Chương 284: Urashiki – bại
Trên miệng hố sâu hơn trăm mét, Madara và Hashirama cùng nhìn xuống — nơi Momoshiki đang nằm sóng soài giữa đống đổ nát.
Cơ thể hắn rách nát, từng mạch chakra đỏ đậm rò rỉ như máu. Mỗi hơi thở phả ra chỉ còn là tiếng rên rỉ yếu ớt — thở ra thì nhiều, hít vào thì ít.
Momoshiki run rẩy, không chỉ vì bị thương nặng, mà còn vì phẫn nộ. Một thần tộc tối cao, kẻ từng coi loài người là sâu kiến, nay lại bị hai kẻ phàm nhân đánh cho tan tác — mà đây đã là lần thứ hai.
Ánh mắt hắn ngập tràn căm hận.
“Ta… sẽ không chết… bởi lũ hạ đẳng các ngươi…”
Dường như đã đưa ra quyết định cuối cùng, Momoshiki thò tay vào áo, định moi ra toàn bộ hạt chakra dự trữ — ý định rõ ràng là tăng thực lực bằng cách cưỡng ép hấp thụ.
Nhưng ngay khi bàn tay hắn chuận bị thò vào túi áo — một tia sáng lóe lên.
“Xoẹt!”
Momoshiki gào thét trong đau đớn. Cánh tay hắn rơi xuống, vết cắt ngọt lịm đến mức không kịp cảm nhận.
Trên miệng hố, Madara vẫn đứng đó, tay phải nắm thanh kiếm kết tụ từ Cầu Đạo Ngọc, ánh mắt hắn lạnh như băng.
“Muốn cắn thuốc sao?” — Madara cười khẩy. “Hỏi bản tọa đã cho phép chưa đã.”
Không cho đối thủ kịp phản ứng, Madara lại giơ tay.
“Phập! Phập! Phập!”
Trong nháy mắt, tứ chi của Momoshiki bị chặt đứt. Máu đỏ như sương mù bắn tung tóe, nhưng hắn không kêu nổi tiếng nào nữa — chỉ còn những hơi thở rít phập phồng.
Hashirama bước tới, hai tay kết ấn. Từ mặt đất quanh hố, rừng cây khổng lồ trồi lên, vươn những cành rễ quấn chặt lấy cơ thể Momoshiki.
“Mộc Độn – Giới Lao Mộc Giáp!”
Những thân cây quấn quanh người Momoshiki và siết chặt. Chakra của hắn lập tức bị hút ngược lại, từng luồng năng lượng đỏ bị kéo ra khỏi cơ thể như sợi khói mỏng.
Hashirama trầm giọng:
“Loại cây này liên tục hấp thu chakra — hắn sẽ không thể hồi phục, cũng không thể tự bạo.”
Madara khoanh tay, liếc xuống kẻ thù bất động giữa đáy hố.
“Đến cả thần cũng phải quỳ trước thực lực tuyệt đối. Cái gọi là thần tộc… chỉ là ảo tưởng của những kẻ yếu không dám thừa nhận mình có thể thua.”
Momoshiki, trong giây phút tỉnh táo cuối cùng, nở một nụ cười méo mó:
“Các ngươi… rồi sẽ hối hận… Thần tộc… sẽ không bỏ qua đâu…”
Madara khẽ cười, thản nhiên nói:
“Vậy để ta xem… bao nhiêu ‘thần’ nữa muốn thử số phận giống ngươi.”
———————————-
Urashiki Ōtsutsuki lơ lửng giữa không trung, ánh mắt lạnh tanh nhìn hai người phía trước.
“Lũ sâu kiến các ngươi làm ta bị thương lần trước.” – hắn cười khẩy, giọng lộ rõ sát khí. “Lần này ta sẽ thu nợ. Ta sẽ hút Thập Vĩ và con cáo trong người ngươi, Hokage. Còn con nhóc hạ đẳng kia — Tenseigan của ngươi sẽ thuộc về Thần tộc chúng ta.”
Naruto cười nhạt:
“Thử xem ngươi có đủ sức không.”
