thấy, khẽ nhướng mày nhìn cậu em, mỉm cười:
“Boruto, em vẫn như mọi khi nhỉ — gây chuyện rồi bị bắt.”
Boruto phụng phịu, lẩm bẩm nhỏ đủ để Shirayuki nghe thấy:
“Anh thì suốt ngày được khen ngoan… đúng là bất công.”
Shirayuki cười khúc khích, che miệng:
“Thì anh thử ngoan như Io-nii-san xem.”
Io khẽ đẩy kính, nụ cười vẫn điềm tĩnh như thường:
“Boruto, lần này em lại làm gì thế? Đừng nói là em ‘mượn tạm’ hồ sơ nhiệm vụ của cha nữa nhé?”
Boruto vẫn bị Tsumiki xách tai, vừa nhăn nhó vừa chống chế:
“Em… em chỉ muốn xem thử thôi mà, đâu có ý xấu gì đâu anh!”
Io khẽ thở dài, giọng vẫn nhẹ nhưng đủ khiến Boruto lạnh sống lưng:
“Ừ, giống y hồi tuần trước em ‘chỉ mượn’ mấy tấm bùa nổ của cụ Đệ Nhị và chị Konan để thí nghiệm ở sân sau đó.”
Tsumiki lập tức nheo mắt, gằn giọng:
“Cái vụ đó là em hả!?”
Boruto cứng họng, mặt xanh như lá chuối:
“Ơ… đâu, là Himawari lỡ tay…”
“Em nghĩ Himawari có kiểu ‘thí nghiệm bùa nổ trong bếp’ à!?” – Tsumiki nghiến răng.
Kushina đứng bên cười khẽ, vẻ mặt đầy tự hào xen lẫn vui vẻ:
“Nhìn tụi nhỏ này, ta thấy như đang xem lại cảnh Minato và Naruto nhiều năm trước, tebane.”
Shirayuki cười tít mắt, tay khoanh sau lưng, giọng tinh nghịch:
“Anh Boruto lúc nào cũng gây chuyện, nhưng mà vui thật đó bà nội.”
Kotonoha thì đứng cạnh, chỉnh lại cổ áo, tay day day thái dương:
“Vui với em thôi Shirayuki, chứ với người bị lôi đi như anh ấy chắc chẳng vui chút nào.”
Io khẽ ho nhẹ một tiếng, ngăn cuộc tranh luận sắp nổ ra:
“Được rồi, đừng cãi nhau. Mọi người ai cũng có cái đáng yêu riêng… trừ vụ gây rối của Boruto.”
Cậu đẩy kính, rồi nhẹ nhàng nói thêm bằng giọng hóm hỉnh:
“Còn em…” – ánh mắt hướng sang Tsumiki, đang vẫn nắm chặt tai thằng em – “…em có thể bỏ tai Boruto ra rồi, nếu không thì đến chiều cả Konoha sẽ nghe tiếng khóc mất.”
Tsumiki liếc anh trai, cau mày:
“Io-nii-san, anh lúc nào cũng bênh nó. Anh biết không, hồi nãy nó đâm vào người em giữa phố đấy, ngay trước mặt học trò của thầy Madara! Mất mặt không chịu nổi!”
Io chỉ cười, nụ cười nửa môi khiến Tsumiki càng bực:
“Vì em là chị hai, nên không cần giữ thể diện với mấy người khác làm gì.”
“Anh nói gì đấy!?” – Tsumiki đỏ mặt, nhưng không hiểu sao lại… không phản bác được.
Makoto đứng cạnh khẽ lắc đầu, nhỏ giọng nói với Nawaki:
“Cảnh gia đình Io-kun vẫn… ồn ào như mọi khi nhỉ.”
Nawaki cười khì:
“Công nhận, mà cũng vui. Kiểu ồn nhưng ấm áp ấy.”
Io mỉm cười khi nghe vậy, đẩy kính lên nhẹ, ánh mắt ánh lên tia ấm áp:
“Gia đình mà… nếu không ồn ào một chút thì làm sao gọi là nhà được.”
Boruto lúc này tranh thủ được chị gái thả tay khỏi tai, lập tức lùi ra sau, la oai oái:
“Anh nói hay lắm, mà người bị véo tai vẫn là em đó nha!”
Io cười khẽ, bước lại xoa đầu thằng em, giọng dịu đi:
“Vì em là trung tâm của mọi rắc rối mà, Boruto.”
Boruto phồng má, hậm hực:
“Thế là em phải gánh hết tội của cả nhà luôn hả!?”
Tsumiki khoanh tay:
“Nếu tính cả mấy lần Himawari phải dọn dẹp hậu quả của em, thì đúng.”
Boruto trố mắt nhìn chị, rồi nhìn sang anh trai đang nhè nhẹ nhún vai, ánh mắt bình thản đến mức như đã quá quen với “thế giới rắc rối” này.
Còn Kushina thì chỉ khoanh tay, bật cười vui vẻ:
“Đúng là con cháu nhà ta, chẳng bao giờ nhàm chán. Ta thích thế này hơn – ồn ào, sống động, và hạnh phúc.”
Đúng lúc đó, từ cuối con phố vọng lại giọng quen thuộc:
“Trời ạ, chỉ đi chợ có một lát mà cả nhà mình bày ‘sân khấu’ ngoài phố thế này sao?”
Tất cả quay lại nhìn. Từ xa, Hinata, Ino, Temari và Yukikaze đang bước tới. Temari cùng Yukikaze mỗi người tay xách vài túi đồ, khuôn mặt hiện rõ vẻ bất lực xen lẫn buồn cười.
Ánh chiều chiếu lên bốn người phụ nữ khiến khung cảnh trở nên ấm áp lạ thường.
