Chương 285: Đại chiến kết thúc
Mặt biển Thủy Quốc đỏ rực dưới ánh hoàng hôn. Mùi máu tanh và khói cháy hòa vào nhau tạo thành thứ mùi hăng nồng khiến người ta khó thở.
Cuộc chiến giữa Liên Minh Nhẫn Giả – Samurai và đám quái vật do Momoshiki thả ra cuối cùng cũng đi đến hồi kết.
Bờ cát giờ đã hóa thành bãi chiến trường ngập xác. Hàng ngàn chiến sĩ gục ngã, hàng trăm người bị thương được cáng ra phía sau để chữa trị.
Tiếng kim loại va chạm, tiếng rên rỉ, tiếng gọi đồng đội xen lẫn tiếng sóng vỗ… Tất cả hòa vào nhau thành bản nhạc tang thương của chiến tranh.
Những con quái vật ghê tởm cuối cùng vẫn lao lên như điên, không biết sợ hãi, không biết đau đớn, chỉ biết giết chóc. Chúng tràn qua lớp phòng thủ, xé nát mọi thứ trên đường đi.
Ở tuyến đầu, Maito Gai toàn thân rực cháy, hơi thở phập phồng, cơ bắp căng cứng vì quá tải. Con quái vật cuối cùng – một con Riot khổng lồ cao hơn hai mét – vẫn gào rú điên loạn, đôi mắt đỏ ngầu như máu.
Gai siết chặt nắm đấm, chakra xanh bốc lên như lửa.
“Được rồi… đây là cú cuối cùng.”
Anh bước một bước, không khí nổ tung, cơ thể bốc khói, hơi nóng lan ra khắp bãi cát. Gai gầm lên, bật khỏi mặt đất như viên đạn pháo, đạp một cước thẳng vào đầu Riot.
“Dynamic Entry!”
Một vệt sáng đỏ rực cắt ngang trời. Âm thanh nổ vang rền, đầu con Riot vỡ tung thành mảnh nhỏ, thân thể khổng lồ của nó đổ sập xuống biển với tiếng rầm kinh thiên.
Im lặng.
Chỉ còn tiếng sóng vỗ và tiếng thở nặng nề của những người sống sót.
Gai khụy gối, hơi thở đứt quãng.
“Xong rồi…” – anh nói, giọng khàn đặc.
Cả bãi chiến trường chìm trong yên tĩnh vài giây, rồi tiếng hô bắt đầu vang lên:
“Thắng rồi!”
“Chúng ta thắng rồi!”
Tiếng gào dâng lên, vỡ òa. Những người còn sống sót quỳ xuống, ngửa mặt hét lên trời, tiếng cười lẫn tiếng khóc hòa vào nhau.
Một số chiến binh gục đầu bên thi thể đồng đội, bàn tay run run nắm chặt, nước mắt rơi không dừng. Có người chỉ lặng lẽ ngồi phịch xuống cát, mắt nhìn trân trân vào hư không – họ không tin nổi rằng mình vẫn còn sống.
Mặt trời dần khuất sau đường chân trời, ánh hoàng hôn nhuộm đỏ bãi biển Thủy Quốc. Gió biển thổi qua, mang theo mùi muối và máu nhạt dần.
Trên chiến trường, tiếng la hét đã lắng xuống, thay vào đó là mệnh lệnh ngắn gọn, dứt khoát. Các thủ lĩnh Liên Minh nhanh chóng ổn định đội hình, khôi phục trật tự.
Mifune – tổng chỉ huy lực lượng Samurai – rút thanh kiếm ra khỏi vỏ, cắm xuống đất, giọng trầm vang khắp chiến trường:
“Toàn quân thu dọn chiến trường, cứu thương ưu tiên trước!”
Phía xa, Mizukage Chōjūrō cùng các đội y thuật của Làng Sương Mù khẩn trương dựng trại dã chiến, từng người bị thương được chuyển lên cáng chakra đưa đi. Kazekage Gaara thì dùng cát nâng từng khối đá đổ nát, tìm kiếm người còn sống bên dưới.
“Đội y thuật, bên này còn người!” – Gaara hô lớn.
Bên phía Konoha, hai người vừa được Naruto lâm thời bổ nhiệm làm chỉ huy quân đội – Tộc trưởng Hyuga Hiashi và Tộc trưởng Nara Shikaku – cũng nhanh chóng bắt nhịp điều phối.
Hiashi mở Byakugan, quét khắp khu vực:
“Phía đông còn khoảng hai mươi người bị kẹt dưới đống đổ nát, đưa đội cứu viện đến đó ngay!”
