Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
dan-dien-cua-ta-la-cai-kho-quan-dung

Đan Điền Của Ta Là Cái Kho Quân Dụng

Tháng 10 30, 2025
Chương 802: Đại kết cục. Chương 801: Trong lúc nói cười, thần linh biến thành tro bụi.
tu-dau-la-bat-dau-vo-hon-la-mot-vet-anh-sang.jpg

Từ Đấu La Bắt Đầu: Võ Hồn Là Một Vệt Ánh Sáng

Tháng 2 3, 2025
Chương 450. Đại kết cục Chương 449. Ánh sáng xanh lục nhuộm Đấu Phá ba
nha-ta-nuong-tu-khong-thich-hop.jpg

Nhà Ta Nương Tử , Không Thích Hợp

Tháng 2 10, 2025
Chương 1048. Phiên ngoại hai Tần Vi Mặc Chương 1047. Phiên ngoại một Hạ Thiền
game-ta-co-gap-100-lan-phan-dame.jpg

Game: Ta Có Gấp 100 Lần Phản Dame

Tháng 1 21, 2025
Chương 369. Đại kết cục Chương 368. Tiến hành nghề nghiệp tăng lên
bat-dau-cho-chet-lua-doi-nguoi-chung-phong-benh-ghi-danh-tu-tien-dai-hoc

Bắt Đầu Chờ Chết? Lừa Dối Người Chung Phòng Bệnh Ghi Danh Tu Tiên Đại Học

Tháng 10 25, 2025
Chương cuối: Hoàng Lương một giấc chiêm bao? Lòng có Dư Niệm Chương 619: Ta vì Thiên Đế, khi trấn áp hết thảy địch
dau-la-cuoi-vo-thanh-than-da-tu-da-phuc

Đấu La: Cưới Vợ Thành Thần, Đa Tử Đa Phúc

Tháng mười một 20, 2025
Chương 352: Đại kết cục Chương 351: Ngoan Nhân Đại Đế, Nhan Như Ngọc
thuc-tinh-than-cap-vu-em-ta-tuyen-cung-tien-thu-hop-ly-a

Thức Tỉnh Thần Cấp Vú Em, Ta Tuyển Cung Tiễn Thủ Hợp Lý A

Tháng 10 10, 2025
Chương 612: Phiên ngoại Tiểu đồng đồng Chương 611: Kết thúc cùng tân sinh ( Đại kết cục )
trom-mo-tien-hoa-xich-long-tu-tinh-tuyet-co-thanh-bat-dau.jpg

Trộm Mộ: Tiến Hóa Xích Long, Từ Tinh Tuyệt Cổ Thành Bắt Đầu

Tháng 1 15, 2026
Chương 508: Chết đi! Chương 507: Giải sầu
  1. Đệ Nhất Thương Gia Từ Trò Chơi Bắt Đầu
  2. Chương 39: Khu Ổ Chuột
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 39: Khu Ổ Chuột

Sau khi bán xong số da, Zed và Cửu Mõm lén lút rời khỏi Craftsman Quarter. Trên đường về mua thêm 2 bao thuốc Thăng Long.

x2 Thuốc Lá Thăng Long tặng kèm bật lửa -2 bạc.

Bọn hắn ghé Mặc Vũ Nhân Gian để lấy xe ngựa, đón thêm Phượng Cửu lên xe. Lần đi khu ổ chuột này Zed dẫn theo Cửu Mõm. Lưu Diệc Phi mang áo choàng mới và nón trúc ra cho hắn, nhẹ giọng:

“Dù chính quyền thị trấn không có mã ID nhân vật để truy nã ngươi, nhưng cẩn thận cho chắc. Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.”

“Được. Đa tạ bà chủ.”

Bọn hắn vẫy tay chào Diệc Phi rồi đánh xe ngựa rời đi, nàng nhìn theo bóng lưng hắn cho tới khi khuất bóng rồi mới bước trở về.

Trên xe, Zed tò mò: “Chính quyền phải có ID của ta mới truy nã được sao?”

Hắn nhớ đến Quan Chấp sự Diego, gã ta chắc chắn là một quan chức cấp cao, thế nhưng lại để Zed bỏ trốn khi biết âm mưu lật đổ chính quyền của gã mà chẳng thấy lời truy nã nào.

Phượng Cửu nhớ lại mà sợ hãi: “Đúng vậy, hôm qua bà chủ Lưu ứng cứu kịp, nếu không khi ngươi cung cấp ID nhân vật cho chúng thì tất cả thông tin cá nhân của ngươi bị lộ ra, chúng sẽ treo lệnh truy nã toàn thị trấn.”