Ino là người lên tiếng đầu tiên, giọng châm chọc mà dịu dàng:
“Naruto-kun đúng là truyền nhân chân chính của cụ Jiraiya… gia đình ồn ào nhất Konoha.”
Temari khẽ nhíu mày, nhìn Tsumiki lại kéo tai Boruto:
“Con gái, mẹ mới rời mắt có nửa tiếng mà con lại ra tay với em trai hả?”
Tsumiki giật mình, vội buông tai Boruto, mặt hơi đỏ:
“Không phải con cố ý đâu mẹ, tại nó… chạy như con chó nhỏ mất kiểm soát rồi đâm vào con trước mặt mọi người.”
Temari khoanh tay, giọng nghiêm nghị nhưng ánh mắt lại ánh lên sự hài hước:
“Ừ, nghe rất giống cha con đấy. Hồi ở Sa quốc, cha con cũng từng đâm vào ta y chang vậy.”
Boruto đang xoa tai, ngẩng đầu lên lí nhí:
“Cha con đúng là cao nhân tiền bối…”
Câu nói khiến cả đám bật cười.
Yukikaze thì nhìn hai cô con gái sinh đôi Kotonoha và Shirayuki, khẽ nhắc nhở:
“Hai đứa không được trêu anh trai nữa, nghe chưa?”
Shirayuki vẫn cười tươi, lém lỉnh:
“Nhưng bà nội cũng đang cười mà mẹ~”
Kushina bật cười giòn tan, giơ tay vẫy nhẹ:
“Không sao, để tụi nhỏ chơi chút đi, vui mà.”
Không như những người khác đang ồn ào, Namikaze Io đứng ở một bên, dáng người cao gầy, gương mặt vẫn giữ nụ cười nhẹ. Ngón tay cậu khẽ xoay một cây bút bạc trên tay — động tác tự nhiên như thói quen.
“Con trai,” Hinata cất giọng dịu dàng, “sao con không ngăn mọi người lại, mà đứng đó chơi bút như vậy?”
Io mỉm cười, đôi mắt xanh lam khẽ lóe sáng qua cặp kính.
“Không cần đâu, mẹ. Mọi người đang vui mà. Với lại—”
Cậu dừng lại, khẽ nâng cây bút lên để ánh chiều chiếu vào thân kim loại bạc sáng lấp lánh.
Đừng nhìn nó chỉ là một cây bút bình thường. Với hầu hết người khác, nó trông như món đồ học viên vẫn mang theo trong túi áo, nhẹ và vô hại. Nhưng chính cây bút đó là một siêu phẩm do Nico chế tạo riêng cho Io – một món vũ khí được giấu trong hình dáng giản đơn nhất.
Cây bút vốn được làm từ nhiều loại hợp kim hiếm mà Nico tìm được, kết hợp với vật chất thu được từ xác của con Goliath mà Dante đánh bại tại đảo hoang nhiều năm trước. Trong tay Io, chỉ cần một luồng chakra tập trung, ngòi bút sẽ mở ra, thân kim loại vặn xoắn, biến thành một thanh kiếm bạc mảnh và sắc bén đến mức có thể cắt xuyên mọi thứ.
Vật này – nửa là công cụ, nửa là vũ khí – đã theo Io từ những ngày đầu tập luyện với cha và các vị sensei. Cậu vẫn hay cười đùa rằng, “Cây bút mạnh hơn thanh kiếm, nhưng nếu cần, nó có thể là cả hai.”
Hinata khẽ nhìn con trai, ánh mắt vừa bất ngờ vừa dịu dàng.
Io xoay bút một vòng, đưa ngòi hướng lên, rồi nói với nụ cười điềm đạm:
“Con quen tay thôi mẹ. Khi nào có chuyện thật sự nghiêm trọng, cây bút này sẽ không chỉ để viết nữa.”
Câu nói nhẹ, nhưng mang theo sự tự tin điềm tĩnh đến lạ.
Io khẽ đẩy gọng kính, mỉm cười:
“Con thấy mọi người vui, nên đâu có lý do gì để ngăn lại, mẹ.”
Ino – đứng bên cạnh – nghe vậy khẽ bật cười, tay đặt lên vai Io:
“Thằng bé này đúng là bình tĩnh không giống ai. Y như cha nó lúc đối diện khủng hoảng, chỉ khác là… anh Naruto thường không biết phải làm gì sau đó.”
Từ góc phố gần đó, Naruto – vừa tan ca – mới nghe hết câu mặt đã méo xệch:
“Ê, anh còn chưa về hưu mà mấy người hạ uy tín Hokage thế này có được không đấy!?”
Cả con phố cười ầm lên. Boruto giơ tay hét:
“Cha! Con bị chị hai hành hạ ngay giữa phố mà cha chỉ đứng đó nói chuyện danh dự à!?”
Io khẽ ho nhẹ, giọng trầm ấm vang lên như tiếng chuông cứu rỗi:
“Thôi nào, Boruto. Lần sau nếu em không muốn bị kéo tai… thì nhớ nhìn đường trước khi chạy.”
Câu nói đơn giản, nhẹ nhàng, nhưng khiến Tsumiki bật cười, còn Boruto thì im phăng phắc.
Ino mỉm cười, ánh mắt dịu lại nhìn các con mình:
“Vì nó là đứa con trai đầu tiên của Naruto-kun mà — kế thừa trọn vẹn sự điềm tĩnh và ấm áp của cha nó.”
Giữa ánh nắng ấm áp, tiếng cười của gia đình Hokage vẫn vang vọng khắp con phố, hòa lẫn trong gió – nhẹ nhàng, ấm cúng, và đầy hạnh phúc.