Đôi mắt cậu chuyển sang Rinnegan ba câu ngọc, làn da của Naruto chậm rãi biến thành màu trắng nhạt, trên đầu mọc ra hai chiếc sừng.
Chín viên Cầu Đạo Ngọc sau lưng tụ lại, biến thành một thanh kiếm đen tuyền tỏa khí lạnh — Rikudō no Katana (Kiếm Lục Đạo).
Bên cạnh, chakra xanh dương lan tỏa khắp người Hinata. Cô kích hoạt Tenseigan Chakra Mode, áo choàng ánh lam bốc sáng, tóc tung bay.
Hai bàn tay cô rực lên, chakra hóa thành hai đầu sư tử lam ngọc gầm vang.
“Nyuubo Sōshiken (Nhu Bộ Song Sư Quyền).”
Urashiki giơ tay, mở không gian xoáy đen sau lưng.
“Kyūshutsu Kūkan (Không Gian Hấp Linh)!”
Lực hút mạnh đến mức cát đá bay cuộn, kéo thẳng Naruto và Hinata về phía hắn.
Cậu kết ấn.
“Kage Bunshin no Jutsu (Ảnh Phân Thân Chi Thuật)!”
Năm phân thân xuất hiện cùng lúc, tản ra theo hình bán nguyệt.
Ba phân thân thứ nhảy lên cao.
“Raiton: Rasenraiho (Lôi Độn – Loa Toàn Lôi Pháo)!”
Sấm sét xé toạc bầu trời, ba quả cầu Phong – Lôi đánh xuống vị trí của Urashiki như thiên phạt.
Ba đòn cấp S đánh cùng lúc. Mặt đất vỡ ra, khói bụi mù mịt.
Urashiki vung cần câu, chakra đỏ từ mắt hắn lan ra, hấp thu toàn bộ năng lượng.
“Chỉ vậy thôi sao?”
Hắn xoay cổ tay, mũi câu phát sáng rồi phóng ra như tia sét.
Phân thân đầu tiên biến mất — bị xuyên thủng. Phân thân thứ hai vừa phản ứng đã bị kéo ngược trở lại, nổ tung.
Mũi câu vòng lại, nhắm thẳng vào bản thể Naruto.
“Cẩn thận!” – Hinata hét.
Naruto nâng kiếm.
“Judgement Cut!”
Một nhát chém không gian nổ tung, cắt đứt đường đi của mũi câu. Cần câu vỡ thành từng mảnh ánh sáng, tan vào hư không.
Urashiki khựng lại một giây, nhưng nụ cười vẫn lạnh:
“Hừ… thú vị. Vậy thử chiêu này.”
Hắn tung người, triệu hồi ra sáu cổng không gian đồng thời, mỗi cổng ném ra một quả cầu chakra khổng lồ.
“Tensō Kyūten (Thiên Tỏa Cửu Thiên)!”
Chín quả cầu sáng như mặt trời, rơi ầm xuống mặt đất.
Naruto quát khẽ:
“Tản ra!”
Bốn phân thân còn lại lập tức nhảy lên.
Một phân thân dùng Suiton: Suiryūdan no Jutsu (Thủy Độn – Thủy Long Đạn Chi Thuật) để chặn luồng nổ đầu tiên.
Một phân thân khác tung Doton: Doryūheki (Thổ Độn – Thổ Lưu Bích) dựng tường chắn cho Hinata.
Hai phân thân còn lại phối hợp tạo Fūton: Shinkū Renpa (Phong Độn – Chân Không Liên Phá) bắn ra hàng chục lưỡi gió cắt xuyên những quả cầu còn lại.
Mặt đất nổ tung, ánh sáng phủ trắng cả sa mạc.
Bản thể Naruto vẫn đứng yên, mắt theo dõi mọi chuyển động.
Khi lớp khói chưa tan, Urashiki đã lao tới, cần câu biến thành giáo năng lượng đâm thẳng.
Naruto xoay người, kiếm đón đỡ, ánh sáng tím va vào ánh vàng, phát nổ. Hai người chạm nhau liên tục, tốc độ cao đến mức mắt thường không theo kịp.