Nàng lắc đầu: “Nhưng mà ngươi tránh được một lần sẽ không tránh được lần sau. Theo luật của vương quốc Elyria thì ngươi bắt buộc phải cung cấp ID nhân vật cho chính quyền địa phương ở lần đăng nhập tiếp theo. Lần đầu đăng nhập, bọn chúng cho các ngươi thời gian trải nghiệm Thần Lục, lần sau bắt buộc phải nhập ID để trở thành công dân của vương quốc.”

Zed gật đầu không đáp, đôi mắt hắn dõi theo những cánh chim khổng lồ trên bầu trời. Trong ánh nhìn của hắn, vương quốc Elyria không còn là thế giới thần thoại rực rỡ như dân chúng vẫn ngợi ca, mà là một cỗ máy hành chính khổng lồ, tinh vi, lạnh lẽo và tính toán đến từng hơi thở của con người.

“Kiểm soát ID sao?” Hắn lẩm bẩm. “Không phải để bảo vệ dân chúng, mà là để quản lý tài sản sống.”

Bởi trong Thần Lục, mỗi người chơi không chỉ là một linh hồn du hành, họ còn là một đơn vị kinh tế hoàn chỉnh, có giá trị lao động, sản xuất, tiêu dùng, và chịu thuế. ID chính là sợi dây xích ràng buộc giữa con người và hệ thống, một con số định danh không thể chối bỏ, giúp chính quyền Elyria biết ai đang tạo ra của cải, ai đang chiếm hữu, và ai đang trở thành gánh nặng.

Không có ID, người chơi trở thành kẻ không tên. Không thể giao dịch công khai, không được pháp luật bảo hộ, và quan trọng hơn hết, không thể bị đánh thuế. Điều đó, với một vương quốc tồn tại nhờ thương nghiệp, đồng nghĩa với tội phản nghịch.

Zed hiểu rõ, những kẻ nắm trong tay dữ liệu định danh sẽ nắm cả sinh mạng của thiên hạ. Họ có thể làm biến mất một con người chỉ bằng cách xóa tên trong hệ thống. Biến kẻ đó trở thành tội phạm, phản loạn, hay thậm chí sự tồn tại, tất cả chỉ còn là vấn đề của quyền truy cập.

Vì thế, Elyria cần ID không phải để biết ai là ai, mà để chắc chắn rằng không ai có thể tồn tại ngoài tầm kiểm soát của chính quyền.

Zed khẽ cười chế giễu. “Dù ở thế giới nào, xiềng xích vẫn tồn tại, luật pháp, dữ liệu, hay lòng tham. Nhưng một khi ta đã trở thành bóng ma thương nhân, ta sẽ không còn thuộc về bất cứ xiềng xích nào nữa.”

Xe ngựa tiếp tục lăn bánh, hướng về cổng Tây của thị trấn Wind Land. Càng đi về phía này, không gian càng trở nên sầm uất và sập xệ.

「Slum Quarter – Khu Ổ Chuột」

“Ăn trưa đi.” Zed phóng xuống ngựa, xe ngựa đang dừng trước một quán hủ tiếu gõ, đối mặt khu ổ chuột.

Đây là một quán hủ tiếu lề đường tên A Trưởng, khá đông khách, đa phần là dân lao động. Từ quán này có thể nhìn thấy hai đầu đường trống trải, chính con đường này ngăn cách khu ổ chuột và khu vực khác của thị trấn, tạo ra hai cảnh tượng một bên sầm uất xập xệ, một bên sạch sẻ sa hoa.

Khu Ổ Chuột khác với Khu Outskirts. Nơi này một phần nằm trong thị trấn, phần lớn còn lại nằm bên ngoài tường thành. Người dân ở đây vẫn còn giấy phép cư trú, hoặc không, nhưng ít tội phạm chiến tranh và phản chính quyền hơn Outskirt. Có thể xem Khu Ổ Chuột là vùng xám nằm giữa Thị trấn Wind Land và Outskirts.

Chủ quán A Trưởng rất nhanh mang ra ba tô hủ tiếu nóng.

x3 Hủ Tiếu Nóng -6 bạc.

Phượng Cửu chán ghét: “Đi theo ngươi chả có gì tốt, mới xong một phi vụ bán mạng mà chẳng cho ta được ăn ngon à. Ngươi không biết ủng hộ quán bà chủ Lưu hả?”

Cửu Mõm cắm đầu ăn, nó nói: “Cô đừng mơ tưởng nữa, trừ khi ổng giàu xụ thì mới đãi cô bữa ăn ngon, còn lại cứ mấy món quèn quèn này mà húp đi.”

Zed khịt cười: “Đừng đùa, Mặc Vũ Nhân Gian là nhà hàng cao cấp, mỗi món bèo nhất cũng 5 bạc 10 bạc. Miệng ăn núi lở, tiết kiệm một chút đi. Đợi ta thành lập xong chuỗi cung ứng vật liệu sản xuất thì đãi các ngươi một chầu to.”

