Chương 274: Âm mưu của Momoshiki
Cách xa Nhẫn giới đại lục hàng ngàn dặm, giữa đại dương vô tận cuồn cuộn sóng bạc, có một hòn đảo không tên bị sương mù vĩnh viễn bao phủ.
Trên đảo, những tảng đá đen nham thạch nhọn hoắt đâm lên như răng thú, mùi lưu huỳnh tanh hôi phảng phất trong không khí.
Giữa trung tâm đảo là một hang động khổng lồ, nơi ánh sáng xanh lam kỳ dị hắt ra từ những viên ngọc chakra đang trôi lơ lửng giữa không trung.
Ở đó — Momoshiki Ōtsutsuki và Urashiki Ōtsutsuki đang lặng lẽ dưỡng thương.
Cả hai thân thể đều đầy vết thương chưa lành hẳn. Momoshiki khoác lên người tấm áo trắng dài, nhưng từng mảng vải cháy xém vẫn lộ rõ. Mỗi lần hắn hít thở, vết thương trên ngực lại khẽ rách ra, rỉ máu đỏ sẫm.
Urashiki thì ngồi dựa vào vách đá, đôi mắt nửa nhắm nửa mở, vẫn còn chút kiêng dè khi nhìn vào người đồng tộc đang tràn ngập sát khí kia.
Không gian yên ắng cho đến khi Momoshiki bất ngờ đập mạnh tay xuống đất, khiến vách đá vỡ toang, những viên ngọc chakra bay tán loạn.
“Đáng khinh! Một sự sỉ nhục chưa từng có trong đời ta!”
Giọng hắn khàn đặc vì giận dữ, vang vọng trong hang động như tiếng sấm.
“Một tộc nhân Ōtsutsuki, con cháu của Thần Tộc — lại bị một lũ sinh vật hạ đẳng nơi hành tinh này làm bị thương! Cả Kinshiki… cũng mất tích!”
Urashiki liếc nhìn, rồi khẽ đáp, giọng điệu dè dặt:
“Momoshiki-sama, có lẽ Kinshiki đã bị tiêu diệt. Tên Uchiha kia… không phải kẻ tầm thường.”
Momoshiki nghiến răng ken két, đôi mắt đỏ rực như máu.
“Tiêu diệt ư? Một con sâu hèn mọn dám động đến huyết thống Ōtsutsuki ư?! Không, bọn hắn sẽ phải trả giá. Tất cả bọn chúng… cả cái thế giới mục nát đó… ta sẽ nghiền nát hết!”
Hắn vung tay, bức tường đá trước mặt nổ tung, mảnh vụn bay tứ tán. Luồng chakra đỏ sẫm tràn ra, tạo thành từng làn sóng khí áp khiến mặt biển gầm lên dữ dội.
Urashiki vẫn im lặng, chỉ khẽ quan sát. Trong đầu hắn lúc này đầy suy tính.
Từ trước đến nay, hắn biết rõ Momoshiki là một trong những thành viên cao cấp của Bản Gia Ōtsutsuki, có địa vị cao hơn hắn vài bậc, được kế thừa huyết thống tinh khiết và sức mạnh gần như tuyệt đối.
Từ khi sinh ra, Momoshiki đã luôn thuận buồm xuôi gió — chưa từng nếm mùi thất bại, càng chưa bao giờ bị thương.
Thế nên, việc hôm nay hắn phải trốn chạy, lại còn mang trên người đầy thương tích, quả thực là vết nhơ lớn nhất trong đời.
Nhìn dáng vẻ giận dữ của Momoshiki, Urashiki thầm thở dài — hắn biết rõ, sự oán hận này sẽ không tan biến… mà chỉ ngày càng sâu hơn.
Momoshiki quay người, ánh mắt hắn ánh lên tia sáng lạnh như kim loại:
“Urashiki. Chuẩn bị mọi thứ. Khi ta hồi phục hoàn toàn… ta sẽ quay lại. Lần tới, không chỉ là trả thù — mà là xóa sổ toàn bộ Nhẫn giới khỏi bản đồ vũ trụ.”
Urashiki khẽ cúi đầu, che đi nụ cười mờ nhạt nơi khóe miệng.
“Vâng, Momoshiki-sama.”
Bên ngoài, mặt biển nổi sóng dữ dội, bầu trời u ám kéo mây đen dày đặc.
—————————————–
Giữa đại dương mịt mù sương, một hòn đảo đen sì như vết sẹo giữa biển cả. Dưới lớp mây dày xám xịt, tiếng sóng vỗ không ngừng vang vọng, tựa như lời thì thầm của vực sâu. Trong lòng đảo, nơi dung nham đỏ rực rỉ ra từ vách đá, Momoshiki Ōtsutsuki ngồi vắt chân trên tảng đá đen khổng lồ — ánh mắt hắn khép hờ, nhưng luồng chakra quanh thân lại gầm thét như một cơn bão bị nhốt trong hình người.