Một nhát đâm lệch, Naruto lùi nửa bước, chém ngược. Không khí rách toạc, đường kiếm đi qua để lại vết nứt sáng rực kéo dài hàng trăm mét.
Urashiki tránh được, nhưng áo choàng rách nát. Hắn định tung tiếp đòn, nhưng Hinata đã áp sát.
Cô xoay người, ánh lam bùng lên quanh tay.
“Hakke: Kūshō (Bát Quái – Không Chưởng)!”
Một luồng khí đánh bật Urashiki sang bên.
Hinata không để hắn thở. Cô sử dụng tốc độ cực hạn, bước theo vòng tròn.
“Hakkeshō Kaiten (Bát Quái Hồi Thiên)!”
Một lốc xoáy chakra lam ngọc bao phủ cả khu vực, đẩy lùi toàn bộ công kích của Urashiki.
Naruto nhìn thấy khoảng trống.
“Cơ hội tốt, Hinata!”
Cậu kết ấn, cả bốn phân thân còn lại cùng lao lên.
“Senpō: Chō Ōdama Rasenshuriken!”
Năm quả cầu năng lượng khổng lồ nổ tung cùng lúc, nhấn chìm Urashiki trong ánh sáng.
Chakra va chạm khiến mặt đất sụp thành hố sâu khổng lồ.
Urashiki gào lên, đôi mắt đỏ rực.
“Đủ rồi! Các ngươi – không thể thắng Thần tộc!”
Hắn rút trong ngực ra một hạt chakra màu đỏ tím, nuốt thẳng. Ngay lập tức, áp lực kinh khủng tràn ra. Xương cốt hắn kêu răng rắc, đôi mắt Rinnegan đỏ rực, đồng tử giãn nở. Sau lưng mọc ra đôi cánh lam ngọc phát sáng, da thịt chuyển sang màu trắng bạc, đầu kéo dài, mọc thêm mào nhọn như chim, toàn thân tỏa khí Thần tộc.
Chakra tuôn ra thành lốc, đất dưới chân hắn sụp nát, gió xoáy dựng thẳng lên trời.
“Đây mới là hình thái thực của ta.” – giọng hắn méo đi, nửa người hóa chim, nửa người vẫn giữ hình dáng con người, nhưng ánh mắt thì đầy dã tính. “Cái chết của các ngươi… sẽ là cống phẩm cho Thần giới.”
Urashiki biến mất trong chớp mắt. Tốc độ của hắn tăng gấp nhiều lần, chỉ để lại vệt sáng lam trên không.
Nhưng Naruto đã đoán trước. Cậu giơ tay, Rinnegan lóe sáng:
“Shinra Tensei (Thần La Thiên Chinh)!”
Một luồng đẩy vô hình phát ra. Không khí nổ tung. Urashiki bị ép bật ngược ra xa, đâm xuyên qua mấy dãy đá, kéo theo vệt sáng dài trên sa mạc.
Naruto hạ tay, hít sâu một hơi. Rinnegan ba tomoe trên mắt trái xoay tròn dữ dội, ánh sáng tím lan rộng.
Cậu khẽ lẩm bẩm:
“Seishin no Tsurugi – Reppū Gen’eiken (Linh Kiếm – Cuồng Phong Huyễn Kiếm).”
Không gian rung lên. Từng thanh katana trắng bạc hình thành từ chakra bay quanh Naruto, số lượng lên đến hàng trăm. Chúng xoay tròn như bầy chim sáng, tạo nên tiếng gió hú kéo dài.
Naruto chỉ tay về phía Urashiki. Toàn bộ linh kiếm đồng loạt bay đi, tốc độ nhanh đến mức chỉ còn lại ánh sáng trắng giao nhau giữa không trung. Hắn chưa kịp phản ứng, Linh Kiếm đã khóa chặt như gọng kìm.
“Cái gì—”
Urashiki vung cần câu chakra chắn đòn, nhưng không kịp. Hàng chục lưỡi kiếm đâm xuyên người hắn cùng lúc. Ánh sáng trắng nổ tung, máu và chakra bắn ra thành sương.
