Chương 59: BOSS Công Thành
Đương lúc chỗ Zed và Cửu Mõm thảo luận chuyện cơ cấu chính quyền Wind Land. Thì ở một công xưởng khổng lồ, nằm ở một con hẻm hẻo lánh ở cuối Craftsman Quarter.
Cửa công xưởng đóng kín, được Vệ binh tuần tra nghiêm ngặt, bên trong lúc này chính là cổ máy Siege Wolf khổng lồ lấp lè ánh điện và hai người thợ máy đứng nhìn.
Nếu Zed ở đây thì gã sẽ nhận ra ngay người Thợ cả Abraham và một người thợ máy nữa. Ông ta tên là Joo Ji-hoon, một thợ cả có vẻ ngoài hùm hố, râu rậm và cơ thể đồ sộ.
Chính là bậc thầy sửa chửa được Quan Chấp sự Diego mời đến từ Thành phố Finlix.
Joo Ji-hoon phì phèo khói thuốc, hai ông lão nhìn vào cái lõi hạt nhân trung tâm của Seige Wolf. Lão cất giọng trầm khàn:
“Phần kết cấu đã sửa chửa xong, còn phần lõi thì không biết vấn đề nằm đâu. Ngươi đã kiểm tra kỹ biên dộ năng lượng trong đó chưa?”
Abraham già cả gật đầu: “Rồi thưa giáo sư, lõi không có nhưng biên độ năng lượng lại giao động rất cao, giống như một trái tim đã chết nhưng bên trong mạch vẫn đập, thật khó hiểu.”
Abraham nhìn sang máy đo năng lượng bên cạnh mình. Vừa lúc lão nhìn tới, màu sắc trên máy đo đột nhiên biến đổi. Cảm biến năng lượng từ màu xanh chuyển dần thành vàng, rồi cam.
Abraham giật mình thốt lên: “Giáo sư, năng lượng lõi đang tăng đột ngột, chuyện gì đang xảy ra?!”
“Khỏi cần ngươi nói ta cũng thấy rồi.” Joo Ji-hoon nghiến răng.
Chỉ thấy lõi hạt nhân giữa ngực Siege Wolf đang phát sáng lên, một nguồn nhiệt lượng nóng bỏng xuất hiện, xua tan không khí lạnh lẽo của cả khu vực. Theo sau đó, cả căn xưởng kim loại rung lên như có động đất. Ánh sáng đỏ từ lõi Siege Wolf nhấp nháy loạn xạ, hơi nóng tỏa ra từng đợt, thiêu rụi lớp sơn bạc vừa mới phủ.
Abraham hốt hoảng bật van xả:
“Không ổn rồi, hạch tâm đang tăng nhiệt độ theo cấp số nhân! Nó phản ứng với thứ gì đó ngoài trường năng lượng!”
Joo Ji-hoon bước lên trước. Đôi mắt ông ánh lên thứ ánh sáng của một thợ dày kinh nghiệm. Ông giơ tay ra hiệu cho Abraham dừng lại.
“Không được chạm vào nó. Đây không phải sự cố kỹ thuật mà là phản ứng cộng hưởng ma lực sống. Có thứ gì đó đang gọi nó.”
Ánh sáng đỏ lóe bừng, nổ tung một cơn xung động năng lượng xuyên dọc trần xưởng. Mọi dụng cụ trên giá rơi lả tả. Abraham vội núp sau thùng dầu, hét lớn:
“Giáo sư! Chúng ta phải cắt nguồn ngay!”
Nhưng Joo Ji-hoon không nghe. Ông hít sâu, đặt hai lòng bàn tay lên lớp thép nóng rực bao quanh lõi năng lượng, đôi mắt khép lại, giọng khàn đặc bật ra lệnh: “Kích hoạt kỹ năng: Cảm Ứng Từ Tâm Cơ Giới.”
「Cảm ứng Từ Tâm Cơ Giới – Magna Synesthesia」
Cấp độ: 9. S-Rank Engineer Skill
Hiệu quả: Đồng bộ hóa tầng ma lực và tầng cơ học, cho phép kỹ sư nghe được dao động cảm xúc hoặc ký ức của lõi năng lượng.
Rủi ro: Tổn thương thần kinh, nhiễm dòng ma lực đối xứng, mất trí tạm thời.
