Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
hop-hoan-thanh-tu-bat-dau-nu-chu-toi-cau-thuoc.jpg

Hợp Hoan Thánh Tử, Bắt Đầu Nữ Chủ Tới Cầu Thuốc

Tháng 12 21, 2025
Chương 304: Diệp Thần huyễn cảnh! Chương 303: Ba mươi ba tầng!
comic-chi-anh-hung-guyver.jpg

Comic Chi Anh Hùng Guyver

Tháng 1 18, 2025
Chương 324. Nắm giữ ngôi sao Chương 323. Thành lập cùng mục tiêu
tinh-te-truong-sinh-song-du-lau-lien-co-the-xung-ba-vu-tru.jpg

Tinh Tế Trường Sinh: Sống Đủ Lâu Liền Có Thể Xưng Bá Vũ Trụ

Tháng 12 22, 2025
Chương 1051: Chui vào, thủ đô Xiluosheng (2) Chương 1051: Chui vào, thủ đô Xiluosheng (1)
thuong-van-tien-toc.jpg

Thương Vân Tiên Tộc

Tháng 2 16, 2025
Chương 89. Gia tộc biến hóa Chương 88. Nuôi nhốt Yêu thú
tien-cau-van-tue.jpg

Tiến Cầu Vạn Tuế

Tháng 1 25, 2025
Chương 435. 7 quan Vương Chương 434. Không thể tưởng tượng
co-gioi-chien-si.jpg

Cơ Giới Chiến Sĩ

Tháng 2 24, 2025
Chương 284. Hỗn độn giết độc vô hạn căn cứ Chương 283. Hỗn độn chương trình
toan-cau-tai-bien-ta-nam-giu-vo-so-vat-tu.jpg

Toàn Cầu Tai Biến, Ta Nắm Giữ Vô Số Vật Tư

Tháng 2 1, 2025
Chương 244. Đại kết cục Chương 243. Vô địch thiên hạ
toi-tien-du.jpg

Tối Tiên Du

Tháng 2 1, 2025
Chương 441. Quần anh Chương 440. Hai trăm năm
  1. Devil'S Path: Quỷ Giới Và Nhẫn Giới
  2. Chương 289: Đại kết cục Nhẫn giới
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 289: Đại kết cục Nhẫn giới

Mọi người đã đặt chân trở lại Konoha. Gió chiều thổi qua, không khí ấm hơn nhiều so với cái lạnh khô của Mặt Trăng.

Những gương mặt vẫn còn vương vẻ căng thẳng sau chuyến đi, nhưng tất cả đều hiểu — họ vừa chứng kiến một bí mật vượt xa mọi hiểu biết của Nhẫn giới.

Trong đại sảnh Hokage, Mifune là người đầu tiên bước lên, tay đặt lên chuôi kiếm, cúi người theo nghi thức Thiết Quốc.

“Hokage-dono,” – ông trầm giọng – “thay mặt Mizukage Chōjūrō, Tsuchikage Kurotsuchi và Kazekage Gaara, ta cảm ơn cậu đã tiết lộ cho chúng ta một sự thật khủng khiếp đến vậy.

Biết được nguồn gốc của chakra, của Thần Thụ và tộc Ōtsutsuki… đó là ân huệ mà cả Liên Minh Nhẫn Giả này đều phải ghi nhớ.”

Ông dừng lại một nhịp, rồi nói tiếp, giọng kiên định:

“Còn về quả Thần Thụ…Theo ngu ý của ta, Thiết Quốc sẽ không cần.”

Gaara đứng bên cạnh khẽ gật đầu, nụ cười hiền và nhẹ hiếm thấy thoáng qua:

“Làng Cát cũng vậy. Ta tin cậu sẽ có sự lựa chọn đúng đắn.”

Kurotsuchi và Chōjūrō liếc nhìn nhau, vẻ do dự chỉ thoáng qua rồi biến mất. Kurotsuchi hít một hơi thật sâu, nói dứt khoát:

“Làng Đá cũng không cần. Thà yếu hơn một chút, còn hơn là nổ banh xác.”

Chōjūrō khẽ gật đầu đồng thuận:

“Làng Sương Mù cũng vậy. Chúng tôi tin tưởng Konoha – và tin rằng thế giới này vẫn có thể tồn tại mà không cần đến Thần Thụ.”