Urashiki gào lên, cánh sau lưng bị xé rách, cơ thể chao đảo giữa không trung. Trước khi hắn kịp hồi phục, một bóng lam lao thẳng tới.
“Nyuubo Sōshiken (Nhu Bộ Song Sư Quyền)!” – Hinata xuất hiện ngay trước mặt Urashiki, hai đầu sư tử chakra gầm lên, đánh liên hoàn vào ngực hắn.
Cú đánh cuối cùng dồn thẳng vào tâm mạch, khiến hắn bật ngược ra sau, toàn thân co giật.
Cô không dừng lại. Chakra Tenseigan tỏa sáng, thân ảnh Hinata xoay tròn, từng bước chân như ảo ảnh.
“Hakke Hyakunijūhachi Shō (Bát Quái Bách Nhị Thập Bát Chưởng)!”
Âm thanh va chạm dồn dập vang lên, hàng trăm cú chưởng đánh thẳng vào huyệt đạo Urashiki, phong ấn toàn bộ luồng chakra Thần tộc.
Hắn thét lên một tiếng cuối cùng, cơ thể nổ tung, tan thành mưa sáng rơi xuống mặt đất.
Naruto thu hồi linh kiếm, bước đến bên Hinata.
“Làm tốt lắm.”
Hinata thở mạnh, gật nhẹ: “Hắn xong đời rồi.”
Urashiki ngã gục, nhưng vẫn cố gắng chống tay xuống đất. Cơ thể hắn rách nát, máu xanh chảy ra, song đôi mắt vẫn đỏ rực.
“Ta… chưa… thua đâu!” – hắn gầm lên, định vùng dậy.
Naruto lạnh mặt.
“Còn ngo ngoe à.”
Bốn tia sáng trắng lóe lên.
“Seishin no Tsurugi (Linh Kiếm).”
Bốn thanh Linh Kiếm trắng bạc bay thẳng xuống, ghim xuyên bốn tứ chi Urashiki, đóng hắn chặt xuống mặt đất.
Tiếng kim loại xuyên qua da thịt vang lên lạnh toát. Urashiki gào thét trong đau đớn, thân thể co giật, chakra tràn ra rồi bị khóa lại.
Thấy Urashiki vẫn đang kêu gào, một tia sáng vàng lóe lên.
“Hiraishin no Jutsu (Phi Lôi Thần Chi Thuật)!”
Naruto biến mất rồi xuất hiện ngay trên đầu Urashiki, đạp thẳng một cú vào mặt hắn.
“Rắc!” – tiếng xương gãy vang rõ.
Urashiki ngã quỵ, bất tỉnh, mặt úp xuống cát.
Naruto phủi tay, lầm bầm:
“Nói nhiều quá.”
Hinata tiến lại, xác nhận đối phương bất tỉnh.
“Xong rồi.”
Naruto gật nhẹ.
“Ừ, xong.”
Hai người vừa quay lại thì ở phía xa, một tiếng nổ chakra vang lên.
Cả hai nhìn sang – Momoshiki đang bị bao quanh bởi vô số cành cây khổng lồ, vặn xoắn như lồng giam.
Giọng của Đệ Nhất Hokage vang vọng:
“Mokuton: Kairō Mokujō (Mộc Độn – Giới Lao Mộc Giáp)!”
Toàn bộ không gian bị che phủ bởi rừng cây sống, Momoshiki bị ép chặt trong đó, không thể cử động.
“Hay đấy!” – tiếng vỗ tay vang lên.
Dante đang đứng trên một mỏm đá, miệng cười toe toét, tay vỗ nhịp.
“Không tệ, mọi người làm tốt lắm. Suýt nữa tôi phải ra tay rồi đấy.”
Naruto nhìn sang, mặt tối sầm.
“Cái kiểu nói chuyện đó… đúng là đáng bị đánh mà.”
Dante nhún vai, vẻ mặt “vô tội”:
“Đùa tí thôi mà nhóc.”
Madara lúc này tiến đến, ánh mắt nhìn qua Urashiki đang bất tỉnh. Hắn lấy ra một túi da nhỏ, bên trong là vài viên nén đỏ rực hình tròn, ánh sáng yếu ớt nhưng khí chakra bên trong lại cực kỳ tinh khiết.
“Nhìn qua là biết.” – Madara trầm giọng. “Chúng có khả năng cao là chakra tinh khiết trích xuất từ Quả Thần Thụ trên các hành tinh mà chúng từng xâm lược. Chính là nguồn năng lượng mà bọn Otsutsuki thu hoạch.”
Hắn xoay viên nén trong tay, ánh đỏ phản chiếu trong mắt.
“Có thể dùng để tăng cường thực lực.”
Dante nheo mắt, cười:
“Vậy là chiến lợi phẩm chứ gì?”
Madara gật nhẹ, rồi quay sang Naruto:
“Đi kiểm tra xem trong người Urashiki còn gì không.”
“Rõ.” – Naruto đáp, bước đến, lục trong áo choàng của hắn, nhanh chóng tìm thấy một túi nhỏ.
Naruto mở ra, bên trong là bốn viên nén đỏ sáng rực, cùng loại với Madara đang cầm.
“Có bốn viên.” – Naruto nói, đưa lên cho mọi người xem.
Madara cầm viên tinh thể đỏ trong tay, trầm ngâm nói.
“Vậy là rõ rồi,” hắn nói, giọng chắc nịch. “Bọn chúng phải trữ nhiều viên như thế này vì hiệu quả của Quả Thần Thụ sẽ yếu dần sau mỗi lần hấp thụ. Muốn tăng lên và duy trì sức mạnh, chúng cần ăn liên tục. Đúng như ta dự đoán.”
Hắn siết chặt nắm tay, thu túi tinh thể vào áo.
“Trước mắt, cứ giữ lại. Sau khi chuyện này kết thúc, ta sẽ phân chia để tăng thực lực cho tất cả mọi người.”
Naruto, Hinata và Hashirama đều gật đầu đồng ý.
Dante thì đứng khoanh tay, nhìn quanh đống đổ nát, môi nhếch nhẹ:
“Cảnh quan ở đây bị phá tan tành rồi, thật đáng tiếc. Cảnh quan đẹp đẽ lại bị lũ thối tha này chà đạp.”
Hashirama bật cười lớn:
“Chuyện nhỏ thôi mà.”
Ông đưa hai tay kết ấn, chakra Mộc Độn tràn ra.
“Mokuton: Shinrin Saisei (Mộc Độn – Tái Sinh Rừng Xanh)!”
Âm thanh đất nứt vang lên khắp nơi. Từ mặt đất cháy đen, vô số mầm cây bật lên, lớn nhanh như thổi, hóa thành rừng cây xanh mướt chỉ trong vài phút. Hương lá mới lan tỏa, bao trùm khắp nơi, nuốt chửng xác quái vật còn sót lại.
Dante huýt sáo:
“Đúng là thiên nhiên biết cách dọn dẹp hộ con người thật đấy.”
Hashirama gãi đầu cười:
“Cũng chỉ là trả lại cho đất những gì nó đã cho chúng ta thôi.”
Khi mọi thứ đã ổn định, Naruto quay lại nhìn phía sau. Momoshiki và Urashiki đều bị trói chặt và đảm bảo không thể cử động hoặc vận dụng chakra.
“Xong rồi.” – Naruto nói, giọng dứt khoát. “Đưa bọn này về.”
Hinata gật nhẹ. Hashirama đặt tay lên mặt đất, mở đường rừng bằng Mộc Độn. Còn Dante thì vác cây kiếm to đùng của mình lên vai, miệng cười:
“Hy vọng trên đường về sẽ có thứ gì đó thú vị hơn. Đánh nhau với mấy ông thần chán quá rồi.”
Naruto lườm:
“Đừng có nói linh tinh nữa ông chú.”
Dante nhún vai, cười vui vẻ.
Cả nhóm cùng bước đi qua khu rừng xanh vừa mọc lại, mang theo hai kẻ bị bắt – Momoshiki và Urashiki – trên con đường trở về.