Chương 276: Thợ săn quỷ
Gió biển gào rú, những con sóng bạc đầu đập mạnh vào thân thuyền như tiếng trống chiến vang vọng.
Chōjūrō đứng trên mũi thuyền, tay nắm chặt thanh Hiramekarei đang phát ra ánh sáng lam nhạt. Cảm giác bất an trong ngực anh càng lúc càng rõ rệt — một nỗi sợ mơ hồ len vào từng cơn gió.
“Ngài Mizukage! Pháo hiệu đỏ!” – một ninja gác đêm hét lớn.
Chōjūrō giật mình ngẩng lên.
Trên bầu trời đêm, bốn tia sáng đỏ rực lần lượt bắn thẳng lên không, vẽ thành một dấu thập khổng lồ. Đó là tín hiệu cầu cứu khẩn cấp tối cao của Thủy Quốc.
“Bốn làng chài cùng lúc…!?” – Ao kinh hãi, gương mặt già nua tái nhợt. “Không thể nào là trùng hợp được…”
Chōjūrō cắn răng, ánh mắt trầm xuống.
“Không còn thời gian suy tính nữa. Thất Kiếm, chia ra bốn hướng! Mỗi đội hai người, tiếp viện ngay! Tôi và Ao sẽ giữ vị trí trung tâm làm trụ.”
“Rõ!” – Sáu thanh kiếm vang lên tiếng rít đồng thanh.
Nhưng—
Trước khi kịp hành động, mặt biển trước mắt đột nhiên sôi sục. Những bong bóng khổng lồ nổi lên, rồi một cột nước nổ tung như núi lửa phun trào, hất tung thuyền lên cao.
“Mọi người, cẩn thận!!!”
Từ dưới lòng đại dương, hàng chục bóng đen trồi lên – thân hình gân guốc, vảy đen ánh kim, lưng mọc gai, đầu rắn mắt đỏ, di chuyển bằng bốn chân như loài thú, nhưng tay lại cầm vũ khí kim loại hình lưỡi đao cong.
Chúng rít lên những âm thanh quái dị, rồi nhảy phóc lên boong thuyền, tốc độ nhanh đến mức mắt thường khó theo dõi.
Chōjūrō rít khẽ, vung Hiramekarei, lưỡi kiếm lam quang nổ tung, cắt phăng một con quái vật làm đôi.
Nhưng ngay lập tức, ba con khác đã nhào tới.
“Kaidou! Souten! Giữ cánh trái! Reiha, chắn lối thoát phía sau!”
“Rõ!”
Tiếng thép chạm thép, tiếng nước bắn tung tóe, tiếng gào thét của quỷ xen lẫn tiếng hô nhẫn thuật.
“Suiton: Suiryūdan no Jutsu! (Thủy Độn: Thủy Long Đạn Chi Thuật)!”
Một Thất Kiếm kết ấn, một con rồng nước khổng lồ từ biển cuộn lên, nuốt trọn ba con quái, nghiền nát trong xoáy nước.
“Suiton: Daibakufu no Jutsu! (Thủy Độn: Đại Bộc Lưu Chi Thuật)!”
Một kiếm sĩ khác đạp chân xuống mặt nước, khiến sóng biển dựng đứng thành tường nước, chặn lại bầy quỷ đang lao tới.
Nhưng đám quái thú như thể không biết sợ, xé rào xông lên, móng vuốt rạch nát cả kim loại trên thuyền.
Tiếng gào trộn tiếng sóng, hòa thành một bản nhạc hỗn loạn của máu và thép.
Chōjūrō rít lên:
“Tất cả giữ đội hình! Đừng để chúng chia cắt!”
Anh giơ Hiramekarei lên, chakra lam bùng nổ mạnh mẽ.
“Suiton: Suirō Same Odori! (Thủy Độn: Thủy Lao – Sa Ngư Vũ)!”
Hàng trăm con cá mập nước nhỏ xuất hiện, xé tan từng mảnh quỷ, máu đen hòa vào sóng. Nhưng những con khác vẫn không ngừng trồi lên, vô tận như sóng triều.
