Chương 252: Chiến đấu
Cả nhóm tiến sâu hơn nữa, cho đến khi không gian mở ra thành một hang động khổng lồ. Trước mắt họ là lõi phong ấn của Long Mạch — một cột sáng chakra nguyên thủy, tỏa ra ánh xanh lam rực rỡ, những dòng năng lượng chảy xiết như sông ngầm trong lòng đất.
Nhưng điều khiến tất cả sững sờ không phải Long Mạch… mà là thứ đang đứng trước nó.
Một con quái vật khổng lồ cao hàng chục mét, toàn thân đen kịt như thép cháy, cơ bắp cuồn cuộn, những gai nhọn mọc từ vai và lưng. Đôi cánh trắng nhưng rách nát xoè ra sau lưng, run lên bần bật như đang hấp thụ năng lượng. Khuôn mặt dị dạng, hai hốc mắt rực lửa, hàm răng nhọn hoắt cắn nghiến răng rắc. Đôi bàn tay khổng lồ đang vuốt ve dòng năng lượng của Long Mạch như một kẻ nghiện khát.
Nero lập tức siết chặt Red Queen, ánh mắt cảnh giác:
“Một con Quỷ?”
Hinata và Ino khẽ lùi lại, da gà nổi khắp tay chân. Temari cau mày, bàn tay đặt lên quạt sắt khổng lồ, Kankurō cũng nắm chặt dây điều khiển rối, cả hai đều bất giác rùng mình trước khí thế áp đảo của con quái vật.
Trong khi đó, Dante lại ngửa cổ cười lớn, đôi mắt sáng rực như trẻ con tìm thấy đồ chơi:
“Hahaha! Không thể tin nổi… nhìn xem ai đây! Con quái xấu hoắc này chính là Beowulf – từng thuộc về Quỷ giới!”
Anh chống Devil Sword Dante lên vai, cười đầy phấn khích:
“Ngày xưa Vergil đã hạ một đồng loại của nó để lấy được cặp găng và giày sắt. Thế mà giờ lại có một con chui sang đây, ve vãn Long Mạch như mèo đói thấy sữa à?”
Cả nhóm Konoha im lặng, vừa bất ngờ vừa ngờ vực, chỉ có Dante là cười cợt giữa không khí căng thẳng.
Ánh sáng xanh lam từ Long Mạch phản chiếu lên bộ dạng dị dạng của Beowulf. Toàn đội siết chặt vũ khí, biết rằng một trận chiến khủng khiếp sắp sửa nổ ra.
Không khí trong hang động đột nhiên chấn động. Beowulf khựng lại, đôi cánh trắng rách nát run lên bần bật, rồi nó quay phắt thân hình khổng lồ lại. Khuôn mặt xấu xí, hai hốc mắt đỏ rực lóe sáng, hàm răng nghiến răng rắc.
Con quái vật gập người xuống, khịt khịt mũi như một con thú săn mồi, rồi gào vang, giọng ồm ồm dội vào cả hang động:
“Sparda!!!”
Tiếng gầm khiến cả Long Mạch rung chuyển, sóng chakra cuộn trào.
Dante đứng đó, chống Devil Sword Dante lên vai, khóe môi nhếch lên thành nụ cười mỉa mai:
“Ồ? Nhận ra ta à? Đúng là cái mõm thối hoắc này vẫn còn trí nhớ.”
Beowulf rống lên, từng từ như sấm nổ:
“Ta ngửi thấy… mùi của tên phản trắc Sparda! Trên người ngươi… còn có mùi vị của đồng loại ta!”
Hắn giang rộng đôi cánh tàn tạ, gầm vang:
“Ta – King Beowulf – sẽ báo thù cho đồng loại đã ngã xuống! Ta sẽ xé xác ngươi cùng đám sâu bọ nơi này! Sau đó, ta sẽ hấp thụ Long Mạch, trở thành Quỷ Vương mới… và thống trị cả thế giới này!!!”
Âm thanh rền vang khiến Ino và Hinata run lên, gương mặt tái nhợt. Temari và Kankurō lập tức thủ thế, Shikamaru nhíu mày tính toán, Kakashi đã rút kunai, Itachi và Shisui đồng loạt mở Sharingan.
Maito Gai bước lên phía trước, đôi mắt bùng lửa tuổi trẻ, nắm đấm siết chặt, khí thế dâng cao:
“Yosh! Một kẻ thù khổng lồ như thế này… chính là bài tập thể lực hoàn hảo!!”
