Chương 281: Hell Gate
Dante giơ tay ra hiệu cho cả đội lui lại:
“Đây là cách xử lý bọn to xác. Để tôi.”
Ngay khoảnh khắc Dante bước lên, mặt đất dưới chân anh đã nứt vỡ. Gió ma lực quét tung bụi cát, cuốn quanh tấm áo trench coat đỏ bay phần phật. Goliath gầm lên, phun ra một luồng hỏa diệm đen đặc như dung nham, quét thẳng về phía Dante.
Dante chỉ bật cười, vung Devil Swiord, chém ngang không trung — một luồng sóng xung kích đỏ rực bắn ra, cắt đôi luồng lửa, chia thành hai dòng bốc lên trời. Không đợi Goliath kịp phản ứng, Dante biến mất khỏi tầm mắt
“Stinger!”
Một đường kiếm sáng rực như sao băng xuyên thẳng qua phần vai trái con quái vật khổng lồ.
Goliath rống lên đau đớn, vung tay đấm mạnh xuống. Nắm đấm của nó tạo ra một vụ nổ nhỏ, khiến đất đá tung toé. Nhưng khi khói tan, Dante đã đứng trên nắm tay nó, anh nhếch miệng cười:
“Quá chậm rồi, đồ to xác.”
Dante giơ Ebony & Ivory, nã liên tục vào mắt Goliath — những viên đạn mang năng lượng quỷ chạm vào da thịt khiến máu đen bắn tung tóe. Goliath gào lên, đập mạnh cả thân mình xuống, khiến Dante phải nhảy lùi ra xa.
Ngay lập tức, Dante dùng Coyote-A, bắn một phát ở cự ly gần vào đầu Goliath. Làn sóng đạn khiến đầu con quái lắc lư, và Dante lập tức chuyển động
“Drive!”
“Overture!”
“Giờ thì xem tiếp đây! Million Stab!”
Những chiêu thức đan xen như bão táp. Mỗi cú chém kéo theo một luồng sóng năng lượng cắt nát không khí, từng nhát đều đủ sức làm cả ngọn đồi rung chuyển.
Goliath tức giận, há miệng gầm lên, nuốt vào một lượng không khí khổng lồ rồi phun ra luồng dung nham đỏ lòm.
“Meteor Hell!”
Những tảng đá lửa khổng lồ rơi như mưa sao băng.
Dante xoay người, Royal Guard kích hoạt — mọi ngọn lửa khi chạm vào đều bị chặn lại, rồi phản ngược về phía Goliath, nổ tung ngay trên đầu nó.
Anh nhảy lên cao, chuyển sang Trickster, trượt trên không như một vệt sáng, hạ xuống ngay vai Goliath.
“Let’s rock, baby.”
Rebellion hóa thành vòng xoay ánh sáng, Dante chém liên hoàn như cơn bão. Mỗi nhát kiếm tạo ra một vệt sáng hình chữ thập, xuyên qua thân thể khổng lồ. Cuối cùng, anh dùng cú đá xoay kết hợp phát súng liên tục — Ebony & Ivory bắn chéo, đạn vẽ thành hai đường cung lửa trắng cắt qua cổ quái vật.
Goliath gầm lên, lảo đảo, rồi dồn hết sức tung đòn cuối — hai tay vung mạnh tạo lốc xoáy dung nham bao trùm không gian.
Dante đáp xuống đất, ánh mắt ánh lên sắc đỏ:
“Được rồi… nghiêm túc chút thôi.”
Ma lực trong người bùng nổ.
“Sin Devil Trigger!”
Đôi cánh năng lượng xòe rộng, mái tóc hóa bạc trắng, ánh sáng đỏ rực.
Chỉ trong một nhịp, Dante biến mất — rồi xuất hiện ngay trước mặt Goliath, xuyên qua toàn thân nó trong một chuỗi chuyển động gần như không thể nhìn thấy bằng mắt thường.
Một tiếng “rạch” dài vang lên — mặt đất nứt đôi, ngọn lửa đỏ cuộn lên thành cột.