Ao nghiến răng hét lớn:
“Chúng ta đang bị bao vây! Phải báo động cho toàn bộ Thủy Quốc!!!”
Chōjūrō cắm kiếm xuống sàn thuyền, chakra dâng trào khiến ánh sáng xanh bao phủ khắp nơi.
“Không! Chúng ta sẽ giữ vững tuyến đầu cho đến khi tiếp viện đến! Thất Kiếm – toàn lực!!!”
Tiếng sóng gào, tiếng thép rít, mùi máu tanh hòa vào gió mặn. Trên boong thuyền, Chōjūrō cùng Tân Thất Kiếm đang chiến đấu sinh tử với bầy quỷ Assault trồi lên từ lòng biển đen kịt.
Bọn chúng không biết đau, không biết sợ — chỉ gào rít, xé xác mọi sinh vật sống trước mắt.
Chakra lam từ cơ thể Chōjūrō trào ra như thác lũ, bao bọc quanh Hiramekarei. Thanh kiếm nặng nề biến thành song kiếm ánh sáng, vung lên chém dọc một đường lam quang khổng lồ, xẻ đôi mặt biển.
“Suiton: Suiryūdan no Jutsu! (Thủy Độn: Thủy Long Đạn Chi Thuật)!”
Một thủy long bắn lên từ lòng biển, nuốt trọn sáu con quái vật, nghiền nát chúng thành bọt nước và máu đen.
Nhưng phía xa, hàng chục con khác vẫn đang leo lên từ biển sâu — vô tận, như thủy triều ác mộng.
Kazan kết ấn, thanh đại kiếm phát sáng rực rỡ, lưỡi dao tỏa nhiệt đến mức không khí méo mó.
“Katon: Gōka Meidansha! (Hỏa Độn: Diệm Hỏa Phún Liệt Đạn)!”
Hàng chục quả cầu lửa từ lưỡi kiếm bắn ra, thiêu cháy mặt biển, bốc lên khói đen nghịt. Hắn gào to, tung kiếm tạo vòng xoáy hỏa long, chặn cả đàn quỷ đang bò lên từ mạn thuyền.
“Tới đây, lũ rác rưởi!” – Kazan cười điên loạn.
Reiha xoay cổ tay, hơi lạnh lan tràn từ mũi kiếm. Mỗi đường chém đều để lại vệt băng sắc bén, đóng băng toàn bộ kẻ địch trong phạm vi vài chục mét.
“Hyōton: Tsubame Fubuki! (Băng Độn: Tuyết Tước Phong Liên)”
Băng tuyết từ biển dâng lên thành đàn chim tuyết, xuyên thủng từng con quái rồi vỡ vụn thành bụi băng lấp lánh. Nhưng chỉ vài giây sau, mặt biển lại nứt ra, bầy mới trồi lên.
“Chết tiệt, bọn chúng đông quá!” – Reiha nghiến răng.
Toàn thân hắn phát sáng như sấm chớp, mỗi bước di chuyển để lại vệt điện cong uốn lượn trên không.
“Raiton: Raikō Kirin! (Lôi Độn: Lôi Quang Kỳ Lân)!”
Từ bầu trời, tia sét hình mãnh thú bổ xuống, thổi bay cả chục con quái cùng lúc. Raigen xoay người, điện quang cuộn quanh cơ thể, vung đao phóng ra nghìn tia lôi trảm, khiến mặt biển bốc khói nghi ngút.
Goro với thân hình to lớn, hắn vung đại đao nặng tựa núi, lưỡi đao va chạm vào boong tàu phát ra tiếng nổ rung trời.
“Doton: Doryū Katsu! (Thổ Độn: Long Cát Trảm)!”
Từ dưới boong thuyền, những cột đá khổng lồ trồi lên như răng cưa, nghiền nát quái vật rồi vỡ tan vào sóng.
Nhưng mỗi khi hắn hạ được một đợt, đợt khác lại bò lên — đông gấp đôi.
“Chúng cứ thế này thì… biển máu mất thôi.” – Goro gầm lên.