Nero khạc nhổ xuống đất, mắt lóe lên tia lạnh lùng:
“Đúng là một con thú điên. Dante, cho cháu tham gia cùng.”
Dante cười phá lên, nhún vai đầy thách thức:
“Haha! Được thôi. Nhưng nhớ, con chó to xác này là người quen. Đừng để nó giành mất spotlight.”
Không khí trong hang động căng như dây đàn, sóng chakra từ Long Mạch phản chiếu lên thân hình quái vật, biến nó thành một cột bóng đen khổng lồ chuẩn bị nuốt trọn tất cả.
Tiếng gầm của Beowulf vang dội cả hang động, làm những vách đá rung chuyển. Từ bàn chân trước khổng lồ của nó, một luồng khói đen đặc cuộn xoáy, lan rộng khắp nền đá.
Ọc ọc ọc…
Từ trong bóng đen nhầy nhụa, vô số sinh vật dị dạng bắt đầu trồi lên mặt đất. Thân hình chúng gầy guộc, da thịt xám xịt lở loét, miệng rộng ngoác với hàng răng nhọn hoắt, đôi mắt đỏ đục như máu khô. Chúng gào rít, bò bằng tứ chi như loài côn trùng khổng lồ.
Ino, Hinata và Temari đồng loạt hét lên, lùi lại theo bản năng:
“ÁÁÁ!!! Ghê quá!!!”
“Chúng… chúng là cái gì thế này?!”
Dante nhìn lũ quái vật, nhếch mép cười khinh miệt:
“Ha! Đúng là đám Quỷ binh – bọn quỷ cấp thấp, chuyên làm pháo hôi. Vừa xấu xí, vừa ngu ngốc, chỉ được cái số lượng rất nhiều.”
Anh xoay Devil Sword Dante, chống lên vai, giọng vừa động viên vừa trêu:
“Đừng lo, mấy nhóc này yếu xìu thôi. Cứ nhắm vào đầu chúng mà bổ, hoặc đập nát thân thể là xong.”
Naruto đứng cạnh, nghiêm nghị gật đầu:
“Đúng đấy. Chúng không phải bất tử. Cứ tập trung, đừng để sợ hãi chi phối.”
Nhưng lời nói của hai người cũng chẳng làm ba cô gái bớt sợ hơn chút nào. Ino ôm chặt lấy tay Hinata, mặt tái mét. Hinata run run mở Byakugan nhưng đôi tay vẫn lạnh ngắt. Temari nghiến răng, cố giương quạt nhưng cánh tay khẽ run vì cảm giác buồn nôn trước hình dạng quái dị của chúng.
Những tiếng gào rít the thé của lũ quỷ binh càng lúc càng dồn dập, dồn ép cả nhóm.
Ở phía sau, Nero bật Red Queen, ánh mắt sắc lạnh:
“Được rồi, để tôi dọn sạch đám rác rưởi này cho. Dante, chú đừng có giành hết phần vui.”
Maito Gai thì nắm chặt tay, ánh mắt bùng lửa:
“Yosh! Đúng là đối thủ hoàn hảo cho việc khởi động chân tay!!”
Trong khi cả đội thủ thế, Beowulf cười lớn, giọng ồm ồm vang vọng khắp không gian:
“Những con sâu này chỉ là khởi đầu… trước khi ta nghiền nát các ngươi!”
Tiếng gầm rít the thé của Quỷ Binh vang dội trong hang động, như tiếng lưỡi dao cào trên kim loại. Chúng lao tới bằng tứ chi, số lượng đông nghẹt, che kín cả mặt đất.
“Xông lên!!” – Nero gầm vang, Red Queen đỏ rực khi cậu “rev” mạnh, lưỡi kiếm xoáy thành vòng lửa, bổ ngang. Xoẹt! Hàng chục Quỷ Binh bị chém gãy đôi, thân thể bốc cháy rồi tan rã thành khói đen.
Ngay cạnh, Maito Gai phóng vào giữa bầy quỷ như viên đạn xanh.
“Konoha Senpū! (Mộc Diệp Toàn Phong!)”
Một cú xoay chân của anh quét ngã hàng loạt quỷ binh, thân hình chúng văng lên trời như bù nhìn rách.
Kakashi kết ấn, tay phải lóe sáng:
“Raikiri!”
Một đường lôi điện xé thẳng qua đám quỷ, thiêu cháy từng thân thể đen xì, mùi khét lan khắp hang.