Dante đáp xuống, xoay nhẹ thanh kiếm, tra lại vào bao. Sau lưng, Goliath sững người — rồi cơ thể khổng lồ bị chém toạc làm đôi, ánh lửa đỏ bùng nổ như một ngọn núi lửa sụp đổ.
Khói tan, Dante khẽ huýt sáo, vỗ vai Naruto đang trố mắt nhìn.
Mặt đất nơi Goliath ngã xuống đã biến thành một hố sâu khổng lồ, dung nham đen sôi sục. Hơi nóng phả ra rát bỏng cả không khí.
Dante bước ra từ giữa khói bụi, đôi cánh quỷ tan dần, mái tóc trắng phất nhẹ trong gió biển. Anh ung dung tra lại thanh kiếm vào bao, nhấc nhẹ tấm áo trench coat dính tro bụi, rồi quay đầu nở nụ cười nửa miệng — cái kiểu cười vừa khinh khỉnh vừa bất cần quen thuộc:
“Thế đấy. Càng to xác, càng dễ chém. Giờ thì… có đi tiếp không ấy nhỉ?”
Phía sau hắn, cả đội đặc nhiệm chết lặng vài giây.
Naruto trợn tròn mắt, miệng há ra không khép nổi:
“Cái… cái đó… ông chú làm đơn giản thế thôi hả!?”
Hinata hai tay che miệng, mắt mở to đầy kinh hãi trước cảnh con quái vật bị chém đôi chỉ trong chớp mắt.
“Thật… thật khủng khiếp…” — cô thì thầm.
Hashirama đứng đơ tại chỗ, ánh mắt sững sờ nhìn theo đống tro tàn nơi con quỷ khổng lồ vừa ngã xuống:
“Một con người… mà mạnh đến mức đó ư…”
Còn Madara thì khác. Đôi con ngươi Rinnegan của hắn bừng sáng, gương mặt lộ rõ sự phấn khích và khát vọng chiến đấu:
“Hừ…vô cùng thú vị, quả nhiên mấy thứ hàng tép riu này cũng không thể khiến gã Dante này đổ chút mồ hôi nào.”
Cả trăm Jonin tinh anh phía sau đồng loạt nuốt nước bọt, tiếng “ực” vang lên gần như đồng thời. Một vài người hít sâu một hơi, cố trấn tĩnh, nhưng ánh mắt họ vẫn không giấu nổi sự khiếp đảm.
Naruto quay sang Dante, vẫn chưa hết bàng hoàng:
“Thế… cái cổng đó chắc cũng phải chém kiểu đó luôn hả?”
Dante nheo mắt, nhún vai đáp lại, giọng cười khàn khàn pha chút trêu chọc:
“Nếu thứ sau cánh cổng còn to hơn gã này… thì có khi ta phải dùng cả hai tay đấy, nhóc à.”
Naruto: “…”
Hashirama: “…”
Các Jonin phía sau: “…”
Không khí trở nên ngột ngạt. Từng đợt gió lạnh tanh nồng thổi ra từ Hell Gate như hơi thở của địa ngục. Cột trụ đen khổng lồ run lên từng hồi, vết nứt tím nhạt lan tỏa, và rồi…
Từng bóng đen bắt đầu tràn ra. Những con Scarecrow với mặt nạ sứ nứt toác, lưỡi liềm kêu ken két cào xuống đất. Những Assault gầy guộc, móng vuốt đẫm máu, trườn bò như loài côn trùng khổng lồ. Còn phía trên, Riot — những con thằn lằn quỷ — đang leo ngược trên thân cột, há miệng gầm gừ, ánh mắt đỏ rực như máu.
Chỉ trong chốc lát, hàng trăm con quái vật đã tụ lại, dày đặc như bầy kiến. Âm thanh rít gào, va chạm kim loại và móng vuốt cào vào đá khiến mặt đất rung lên.
Naruto nhíu mày:
“Nhiều thế này… làm sao mà áp sát nổi?”