Một trong những người nữ hiếm hoi của đội, Suiren di chuyển nhẹ như khói. Cô xoay tròn lưỡi kiếm trong tay, mỗi nhát chém đều phản chiếu ánh sáng, tạo thành ảo ảnh trăm bóng kiếm.
Kẻ địch không phân biệt được thật – giả, lao vào chém không khí rồi bị cô cắt lìa trong chớp mắt.
“Mizu Kagami no Mai! (Thủy Kính Chi Vũ)!”
Những bản sao ánh sáng đồng loạt vung kiếm, biến mặt boong thuyền thành bãi tàn sát phản chiếu, máu tung tóe như mưa.
Kaien, người lớn tuổi nhất, gương mặt điềm tĩnh giữa địa ngục.Hai thanh kiếm hình trăng lưỡi liềm tỏa ra vầng sáng trắng bạc, cắt qua không khí như dao cạo.
“Getsuha: Ryōsen Kekkai! (Nguyệt Ba: Song Tuyến Giới Giản)!”
Hai vòng trăng kiếm giao nhau, tạo thành một trường kiếm lực khổng lồ, cắt bay toàn bộ quái vật phía trước trong một đòn duy nhất.
Nhưng… hàng trăm con khác lại bò lên, lấp đầy khoảng trống vừa mở.
Chōjūrō liếc quanh – cả đội đang dần kiệt sức. Mồ hôi, máu và nước biển hòa vào nhau, rơi xuống sàn thuyền loang lổ.
Bầy quỷ vẫn gào rít, vây chặt Thất Kiếm cùng các shinobi như bầy linh trùng đói khát.
“Giữ vững hàng ngũ! Không ai được lùi!” – Chōjūrō hét lớn, chakra bùng nổ, sóng biển dựng thẳng đứng.
Sóng biển gào thét. Ánh trăng nhạt nhoà soi xuống boong thuyền loang lổ máu. Chōjūrō quét mắt quanh, hơi thở gấp gáp — chakra trong người đã gần cạn. Một con Assault khổng lồ bỗng bật lên từ mạn thuyền, hàm răng nhọn hoắt mở to như cưa máy, lao thẳng đến chỗ anh.
“Chết tiệt—!”
Chōjūrō chỉ kịp xoay ngang Hiramekarei đỡ, nhưng…
BOOOOM!!!
Một tiếng nổ vang trời xé toang màn đêm. Đầu con quái vật nổ tung, thân thể vặn vẹo rồi rơi xuống biển, để lại khói súng cuộn tròn giữa không khí mặn nồng mùi sắt.
Chōjūrō sững người.
Phía xa, trên boong thuyền khác, một bóng người trẻ tuổi khoác áo trench coat trắng, tay phải vác thanh đại kiếm đỏ – Red Queen, tay trái cầm khẩu súng hai nòng xanh – Blue Rose đang bốc khói.
Người đó khẽ cười, ánh mắt lóe lên:
“Lũ Assault… đúng là không thể chết tuyệt được nhỉ.”
Cậu ta bước lên mạn thuyền, chakra và năng lượng quỷ lực hòa lẫn, tạo nên một luồng áp lực kỳ dị khiến cả Thất Kiếm đều bất giác cảnh giác.
Chōjūrō nhìn rõ khuôn mặt, ánh mắt trầm xuống kinh ngạc:
“Cậu… là Nero… Thợ săn quỷ từ dị thế giới!”
Nero khẽ nhún vai, vác kiếm lên vai phải, giọng nói pha chút cười đùa:
“Không ngờ thế giới này cũng có bọn khốn đó. Cổng Địa Ngục mà tôi từng bị cuốn vào ở Fortuna… giờ hóa ra nối tới đây à?”
Cậu ta siết chặt Red Queen, tiếng động cơ rít lên vrrrr! cùng ánh lửa xanh lóe sáng.
“Thôi được. Dù là thế giới nào thì việc diệt quỷ vẫn là nghề của tôi.”