Itachi và Shisui mở Sharingan, thân ảnh nhập nhằng như ảo ảnh.
“Katon: Gōkakyū no Jutsu! (Hỏa Độn: Hào Hỏa Cầu Chi Thuật!)”
“Katon: Hōsenka no Jutsu! (Hỏa Độn: Phượng Tiên Hỏa Thuật)!”
Hai luồng lửa đỏ rực bao trùm, quét sạch từng hàng quỷ, để lại tro bụi bay mù.
Shikamaru thì giơ tay, bóng đen từ cơ thể hắn lan ra, trói chặt cả một mảng quỷ binh đang dồn tới.
“Trói được rồi, xử lý đi!” – hắn ra hiệu. Ngay lập tức, Kankurō điều khiển rối, dây thép tóe lửa cắt phăng từng con quỷ đang bị giữ yên.
Đằng sau, đội ninja Làng Cát tung ra đủ loại nhẫn thuật hỗ trợ: mưa cát, phong thuật, công kích tầm xa, phối hợp nhịp nhàng với lực lượng chủ lực của Konoha.
Ban đầu, Ino, Hinata, Temari vẫn đứng chết lặng. Nhưng sau đó, họ được Naruto và Dante động viên, cả ba dần trấn tĩnh. Hinata mở Byakugan, đôi mắt trắng bạc bừng sáng, lao tới tung Jūken (Nhu Quyền) đâm xuyên qua cơ thể một con quỷ. Ino cắn răng, dùng kunai đâm thẳng vào đầu một con khác, hét lên như để xua tan sợ hãi. Temari thì giang quạt sắt khổng lồ, hét lớn:
“Kuchiyose: Kamaitachi no Jutsu! (Phong Triệu Hoán: Thuật Lốc Dao!)”
Cơn lốc gió sắc bén quét ngang, chém nát hàng chục quỷ binh trong nháy mắt.
Lũ Quỷ Binh cứ ào ào tràn ra như thác lũ, không ngừng từ lòng đất dâng lên. Tiếng gào rít ghê rợn dội khắp hang động, át cả tiếng kiếm chém và bão lửa. Dù nhóm shinobi và Làng Cát đã liều mình chặn đánh, số lượng quái vật vẫn tăng lên gấp đôi, gấp ba, nuốt trọn cả không gian.
Naruto nghiến răng, ánh mắt lóe lên quyết tâm.
“Không còn cách nào khác… phải dọn sạch hết!”
Cậu kết ấn, hét lớn:
“Kage Bunshin no Jutsu! (Ảnh Phân Thân Chi Thuật)!”
Hàng trăm Naruto bùng nổ xuất hiện, đồng loạt lao vào bầy quỷ. Mỗi phân thân mang theo Rasengan, hoặc thi triển nhẫn thuật khác nhau. Trên cao, vài phân thân mở Rinnegan, tung Shinra Tensei (Thần La Thiên Chinh) hất bay hàng loạt quỷ binh, còn dưới đất, những Rasenshuriken bùng nổ như bom chakra, xé toạc cả đàn quái.
Ở phía đối diện, Dante cười vui vẻ, vác Devil Sword Dante xoay một vòng trên vai, ánh mắt lấp lánh phấn khích.
“Giờ thì vui rồi đây. Đám rác rưởi này chính xác là thứ ta cần để khởi động!”
Dante nhảy bổ vào đàn quỷ, động tác mượt mà như đang khiêu vũ, Devil Sword chém xuyên hàng dài quỷ binh, thân thể chúng vỡ tung thành từng mảnh khói đen. Đứng giữa vòng vây, Dante tung liên hoàn đâm tốc độ điên cuồng, mỗi nhát đâm một tiếng “tạch tạch tạch” biến lũ quỷ xung quanh thành bụi mù.
Xen kẽ với những nhát kiếm chết chóc, Dante rút Ebony & Ivory, vừa bắn vừa nhảy lộn nhào, đạn ma lực xé toạc đầu lũ quỷ đang bò tới gần.
“Woohoo! Nhạc nền đâu rồi?! Phải có guitar điện mới hợp cảnh này chứ!” – Dante vừa la hét vừa chém giết, như thể đây là một bữa tiệc vui nhộn hơn là chiến trường sinh tử.