Shikaku đứng bên cạnh, vừa ra lệnh, vừa cắm cờ hiệu:
“Phân công rõ ràng: nhóm một dọn xác quái, nhóm hai thu thập vũ khí, nhóm ba hỗ trợ y thuật. Ai còn chakra, sang ngay tuyến cứu thương!”
Tsuchikage Kurotsuchi lúc này cũng tham gia chỉ đạo công tác dọn dẹp:
“Kiểm tra kỹ xác lũ quái vật! Nếu con nào còn một hơi thở thì bồi thêm một nhát! Đừng để con nào sống sót”
Sau nửa giờ, tin báo cuối cùng cũng truyền đến:
“Không có làn sóng quái vật nào khác đang tiến đến từ biển.”
Cả sáu vị chỉ huy nhìn nhau, không hẹn mà cùng thở phào.
Mifune khẽ gật đầu:
“Như vậy là đội đột kích của Hokage-dono… đã thành công.”
Một thoáng yên lặng, rồi tiếng reo mừng lan ra như sóng vỡ. Người bị thương vẫn còn, máu vẫn chưa khô, nhưng ai nấy đều biết – họ đã sống sót.
Hai tiếng sau, khi màn đêm buông xuống, bầu trời phía xa đột nhiên lóe sáng. Từng quầng chakra màu vàng, xanh và đỏ rực lên trên mặt biển, rồi dần tiến lại gần.
Một ninja quan sát hét lớn:
“Là họ! Đội đột kích trở về!”
Cả bờ biển như bùng nổ, hàng ngàn shinobi và samurai cùng hướng mắt ra khơi, nhìn những bóng người đang lao tới trên mặt sóng.
Đội đột kích hơn một trăm người vượt biển trở về. Dẫn đầu là bốn bóng dáng quen thuộc — Naruto, Madara, Hashirama và Dante.
Phía sau họ là những chiến binh tinh nhuệ, cùng hai kẻ bị trói chặt – Momoshiki và Urashiki, giờ chỉ còn là hai tù nhân bất động.
Khi chân họ vừa chạm bờ, tiếng hò reo vang dậy như sấm:
“Hokage-sama!”
“Liên Minh vạn tuế!”
“Chúng ta thắng rồi!”
—————————–
Cuộc họp khẩn của Liên Minh Nhẫn Giả – Samurai được tổ chức ngay trong đêm. Căn phòng lớn nằm giữa doanh trại dựng tạm, chỉ có ánh đèn chakra leo lét, không khí nặng nề và u ám.
Mifune đứng lên trước, ánh mắt nghiêm nghị.
“Ta thay mặt toàn bộ chỉ huy các mặt trận báo cáo kết quả thống kê ban đầu.”
Ông mở cuộn giấy trong tay, giọng trầm vang khắp phòng:
“Tổng quân số Liên Minh tham gia đại chiến lần này, không tính hậu cần, y nhẫn và trinh sát, là 60.000 người. Trong đó, bị thương nặng khoảng 10.000 người, thương nhẹ hoặc không đáng kể khoảng 5.000 người. Số hy sinh… là 8.000.”
Âm thanh cuối cùng chìm dần trong im lặng. Không ai nói thêm một lời. Chỉ còn tiếng gió biển bên ngoài khẽ rít qua khe cửa.
Tất cả đều cúi đầu, mặc niệm cho những đồng đội đã ngã xuống.
Kurotsuchi là người phá tan bầu không khí nặng nề đầu tiên. Cô chống tay xuống bàn, giọng thấp nhưng nén giận:
“Thương vong quá thảm khốc. Đám quái kia chiến đấu như không biết sợ, đúng kiểu ‘mạng đổi mạng’. Dù chém bao nhiêu vẫn lao lên như thiêu thân.”
Gaara khẽ gật đầu, ánh mắt đượm buồn:
“Chúng ta đã chuẩn bị hết sức, nhưng đám đó không giống bất kỳ thứ gì từng đối đầu trước đây.”
Chōjūrō thở dài, giọng trầm:
“Dù vậy… chúng ta đã thắng. Nếu đội đột kích không thành công, bây giờ có lẽ chẳng ai trong chúng ta còn ngồi ở đây.”
Mọi người im lặng một thoáng, rồi cùng nhìn sang Naruto, người ngồi ở đầu bàn.
Naruto đứng dậy và bắt đầu lên tiếng.
“Báo cáo tình hình đội đột kích: Ta, Madara, Hashirama, và Dante, dẫn theo 100 Jōnin tinh anh, đã xác định được nguồn gốc lũ quái – là một cánh cổng không gian do Momoshiki và Urashiki mở ra.”
Naruto dừng lại một nhịp, ánh mắt quét qua mọi người.