Ngay lập tức, các đường mạch máu trên cánh tay Ji-hoon sáng rực, chạy dọc cánh tay ông như những con rắn bạc. Cả công xưởng chìm trong im lặng, chỉ còn tiếng tim đập hòa nhịp với tiếng kim loại rền rĩ.
“Thần linh ơi, ta nghe thấy rồi.” Joo Ji-hoon thì thầm, giọng run rẩy.
“Nó đang kêu cứu. Có một con khác giống nó, ở rất xa, đang tới gần. Nó gọi Fenrath… cái tên này…”
Joo Ji-hoon lấy tay ra khỏi lõi năng lượng, sắc mặt tái xanh, lão nghoảnh đầu nhìn Abraham lớn giọng: “Có phải mùa đông đang tới ở thị trấn này không?”
Abraham run rẩy đáp: “Đúng thưa giáo sư, thị trấn Wind Land nằm ở biên thùy phía bắc vương quốc, là một trong những thị trấn đón mùa đông đầu tiên.”
“Không xong rồi, nếu lõi hạch tâm này gọi Fenrath vậy thì chỉ có thể là nó. Một trong những hung thần phía bắc vương quốc, chỉ xuất hiện vào mùa đông. Fenrath the Boundless!”
“Fenrath the Boundless?!” Abraham tái mét mặt. “Đó là con quái thú còn mạnh hơn cả Siege Wolf. Khốn kiếp, tại sao lõi hạch tâm này đã chết rồi vẫn còn có thể gọi cứu viện?”
Joo Ji-hoon nghiến răng: “Nó chưa chết hẳn, lõi hạch tâm này vốn là trái tim của Siege Wolf mà quân đội hy sinh thảm liệt mới bắt được, họ cắt trái tim năng lượng của nó để tạo ra cổ máy chiến tranh Siege Wolf này. Nó vẫn luôn còn lại một khả năng gọi cứu viện, vốn vẫn tồn tại trong huyết mạch sống bầy đàn của sói.”
“Ngài có phán đoán lầm không? Thật sự là Fenrath?” Abraham vẫn sợ hãi hỏi lại. Nếu chuyện này bị chính quyền phanh phui ra thì hắn chết chắc, tru di tam tộc!
“Chính là nó, Fenrath the Boundless!”
Ngay khi cái tên ấy thoát ra khỏi miệng Joo Ji-hoon, lõi hạch tâm bùng cháy dữ dội, phát ra luồng sáng đỏ xuyên lên mái vòm công xưởng, bắn lên trời cao.
Đùng!
Toàn bộ thị trấn Wind Land rung chuyển, và ở phía xa, tận chân trời Thung lũng Sói Xám Greyfang Vale, gió ngừng thổi, khu rừng thinh lặng, chỉ có một nhịp hô hấp trầm kéo dài.
Từ sâu trong màn sương, Fenrath bước ra, từng bước nặng nề. Bộ lông đen sẫm ướt đẫm hơi sương, hơi thở của nó biến sương thành tro lạnh. Từ xa, Fenrath không còn giống một con sói, mà là một cơn bão có hình thể. Bão tuyết cuộn quanh thân thể khổng lồ của nó, Fenrath có chiều cao 25 mét tương đương tòa nhà cao tám tầng, dài gần 70 mét tính từ mõm đến đuôi, thân thể là sự dung hợp giữa xương ma thú cổ đại và giáp cơ giới Elyria.
Dưới móng Fenrath, mặt đất nứt rạn. Những Dire Wolves quanh thung lũng quỳ sụp xuống, đầu chạm đất, rít lên tiếng tru nghẹn ngào như lời cầu khẩn.
Từng con, từng con một, ngẩng đầu tru theo, tạo thành tiếng vọng xuyên khắp Greyfang Vale.
Fenrath ngẩng đầu, tru lên một tiếng kéo dài. Âm thanh ấy xuyên qua rừng, qua núi, đến tận Wind Land. Trên bầu trời, ánh sáng đỏ của hạch tâm Siege Wolf đáp lại.
Cuộc Công Thành đã bắt đầu.
Lúc này, tại Mặc Vũ Nhân Gian, Zed và Cửu Mõm đang hoảng hốt nhìn tia sáng bắn lên bầu trời kia. Cửu Mõm sợ hãi hỏi:
“Con mẹ gì vậy, lại rồng rơi à?!”