Nghe đến đây, Naruto chỉ im lặng mỉm cười. Cậu hiểu — sau bao năm chém giết và hận thù, những người này cuối cùng cũng đang chọn niềm tin thay vì nghi ngờ.

Nhưng Mifune chưa nói hết.

“Dù vậy, ta có một yêu cầu, Hokage-dono. Ta muốn cậu đảm bảo bằng danh dự của mình, rằng sức mạnh mà cậu đang sở hữu — sức mạnh của Lục Đạo, của Thần Thụ — sẽ không bao giờ bị dùng để thống trị Nhẫn giới. Ta muốn thế giới này được phát triển tự nhiên, bằng nỗ lực của con người, không phải dưới bóng của một vị thần.”

Những ánh nhìn đều đổ dồn về Naruto.

Cậu không nói ngay. Một lát sau, Naruto bước đến trước Mifune, nở nụ cười sảng khoái, ánh mắt trong trẻo và thẳng thắn:

“Ta hứa. Bằng danh dự của Hokage Đệ Lục, ta sẽ không bao giờ dùng sức mạnh của mình để thống trị ai cả. Ta sẽ chỉ dùng nó… để bảo vệ Nhẫn giới này, cho đến khi nó đủ lớn để không cần ta nữa.”

Mifune gật đầu, đôi mắt già nua ánh lên sự hài lòng hiếm thấy.

“Nghe câu đó từ miệng cậu, ta yên tâm rồi.”

Không khí trong phòng trở nên nhẹ hơn. Gaara mỉm cười, Kurotsuchi và Chōjūrō cũng khẽ thở ra.

Naruto nhìn quanh, giọng vui vẻ hơn:

“Vậy thì tốt. Còn giờ… mọi người nghỉ ngơi đi. Chúng ta sẽ sớm có một cuộc hành trình mới — và lần này, đích đến không phải là chiến tranh, mà là hòa bình thật sự.”

———————————

Bảy ngày sau.

Bầu trời Konoha xanh trong, nhưng không ai cảm thấy nhẹ nhõm. Ngay từ sáng sớm, Naruto, Madara, Hashirama, Tobirama, Mifune, Gaara, Chōjūrō, và Kurotsuchi đã tập hợp đầy đủ tại khu vực ngoại thành — nơi nhóm Dante và Vergil hẹn họ khởi hành.

Gió thổi qua vùng đất trống, bụi đá bị hút nhẹ về một điểm giữa không trung. Từ đó, một khe rách không gian chậm rãi mở ra, ánh sáng xanh lam tràn ra như nước. Đó là cánh cổng không gian được mở bằng Yamato — thanh kiếm của Vergil.

Anh đứng phía trước, áo choàng dài lay động trong gió, giọng trầm đều:

“Tọa độ đã có. Hành trình này sẽ dài… và không dễ.”

Rồi anh quay sang nhìn em trai:

“Chú em, đã sẵn sàng chưa?”

Dante cười tươi, giơ tay chào quen thuộc, thanh Devil Sword vác trên vai:

“Ông anh biết em rồi đấy — đi ‘du lịch’ kiểu này, em chẳng bao giờ cần chuẩn bị cả!”

Vergil nhếch môi, gật đầu nhẹ, rồi… khẽ nháy mắt với Dante. Một cử chỉ nhỏ, nhưng khiến người tinh ý như Naruto lập tức chú ý.

Dante thoáng khựng lại. Ánh mắt anh lóe lên trong khoảnh khắc — rồi nụ cười vẫn giữ nguyên, nhưng giờ đã khác: trầm và hiểu ý hơn. Anh khẽ gật đầu.

“Biết rồi, ông anh.”

Ngay lúc mọi người tưởng rằng họ chuẩn bị bước vào cánh cổng, Vergil bất ngờ xoay người lại, ánh nhìn lạnh nhạt và bình thản hướng về phía Naruto.

“Naruto.” – giọng anh vang lên rõ ràng – “Chúng ta sẽ phải đi. Còn các ngươi… sẽ ở lại.”

Không gian lặng như chết. Mọi người sững sờ.

Naruto nheo mắt, bước lên một bước:

“Thầy nói gì vậy? Tại sao chúng em phải ở lại? Đây là trận chiến của cả Nhẫn giới mà!”

Vergil không trả lời ngay. Anh chỉ im lặng, ánh mắt nhìn xa xăm qua khe sáng xanh đang dao động.