Nói dứt lời, Nero lao thẳng vào giữa bầy Assault. Lưỡi kiếm Red Queen cháy bừng lửa quỷ, chém phăng ba con trong một đường cong đỏ rực.
Anh xoay người, tay trái nâng Blue Rose, hai phát đạn ma lực nổ tung, thổi bay từng khúc thân quái vật thành bụi máu.
Một con Assault khác lao đến từ bên phải, Nero không thèm nhìn, chỉ nhấc tay trái, Devil Breaker “Overture” xuất hiện, ánh điện xanh lam bùng lên.
“Nếm thử cái này đi!”
ĐÙNG!!! – Một luồng sét khổng lồ bắn thẳng qua ngực con quái, xuyên thủng cả bảy con phía sau.
Thuyền rung chuyển.
Thất Kiếm Sương Mù nhìn nhau — kẻ thì kinh ngạc, người thì nở nụ cười nhẹ.
“Tên nhóc này… đúng là quái vật thật sự.” – Kazan lẩm bẩm, đôi mắt ánh lên sự khâm phục.
Chōjūrō khẽ gật đầu, siết chặt Hiramekarei, ánh mắt dần sáng rực trở lại:
“Tất cả nghe đây! Hợp lực cùng Nero! Không để con quỷ nào thoát khỏi vùng biển Thủy Quốc!”
“Rõ!!!”
Trong tiếng sóng và lửa đạn, Hiramekarei lam quang hòa cùng Red Queen rực đỏ, ánh sáng giao nhau xé rách đêm đen.
Biển đã thôi gào thét, chỉ còn lại tiếng sóng nhẹ đập vào những xác tàu cháy đen. Xung quanh, xác của hàng trăm Assault trôi nổi trên mặt nước — những mảnh da vảy đen, những lưỡi đao gãy vụn, tất cả lặng im như chưa từng tồn tại.
Chōjūrō thu lại Hiramekarei, đôi vai nặng trĩu vì mệt mỏi. Từng giọt máu hòa vào nước biển tràn xuống mũ giáp. Nhưng ít nhất — họ đã sống sót.
Phía bên kia boong thuyền, Nero nhẹ nhàng vung Red Queen, hất máu đen văng xuống biển. Cậu ta quay lại, nở nụ cười tự tin pha chút hài hước thường thấy:
“Xem ra vẫn còn tay nghề chứ nhỉ. Mấy con này… so với đám ở Fortuna, yếu hơn nhiều.”
Chōjūrō thở ra một hơi dài, ánh mắt dịu lại, cúi đầu cảm tạ:
“Cảm ơn cậu, Nero. Nếu không có cậu hỗ trợ, e rằng đội của tôi đã bị xóa sổ.”
Nero giơ tay xua nhẹ, giọng lưu loát:
“Đừng khách sáo. Mấy ngày trước, khi tin khẩn từ Thủy Quốc đến Konoha, Hokage đã ra lệnh cho một nhóm viện binh xuất phát ngay.”
Cậu chống Red Queen xuống sàn, liệt kê ngắn gọn:
“Đội chúng tôi gồm Kakashi, Maito Gai, Trish và Lady. Tôi đi theo hướng ngôi làng này, những người còn lại thì đến 4 làng kia.”
“Ra là vậy…” – Chōjūrō khẽ gật đầu, ánh mắt ánh lên tia kính phục. “Thảo nào cậu xuất hiện nhanh như vậy.”
Nero nhướng mày, nhìn về phía chân trời đen thẫm.
“Nếu tôi đoán không sai, giờ này họ đã dọn sạch các làng chài khác rồi. Nhưng để chắc ăn, chúng ta nên rút về phòng tuyến phía sau, tập hợp lại không nên phân tán.”
Chōjūrō nhìn quanh — boong thuyền gãy nát, đồng đội thương tích đầy mình, máu chảy ròng ròng xuống sóng.
Anh nén lại sự mệt mỏi, ra hiệu tay:
“Tất cả nghe lệnh! Lập tức rút về khu căn cứ hậu phương thứ ba! Gửi mật thư về Làng Sương Mù – yêu cầu tiếp viện toàn diện!”