Đáp lại lời hắn, lớp màn sáng lần nữa kéo lên từ mặt đất, phong tỏa thị trấn vào bên trong, loa hệ thống theo đó vang lên:
“Toàn thể cư dân Wind Land! Đây là Văn phòng Hành chính Trung tâm dưới quyền Nam Tước Mason Baron, phát đi Thông Báo Khẩn Cấp Cấp I.”
“Từ thời khắc này, toàn bộ lãnh thổ Wind Land chính thức bước vào tình trạng chiến tranh. Một thực thể ma thú cực đại Fenrath the Boundless, được xác định đã vượt khỏi Thung lũng Sói Xám và đang tiến về hướng Bắc thành.”
“Mọi cư dân, thương nhân, và người chơi dị giới, xin giữ bình tĩnh và làm theo hướng dẫn sau:
Toàn bộ dân cư khu Bắc và Tây phải di tản lập tức về pháo đài Aegis và Saint Brann của Thị trấn.
Cổng Bắc và Cổng Tây đóng hoàn toàn. Không ai được phép rời khỏi thành.
Mọi hoạt động buôn bán, vận tải, và giao thương tạm đình chỉ vô thời hạn.
Người vi phạm lệnh sơ tán sẽ bị bắt giữ theo Luật Thời Chiến của Elyria.”
“Hãy giữ bình tĩnh, bảo vệ gia đình, hỗ trợ lực lượng Vệ Binh và các Pháp Sư Thành. Đây không phải là diễn tập. Lặp lại, đây không phải là diễn tập!”
“Vì Elyria, vì Wind Land xin cầu nguyện cho ánh sáng còn cháy trong bão tuyết.”
Ngay sau thông báo, toàn bộ hệ thống ma pháp trong thành chuyển sang sắc xanh lam. Toàn bộ người chơi nhận được thông báo hệ thống:
【Hệ thống】Sự kiện Thảm họa – Fenrath Công Thành đã bắt đầu.
Wind Land chuyển sang tình trạng Chiến Tranh.
Tất cả khu vực dân sự tạm thời bị khóa.
Người chơi có thể tham gia chiến tuyến hoặc hỗ trợ sơ tán dân cư.
Phần thưởng: danh vọng, bạc, vật phẩm cấp Rare trở lên.
“Cái đậu xanh BOSS Công thành! Làm thế nào đây đại ca?” Cửu Mõm hoảng loạn.
Zed thì đứng bật dậy, mày cau chặt. Trong đầu hắn là hàng loạt phép tính thoáng qua. Lưu Diệc Phi cũng từ bên ngoài gấp gáp chạy vào.
Nàng lo lắng nói vội: “Zed, đừng đi đâu cả, theo em đến nơi an toàn. Fenrath có thể huy động toàn bộ Dire Wolves xung quanh Wind Land để công thành. Năm mươi năm trước nó đã tàn sát phân nửa Wind Land!”
Zed vẫn căng mắt ra tính toán, hắn nắm tay của Diệc Phi giữ lại, nghiêm giọng nói: “Không được, đây là cơ hội của tôi.”
Cổng Bắc và Cổng Tây là hướng của rừng Thầm Thì và Slum Quarter. Nếu Zed không đi ngay thì khi chiến tranh kéo tới hắn sẽ bị nhốt trong này. Đây là thời điểm cực kì hỗn loạn, nếu sợ thì chẳng thể buôn được hàng.
Nguy hiểm là đối mặt với chiến tranh, cơ hội là chính quyền đang tập trung đối phó với BOSS. Tìm phúc trong hoạn nạn!
Lưu Diệc Phi nhíu mày, siết chặt tay hắn, nhưng rồi gật đầu. Nàng biết người đàn ông này vốn liều mạng như thế.
“Còn sống có được không?” Lưu Diệc Phi mím môi.
“Yên tâm, tôi mà chết đi đâu được, cùng lắm mười ngày sau gặp.” Zed vỗ về tay nàng trấn an.
“Đại ca, anh tính làm gì?! Chết đó!” Cửu Mõm sợ hãi hỏi.
Zed liền xoay mặt nhìn hắn, nhanh giọng ra lệnh: “Mày ở lại đây với Nhị Cao, Tứ Gầy. Nhiệm vụ của tụi mày chỉ có một, túc trực ở đây để theo dõi tình hình thị trấn, tối ngày mai đến hẻm xả nước của Otis để đón hàng của Zed Line.”
“Bây giờ tao sẽ về Outskirts để chuyển hàng nghe chưa.”
“Rõ rồi.”
Zed quay sang Lưu Diệc Phi: “Em cẩn thận đấy, tính mạng quan trọng nhất.”