Rồi trong khoảnh khắc ấy, Naruto bỗng nhận ra điều gì đó không đúng. Cậu đảo mắt quanh, đếm lại những người có mặt — Nero, Lady, Trish… không thấy ai cả.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng. Naruto thốt lên, giọng khàn hẳn:

“Khoan…Sensei… đừng nói với em rằng… các người… định đi mà không nói lời từ biệt?”

Vergil vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh. Chỉ có Dante là khẽ thở dài, gãi đầu, nụ cười giờ mang chút buồn:

“Xin lỗi nhóc. Bọn họ không biết hôm nay chúng ta sẽ đi. Chúng ta không định kéo các cậu vào cuộc chiến không thể trở về này.”

Naruto nắm chặt nắm đấm, mắt mở to:

“Không thể trở về…? Ông chú đang nói cái gì vậy?!”

Vergil rút Yamato, đâm thẳng xuống đất. Cánh cổng không gian rung lên, ánh sáng xanh lan tỏa như đại dương cuộn sóng.

Anh nhìn Naruto:

“Đây là con đường một chiều, Naruto. Nếu bọn ta thất bại, cánh cổng này sẽ tự sập. Và nếu thành công… thế giới này sẽ không bao giờ phải thấy đám Ōtsutsuki nữa.”

Naruto cắn môi, hai tay siết chặt đến run.

“Thầy… tại sao lại không cho em đi cùng? Em đã vượt qua bao nhiêu chuyện, chẳng lẽ còn chưa đủ?”

Vergil khẽ lắc đầu, nụ cười nhàn nhạt hiếm hoi thoáng qua:

“Ngươi là Hy vọng của Nhẫn giới, Naruto. Còn bọn ta… chỉ là bóng đêm đi dọn dẹp tàn dư. Không ai cần biết bọn ta biến mất như thế nào.”

Trong khoảnh khắc đó, Naruto chợt hiểu ra. Ánh mắt cậu mở to, toàn thân như đóng băng. Câu nói của Vergil không phải lời ẩn dụ — mà là lời tạm biệt.

Cậu bật thốt lên, giọng khàn đi:

“Khoan đã…! Thầy—”

Sự thật ập đến trong đầu như sét đánh: Hai người gọi mọi người đến đây không phải để cùng đi, mà là để từ biệt.

“Thầy không được!” – Naruto hét, chakra bùng ra quanh người, cậu lao thẳng lên định vượt qua cánh cổng.

Nhưng trong chớp mắt, hai bóng người cùng di chuyển. Vergil giơ tay chặn nhẹ, Dante cũng vung kiếm chắn ngang — cùng lúc, một luồng sóng lực vô hình đẩy Naruto bay ngược ra sau.

“Ugh!” – cậu bị đẩy lùi, hai chân trượt dài trên mặt đất, cắm sâu rãnh cát. Madara và Hashirama lập tức giữ lại kẻo cậu lao tiếp.

Dante xoay người, gác thanh Devil Sword lên vai, rồi tiến đến gần. Anh khẽ cúi người, vòng tay ôm chặt lấy Naruto.

Hơi ấm mạnh mẽ, quen thuộc – thứ mà Naruto đã từng cảm nhận trong những buổi tập dài dưới mặt trời – giờ lại trở nên xa vời.

“Nghe này, nhóc tóc vàng.” – Dante cười, nhưng giọng anh khàn khàn – “Chỉ vì có đội của cậu ở đây, bọn ta mới có thể yên tâm mà đi. Nhẫn giới này… đã có những người đủ mạnh để bảo vệ rồi. Cứ sống tiếp, bảo vệ họ, và nếu có ngày nào đó chúng ta gặp lại—”

Anh buông Naruto ra, lùi lại nửa bước, ánh mắt lóe sáng – “—nhớ là phải mời bọn ta một ly rượu.”

Không kịp để ai nói thêm, Vergil đã rút Yamato, thanh kiếm lóe sáng, rung lên trong tay. Anh liếc qua em trai, giọng điềm tĩnh:

“Đi thôi, Dante.”

Dante quay sang, nở nụ cười ngạo nghễ cuối cùng:

“Đi chấm dứt cơn ác mộng nào, ông anh.”

Hai người cùng nhảy vào cánh cổng không gian, ánh sáng xanh lam nuốt trọn họ trong chớp mắt.

