Chương 290: 10 năm sau
Mười năm sau, Nhẫn giới bước vào kỷ nguyên hòa bình kéo dài. Các ngôi làng lớn được tái thiết, chiến tranh chỉ còn là ký ức trong sách lịch sử.
Dưới ánh mặt trời bình yên, thế hệ mới của ninja được sinh ra – mang trong mình dòng máu và ý chí của những người đi trước.
Tại Konoha, buổi sáng hôm ấy rộn ràng hơn thường lệ. Trên con phố chính, dân làng tấp nập mua bán, tiếng cười nói vang khắp nơi. Không ai còn nghĩ rằng mười năm trước, nơi này từng là trung tâm của cuộc đại chiến cứu lấy toàn Nhẫn giới.
Giữa khung cảnh yên ả ấy, bỗng vang lên tiếng hô thất thanh:
“Bắt nó lại! Đừng để nó chạy thoát!!”
Một nhóm cảnh vệ đội Konoha đang gấp rút đuổi theo một thằng bé tóc vàng, đôi mắt xanh biếc, trên má là hai vệt ria mép nhỏ trông vừa đáng yêu vừa tinh quái.
Thằng nhóc vừa chạy vừa cười khoái chí, tiếng cười trong trẻo vang vọng khắp con phố:
“Ha ha ha! Các chú đuổi chậm như rùa già rồi đó nha!”
Một cảnh vệ phía sau vừa thở vừa hét:
“Thằng nhóc này! Đứng lại ngay! Không được leo lên tường!”
Nhưng thằng bé chẳng bận tâm. Nó bật chân, chakra bám dọc theo bức tường, chạy men lên mái nhà như không hề có trọng lực.
Người dân hai bên đường vừa cười vừa lắc đầu:
“Lại là thằng nhỏ nhà Namikaze hả?”
“Nhìn cái dáng chạy đó thì đúng là con của ngài Đệ Lục rồi!”
“Y hệt ông già nó hồi nhỏ — không ai đuổi kịp!”
Thằng nhóc ngoái đầu lại, cười nhe răng:
“Xin lỗi nha! Hôm nay cháu bận lắm!”
Một cảnh vệ hét lớn:
“Boruto! Dám đột nhập vào tháp Hokage lấy hồ sơ nhiệm vụ mật à!?”
“Cháu chỉ mượn xem chút thôi mà!” – thằng nhỏ cười hề hề, rồi nhảy một phát qua mái ngói, biến mất khỏi tầm mắt trong tiếng rên rỉ mệt mỏi của đội cảnh vệ.
Trên đỉnh tháp Hokage, Hinata vừa bưng tách trà ra ban công, nhìn cảnh tượng ấy thì khẽ thở dài, cười nhẹ:
“Nó lại quậy nữa rồi…”
Phía sau, Naruto, đang ngồi xem hồ sơ thì giật mình làm đổ cả chồng giấy:
“Cái gì!? Lại nữa à!? Hokage Đệ Lục mà để con trai làm loạn giữa phố thì còn mặt mũi nào nhìn dân làng nữa!”
Hinata chỉ khẽ mỉm cười:
“Anh nói cứ như ngày xưa mình ngoan lắm ấy.”
Naruto đứng hình, gãi đầu cười trừ:
“Ờ thì… anh cũng từng bị Iruka-sensei rượt mấy lần, nhưng đâu có bị cảnh vệ truy đuổi khắp làng thế này.”
Hinata đặt tách trà xuống, nói khẽ mà đầy ý tứ:
“Khác chỗ là anh trộm Quyển Trục Cấm Thuật, còn nó chỉ mượn hồ sơ nhiệm vụ thôi.”
Naruto há miệng định cãi, rồi chỉ biết thở dài, xụ mặt:
“Đúng là… con nhà tông, không giống lông cũng giống cánh thật.”
Từ xa, tiếng la hét và tiếng cười của đứa trẻ tóc vàng vẫn vang vọng giữa lòng Konoha.
Một lúc sau, cánh cửa phòng Hokage khẽ mở ra. Minato Namikaze bước vào, tay cầm cốc trà nóng. Mái tóc vàng óng của anh giờ đã có vài sợi bạc, gương mặt đẹp trai năm nào trở nên điềm đạm và từng trải hơn theo năm tháng.
Minato đặt cốc trà xuống bàn, mỉm cười nhìn đứa con trai đang vò đầu bứt tai giữa đống giấy tờ.
Naruto ngẩng lên, giọng nửa than thở nửa bất lực:
“Cha à… cha có thể quản cháu nội của ngài giúp con chút được không? Nó vừa phá cả đội cảnh vệ chạy rần rần ngoài kia kìa!”
Minato bật cười hiền, ngồi xuống ghế bên cạnh:
“Ha ha, con biết mà… thằng bé Boruto đúng là nghịch thật, nhưng cũng đáng yêu lắm. Nó… hơi giống mẹ hồi nhỏ đấy.”
