Chương 275: Bóng đêm nuốt chửng
Trên mặt biển đêm, trăng bị che khuất bởi những tầng mây đen, gió gào lên từng cơn, sóng bạc tung trắng xóa rồi tan vào hư vô.
Không một ai hay biết — trong lòng đại dương ấy, một thứ gì đó đã bắt đầu trỗi dậy.
Từ cánh cổng đỏ như máu trên hòn đảo vô danh, những luồng khói đen đặc sệt bắt đầu tuôn ra. Chúng uốn lượn, bay là đà trên mặt sóng như có linh hồn. Dưới ánh chớp lập lòe, từng bóng hình méo mó ẩn hiện trong khói: những cơ thể người nhưng vặn vẹo, không có mắt, miệng nứt dài đến tận mang tai, tay chân dài ngoằng như bị kéo giãn.
Không tiếng động, không hơi thở — chỉ có sự tĩnh lặng chết chóc.
Những đốm khói đen ấy tận dụng màn đêm dày đặc, lặng lẽ trườn đi như những bóng ma. Từng đợt, từng đợt, chúng lặng lẽ rời khỏi đảo, bay sát mặt biển, trôi theo hướng về đại lục Nhẫn giới.
Không ai nhận ra, không ai cảm thấy.
Ngay cả các ninja cảm ứng chakra mạnh nhất cũng chỉ thấy… một khoảng trống kỳ lạ, không dấu hiệu sự sống.
Trong khi đó, dưới đáy đại dương sâu thẳm, nơi ánh sáng không thể chạm tới — những con quái thú khổng lồ cũng bắt đầu chuyển mình.
Chúng có cơ thể phủ lớp vảy đen ánh tím, đôi mắt vàng mở to rực sáng như đom đóm, hàm răng sắc nhọn tua tủa. Bốn chi khỏe như thép, thân hình giống người nhưng đuôi dài như rắn.
Chúng bơi chậm rãi trong nước như những cơn ác mộng — uyển chuyển, lặng lẽ, nhưng mang theo khí tức hủy diệt.
Ánh chớp lóe lên, soi rõ toàn cảnh: từng con quái thú di chuyển theo đàn, hàng trăm, hàng ngàn con.
Chúng bơi dưới biển, song hành cùng những luồng khói đen trên mặt nước — một đội quân từ vực sâu, đang tiến dần về bờ.
Phía xa xa, trong Nhẫn giới, ánh đèn của làng mạc vẫn sáng, tiếng cười nói của thường dân vang lên nhẹ nhàng giữa đêm khuya.
Trên các vọng tháp canh của Thủy Quốc, lính gác thay phiên quan sát, gió đêm mang theo hương rừng và sương muối.
Không ai biết.
Không một ai hay rằng — ngoài khơi, bóng tối đã vượt qua ranh giới biển, đang len lỏi tiến vào đất liền từng chút một.
Ngay cả khi toàn Nhẫn giới vẫn đang trong tình trạng cảnh giác cao độ, các đội cảm ứng chakra vẫn liên tục quét quanh, thì thứ kia — những sinh vật không mang hơi thở của sự sống, không có chakra, không có linh hồn — lại vô hình trước mọi cảm nhận.
Chúng đang đến gần.
Âm thầm.
Không một tiếng động.
Mặt biển tĩnh lặng, chỉ có một tiếng gào xa xăm của loài hải điểu — báo hiệu đêm dài sắp kết thúc, và một cơn ác mộng đang chuẩn bị bắt đầu.
——————————-
Sáng sớm, sương dày đặc bao phủ khắp Làng Sương Mù. Tiếng sóng vỗ bờ vọng vào như tiếng gầm của thú dữ. Trong văn phòng Mizukage, ánh sáng mờ chiếu qua khung cửa kính, phản chiếu lên bộ áo choàng trắng thêu chữ “Thủy 影”.
Mizukage Đệ Lục – Chōjūrō đang ngồi sau bàn làm việc, trước mặt là hàng chồng bản đồ tuần tra và báo cáo biên giới. Đối diện anh là Ao, cố vấn kỳ cựu của làng, đôi mắt nhân tạo lóe lên ánh xanh nhạt khi lia qua từng văn kiện.
Không khí nặng nề bao trùm. Tiếng gió biển rít lên ngoài khơi khiến căn phòng vốn tĩnh lặng càng thêm ngột ngạt.
“Ao, gần đây ngươi có cảm thấy gì… lạ không?” – Chōjūrō đột ngột lên tiếng, tay khẽ gõ nhịp trên mặt bàn.
Ao ngẩng lên, hơi nhíu mày.
“Ý ngài là về những dao động chakra? Tôi đã kiểm tra. Không có gì bất thường, thưa Mizukage.”
Chōjūrō khẽ thở dài, dựa lưng vào ghế:
“Ta không nói về chakra… chỉ là cảm giác. Cứ như có thứ gì đó đang… nhìn chằm chằm vào chúng ta từ ngoài khơi.”