“Cả đội đã chiến đấu liên tục suốt nhiều giờ, tiêu diệt toàn bộ kẻ địch, phá hủy cánh cổng đó. Tuy nhiên… hy sinh 10 người, 25 người bị thương nặng nhẹ khác nhau.”
Tiếng bút ghi chép ngừng lại.
Naruto tiếp tục:
“Trong quá trình chiến đấu, chúng ta cũng bắt sống hai tên Ōtsutsuki nguy hiểm – Momoshiki và Urashiki. Hiện đã được áp giải về an toàn và bọn chúng đang bị canh giữ cẩn thận bởi những shinobi và samurai tinh nhuệ. Ngoài ra còn có Nero cũng xung phong đảm nhiệm công tác giám sát, tránh để bọn chúng giở trò”
Một tiếng xôn xao nhỏ vang lên, ai nấy đều nhìn nhau. Ngay cả Mifune cũng khẽ gật đầu, ánh mắt nể trọng:
“Làm tốt lắm, Hokage-dono.”
Naruto không cười, chỉ nói đều giọng:
“Việc trước mắt – ưu tiên cứu chữa thương binh, dọn dẹp chiến trường, thu hồi vật tư và thi thể đồng đội. Đám quái vật đã bị diệt sạch, không còn mối đe dọa nào khác. Sau khi hoàn tất, đại quân có thể rút về bản quốc.”
Hiashi, Shikaku, Mifune, Gaara, Chojuro và Kurotsuchi đồng loạt gật đầu xác nhận.
Hashirama chắp tay trước ngực, khẽ cúi đầu:
“Nguyện cầu cho tất cả anh linh được yên nghỉ.”
Mọi người im lặng vài giây. Rồi Madara khẽ nói, giọng trầm mà dứt khoát:
“Trận chiến này kết thúc, nhưng đây chưa phải là hòa bình. Bọn Ōtsutsuki chắc chắn không chỉ có mấy tên này. Thế giới này… vẫn chưa an toàn hơn. Việc cấp bách là nhanh chóng hồi phục và tăng cường sức mạnh tổng thể”
Không ai phản đối. Tất cả đều hiểu – đêm nay họ được nghỉ, nhưng chiến tranh thực sự vẫn còn đang chờ ở phía trước.
——————————
Sau vài ngày hành quân dài, đoàn quân Konoha do Naruto dẫn đầu cuối cùng cũng về đến cổng làng. Gió chiều thổi qua, mang theo hơi muối từ biển xa và mùi thuốc sát trùng nồng nặc bám trên áo giáp.
Hai mươi ngàn shinobi rời làng trong khí thế hừng hực, nhưng khi trở lại — chỉ còn gần mười bảy ngàn người. Hơn ba nghìn sinh mạng đã nằm lại nơi chiến trường Thủy Quốc.
Không cần ai nói, ai cũng hiểu: Konoha là phe chịu thương vong nặng nề nhất trong toàn Liên Minh.
Khi đoàn quân tiến qua cổng, không khí trong làng trở nên lặng như tờ. Không có tiếng reo mừng, không có pháo hoa. Chỉ có những hàng người mặc đồ đen đứng dọc hai bên đường, cúi đầu tiễn chào những người không còn trở về.
Naruto đi đầu hàng quân, ánh mắt mỏi mệt nhưng vẫn kiên định. Cậu nhìn thấy những tấm băng trắng trên tay người dân, những giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống khi từng cỗ xe chở linh cữu lăn qua.
Chiều hôm đó, lễ tang toàn quốc được tổ chức ngay tại quảng trường trung tâm. Những cột khói trắng từ hàng ngàn đuốc tưởng niệm bốc lên, hòa vào bầu trời xám.
Tên của từng người hy sinh được khắc trên bia đá mới dựng, trải dài đến tận cuối con đường dẫn vào Nghĩa Trang Anh Hùng.
Tiếng chuông tưởng niệm vang lên ba hồi dài. Cả Konoha phủ trong màu tang.
Những bà mẹ gục bên tấm ảnh con, những đứa trẻ cầm di ảnh cha chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra. Những đồng đội còn sống thì đứng im, mắt nhìn thẳng, không khóc – vì nước mắt đã cạn từ lâu.
Trên bục cao, Naruto mặc áo choàng Hokage, đứng lặng nhìn hàng ngàn tấm bia trước mặt.
Không lời nào đủ để xoa dịu nỗi đau này.
Cậu chỉ cúi đầu thật sâu, giọng khàn đi:
“Các ngươi đã bảo vệ Konoha… và thế giới này bằng cả sinh mạng mình. Ta… sẽ không để sự hy sinh này trở nên vô nghĩa.”
Một cơn gió nhẹ thổi qua, làm rung khẽ lá cờ mang biểu tượng Làng Lá.