Lưu Diệc Phi gật đầu răm rắp. Zed liền kéo áo khoác rời khỏi Mặc Vũ Nhân Gian.
Thời điểm này chẳng ai thèm chú ý tới hắn nữa, những con phố sang trọng vốn ồn ào nay trở thành mê cung của nỗi hoảng loạn. Zed chạy bộ một mạch tới Slum Quarter, ngựa của hắn đã gửi ở đó để đi bằng đường cống ngầm tới nhà của Otis trước đó.
Suốt đoạn đường này có thể nói hỗn loạn cực kì, hàng trăm thương nhân kéo cửa, đóng cổng, hối hả chất hàng vào kho. Các cửa tiệm lớn của Merchant Guild dán bảng “Tạm ngừng kinh doanh theo lệnh Chính Quyền”. Những người chơi bị kẹt giữa làn sóng hoảng loạn. Hệ thống chỉ cho họ hai lựa chọn: “Gia nhập lực lượng phòng thủ” hoặc “Sơ tán dân cư.” Nhưng ai cũng biết, những người ở lại đều có thể chết thật.
Lực lượng vệ binh của thị trấn chạy hối hả trên đường, không ai thèm để ý tới Zed nữa.
Khi hắn chạy tới khu ổ chuột, người dân khu ổ chuột chen nhau xông vào Cổng Hạ Tây, nơi lính gác dựng hàng rào thép.
“Mở cổng! Cho chúng tôi vào thành!”
Zed nghiến răng, hắn tìm một đường cống ngầm trong hẻm gần đó để chui vào. Theo đường cống ngầm mới về tới trụ sở của Silver Sewers.
Gã gặp mặt Orven liền hỏi: “Silver Sewers vẫn chuyển hàng khi BOSS Công thành chứ?”
Orven bật cười khinh khỉnh: “Thằng khỉ này ngươi không sợ chết thật à? Trời có sập thì bọn ta vẫn hoạt động bình thường, trừ khi các đường cống ngầm này sụp đổ thôi. Bên trên càng loạn ta càng thích. Chỉ có ngươi thôi, dám đi buôn khi BOSS Công thành sao?”
Hắn nhấn mạnh: “Nhưng ta nói trước, khi chính quyền công thành, Cổng Hạ Tây bị đóng chặt, con đường chuyển hàng hợp pháp của ta sẽ không dùng được.”
Zed nhếch miệng cười: “Tốt, hợp ý ta. Chỉ cần vận chuyển bằng cống ngầm là được.”
Orven thở dài: “E rằng tuyến giao hàng của Cổng Hạ Tây của ta cũng sẽ ngưng một thời gian dài đấy, thiệt hại biết bao nhiêu tiền của. Lần trước ngươi nói ta có chân trong chính quyền đúng chứ?”
“Kẻ đó chính là Quan Chấp sự Diego, hắn quản lý khu Tây này, nếu sự kiện công thành không giải quyết được thì hắn sẽ bị khiển trách, hắn mà mất chức thì coi như tuyến này của ta sẽ gãy gánh một thời gian dài hơn nữa.”
Zed nhướng mày. “Là Diego?”
Hắn cười nhạt: “Vậy thì ông chuẩn bị giết người diệt khẩu đi. Nếu thật sự hắn ta mất chức sau vụ này, chính quyền điều tra ra mối quan hệ giữa hắn và ông thì coi như Silver Sewers cũng đi luôn.”
Orven cười lạnh: “Không cần nhắc ta Ghost Merchant, tổ chức của ta tồn tại lâu đời hơn cả tuổi ngươi và cha người cộng lại. Hơn nữa ngươi cũng đừng xem thường Diego. Ngồi lên được cái chức đó, nói muốn giết hắn không phải giết, người muốn hạ bệ hắn cũng nhiều nhưng hắn vẫn còn ở đó nhăn răng đấy thôi.”
“Chuyện chính trị ngươi quản không tới. Cứ lo việc buôn hàng của ngươi đi.”
Zed gật đầu: “Được, miễn Silver Sewers của ông còn vận hành thì ta sẽ buôn, mấy con BOSS đó ta không quan tâm.”
Zed lên xe ngựa, thúc nước đại rời xa Slum Quarter.
———————
Sổ Tay Zed – Ngày thứ 15.
Tài sản: 1.766 Bạc.
Kho hàng: Trống
Nợ: Trống.