Chương 280: Goliath
Từ trên đỉnh một vách đá xa xăm, Momoshiki khoanh tay đứng nhìn về phương Nam – nơi chiến trường của Nhẫn giới đang bốc khói mịt mù.
Ánh sáng từ biển lửa phản chiếu lên khuôn mặt hắn, tạo thành một nụ cười méo mó, điên dại.
“Ha… ha ha ha ha…Tuyệt đẹp… sự tuyệt vọng của lũ hạ đẳng luôn có một hương vị mê hoặc. Để xem các ngươi chống cự được bao lâu trước khi chính linh hồn mình cũng tan nát dưới chân bọn ta.”
Ánh mắt hắn lóe sáng màu đỏ, phản chiếu hình ảnh hàng nghìn quái vật đang gào thét giết chóc trên đất liền.
Bên cạnh, Urashiki khoanh tay cười khẽ, giọng nhão nhẹt như nọc độc:
“Ngài Momoshiki thật biết cách thưởng ngoạn. Nhẫn giới – thứ thế giới bẩn thỉu đó, cuối cùng cũng trở thành sân khấu cho bọn quái vật của ngài.”
Momoshiki nghiêng đầu, môi cong lên đầy khoái trá:
“Cứ để chúng tận hưởng cảm giác bất lực đi. Khi mọi hy vọng của chúng tắt lịm, ta sẽ đích thân nghiền nát Hokage – để hắn hiểu thế nào là ‘chân lý của thần’.”
Urashiki cúi đầu, nụ cười cong đầy tà dị. Cả hai cùng nhìn về chiến trường rực cháy – như hai vị thần điên cuồng đang thưởng thức trò tiêu khiển máu.
———————————–
Giữa rừng sâu, cách nơi 2 tên Otsutsuki đứng trăm dặm, một nhóm sáu người đang lặng lẽ di chuyển trong khói mờ.
Dẫn đầu là Naruto, phía sau là Madara, Dante, Hinata, Hashirama, phía sau lưng là gần 100 Jonin tinh anh – đội hành động đặc biệt của Liên minh Nhẫn Giới. Họ đã tìm được hòn đảo nơi Momoshiki và Urashiki đặt cánh cổng không gian – ngay trên hòn đảo vô danh này.
Không khí đặc quánh bởi sát khí.
Càng đi sâu, chakra tà ác càng nồng đặc đến mức lá cây héo rũ, đất đá biến màu đen xám.
“Cảm nhận được không?” – Naruto hỏi khẽ, mắt liếc nhìn quanh. “Chakra này… chẳng giống bất kỳ thứ gì ta từng thấy.”
Madara nhắm mắt, giọng trầm tĩnh:
“Không phải chakra, mà là ma khí. Một thứ năng lượng hoàn toàn khác với quy tắc của thế giới này.”
Rồi, từ trong sương mù, một vật thể khổng lồ dần hiện ra – một cột trụ đen tuyền, cao đến mức đâm xuyên tầng mây, trên thân phủ đầy ký tự ma giới uốn lượn. Giữa thân trụ là một cánh cổng màu tím rực sáng, xoáy sâu không đáy như miệng vực của địa ngục.
Áp lực tỏa ra từ đó khiến mọi người nghẹt thở, thậm chí mặt đất xung quanh rụng nứt từng tảng lớn. Từ cánh cổng, vô số quái vật đang liên tục trườn ra, gào thét như tiếng kêu của linh hồn bị nguyền rủa.
Dante bước lên trước, ánh mắt sắc lạnh như lưỡi kiếm. Anh nhìn cánh cổng, cười nhạt:
“Không nhầm đâu… đó chính là Hell Gate. Tôi từng thấy thứ này ở Fortuna City – chính nó là gốc rễ mở ra ranh giới giữa nhân giới và Quỷ giới.”
Naruto cau mày:
“Vậy phá nó là xong phải không?”
Dante lắc đầu, rút thanh Devil Sword Dante khỏi bao, mũi kiếm ánh lên sắc đỏ u ám:
“Không đơn giản vậy. Thứ này được rèn bằng vật liệu ma năng, cứng hơn cả thép tinh luyện. Chỉ có thứ gì cực kỳ sắc bén hoặc mang năng lượng thần quỷ mới đủ sức cắt nát nó.”
Madara đưa tay chạm vào Cầu Đạo Ngọc sau lưng, ánh mắt lạnh lùng:
“Nếu ta dùng Cầu Đạo Ngọc, liệu có thể phá được không?”