Dante nhún vai, cười hời hợt như thể đang nói chuyện phiếm giữa quán bar:
“Chúng ta không bí mật lẻn vào được đâu, nhóc. Cái lũ này mũi thính lắm — ngửi cái là biết người với quỷ khác nhau liền. Giờ mà lén vào, chúng còn tưởng mình đang mời tiệc buffet đấy.”
Madara liếc qua Dante, lạnh lùng hỏi:
“Ý ngươi là… đánh thẳng vào?”
Dante xoay nhẹ chuôi Devil Sword Dante, thanh kiếm ngân lên âm thanh trầm đục, rồi nhếch môi cười nửa miệng:
“Ờ thì… có vẻ giờ cũng chẳng còn con to xác nào nữa. Cứ thế mà xông vào thôi.”
Hashirama bật cười, giọng vui vẻ nhưng ánh mắt đã chuyển sang sắc bén:
“Ha ha… cũng hay. Từ lâu ta chưa được ‘tập thể dục buổi sáng’ kiểu này.”
Hinata hít sâu, chakra Tenseigan bắt đầu lưu chuyển quanh người, ánh sáng lam nhạt bao phủ đôi mắt sáng rực.
“Naruto-kun, em sẽ đi cùng anh.”
Naruto gật đầu, vỗ tay lên vai Hinata, đôi mắt trở nên kiên định:
“Thế thì bắt đầu thôi.”
Cả đội đặc nhiệm đồng loạt thủ thế. Không khí bỗng đặc quánh lại trước khi Dante phẩy nhẹ thanh kiếm về phía trước — một tín hiệu không cần lời.
“Đi thôi, mấy nhóc. Địa ngục này đâu tự dọn sạch được.”
Ngay sau câu nói ấy, Dante lao vút lên như viên đạn bạc, Devil Sword Dante vẽ nên một đường cung sáng rực giữa không trung.
Phía sau hắn, Naruto, Madara, Hashirama, Hinata và 100 Jonin tinh anh đồng loạt xông lên, chakra và sát khí hòa vào nhau, biến bầu trời phía Hell Gate thành một biển ánh sáng và bóng tối đang va chạm dữ dội.
ẦMMMMMMMMMMM!!!!
Từ giữa đội hình đặc nhiệm, Hinata — trong trạng thái Tenseigan Chakra Mode — nâng tay, sáu quả Cầu Đạo Ngọc Tenseigan xoay quanh cô tạo thành vòng tròn phát sáng rực rỡ. Cô khẽ kết ấn, giọng nhẹ như gió thoảng:
“Ngân Luân: Chuyển Sinh Bạo — Gingan Tensei Baku!”
Lập tức, ba Cầu Đạo Ngọc nhập lại, hóa thành một cơn bão bạc trắng xoáy tròn, cuộn lên dữ dội như bão lốc vũ trụ. Hàng trăm con Scarecrow và Assault bị cuốn vào, thân thể bị nghiền nát, bốc hơi trong nháy mắt. Ánh sáng trắng bạc bao phủ diện rộng, khiến không gian run lên từng hồi.
Ngay bên cạnh, Hashirama giậm mạnh chân xuống đất, hai tay kết ấn liên tục.
“Mokuton: Jukai Kōtan! (Mộc Độn: Thụ Giới Hàng Đản)!”
Mặt đất rung chuyển, vô số cây cổ thụ khổng lồ trồi lên từ lòng đất như bầy rắn khổng lồ. Từng cành cây uốn lượn, vươn tay siết chặt bầy quái vật, nghiền nát chúng thành cặn bã. Mỗi lần cành cây gãy, máu đen lại phun tung tóe.
Madara đứng giữa biển xác quái vật, nụ cười lạnh nở trên môi. Không thèm dùng Susanoo, hắn lao vào tay không — chỉ dựa vào tốc độ và sức mạnh cơ bắp thuần túy.