Ao im lặng. Đó là lần thứ ba trong tháng Chōjūrō nhắc đến chuyện này. Chojuro là một kage trẻ tuổi, nhưng lại dày dạn kinh nghiệm chiến trận, được Mizukage tiền nhiệm là Mei hết mực bồi dưỡng. Nếu Chojuro lại nói ra lời ấy — thì đó không thể là chuyện vô cớ.
Trước khi Ao kịp trả lời, một tiếng “bịch!” vang lên ngoài cửa. Một Anbu trong bộ giáp tối màu quỳ xuống trước mặt Mizukage, giọng khẩn cấp:
“Báo cáo khẩn, Mizukage-sama! Toàn bộ năm khu làng chài ven biển phía Đông đã mất liên lạc suốt ba ngày! Các đội trinh sát cử đi kiểm tra… không ai trở về!”
Không khí trong phòng lập tức đông cứng.
Chōjūrō bật dậy, bàn tay vô thức nắm chặt, đôi mắt anh ánh lên tia sáng cảnh giác.
“Mất liên lạc… năm khu?”
Anbu gật đầu, giọng run nhẹ:
“Vâng. Không có tín hiệu chakra, không vết tích chiến đấu, chỉ… hoàn toàn biến mất.”
Ao cau mày sâu hơn:
“Ba ngày không có dấu vết… không thể là hải tặc. Cũng không phải ninja xâm nhập. Chuyện này… không bình thường.”
Chōjūrō khẽ gật đầu, cảm giác bất an trong lòng anh bùng lên mạnh mẽ — như thể cơn sóng dữ sắp tràn bờ. Không chần chừ, anh hạ lệnh:
“Truyền lệnh toàn làng. Tập hợp Tân Thất Kiếm Làng Sương Mù. Chuẩn bị vũ khí, lập tức xuất phát điều tra. Ngoài ra, thông báo đến Konoha, Làng Cát và Làng Đá – yêu cầu hỗ trợ khẩn cấp!”
Anbu lập tức biến mất trong làn khói trắng.
Trong phòng chỉ còn lại Chōjūrō và Ao. Tiếng sóng ngoài khơi đập mạnh hơn, sương trắng dày lên như muốn che khuất cả thế giới.
Ao trầm giọng:
“Mizukage-sama… ngài có nghĩ rằng… ?”
Chōjūrō im lặng, rồi siết chặt Hiramekarei, ánh mắt nghiêm nghị hướng về phía biển mờ xa:
“Ta không biết… nhưng nếu đó là thứ mà ta đang nghĩ tới — thì Làng Sương Mù sẽ là nơi đầu tiên phải hứng chịu cơn ác mộng này.”
Ngoài khơi, gió gào lên từng hồi. Giữa sương mù dày đặc, có thứ gì đó đang trườn tới gần, chậm rãi, âm thầm — mang theo mùi tanh của biển và hơi thở của quỷ.
————————————-
Biển đêm yên tĩnh đến rợn người. Ánh trăng hắt lên mặt nước loang loáng, phản chiếu dãy chiến thuyền mang biểu tượng “Thủy Quốc – Làng Sương Mù” đang lặng lẽ rẽ sóng tiến ra xa.
Trên boong tàu đầu tiên, Mizukage Đệ Lục – Chōjūrō khoác áo choàng trắng thêu sóng lam, tay đặt lên chuôi kiếm Hiramekarei. Ánh mắt anh lạnh như thép, nhưng trong đáy mắt vẫn thấp thoáng vẻ bất an khó giấu.
“Năm ngôi làng chài biến mất trong ba ngày… nếu là tự nhiên, biển đã sớm dậy sóng rồi,”
Chōjūrō trầm giọng nói, gió biển thổi tung mái tóc ướt mặn.
Phía sau anh, bảy bóng người đứng thành hàng ngang, khí thế khủng khiếp:
Raiga Kiryū, đôi đoản đao lóe lên tia điện xanh nhấp nháy;
Mizuhana Ayame, ánh mắt trong suốt như mặt hồ, hơi nước quanh người tỏa ra làn sương nhẹ;
Gensui Taro, cao to như núi, lưng đeo thanh đại kiếm nặng trĩu khiến boong tàu kêu cọt kẹt;
Kaien Shirogane, cặp song kiếm ánh bạc cong cong phản chiếu ánh trăng;
Suiren Kaguya, vẻ đẹp lạnh lùng như băng tuyết, mỗi bước đi đều để lại vệt sương lạnh;
Và Jin Roku, kẻ cuối cùng, tay vuốt thanh Huyết Vũ Xà Kiếm đỏ như máu, khóe miệng nhếch lên điên dại.
Chōjūrō quay lại, giọng dõng dạc:
“Nhiệm vụ lần này rất có thể không an toàn. Ta không rõ đối thủ là ai, nhưng một khi dân làng biến mất, chắc chắn có thứ gì đó đang ẩn dưới lớp sóng này. Hãy cảnh giác tuyệt đối.”
Raiga bật cười, phóng ra tia điện từ đao:
“Càng nguy hiểm càng thú vị, Mizukage-sama. Lâu rồi mới có dịp thử lôi kiếm của ta!”