Dante nghiêng đầu, cân nhắc:
“Có thể thử. Chakra của Cầu Đạo Ngọc là năng lượng nguyên thủy, có tính hủy diệt tương tự năng lượng ma giới. Nếu phối hợp cùng sức chém của thanh kiếm này, cơ hội thành công không nhỏ.”
Naruto gật đầu, ánh mắt sáng rực như lửa:
“Vậy thì không cần chờ nữa. Phá hủy nó – trước khi nó sinh thêm thứ quái vật nào khác!”
Madara cười nhạt:
“Ha… cuối cùng cũng có thứ để ta chém rồi.”
—————————–
Bóng tối bao trùm. Không khí nơi đây dày đặc đến mức ngay cả hít thở cũng trở thành một thử thách. Mùi tanh của máu, mùi thối của xác chết, và thứ khí âm hàn đến từ tận sâu trong lòng đất hòa quyện lại, khiến những ninja gan dạ nhất cũng phải rùng mình.
Đội hành động đặc biệt lặng lẽ tiến về phía cột trụ đen tuyền khổng lồ. Trên bầu trời, sấm chớp lóe lên liên hồi, chiếu rọi những ký tự ma giới khắc đầy trên thân trụ, uốn lượn như đang sống, phát ra thứ ánh sáng tím rực rỡ và điên loạn.
Mỗi bước tiến gần, áp lực lại tăng lên gấp bội. Từng ninja cảm thấy chân tay tê rần, chakra trong người như bị kéo giật ra ngoài.
Một số người yếu hơn bắt đầu toát mồ hôi lạnh, gân cổ nổi rõ, hơi thở gấp gáp.
“Hokage-sama… nơi này thật sự là… địa ngục sao?” – một Jōnin run giọng hỏi, tay nắm chặt chuôi kunai đến trắng bệch.
Naruto liếc nhìn xung quanh, trầm giọng:
“Không cần sợ. Chỉ cần giữ vững niềm tin — không thứ quỷ nào có thể khuất phục được chúng ta.”
Câu nói ấy khiến bầu không khí trầm trọng dịu xuống đôi chút, nhưng cảm giác rờn rợn vẫn len lỏi trong lòng từng người.
Đi bên cạnh, Dante thong thả bước giữa đám ninja, đôi giày bốt gõ nhẹ lên mặt đất lạnh buốt. Trông anh không hề có chút căng thẳng nào. Thậm chí anh còn huýt sáo khe khẽ, vừa đi vừa quay Devil Sword trên vai.
Naruto quay sang nhìn, nhăn mày:
“Ông chú Dante, ông không thấy khó chịu à? Không khí ở đây ngột ngạt đến mức như sắp nổ tung.”
Dante bật cười khẽ, miệng ngậm một chiếc lá dài khô, giọng tỏ vẻ lười nhác:
“Khó chịu à? Heh… nhóc còn non lắm. Nếu từng săn quỷ suốt mấy trăm năm, từng đạp qua cả nghìn xác quỷ trong máu và tro, thì cái mùi này — chỉ là chút nước hoa rẻ tiền thôi.”
Madara nghe xong khẽ nhếch môi, nửa như khinh thường, nửa như thích thú.
“Một kẻ điên nói chuyện với một kẻ điên…Nhưng mà, ta lại thấy thích cách nói đó.”
Đám ninja phía sau nghe vậy, người nào người nấy mặt méo xệch. Không biết là nên nể sợ hay bái phục hai gã “thần kinh thép” đang đi đầu kia. Nhưng rồi, khi thấy ánh mắt bình thản của Naruto và Hinata phía trước, họ lại ngẩng đầu, siết chặt nắm đấm, dồn lại chút dũng khí cuối cùng.
Tiếng bước chân rầm rập dội vang trong không gian tối om. Càng tiến gần cột trụ đen, âm thanh lạ càng nhiều: tiếng rít, tiếng gào, tiếng thịt bị xé, tiếng như hàng ngàn linh hồn gào khóc vang lên từ sâu trong lòng đất.
Từ xa, ánh sáng tím từ cánh cổng Hell Gate phản chiếu lên mặt họ, biến tất cả trở thành những bóng đen lặng lẽ đang bước vào vực thẳm.
“Cẩn thận.” – Madara hạ giọng, ánh mắt sắc lạnh. “Kẻ nào ở phía bên kia cánh cổng này… không đơn giản chỉ là lũ quỷ.”
Naruto khẽ gật đầu, mắt Rinnegan tam câu ngọc lóe sáng trong bóng tối. Một cơn gió lạnh quét qua — mang theo tiếng gào thét mơ hồ tựa như lời chào đón.