Naruto tròn mắt:
“Giống mẹ á!? Hinata đâu có nghịch ngợm như vậy đâu!?”
Minato cười khổ, gãi đầu:
“Không, ta nói là giống Kushina.”
Câu trả lời ấy khiến Naruto nghẹn họng, không nói nên lời. Hinata, đang ngồi ở góc phòng, nghe vậy thì khẽ che miệng cười trộm, đôi vai rung nhẹ.
Đúng lúc ấy, cửa lại mở ra. Ino bước vào, trên tay ôm một chồng hồ sơ cao ngất.
“Xin lỗi Hokage-sama, đây là tài liệu về báo cáo đội tuần tra phía bắc…”
Ino bật cười, đặt chồng hồ sơ xuống bàn, rồi khoanh tay nhìn Naruto bằng ánh mắt nửa trêu đùa nửa yêu thương:
“Anh đúng là cha nào con nấy đấy, Naruto-kun. Thằng bé Boruto di truyền trọn vẹn cái máu nghịch ngợm của anh rồi.”
Cô khẽ thở dài, nhưng khóe môi vẫn nở nụ cười dịu dàng:
“May mà Io lại giống em hơn — điềm đạm, biết nghe lời, chứ không thì nhà này chắc tanh bành mất.”
Naruto chống cằm, cười khổ:
“Thế hóa ra anh là gốc rễ của mọi vấn đề à?”
Ino nhướng mày, giọng đầy ý tứ:
“Anh vừa nhận ra à, Hokage-sama?”
Cả Hinata đứng bên cạnh cũng không nhịn được mà bật cười khúc khích, khiến Naruto chỉ biết xụ mặt, than nhỏ:
“Các em chỉ bắt nạt anh là giỏi…”
Hinata chẳng nói gì, chỉ mỉm cười, rồi Ino nắm tay cô kéo qua một bên. Hai cô gái bắt đầu hạ giọng tám chuyện, tiếng cười khúc khích vang lên ở góc phòng. Naruto chỉ biết chống trán, gương mặt tối sầm như trời mưa:
“Thật là…”
Khi Naruto còn đang than thở, cửa lại mở thêm lần nữa. Một giọng nói lười biếng vang lên:
“Ồn ào quá, Hokage-sama.”
Shikamaru Nara bước vào, trên vai vẫn vắt áo choàng, tay cầm tập báo cáo. Giờ đây, cậu đảm nhiệm vai trò Cố vấn – Quân sư chiến lược cho Naruto, giống như cách cha cậu – Shikaku – từng hỗ trợ Tsunade năm xưa.
Naruto thấy Shikamaru liền ngẩng lên, ánh mắt lóe tia hi vọng:
“Ê, Shikamaru, con cậu Shikadai có giống Boruto không? Nghịch kiểu đấy chắc cha con mình đồng bệnh tương liên rồi ha?”
Shikamaru liếc cậu bạn cũ, nở nụ cười nửa miệng đầy bất cần:
“Không, thằng nhỏ nhà tôi lười như hủi. Nó mà gặp Boruto chắc chỉ nằm thở dài một cái, rồi… nói ‘phiền quá, đuổi đi giúp con’. ”
Naruto há hốc miệng, biểu cảm như vừa bị đâm chí mạng:
“Cái gì!? Lười đến mức đó à!?”
Shikamaru khoanh tay, thở dài, nụ cười nhàn nhạt:
“Giống y cha nó hồi trẻ thôi.”
Cả phòng cười ầm lên. Minato khẽ nhấp ngụm trà, ánh mắt hiền hòa nhìn con trai và đám hậu bối, khẽ nói nhỏ:
“Thế hệ mới… vẫn náo nhiệt như xưa.”
Naruto ngồi phịch xuống ghế, gãi đầu cười bất lực,
Dưới sân, tiếng la hét và tiếng cười vẫn vang vọng khắp nơi.
Namikaze Boruto, với tốc độ của một ninja nhí siêu quậy, vừa chạy vừa ngoái đầu lại chọc quê đám cảnh vệ phía sau:
“Các chú ơi! Ăn sáng xong nhớ tập thể dục nhiều vào nhé, không thì sao đuổi kịp cháu được hả!?”
Một cảnh vệ đỏ mặt, vừa chạy vừa thở dốc:
“Thằng nhóc này! Hokage-sama mà biết cậu làm loạn thế này thì—”
“Thì sao ạ!? Đuổi việc mấy chú à!?” – Boruto đáp lại, cười ranh mãnh rồi tiếp tục phóng qua một con phố khác, mái tóc vàng tung bay trong gió.
Một cảnh vệ khác tức đến mức suýt khóc:
“Không thể nào! Nó mới mười tuổi mà chạy nhanh như quái thú vậy đó!”
Boruto cười ha hả, quay đầu lại hét to:
“Ha ha ha! Mấy chú già rồi, về luyện thể thuật đi!”
Vừa dứt lời… rầm!
Cả thế giới của Boruto quay một vòng.
Boruto đâm sầm vào ai đó cứng như tường đá, khiến cả hai ngã nhào ra sau.
Cậu bé lăn vài vòng trên đất, rồi ngồi bật dậy, miệng còn lắp bắp:
“Ái, ai mà đứng giữa đường—”
Nhưng khi ngẩng mặt lên nhìn người mình vừa tông phải… Boruto lập tức tái mét, mặt xanh như tàu lá chuối.
Trước mặt cậu là Namikaze Tsumiki – người chị cùng cha khác mẹ, con gái của Naruto và Temari.
Thiên tài Phong Độn, đệ tử trực tiếp của Uchiha Madara, “nỗi ám ảnh” của toàn bộ đám học viên Học viện Ninja.
Tsumiki chống tay ngồi dậy, mái tóc nâu nhạt tung lên trong gió, Sharingan lóe lên nhẹ trong đôi mắt.
Cô bé nheo mắt nhìn cậu em đang run cầm cập:
“Boruto… đừng nói với chị là em vừa đâm chị ngã nhé?”
Boruto nuốt nước bọt cái “ực” giơ tay cười gượng:
“Ờ thì… em đâu có cố ý… chị đứng sai vị trí mà…”
Rắc.
Âm thanh lạnh lẽo vang lên — không phải xương gãy, mà là nụ cười giận dữ của Tsumiki.
“Hay lắm.” – cô nghiến răng. – “Đệ tử của Uchiha Madara, đường đường là thiên tài Phong Độn, lại bị thằng em quỷ sứ đâm ngã giữa phố… Đẹp mặt quá!”
Boruto chưa kịp đáp, đã bị Tsumiki túm lấy tai trái, nhấc bổng lên như xách mèo.
“Aaa đau! Chị ơi, bỏ ra! Tai em rụng mất!!”
Tsumiki lạnh giọng:
“Còn la nữa là chị dùng Hỏa thuật đốt em luôn đó, hiểu chưa?”
Lúc này, đám cảnh vệ đuổi tới nơi, thở phì phò như sắp ngất. Thấy Tsumiki đang đứng đó, ai nấy đều cúi đầu đồng thanh:
“Chào Tsumiki tiểu thư!”
Boruto nghe đến hai chữ “tiểu thư” thì mặt càng dài ra: Chết chắc rồi.
Tsumiki liếc qua đám cảnh vệ, giọng nghiêm như giáo quan:
“Thằng này lại gây chuyện à?”
Một người lính cảnh vệ gãi đầu, đáp nhỏ:
“Dạ… đúng ạ. Cậu ấy đột nhập tháp Hokage lấy trộm quyển trục nhiệm vụ…”
“Thật không thể tin nổi.” – Tsumiki thở dài, giật phắt quyển trục từ tay Boruto rồi trả lại cho cảnh vệ – “Cảm ơn, để tôi xử lý thằng này.”
“Khoan đã! Khoan đã! Chị ơi tha cho em lần này đi màaa!” – Boruto la oai oái, nhưng chỉ khiến Tsumiki kéo tai mạnh hơn.
“Im miệng, Boruto.” – cô nghiến răng – “Đi về!”
Boruto bị kéo lê trên mặt đất, hai chân quẫy đạp trong tuyệt vọng, còn dân làng thì che miệng cười.
Nhưng bi kịch chưa dừng ở đó. Vừa ngẩng đầu lên, Boruto lập tức trợn mắt tuyệt vọng — phía sau Tsumiki, đang thong thả bước tới, là Uzumaki Kushina trong bộ kimono đỏ rực, ánh mắt sáng như sấm chớp. Bên cạnh nàng là hai cô bé song sinh – Uzumaki Kotonoha và Uzumaki Shirayuki.
Kushina khoanh tay, mỉm cười nguy hiểm:
“Ồ, hóa ra là cháu nội của bà đây à. Dám gây rối ngoài phố hả, Boruto?”
Boruto cứng đờ, run run đáp:
“Bà… bà nội… con… con chỉ đang… thể dục buổi sáng thôi…”
Shirayuki thì cười tươi như được xem kịch hay, mắt sáng long lanh:
“Hì hì, anh Boruto bị bà nội phạt rồi!”
Kotonoha thì khoanh tay, giọng mỉa nhẹ:
“Thật xứng danh ‘thiên tài nghịch ngợm nhất Konoha’. Mới sáng đã làm trò nổi tiếng rồi, anh trai.”
Boruto chỉ biết há miệng, mặt dài như cái bơm, còn Tsumiki thì cười nhạt, kéo cậu em trai đi xềnh xệch giữa phố.
Phía sau, tiếng dân làng râm ran cười:
“Đúng là nhà Hokage… mỗi ngày là một tiết mục giải trí mới.”