“Rõ!!!”
Những ninja còn sống sót nhanh chóng tụ tập, dìu nhau xuống các thuyền phụ, bắt đầu hành trình rút lui.
Nero đi bên cạnh Chōjūrō, vừa kiểm tra lại ổ đạn Blue Rose, vừa nói:
“Nghe nói Hokage cũng đã phái thêm đại quân từ Konoha. Có thể trong một, hai ngày tới họ sẽ tới đây. Khi đó, chiến trường này mới thật sự bắt đầu.”
Chōjūrō gật đầu, ánh mắt lướt qua mặt biển nhuốm đỏ:
“Tôi có linh cảm… chuyện này mới chỉ là khởi đầu.”
—————————
Bầu trời đêm Thủy Quốc dần quang đãng trở lại. Gió biển thổi nhè nhẹ, mang theo mùi tanh nồng của máu và khói thuốc súng.
Từ phương xa, bốn bóng người lao nhanh trên mặt sóng — Kakashi, Maito Gai, Trish và Lady, cùng nhóm ninja làng Sương Mù còn sống sót.
Họ đáp xuống boong thuyền bị tàn phá, nơi Chōjūrō và Nero đang chỉ huy quân rút lui.
“Kakashi-senpai! Gai-senpai! Trish-sama! Ladysama!” – Chōjūrō mừng rỡ cúi đầu chào.
Kakashi đẩy nhẹ mặt nạ xuống cằm, ánh mắt xám bạc đảo qua một lượt. Trên mặt biển loang loáng ánh trăng, xác quỷ và tàu cháy rải rác khắp nơi.
Anh khẽ thở dài, giọng điềm đạm:
“Thương vong… nhiều hơn ta tưởng.”
Một Jonin Sương Mù báo cáo, giọng khàn đặc:
“Khoảng một phần ba binh lực tiên phong đã hy sinh, thưa Mizukage đại nhân… Những con quái kia tuy yếu, nhưng cứ chết con này lại có con khác trồi lên, không sợ đau, không biết lùi.”
Trish chống hông, đôi mắt xanh lấp lánh lên sự lạnh lẽo:
“Dù yếu, nhưng số lượng kiểu này có thể nuốt chửng cả đại đội ninja nếu không xử lý nhanh.”
Không khí chùng xuống. Giữa khung cảnh tĩnh lặng ấy, Maito Gai bỗng đột ngột đấm mạnh vào lòng bàn tay “bốp” một cái, nở nụ cười rạng rỡ:
“Hahaha! Dù sao cũng lâu lắm rồi ta mới được thi triển Tinh Thần Thanh Xuân giữa chiến trường thế này! Cơ thể ta đang sôi lên vì máu nóng!!”
Cả thuyền lặng vài giây. Rồi Nero, vốn đang lau máu trên Red Queen, liếc qua, nhếch mép bật cười:
“Anh đúng là có vấn đề, ông chú ạ.”
Kakashi thở dài, đưa tay xoa trán, bất lực:
“Gai à, giờ này không phải lúc.”
Gai dựng ngón tay cái, hàm răng trắng sáng lấp lánh giữa đêm:
“Yên tâm, Kakashi! Lần này ta sẽ giữ lại một chút thanh xuân để sống tiếp!”
Cả nhóm bật cười. Không khí căng thẳng sau trận chiến dần dịu xuống, tiếng sóng biển lại trở nên hiền hòa hơn đôi chút.
Kakashi nhìn Nero, khẽ gật đầu:
“Tốt lắm, cậu nhóc. Nhờ cậu mà mọi người sống sót.”
Nero nhún vai, nở nụ cười nửa miệng:
“Đừng cảm ơn vội. Tôi có cảm giác… lũ quỷ này chỉ là màn dạo đầu thôi.”
Mọi người im lặng. Gió biển thổi qua, mang theo hơi lạnh lạ lùng từ phương xa.
Trên mặt sóng, vài bong bóng nhỏ nổi lên… rồi vỡ tan. Một thứ gì đó đang trỗi dậy từ sâu thẳm đại dương.