Mỗi cú đấm của hắn đều khiến không khí nổ tung, mỗi cú đá lại làm đất đá vỡ vụn. Một con Riot xông tới, hắn chụp lấy đầu nó, dùng tay không nghiền nát như bột.
“Mấy con sâu này… không đủ để làm ta nóng người.”
Naruto thì nhẹ nhàng hơn, Cầu Đạo Ngọc phía sau xoay tròn dữ dội. Một viên biến thành kiếm màu đen, tay trái kết ấn triệu hồi Rasengan.
Cậu cười nhẹ, lẩm bẩm:
“Ta đến đây.”
Rồi Naruto vung tay chéo, kiếm chém tạo ra quỹ đạo chakra xoáy mạnh như lưỡi cưa, trong khi Rasengan nổ tung ngay giữa đàn quái. Một luồng sáng xanh cam hòa cùng ánh tím từ cổng không gian, biến chiến trường thành cơn lốc ánh sáng.
Phía sau họ, 100 Jonin tinh anh đồng loạt tung ấn,
“Katon! Suiton! Fūton! Raiton!”
Một cơn mưa nhẫn thuật trút xuống. Biển lửa hòa cùng bão cát, gió lốc và sấm chớp, tạo nên một cơn bão hỗn độn khổng lồ. Tiếng nổ vang liên hồi, mặt đất tan chảy, trời đất như rung chuyển.
Giữa cơn hỗn loạn ấy, Dante lại thong thả bước đi, miệng ngậm chiếc lá, tay vác kiếm như đang diễn tập nghệ thuật.
Một con quái vật lao tới — anh chỉ nghiêng người, chém nhẹ một nhát, đầu nó rơi xuống đất.
“Cũng tạm. Nhưng nếu bọn mày muốn chơi đông thế này…”
Dante xoay người, tung Ebony & Ivory, hai khẩu súng thi nhau nhả đạn như mưa, đạn bạc xuyên qua đầu hàng chục con quái, khiến khói thuốc và máu đen hòa vào nhau.
“Thì ít nhất cũng phải biết xếp hàng chứ, đồ mất dạy!”
Cảnh tượng trước Hell Gate lúc này chẳng khác gì ngày tận thế: ánh sáng xanh, bạc, đỏ, vàng đan xen như pháo hoa; tiếng nổ, tiếng gào và tiếng thép va chạm hòa thành một bản giao hưởng chết chóc.
Naruto nhìn qua Dante, khẽ thở dài:
“Sao ông chú đánh mà vẫn nói được nhỉ…”
Dante nở nụ cười ngông cuồng, xoay kiếm ra sau lưng:
“Thói quen nghề nghiệp thôi, nhóc à. Diệt quỷ mà không có phong cách thì buồn lắm.”
Khung cảnh dần yên ắng — chỉ còn mùi máu tanh, khói đen, và xác quái vật ngổn ngang trên nền đất cháy sém. Bầu trời phía trên Hell Gate vẫn xoáy tròn như một vết thương chưa khép miệng, phun ra thứ khí đen đặc quánh, khiến không khí xung quanh nặng như chì.
Naruto, mồ hôi lăn trên má, thu lại Cầu Đạo Ngọc sau lưng, nhìn lên cột trụ đen khổng lồ cao hàng trăm mét, ánh mắt trầm xuống:
“Vẫn còn… hàng ngàn vạn con đang bò ra từ đó. Nếu không phá hủy nó, Nhẫn giới này sớm muộn cũng thành địa ngục.”
Madara siết chặt nắm đấm, giọng lạnh lẽo:
“Vậy thì phá thôi. Cây cột chết tiệt này, ta không tin là không bẻ gãy được.”
Không cần bàn thêm, cả đội đồng loạt vận chakra. Ba vòng tròn chakra khổng lồ xuất hiện sau lưng Naruto, Hinata và Madara.
Cả ba đồng loạt biến Cầu Đạo Ngọc thành vũ khí — thanh kiếm đen ánh xanh lam.
“Chúng ta cùng đánh!” — Naruto hô to.