“Dante! Vergil-sensei!” – Naruto hét lớn, chạy vội tới, tay gần chạm đến mép cổng dịch chuyển —

Nhưng quá muộn.

Cánh cổng đóng sập lại, phát ra tiếng “vù” trầm thấp, rồi tan biến như chưa từng tồn tại.

Gió vẫn thổi qua khoảng đất trống, cuốn theo cát bụi nơi cánh cổng không gian từng tồn tại.

Ánh sáng xanh lam đã biến mất, chỉ còn lại sự im lặng nặng nề phủ kín bầu trời Konoha.

Madara khoanh tay, khẽ thở dài.

“Ta không ngờ… hai người bọn họ lại chọn cách ra đi một mình.”

Giọng hắn trầm lại, pha lẫn chút kính nể khó giấu.

“Với bản tính của Dante và Vergil… đúng là chẳng ai có thể ngăn được.”

Hashirama chỉ lắc đầu, nở nụ cười buồn.

“Đúng là họ… cứ làm theo ý mình như vậy đấy. Nhưng ít ra… họ đi vì mục tiêu tốt đẹp.”

Mifune, Gaara, Kurotsuchi và Chōjūrō đều im lặng. Không ai nói ra, nhưng trong lòng mỗi người đều hiểu — những kẻ vừa bước qua cánh cổng kia có lẽ sẽ không bao giờ quay lại.

Chỉ có Naruto vẫn đứng bất động. Áo choàng Hokage bay nhẹ trong gió, ánh mắt cậu thất thần nhìn vào khoảng không nơi cánh cổng từng hiện hữu.

Không còn ánh sáng, không còn khí chakra, chỉ là hư vô trống rỗng…nhưng trong đôi mắt ấy, vẫn phản chiếu hình ảnh hai người thầy bước đi mà không quay đầu lại.

Hashirama liếc sang, khẽ ra hiệu cho mọi người.

“Để thằng bé yên tĩnh một lát đi.”

Mọi người gật đầu. Lần lượt, từng người rời khỏi khu đất trống, bước đi nhẹ để không phá vỡ bầu không khí yên lặng. Chẳng mấy chốc, nơi đó chỉ còn lại một mình Naruto, đứng lặng giữa gió.

Thời gian trôi đi chậm chạp. Chẳng ai biết đã bao lâu, cho đến khi…

Tiếng bước chân khe khẽ vang lên sau lưng. Naruto không quay lại — chỉ khi một bàn tay đặt nhẹ lên vai mình, cậu mới khẽ giật mình.

Giọng nói quen thuộc, mang chút thở dài, vang lên:

“Ông già và ông chú… đi rồi hả?”

Naruto quay đầu lại — một thanh niên tóc trắng, mặc áo khoác trắng, đeo sau lưng thanh đại kiếm Red Queen, đang đứng nhìn cậu. Nụ cười nửa miệng đặc trưng của cậu ta vẫn còn đó, nhưng trong ánh mắt là sự trầm tĩnh khác thường.

Chính là Nero.

Khi biết được rằng Dante và Vergil đã đi mất, Nero chỉ khẽ gật đầu, khẽ nhún vai:

“Biết ngay mà. Hai người họ… chưa bao giờ chịu nói trước khi làm.”

Naruto nhìn Nero, ánh mắt mỏi mệt nhưng ấm áp:

“Cậu biết họ định đi sao?”

Nero khẽ cười, rút chiếc găng tay cơ khí Devil Breaker trong túi áo ra, xoay xoay nó giữa hai ngón tay.

“Không biết chi tiết… nhưng tôi cảm nhận được. Cảm giác giống như… sợi dây kết nối giữa ba người chúng tôi vừa bị cắt đứt.”

Cậu dừng lại một lúc, rồi nói nhỏ, giọng khàn hẳn:

“Bọn họ là những kẻ không bao giờ chấp nhận ngồi yên, đúng không?”

Naruto im lặng, chỉ khẽ gật đầu. Hai người cùng đứng đó, lặng lẽ nhìn lên bầu trời – nơi chẳng còn cánh cổng nào, nhưng vẫn để lại vết nứt vô hình trong tim họ.

Một lát sau, Nero đút tay vào túi áo, nở nụ cười nhạt:

“Thôi, đừng đứng đó mãi. Ông già mà thấy cậu như thế này chắc lại lôi cậu ra đấu tay đôi mất.”