Nero ở gần đó vừa chém vừa nghiến răng:
“Ông chú đúng là điên thật sự…”
Dù Dante, Nero và nhóm Naruto đã tàn sát không ngừng, dòng Quỷ Binh vẫn ào ào tuôn ra như thác lũ, đen kịt cả lòng hang. Tiếng gào thét ghê rợn vọng khắp nơi, át cả tiếng kiếm chém, tiếng nổ tung.
Trong hỗn loạn, một nhóm shinobi Làng Cát không kịp xoay sở. Bị hàng chục quỷ binh lao tới bao vây, họ gào lên cầu cứu.
“Cứu—!!”
Xoẹt! Xoẹt! Đám quỷ tràn lên như sói đói, thân thể vặn vẹo, răng nanh cắm sâu vào người. Chỉ trong vài giây, những tiếng gào thét biến thành tiếng rục rịch kinh tởm… rồi im lặng. Khi máu tươi bắn ra tung tóe, thân thể các shinobi biến mất trong miệng lũ quỷ, chỉ còn những mảnh thịt vụn rơi lả tả trên nền đá.
Khoảnh khắc đó khiến không khí đóng băng.
Ino tái nhợt, đôi môi run bần bật, đôi mắt mở trừng trừng, hơi thở dồn dập:
“Trời ơi… chúng… chúng ăn sống họ kìa…”
Hinata lùi lại mấy bước, bàn tay che miệng, khuôn mặt trắng bệch, toàn thân run lẩy bẩy, mồ hôi túa ra như tắm.
Temari nghiến chặt răng, nhưng mặt cô xanh lét, mồ hôi lạnh chảy dài, bụng quặn thắt đến mức suýt nôn ra ngay tại chỗ.
Cảnh tượng máu me kinh tởm này khiến cả ba người gần như đứng không vững.
Dante quay lại, vừa chém nát đầu một con quỷ vừa hét lớn, giọng lạc quan cố trấn an:
“Đừng nhìn! Tập trung mà đánh, nếu không mấy đứa sẽ thành bữa ăn kế tiếp của chúng!”
Naruto thì nghiến răng, phân thân của cậu lập tức che chắn quanh ba cô gái, ánh mắt lạnh băng:
“Đây không phải lúc để hoảng loạn! Cắn răng mà đứng vững đi, nếu không tất cả sẽ chết ở đây!”
Câu nói ấy vang vọng trong không gian đầy máu tanh, kéo cả đội về với hiện thực tàn khốc: trận chiến này không có chỗ cho sự do dự.
Trong tiếng gào rít kinh tởm của lũ Quỷ Binh, Shisui và Itachi đồng loạt nhắm mắt, hít một hơi sâu, rồi mở bừng đôi mắt đỏ rực.
Mangekyō Sharingan!
Chỉ trong khoảnh khắc, hai bộ Susanoo khổng lồ hiện hình. Thân ảnh xanh lá của Shisui dựng cao, cầm cây thương chakra xoay vòng như bão tố. Susanoo đỏ cam của Itachi thì trầm vững, giáp ngực và đôi cánh xòe ra che chắn, trên tay nắm chặt thanh kiếm Totsuka huyền thoại.
Cả hang động sáng rực lên bởi ánh chakra đỏ xanh giao nhau. Lũ quỷ binh vừa gào lên, vừa bị những cánh tay khổng lồ của Susanoo quét nát thành từng mảnh, tro bụi bắn tung tóe.
Đúng lúc ấy — Itachi khựng lại. Một luồng thôi thúc kỳ dị trào dâng trong tâm trí, không phải từ bản thân, mà từ thanh Totsuka trên tay hắn.
…Muốn… nuốt…
Một cơn thèm khát lạnh lẽo truyền thẳng vào tâm thần Itachi. Hắn giật mình, ký ức chớp nhoáng trở lại: ngày xưa, khi đánh bại Quỷ Cát Kha’zoth, Totsuka đã đâm xuyên cơ thể nó, và sau đó… dường như hấp thụ một phần linh hồn của nó.
Giờ đây, luồng dao động ấy rõ ràng hơn bao giờ hết. Thanh kiếm như thể đang sống, như một sinh vật có ý chí riêng.
Itachi nhíu mày, thì thầm trong tâm trí:
“Ngươi… muốn nuốt chửng những thứ này sao?”
Thanh Totsuka rung lên nhè nhẹ, ánh sáng đỏ sẫm lan dọc theo lưỡi kiếm, tựa như một câu trả lời.
Itachi hít một hơi, ánh mắt sắc lạnh:
“…Được. Ta sẽ thử làm theo.”
Hắn nâng kiếm cao, để Susanoo vung mạnh. Ngay lập tức, lưỡi Totsuka sáng bừng, phát ra âm thanh như tiếng gầm trầm thấp. Một luồng lực hút khủng khiếp bùng nổ, nuốt trọn cả đàn quỷ binh trước mặt vào trong lưỡi kiếm, thân thể chúng vặn vẹo rồi hóa thành khói đen, biến mất không dấu vết.
Shisui giật mình:
“Itachi?! Kiếm Totsuka của cậu… nó vừa hấp thụ bọn quỷ?!”
Itachi giữ ánh mắt bình tĩnh, nhưng trái tim hắn cũng đang đập loạn. Thanh kiếm trên tay hắn lúc này không còn là một công cụ, mà giống như một con quái vật cổ xưa đang khẽ rên rỉ vì được ăn no.
Trong khoảnh khắc, Itachi cảm nhận rõ rệt — một giọng nói lạnh lẽo vang vọng ngay trong tâm trí hắn.
“Uchiha Itachi… từ ngày nuốt trọn linh hồn Quỷ Cát Kha’zoth, ta đã đổi khác. Ta không còn là một thanh kiếm vô tri, ta đã có linh tính. Và ta chọn ngươi làm chủ.”
Itachi thoáng giật mình, nhưng đôi mắt Mangekyō vẫn giữ sự điềm tĩnh.
“…Ngươi muốn gì?”
“Hãy cho ta được cắt… được phán quyết. Hãy giải phóng ta.”
Itachi nhắm mắt một thoáng, rồi khẽ gật đầu.
“Được. Nếu ngươi thực sự là thanh kiếm của ta… hãy chiến đấu cùng ta.”
Ngay lập tức, Totsuka rung lên dữ dội, ánh sáng đỏ rực bùng nổ từ lưỡi kiếm, bao trùm cả Susanoo. Một cảm giác mới mẻ tràn vào tâm trí Itachi — luồng sát khí bén nhọn như vạn mũi dao.
“Ta sẽ cho ngươi thấy… sức mạnh thật sự của ta — Soul Blade: Linh Kiếm Phán Quyết!”
Itachi mở mắt, Sharingan xoay tròn dữ dội. Susanoo của hắn giơ cao thanh Totsuka, rồi bổ xuống.
Vù!!!
Chỉ một nhát chém, nhưng lưỡi kiếm phát ra hàng chục kiếm khí sắc bén, rít gào xé toạc không khí. Những luồng ánh sáng đỏ trắng quét ngang bầy Quỷ Binh, chặt phăng đầu, tay, chân — toàn bộ cơ thể chúng hóa thành khói đen tan biến.
Itachi bước lên, đôi mắt đỏ lóe sáng, tốc độ chém tăng lên đến mức chỉ còn thấy vô số vệt sáng chằng chịt.
Vù! Vù! Vù!
Mỗi một nhát vung kiếm là hàng chục đường kiếm khí, và trong vài giây, hàng ngàn nhát chém đã nổ tung ra. Sóng gió cuộn xoáy, bụi đá bắn tung, lũ quỷ binh bị nghiền nát như cát bụi dưới cơn bão kiếm.
Shinobi Konoha và Làng Cát, kể cả Naruto, Nero và Dante, đều đứng chết lặng.
“In… ít nhất cũng vài ngàn nhát trong vài giây…” – Shikamaru lắp bắp, khó tin vào mắt mình.
Hinata, Ino, Temari chỉ biết trân trối nhìn cảnh tượng, mặt trắng bệch, cảm giác như đang chứng kiến một vị thần phán xét.
Naruto nhíu mày, lẩm bẩm:
“Itachi… đã mạnh như thế này từ bao giờ…? Không đúng… hình như giống như lần trước sensei nói về việc thanh kiếm này được cường hóa… chẳng lẽ chính là nó…?”
Khắp nơi, bầy quỷ binh vốn tràn ngập đã bị càn quét gần sạch, chỉ còn vài nhóm nhỏ lác đác. Cả hang động rền vang bởi dư âm của Linh Kiếm, những vết chém kéo dài trên tường đá như muốn xé toạc không gian.
Itachi hạ kiếm, hơi thở đều đặn, ánh mắt sâu thẳm. Trong tâm trí hắn, Totsuka vang lên một lần nữa, giọng trầm như thần linh:
“Ngươi đã chấp nhận ta. Từ nay… ta là lưỡi kiếm của ngươi, và ngươi là phán quyết của ta.”