Ba luồng ánh sáng hợp lại, chém dọc vào cột trụ đen. Một tiếng keng! lạnh buốt vang lên, chấn động cả bầu trời.
Hell Gate rung chuyển, từng mảnh đen nhỏ rơi xuống…nhưng chỉ là vài vết sứt mẻ không đáng kể.
Hashirama lập tức kết ấn:
“Mokuton: Kajukai Kōrin! (Mộc Độn: Giới Lai Hoa Chi Thuật)!”
Vô số rễ cây khổng lồ từ dưới đất trồi lên, quấn quanh cột trụ, siết chặt đến mức mặt đất nứt toác.
Nhưng chỉ sau vài giây, mọi rễ cây đều bị ăn mòn, cháy đen rồi rơi rụng như tro bụi.
100 Jonin phía sau đồng loạt phóng ra các nhẫn thuật hủy diệt:
“Katon: Gōka Mekkyaku!”
“Suiton: Suiryūdan no Jutsu!”
“Raiton: Gian Raikō!”
Cả bầu trời sáng rực, nhưng khi bụi tan… cột trụ vẫn sừng sững, không hề hấn gì. Mặt đất xung quanh bị nung chảy, còn Hell Gate chỉ lặng im, tỏa ra hơi lạnh đến rợn người.
Cả đội lùi lại, thở dốc. Naruto cau mày:
“Không thể nào… Cầu Đạo Ngọc mà còn chẳng phá nổi nó…”
Cả đội im lặng vài giây, cho đến khi giọng Dante vang lên, ngả ngớn như thể mọi chuyện chẳng có gì nghiêm trọng:
“Mấy đứa đánh thế này… chắc đến năm sau cũng chưa thủng đâu.”
Naruto quay sang, thở dài:
“Ông chú… có cách nào không?”
Dante phẩy tay, rút thanh Devil Sword Dante từ sau lưng, lưỡi kiếm đỏ rực phát sáng, chakra quỷ bốc lên như lửa ma trơi.
Anh lẩm bẩm, giọng pha chút trào phúng:
“Ta biết thứ này có thể là di vật văn hóa đấy… nhưng nó gây hại cho xã hội quá.”
Vừa dứt lời, anh siết chặt chuôi kiếm — lưỡi kiếm bùng sáng rực đỏ, ma lực tuôn ra cuộn xoáy dữ dội.
Dante xoay người, chém ngang một nhát, đường kiếm đỏ rực vẽ thành một vệt sáng xé toạc không gian.
Không dừng lại, Dante chém liên tiếp thêm vài đường, mỗi nhát đều dồn nén sức mạnh khủng khiếp, khiến mặt đất rung chuyển, không khí nổ rền như sấm.
Sau nhát cuối cùng, Dante xoay lại, vác kiếm lên vai, quay lưng về phía Hell Gate.
Khoảnh khắc ấy, toàn bộ cột trụ khổng lồ bắt đầu rung bần bật, từng vết nứt đỏ rực lan ra khắp bề mặt như mạng nhện.
Rồi trong tiếng nổ long trời, cột trụ đen sụp đổ, vỡ vụn thành tro bụi, cuốn theo cơn gió xoáy đỏ rực biến mất vào hư không.
Cả đội đặc nhiệm lặng người. Dante chỉ khẽ hất vai, nói khẽ như thể vừa xử lý một việc vặt:
“Thấy chưa? Vấn đề được giải quyết rồi. Mấy đứa ninja các cậu nên học cách ‘làm gọn’ hơn đi.”
Naruto đứng đơ vài giây, Hashirama trố mắt, Hinata che miệng kinh ngạc, còn Madara thì ánh mắt rực lên — lửa chiến đấu cháy bừng.
100 Jonin phía sau đồng loạt nuốt nước bọt, có người còn lẩm bẩm:
“Thứ đó… là người sao…?”
Dante chỉ nhún vai, xoay chuôi kiếm lại, nói nhẹ như không:
“Đi thôi. Cổng địa ngục mà cũng chịu không nổi một nhát, coi như xong bữa sáng.”