Naruto bật cười khẽ, giọng lẫn trong gió:

“Ừ… chắc thế.”

Nero nhìn lên bầu trời đang dần chuyển sang màu hoàng hôn, nụ cười nhạt thoáng hiện nơi khóe môi.

“Cậu biết không, Naruto…” – giọng Nero trầm hẳn, mang chút mệt mỏi nhưng vẫn đậm chất giễu cợt quen thuộc. Cái cảnh chia tay này… tôi từng trải qua rồi.”

Naruto ngước lên, đôi mắt vẫn còn hơi đục vì xúc động:

“Ý cậu là… trước đây à?”

Nero gật đầu, ánh mắt như nhìn xuyên qua bầu trời xa xăm, nơi cánh cổng không gian từng tồn tại.

“Ừ. Ở Trái Đất – thế giới của tôi. Sau trận chiến cuối cùng để thông não cho ông già, tôi với ông già và ông chú của mình cuối cùng cũng tạm hòa bình. Cả ba bọn tôi cùng nhau chặt đứt cây Qliphoth đang hút máu người trên Nhân giới.”

Hắn dừng một chút, giọng thấp đi, mang chút hoài niệm:

“Nhưng chuyện chưa kết thúc ở đó. Qliphoth có gốc rễ ăn sâu xuống tận Quỷ giới. Nếu không phá luôn từ dưới đó, nó sẽ mọc lại. Và hai người họ — dĩ nhiên — quyết định phải xuống đó dọn tận gốc.”

Naruto im lặng, nghe chăm chú.

“Cậu… đi cùng họ chứ?”

Nero bật cười khan, ánh mắt đầy chua chát:

“Tôi định đi. Nhưng đoán xem chuyện gì xảy ra?”

Nero giơ nắm tay phải lên, cười khẽ.

“Cả ông già và ông chú mỗi người cho tôi một cú đấm, bay thẳng ra đằng sau. Chỉ kịp thấy hai cái bóng đó rơi xuống vực sâu rồi biến mất.”

Naruto tròn mắt, bất giác mỉm cười khổ:

“Y hệt hôm nay…”

Nero gật đầu, nhìn cậu với ánh mắt vừa buồn vừa vui:

“Đúng vậy. Có vẻ như lịch sử lại lặp lại, chỉ khác là lần này, đứa bị ăn đòn là cậu, chứ không phải tôi.”

Cả hai bật cười nhẹ, dù trong lòng vẫn nặng trĩu. Nụ cười ngắn ngủi ấy tan nhanh trong gió, chỉ còn lại sự tĩnh lặng kéo dài giữa bầu trời đỏ rực.

Nero khoanh tay, giọng khẽ trầm xuống:

“Bọn họ là kiểu người như thế. Luôn chọn gánh phần nặng nhất, luôn làm điều đúng mà chẳng cần ai công nhận. Thế nên…” – Nero khẽ đập vai Naruto – “nếu họ đã đi, thì việc của chúng ta là giữ cho thế giới này nguyên vẹn khi họ trở về.”

Naruto nhìn Nero, trong mắt không còn thất thần nữa, mà dần sáng lên ánh quyết tâm. Cậu gật đầu, siết chặt nắm tay:

“Ừ… họ tin tưởng chúng ta. Thì chúng ta không được phép phụ lòng tin đó.”

Gió lại thổi qua, mang theo hương rừng và khói. Hai người đứng đó, song song nhìn về phía chân trời, nơi ánh sáng cuối cùng của cánh cổng từng tồn tại đã tan biến.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

dau-la-truc-tiep-hoi-dap-toan-the-gioi-bi-ta-boc-phot.jpg
Đấu La: Trực Tiếp Hỏi Đáp, Toàn Thế Giới Bị Ta Bóc Phốt
Tháng 1 21, 2025
theo-tu-hop-vien-den-hong-kong-ong-trum
Theo Tứ Hợp Viện Đến Hồng Kông Ông Trùm
Tháng 10 30, 2025
tong-tien-su-ty-luc-tuyet-ky-thu-do-de-hoa-thien-cot
Tổng Tiên: Sư Tỷ Lục Tuyết Kỳ, Thu Đồ Đệ Hoa Thiên Cốt
Tháng 10 18, 2025
tan-pha-hoa-anh.jpg
Tàn Phá Hỏa Ảnh
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved