Chương 249: Madara vs. Dante
Ánh sáng vàng lóe lên liên tục, Naruto xuất hiện tại vùng hoang vu ngoài rìa Hỏa Quốc, cách Konoha vài trăm km. Chưa dừng lại, cậu lập tức quay lại nhiều lần, mang theo một đoàn “khán giả bất đắc dĩ”: Trish, Lady, Nico, Kyrie, Nero, Vergil, Đệ Nhất Hashirama, Đệ Nhị Tobirama, Đệ Tứ Minato, Shisui, Itachi, cùng cả Hinata và Ino.
Chỉ trong vài phút, một bãi đất trống rộng lớn vốn tĩnh lặng nay bỗng trở thành nơi tụ họp của những cái tên có sức nặng bậc nhất thế giới ninja.
Trish vuốt cằm:
“Trận đấu này có vẻ khá đáng xem đây.”
Lady khoanh tay:
“Cái gã hâm này đúng là không bao giờ chịu ngồi yên. Nếu lần này hắn về với cái xác nát bét, thì đừng có trách ai không nhặt.”
Nico thì phấn khích, vác cái máy quay tự chế to như khẩu pháo:
“Đây rồi! Tư liệu nghiên cứu đỉnh nhất thế kỷ! Một shinobi mạnh mẽ đối đầu với gã quái nhân tóc bạc! Nếu ta mà không quay được, thì thà chết đi còn hơn!”
Kyrie thì hơi lo lắng, hai bàn tay siết chặt, mắt hướng về Dante, nhưng không lên tiếng.
Phía ninja, Hashirama bật cười hề hề:
“Đúng là thú vị quá! Ta cũng tò mò không biết ai thắng trong trận này.”
Tobirama thì cau mày:
“Đừng có coi thường. Nếu Madara dùng toàn lực, nơi này có thể bị cày nát hoàn toàn.”
Shisui và Itachi đứng cạnh nhau, Sharingan khẽ xoay, ánh mắt tập trung cao độ. Minato thì chỉ khẽ thở dài, chuẩn bị sẵn sàng Hiraishin trong trường hợp trận đấu mất kiểm soát.
Hinata nắm chặt tay Naruto, khẽ thì thầm:
“Người đàn ông áo đỏ kia… thật sự mạnh mẽ đến mức có thể kiềm chế được cả Uchiha Madara sao?”
Naruto mỉm cười trấn an:
“Đừng lo, anh sẽ không để bất cứ ai bị thương đâu.”
Ở phía trước, Madara và Dante đã đối diện nhau. Không khí nặng nề đến mức cả không gian như đông cứng lại.
Madara nghiêng đầu, Sharingan xoay tròn dữ dội, giọng trầm khàn vang lên:
“Dante… phải không? Ta muốn biết… sức mạnh của ngươi đến đâu.”
Dante nhún vai, cười hề hề, rồi đặt tay lên chuôi Devil Sword:
“Ừ thì… gọi là khởi động nhẹ. Nhưng đừng khóc nếu thua đấy, ông bạn mắt đỏ.”
Madara khẽ khuỵu gối, chakra bùng lên, Sharingan xoay vòng đỏ rực. Dante xoay vai, bật ngón tay kêu “rắc rắc” như khởi động trước bữa tiệc.
“Đến đây đi, ông bạn.” – Dante cười khẩy.
Vù!
Madara biến mất trong nháy mắt. Chỉ một thoáng sau, hắn đã ngay trước mặt Dante, tung cú đá ngang mạnh như búa bổ. Dante giơ cẳng tay trái chặn lại, tiếng va chạm vang dội như sắt thép nện vào nhau.
“Khá lắm!” – Dante hất mạnh, lập tức xoay người tung đấm móc. Madara nghiêng đầu né, rồi dùng tốc độ Sharingan phản công bằng loạt chưởng chính xác như máy móc, ép Dante phải liên tục lùi lại.
Đất đá tung tóe theo từng bước chân cả hai.
“Konoha Senpū! (Mộc Diệp Toàn Phong)!” – Madara bất ngờ xoay người, cước pháp cuộn thành vòng gió, đánh thẳng vào hông Dante.
BỐP! Dante văng xa vài mét, nhưng đáp xuống đất rất vững, ngay lập tức bật cười ha hả:
“Được đấy, ông bạn! Chân cẳng nhanh hơn tôi tưởng!”
Anh lao lại, đôi tay tung liên hoàn quyền như bão tố, đòn nào cũng mạnh đến mức làm không khí nổ tung từng chớp nhỏ. Madara vẫn giữ vẻ bình thản, Sharingan xoay tròn, bắt trọn từng cử động của đối thủ để phản công.
ẦM! ẦM! ẦM!
Cả hai quấn lấy nhau trong một màn thể thuật thuần túy, tốc độ và sức mạnh vượt xa giới hạn con người. Chỉ trong vài chục giây, họ đã đổi chiêu hàng trăm lần, mỗi cú va chạm lại tạo ra một cột bụi tung trời.
Từ xa, khán giả chết lặng. Hashirama cười lớn, mắt sáng rực:
“Hahaha! Đúng là tuyệt cảnh! Cả Dante lẫn Madara đều không nhường nhịn một chút nào!”
Lady khoanh tay, gật gù: “Ừ, đúng kiểu của Dante. Vừa mới vào trận đã dùng nắm đấm thay vì súng.”
Nico thì hét toáng, lia máy quay theo tốc độ không kịp thở: “Trời ơi, hai cái ông này đánh nhau như phim slow motion tua nhanh x10!”
Còn Naruto, đứng giữa đám đông, mồ hôi lạnh vẫn chảy: “Chết thật, mới mở màn thôi mà mặt đất đã rạn nứt thế này… Nếu họ nghiêm túc hơn nữa, cái đồng hoang này biến mất mất.”
Trận chiến thể thuật giữa Dante và Madara khiến mặt đất dưới chân họ liên tục nứt toác. Mỗi lần quyền chạm quyền, cước chạm cước là một tiếng nổ khô khốc vang lên, đất đá bắn tung tóe như bom dội.
Madara xoay người tung một chưởng, Dante giơ cẳng tay đỡ, lập tức phản công bằng cú đấm thẳng khiến cả không gian rít lên. Madara bật lùi, Sharingan xoay vòng đỏ chói, khóe môi nhếch lên. Cơ thể hắn nóng rực, mạch máu như bùng nổ, cảm giác hứng khởi trào dâng trong từng thớ cơ.
“Hahaha… đúng rồi, chính là cảm giác này! Đã lâu lắm rồi ta mới gặp một đối thủ làm cơ thể ta sôi sục thế này! Ta muốn múa lên một điệu rồi đây!” – Madara gầm vang, mắt lóe sáng như lửa.
Dante lau vết bụi trên mặt, đứng chống nạnh cười:
“Ồ? Vậy là ông bắt đầu nóng máy rồi hả? Tôi còn chưa khởi động xong đấy. Hay ông muốn tôi cởi áo khoác ra cho ‘công bằng’ hơn?”
Câu cà khịa khiến đám khán giả đứng ngoài phải dở khóc dở cười. Hashirama ôm bụng cười ngặt nghẽo, còn Lady thì lắc đầu, bĩu môi:
“Đúng là Dante, không bao giờ quên gợi đòn.”
Madara nhắm mắt một thoáng, rồi hai tay kết ấn với tốc độ kinh hoàng.
“Katon: Gōka Mekkyaku! (Hỏa Độn: Hào Hỏa Diệt Khước!)”
Trong nháy mắt, bầu trời đỏ rực. Một biển lửa khổng lồ như muốn nuốt trọn cả dãy núi, lưỡi lửa cuồn cuộn quét về phía Dante. Sức nóng phả ra khiến đất đá nứt toác, không khí bốc hơi bỏng rát.
Nico hét toáng:
“Cái này không phải hỏa công thường, đây là bom nguyên tử!”
Naruto nghiến răng, chuẩn bị lao vào can thiệp nếu Dante không chống nổi. Nhưng Dante vẫn ung dung, rút ra Ebony & Ivory, xoay hai khẩu súng trên tay, cười ranh mãnh:
“Ồ, giờ thì tới phần vui đây… xem ai bắn nhanh hơn nào.”
Anh nhảy thẳng vào biển lửa, hai khẩu súng gầm rít liên hồi. Đạn ma lực xé toạc màn lửa, mỗi viên đạn như tạo ra một đường hầm trong biển hỏa diệm. Thân ảnh Dante nhảy nhót, xoay tròn giữa lửa đỏ, vừa né vừa bắn, trông chẳng khác gì một gã điên thích thú giữa tử thần.
Madara thấy thế lại càng hưng phấn, Sharingan xoay điên cuồng, chakra bùng nổ khiến sóng lửa càng mãnh liệt, hắn vừa thả hỏa công vừa né đạn của Dante.
“Ngươi có thể nhảy múa bao lâu trong biển lửa của ta, Dante?!”
Dante đáp lại bằng một tiếng cười lớn, tay trái giơ ngón cái lên giữa cơn hỏa ngục:
“Cho tới khi ông chịu khóc xin tha thì thôi!”
ẦMMMM!
Biển lửa và loạt đạn va chạm, tạo ra một vụ nổ ánh sáng khổng lồ thắp sáng cả bầu trời đêm.
Ánh sáng đỏ từ biển lửa vẫn còn hằn trên bầu trời, mặt đất khô nứt, hơi nóng hầm hập như muốn thiêu cháy cả linh hồn.
Nero đứng từ xa, mồ hôi lạnh chảy dọc thái dương, cánh tay máy siết chặt vô thức:
“Chết tiệt… ông già Madara này không dùng vũ khí, không Devil Arm, vậy mà tung ra được chiêu kinh khủng đến mức này… Đây thật sự là sức mạnh của con người sao?”
Lady cũng hít một hơi sâu, ánh mắt chưa từng rời khỏi trường đấu:
“Tôi từng đối đầu với những con quỷ mạnh khủng khiếp… nhưng không một con nào nắm được sức mạnh nguyên tố ở tầm này. Hắn… gần như đang chơi đùa với thiên nhiên.”
Nico thì tay run run ôm cái máy quay, mắt sáng rực:
“Ôi mẹ ơi, đây là khoa học hay là ma thuật vậy trời? Nếu mà mang mấy thứ này về thế giới mình… bọn nghiên cứu sẽ phát điên mất!”
Trish khẽ lắc đầu, giọng trầm xuống:
“Đây không phải trò đùa. Nếu Dante không nghiêm túc, biển lửa kia có thể thiêu rụi cả một đạo quân chỉ trong nháy mắt.”
Ở giữa chiến trường, Madara càng đánh càng hứng khởi, như một con mãnh thú vừa được giải thoát. Sharingan xoay tròn, hắn liên tục kết ấn với tốc độ kinh hoàng, từng tuyệt kỹ bậc A, thậm chí cấp S nối nhau tung ra.
“Fūton: Shinkū Renpa! (Phong Độn: Chân Không Liên Phá!)” – hàng loạt lưỡi phong cắt xé không khí, sắc bén đến mức chẻ đôi cả những khối đá khổng lồ.
“Mokuton: Mokuryū no Jutsu! (Mộc Độn: Mộc Long Chi Thuật!)” – từ mặt đất vọt lên một con rồng gỗ khổng lồ, gầm thét lao thẳng vào Dante.
“Katon: Gōka Messhitsu! (Hỏa Độn: Đại Hỏa Diệm Diệt Áp Chế!)” – một biển lửa khác lập tức bùng nổ, nuốt trọn bầu trời.
Khán giả nín thở. Ngay cả Hashirama và Tobirama cũng phải liếc nhau, ánh mắt lóe lên sự nghiêm trọng.
Còn Dante thì sao?
Anh đứng giữa cơn bão nhẫn thuật, tóc và áo choàng bay phần phật, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười ranh mãnh. Anh cắm Devil Sword Dante xuống đất, xoay vai một cái, tiếng xương kêu rắc rắc:
“Ồ, giờ thì vui rồi đây. Cứ như một bữa tiệc buffet vậy — ông bạn Sharingan này nấu ra bao nhiêu món, tôi sẽ ăn sạch bấy nhiêu!”
Dante nhấc kiếm lên, nhảy vọt vào giữa cơn bão nhẫn thuật, ánh thép lóe sáng, từng nhát chém gọn gàng chẻ toạc những đòn tấn công khổng lồ, vừa chém vừa cười hả hê như một gã điên tận hưởng bạo lực.
“Woohoo! Còn món nào ngon hơn không, ông bạn?!”
Madara gầm vang, chakra phóng lên dữ dội, giọng hắn đanh lại:
“Đừng lo… ta sẽ cho ngươi no nê đến phát ngán!”
Anh xoay kiếm một vòng, lưỡi thép ma lực rít lên, tạo thành những đường sóng xé gió.
“Được rồi, tiệc nhẫn thuật coi như xong… giờ tới món chính. Xem ông gánh nổi không, ông bạn Sharingan.”
Madara nheo mắt, lần này hắn không kết ấn nữa. Thay vào đó, từ sau lưng, một món vũ khí khổng lồ xoay vòng, phát ra tiếng ù ù áp lực — Gunbai Uchiha.
“Ngươi không phải kẻ tầm thường. Dante… Ta sẽ không nhượng bộ.” – giọng hắn vang lên, ánh mắt lóe sáng đầy cuồng nhiệt.
ẦMMMM!
Cả hai cùng lao vào. Không còn nhẫn thuật, không còn đạn súng, chỉ còn kiếm và quạt chiến.
“Drive!” – Dante gầm lên, Devil Sword Dante chém ngang, một luồng sóng kiếm khổng lồ đỏ rực lao thẳng vào Madara.
“Gunbai: Phản đòn!” – Madara xoay Gunbai, quét ngang, sóng kiếm bị chặn lại rồi bật ngược ra, cày nát cả một mảng đất phía xa.
Dante bật cười, hai tay vung kiếm liên hoàn:
“Hay lắm! Cái quạt này chắc không chỉ để quạt mát đâu nhỉ?”
Anh chuyển thế, đôi chân xoay mạnh, tung chiêu Stinger – cú đâm xuyên tốc độ ánh sáng. Madara nâng Gunbai đỡ, tiếng kim loại và chakra chạm nhau nổ vang trời. Đất dưới chân họ vỡ ra thành hố sâu.
Không hề nao núng, Dante xoay tiếp chiêu Million Stab, liên tiếp những nhát đâm tốc độ điên cuồng, tia lửa tóe sáng rực cả bầu trời. Madara gồng lên, Gunbai xoay vòng phòng thủ kín kẽ, ánh mắt đỏ lừ dõi theo từng nhát kiếm.
Rồi hắn bật nhảy, xoay tròn Gunbai quét một vòng khủng khiếp, ép Dante phải bật lùi.
“Khá đấy!” – Madara nhếch môi, hơi thở gấp gáp nhưng đôi mắt lại rực lên niềm phấn khích. – “Lâu lắm rồi ta mới được cảm thấy… chiến đấu thật sự!”
Dante chống Devil Sword Dante xuống đất, liếm máu rỉ trên khóe môi, cười ranh mãnh:
“Ờ thì… ông đánh cũng không tệ. Nhưng tôi còn chưa hâm nóng hết đâu. Ông chắc là muốn chơi tiếp chứ?”
Madara cười khùng khục, quạt Gunbai chống xuống đất, chakra rần rật như sấm:
“Cho đến khi một trong hai chúng ta gục xuống.”
Đất trời rung chuyển. Chakra đen đỏ tuôn trào quanh Madara, rồi đôi mắt hắn chuyển thành Rinnegan lạnh lùng, sâu thẳm. Hắn đập mạnh hai tay xuống đất, đất đá rạn nứt dữ dội, từng cột mộc khổng lồ vươn lên trời.
“Mokuton: Mokujin no Jutsu! (Mộc Độn: Mộc Nhân Thuật!)”
Một Mộc Nhân khổng lồ hơn trăm mét cao sừng sững giữa chiến trường, bóng nó phủ kín cả vùng hoang vu. Ngay sau đó, Madara bước lên bả vai nó, chakra bùng lên lần nữa, Susanoo tím rực bọc trùm toàn thân Mộc Nhân như một bộ giáp quỷ thần, đôi mắt lóe sáng dữ dội.
Cảnh tượng ấy khiến cả vùng đất rung chuyển.
Dante đứng đối diện, ngửa cổ nhìn khối quái vật khổng lồ trước mặt, rồi huýt sáo một tiếng dài:
“Uầy~~! Giờ thì trông giống phim kaiju rồi đấy. Không tệ, ông bạn Sharingan, không tệ chút nào!”
Anh xoay Devil Sword Dante một vòng, ánh mắt sáng rực hứng thú, nụ cười càng lúc càng điên cuồng.
Ở ngoài, đội Dante chết lặng. Nero nuốt nước bọt đánh ực:
“Cái… cái thứ to đùng kia… là thật sao?!”
Lady cau mày, thì thầm:
“Chúng ta từng đối đầu với quỷ khổng lồ… nhưng cái này khác. Sức mạnh này… nó quá tinh khiết và áp đảo.”
Trish thì siết chặt tay, mắt dõi theo Dante:
“Dante… đừng có làm liều quá.”
Nico thì gần như hét lên, lia cái máy quay run bần bật:
“Trời đất quỷ thần ơi… một con robot gỗ bọc giáp xanh biết cử động! Tôi đang coi cái gì thế này?!”
Phía ninja cũng chấn động không kém. Hashirama nghiêm giọng:
“Madara… lại dùng đến thứ đó.”
Shisui, Itachi, Ino, Hinata đều im lặng, không thốt nổi lời nào.
Chỉ có Vergil vẫn khoanh tay, nheo mắt quan sát Dante. Anh khẽ nhíu mày, giọng trầm thấp:
“Xem ra… thằng ngốc đó sắp phải dùng đến biến hình rồi.”
Naruto quay ngoắt sang:
“Biến hình? Ý thầy là sao?”
Vergil liếc nhìn cậu, rồi chậm rãi giải thích, giọng sắc lạnh:
“Ta và Dante cùng Trish và Nero đều có dòng máu Quỷ trong người, thế cho nên chúng ta có thể sử dụng một loại sức mạnh tiềm ẩn sâu trong máu thịt. Đó gọi là Devil Trigger.”
Cả đám shinobi đều dỏng tai nghe. Vergil tiếp tục, ánh mắt vẫn không rời khỏi trận đấu:
“Devil Trigger chính là sự hóa thân — cơ thể biến đổi, vết thương tự lành, tốc độ, sức mạnh và ma lực tăng vọt gấp hàng ngàn lần. Nhưng quan trọng hơn cả… nó bộc lộ bản chất thật sự của kẻ sở hữu. Một con người… hay một con quỷ.”
Câu nói ấy khiến Naruto và bạn bè giật mình, ánh mắt dao động.
Ngoài kia, Dante cười khùng khục, siết chặt Devil Sword Dante trong tay, mái tóc bạc tung bay trong gió. Nhìn khối Mộc Nhân khổng lồ bọc Susanoo đang rống gầm, anh giơ ngón cái, nở nụ cười điên rồ:
“Được rồi, ông bạn Sharingan… giờ thì ta cũng sẽ chơi hết mình. Show time!”
Không khí rung động, ma lực quanh Dante bắt đầu xoáy thành cột sáng.