Phía dưới, Urashiki Ōtsutsuki khom người cung kính. Cần câu chakra của hắn đã được tái tạo, vết thương liền sẹo, nhưng trong mắt vẫn còn phảng phất nét dè chừng khi đối diện với người đồng tộc đang tỏa ra sát khí cuồn cuộn kia.
Sau một hồi im lặng, Urashiki cất tiếng, giọng khàn vì sợ hãi xen lẫn tò mò:
“Momoshiki-sama… thương thế của ngài đã gần như hồi phục. Xin hỏi, bước kế tiếp là gì? Chúng ta… sẽ quay lại Nhẫn giới chăng?”
Momoshiki mở mắt. Ánh nhìn hắn lạnh như thép, sâu thẳm như hố đen vũ trụ. Trong viên ngọc chakra lơ lửng trước mặt, hình ảnh đại lục Nhẫn giới phản chiếu lấp lóa. Một nụ cười tàn khốc khẽ nhếch nơi khóe môi hắn.
“Trở lại ư? Không cần. Còn quá sớm.”
“Hãy mở cổng đi, Urashiki. Cho bọn nhóc đó ra ngoài… để chơi đùa với lũ sâu bọ kia một chút.”
Urashiki sững lại, hơi rụt cổ, giọng run nhẹ:
“Ý ngài nói… là bọn chúng?”
Momoshiki khẽ nghiêng đầu, nụ cười hắn kéo dài, mang theo thứ âm điệu nửa chán ghét, nửa thích thú:
“Phải. Những thứ biến dị được tạo ra bởi chính Ngài ấy. Những con quái vật thối rữa, ghê tởm, hỗn tạp giữa thần và quỷ, thứ tạp chủng không đáng tồn tại. Nhưng… để tàn phá một thế giới thấp hèn như Nhẫn giới, chúng cũng đủ rồi.”
Khi hắn nói, ánh lửa dung nham phản chiếu lên khuôn mặt điên loạn ấy, khiến nụ cười càng thêm ma quái.
Urashiki bất giác rùng mình. Hắn biết rõ “bọn chúng” là gì — những sinh thể nhân tạo bị tộc Ōtsutsuki ruồng bỏ, nửa thần nửa ma, hình dạng vặn vẹo, gào thét không ngừng như lũ quỷ trong địa ngục.
Chúng sống để giết, và chết cũng chỉ để được giết.
Urashiki ngập ngừng:
“Nếu mở cổng bây giờ… năng lượng không gian sẽ gây dao động mạnh, Nhẫn giới có thể phát hiện—”
Momoshiki đứng dậy, áo choàng trắng phấp phới trong gió lạnh thổi ngược từ biển khơi, ánh mắt hắn rực đỏ như máu sôi:
“Cứ để chúng biết. Càng tốt… ta muốn nhìn thấy cái thế giới thấp hèn đó run rẩy khi đối mặt với cơn ác mộng của chính mình.”
Hắn kết ấn. Từng tia chakra đỏ đen trào lên từ lòng đất, cuộn thành vòng xoáy không gian khổng lồ, rít gào như một cơn lốc chết chóc. Không khí trong hang nứt toác, mặt biển sôi lên ùng ục.
Urashiki hít sâu, rồi cũng phóng chakra giúp hắn mở rộng cánh cổng.
Ngay lập tức, từ phía bên kia vọng ra những tiếng gào rú ghê rợn — âm thanh trộn lẫn giữa tiếng thép ma sát và tiếng la hét của hàng trăm sinh vật dị dạng. Ánh sáng đỏ rực chiếu rọi, soi rõ những bóng hình vặn vẹo đang lục lọi trong không gian hư vô, giống như đám quỷ biến hình từ địa ngục.
Momoshiki bật cười, giọng hắn vang vọng như sấm:
“Hãy đi đi… những sinh vật ghê tởm mà Bản Gia không thèm giữ lại. Hãy chứng minh giá trị tồn tại duy nhất của các ngươi — bằng máu và tro tàn của Nhẫn giới này!”
Urashiki cúi đầu thấp, giấu đi ánh mắt thoáng rùng mình, rồi giơ tay hỗ trợ.
Ngoài khơi, sấm chớp bùng nổ. Một cánh cổng đỏ như máu mở toang, kéo dài từ biển sâu đến tận mây trời.
Từ trong đó, từng bóng đen dị hình bắt đầu trườn ra — mang hình dáng con người nhưng gương mặt méo mó, cơ thể đầy vết khâu, chakra cuộn xoáy đẫm máu.
Nhẫn giới, dù chưa hay biết, sắp sửa bước vào địa ngục thật sự.