————————————-
Không gian trở nên tĩnh lặng một cách bất thường. Chỉ còn tiếng gió rít qua khe đá và âm thanh lạo xạo của đá vụn dưới chân. Đội đặc nhiệm dừng lại khi bước chân của Dante chững lại.
Từ sau cột trụ đen khổng lồ, một tiếng gầm trầm đục vang lên — không phải tiếng của thú vật, mà là âm thanh mang trọng lượng của hàng nghìn linh hồn đang rên xiết cùng một lúc.
Mặt đất rung chuyển. Từng mảng đất đá bị hất tung, bụi bay mù mịt. Rồi trong làn khói đen đặc, một bóng khổng lồ cao hơn mười mét từ từ hiện ra.
Cơ thể nó đỏ sậm, như được nung bằng dung nham; trên vai là hai đầu quỷ phụ đang không ngừng gào rú;
bụng phình ra như một lò luyện sống, ánh lửa lập lòe cháy rực bên trong. Mỗi bước nó đi, mặt đất sụp xuống như bị nghiền nát.
Goliath — Quỷ Vương Canh Cổng, thủ hộ của Hell Gate.
Đôi mắt to như hai vầng trăng đỏ khẽ liếc xuống đám người bé nhỏ trước mặt, giọng nó trầm thấp vang vọng, như sấm nổ trong lòng đất:
“Heh… con người à. Không ngờ vẫn còn những kẻ đủ can đảm mò đến tận đây. Thú vị đấy… lâu lắm rồi ta mới được ăn nóng.”
Cả đội ninja lập tức vào thế cảnh giác. Naruto và Madara cùng bước lên trước, chakra quanh người họ bùng nổ, tạo thành hai cột sáng xanh và vàng kim.
Nhưng Dante lại giơ tay, ra hiệu đừng vội.
Anh bước lên, khoanh tay trước ngực, ngẩng đầu nhìn con quỷ khổng lồ bằng ánh mắt nửa khinh thường, nửa buồn cười.
“Này, nhìn qua thì to đấy, nhưng nói thật — trông mày giống cái lò nướng pizza di động hơn là quỷ đấy, bạn ạ.”
Hai đầu quỷ trên vai Goliath cùng gào rú, mắt đỏ rực nhìn Dante chằm chằm. Cái miệng khổng lồ chính giữa nở ra, răng nanh nhọn hoắt loé sáng trong ánh lửa.
“Dante… đúng không?” – giọng nó khàn đặc, nặng trịch sát khí. “Huyết mạch của Sparda… ta ngửi thấy từ cách đây cả dặm. Ha ha ha ha! Thật may mắn! Giết bọn người kia thì phí phạm quá. Ta sẽ hút cạn tinh huyết của tất cả – nhất là ngươi! Khi ta nuốt trọn máu của hậu duệ Sparda, Quỷ giới này… sẽ là của ta!”
Một luồng hỏa diễm đỏ sẫm phụt ra từ miệng Goliath, thổi bay hàng tấn đất đá, khiến cả đội phải nhảy lùi tránh. Ngọn lửa bốc cao hàng chục mét, chiếu sáng cả vùng trời u ám.
Dante chống thanh Devil Sword Dante xuống đất, miệng nhếch lên cười lạnh. Anh khẽ phẩy tay trước mặt, như muốn xua đi khói bụi đang cuộn lại.
“Này, Goliath, mày nói nhiều quá đấy. Nếu đã định ăn thịt người, ít nhất cũng nên đầu tư tí nước súc miệng đi. Cái mùi của mày còn tệ hơn cái bếp nhà Nico ba ngày chưa rửa đấy.”
Hinata ở phía sau suýt bật cười, nhưng vẫn giữ tập trung, hai mắt lam ngọc của cô lóe sáng. Madara liếc Dante, khẽ nhếch môi:
“Đúng là Dante, vẫn trêu chọc cả khi đứng trước thần chết.”
Goliath rít lên giận dữ, cơ thể nó đỏ rực như núi lửa sắp phun trào, từng mảng da rạn nứt, lửa trào ra từ bên trong.
“Ngươi… NGUỒN GỐC CỦA TỘI NGHIỆT! TA SẼ XÉ NGƯƠI RA TỪNG MẢNH!”
Dante xoay ngược kiếm, ánh thép lóe sáng rực giữa màn khói đen.
“Đến đây đi, to xác. Để ta dạy cho mày cách nói chuyện lịch sự một chút.”