Ayame khẽ nhíu mày, làn nước trên boong tàu gợn lên như phản ứng với cảm xúc của cô:
“Raiga, bớt nói lại đi. Sóng đang… run rẩy.”
Ngay sau lời cô, mặt biển khẽ rung, một luồng khí lạnh bất ngờ thổi qua khiến ai nấy bất giác đặt tay lên chuôi kiếm.
“Cảm nhận được chứ?” – Chōjūrō trầm giọng, mắt hướng ra chân trời.
“Có thứ gì đó… đang di chuyển dưới đáy biển. To lắm.” – Gensui Taro đáp, bàn tay nắm chặt đại kiếm.
Không ai nói thêm lời nào.
Biển đêm giờ không còn tĩnh lặng nữa — từng vòng sóng dập dềnh như nhịp thở của quái vật khổng lồ.
“Chuẩn bị chiến đấu!” – Chōjūrō rút Hiramekarei, ánh lam bùng lên như ánh chớp rạch ngang màn đêm.
Tiếng thép va chạm vang lên loảng xoảng, bảy thanh kiếm rời vỏ cùng lúc.
Trên mặt biển lạnh lẽo, Tân Thất Kiếm Nhân Làng Sương Mù sẵn sàng nghênh đón cơn ác mộng đang trỗi dậy từ đáy sâu…
——————————-
Cách khu vực đoàn của Mizukage Chōjūrō khoảng vài chục dặm, ở một ngôi làng chài nhỏ thuộc bờ đông Thủy Quốc, đội tuần tra Chūnin gồm ba mươi ninja làng Sương Mù đang âm thầm dò xét.
Gió biển mang theo mùi muối nồng nặc, trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên trời như một vết sẹo lạnh lẽo.
“Không có dấu vết gì cả… Dân làng, thuyền, cả súc vật đều biến mất,”
Một Chūnin cúi người quan sát mặt cát, giọng khàn khàn nói.
Đội trưởng – Ryou Kisaragi, người đeo dải băng màu đen trên trán – chau mày.
“Không khí lạ lắm. Giữ khoảng cách, triển khai đội hình tam giác. Đừng tách nhóm!”
Cả đội khẽ “Rõ!” rồi bắt đầu di chuyển thành hàng, mắt lia khắp nơi, từng bước ngập ngừng như dẫm trên nỗi chết.
Chỉ nghe tiếng sóng rì rào và tiếng gió hú qua những mái nhà bỏ hoang.
Bỗng nhiên—
“ÁAAAAA!!!”
Một tiếng thét xé toạc màn đêm, rợn người đến nỗi tim ai cũng thắt lại.
“Phía tây! Nhanh!” – Ryou gầm lên.
Cả đội lập tức lao đến. Nhưng khi họ đến nơi, chỉ thấy một Chūnin nằm sõng soài, thân thể bị cắt đôi từ vai đến hông, máu chảy lênh láng hòa vào cát ẩm.
Không khí đặc quánh lại, lạnh toát.
“Cái gì… đã làm chuyện này…?” – Một người lắp bắp, tay run lên cầm kunai.
Ryou quét mắt xung quanh, hét lớn:
“Tập hợp đội hình! Cẩn thận trên không và dưới đất! Mau lên!”
Nhưng không ai nhìn thấy gì.
Chỉ có những bộ y phục nằm rải rác quanh bãi cát, trông như xác người bị lột trần.
Một nỗi bất an cuộn trào trong lòng Ryou. Anh khẽ ra hiệu dừng lại. Bỗng một giọng run rẩy cất lên:
“Đội trưởng… mấy cái áo… nó… đang động đậy kìa…”
Mọi người giật mình nhìn theo. Một bộ y phục rách nát đang ngọ nguậy như thể có thứ gì bên trong nó đang sống dậy.
“Tấn công!!!” – Ryou hét lên.
Hàng chục kunai và shuriken lập tức được phóng đi, cắm phập vào đống vải rách.
Một tiếng “KÉÉÉÉT—!!” vang lên, sắc lạnh, rít gào như tiếng kim loại cào trên thép, khiến ai nấy dựng tóc gáy.
Mặt đất bắt đầu chuyển động.
Những đám khói đen đặc quánh tràn ra từ khe nứt, chui tọt vào những bộ quần áo rách nát, khiến chúng nổi phồng lên, vặn vẹo rồi đứng thẳng dậy.
Trong ánh trăng lờ mờ, chúng hiện nguyên hình:
Cơ thể gầy nhom, khớp xương xoắn vặn, đầu là mặt nạ sứ nứt toác, tay cầm những lưỡi liềm khổng lồ lấp loáng ánh thép.
Chúng nghiêng cổ kêu “két két” rồi đồng loạt cười khanh khách bằng giọng người bị bóp nghẹt.
“Không phải người… không phải người!!!” – một Chūnin hét thất thanh.
“Tất cả vào vị trí chiến đấu!!!” – Ryou rút kiếm hét vang.
Nhưng tiếng gió bị át bởi tiếng bước chân loạng choạng, tiếng lưỡi liềm xé gió, và tiếng thịt va vào kim loại…