Cửu Mõm bật cười khanh khách: “Mấy thằng người chơi chức nghiệp độc quyền mấy hôm trước kiếm chuyện với anh, cái gì mà Đoàn Thiên Hạ đấy. Vào quán bà chủ Lưu kêu một bàn đồ ăn, bọn chúng phải vét sạch tiền để trả. Ha ha ha. Tới hôm nay vẫn không thấy ghé lại.”

Zed cũng không nhịn được cười khẩy lắc đầu. “Đừng cười người ta, bây giờ bọn hắn chắc cũng phải lên cấp 2 rồi, sức mạnh càng lớn kiếm tiền từ quái vật càng dễ.”

“Các vị là người chơi dị giới hả?” A Trưởng đứng gần đó hứng thú hỏi. Hắn ta tuổi tầm 30, là một người đàn ông khá dễ mến.

Zed gật đầu. “Chỉ là mấy tay quèn thôi chú.” Hắn nhìn A Trưởng vừa ngừng tay, liền mỉm cười: “Chủ quán, có thể cho ta hỏi ít chuyện không?”

Vừa nói, hắn vừa lấy 5 bạc để lên bàn. A Trưởng nhếch miệng cười, hắn giao việc cho phụ bếp rồi bước đến ngồi đối diện Zed, lấy 5 bạc bỏ túi.

“Ngài đây muốn biết chuyện gì về khu Ổ Chuột này?”

Zed mỉm cười: “Người thông minh dễ nói chuyện. Ta cần biết tình hình hiện tại của Khu Ổ Chuột. Sẽ không phải đơn giản để một khu vực tồi tàn như vậy tồn tại bên cạnh Wind Land. Nó chẳng khác nào một Outskirts có giấy phép.”

A Trưởng nhếch miệng cười. “Ngài hỏi đúng người rồi đấy. Gia đình ta đã ở đây bốn đời, khu ổ chuột rõ như lòng bàn tay.”

Theo lời kể của A Trưởng, Zed dần nắm được tình hình chung của khu ổ chuột mà không phải tốn thời gian cả ngày tự mình đi nghiên cứu.

Khu Ổ Chuột phía Tây Wind Land tồn tại như một vết nứt trong trật tự của thị trấn, nơi mọi quy tắc được giữ vững bằng thỏa hiệp chứ không phải luật lệ. Bề ngoài, nó là nơi cư trú của dân lao động, kẻ nghèo, người tị nạn. Thực chất, đó là một mạng lưới kinh tế xám được chính quyền dung túng để duy trì sự cân bằng của thị trường.

Trong địa giới hành chính, Slum Quarter vẫn nằm trong phạm vi Wind Land, được ghi chú là “Khu Lao Động Dân Sinh” dưới quyền quản lý của Quan Chấp Sự Diego và Giám mục Brian. Hai cơ quan này chia nhau quyền kiểm soát. Diego quản trật tự, Brian quản đạo đức. Giấy tờ thì hợp pháp, nhưng dưới mặt đất là một cơ chế trao đổi ngầm, nơi mỗi đồng bạc đều có người nhận và người được bảo kê.

Ở tầng trên, các công xưởng tại Craftsman Quarter, các Cửa hiệu tại Trade Quarter và các Caravan vận chuyển thuê nhân công giá rẻ từ đây.

Những phu khuân vác, thợ sửa rác, và thợ đốt lò không được cấp giấy cư trú. Họ làm việc không hợp đồng, nhận công nhật, và không có ai chịu trách nhiệm khi tai nạn xảy ra. Nhờ đó, chi phí nhân lực của Wind Land giảm hơn một nửa, còn Diego thì báo cáo về Kinh đô rằng “tình hình lao động ổn định, dân sinh có việc làm”.

Ở tầng giữa, Slum Quarter đóng vai trò như trạm trung chuyển hàng hóa tái chế. Những vật liệu thừa, hàng lỗi, hay lô hàng không đủ giấy phép từ Harbor được chuyển vào đây dưới danh nghĩa “hàng phế phẩm”. Dân Slum phân loại, sửa lại, hoặc tháo rời để xuất ngược trở lại thành phố với nhãn mác hợp pháp. Giấy chứng nhận do Giáo hội Brian cấp.

Chứng từ tái chế hàng nhân đạo.

Thực chất, đó là kênh rửa hàng lậu của Merchant Guild, được hợp pháp hóa bằng con dấu tôn giáo.

Zed nghi hoặc: “Kênh rửa hàng lậu của Merchant Guild? Tầm cỡ bọn chúng cũng có hàng lậu sao?”

A Trưởng cười lạnh: “Tất nhiên, ở vương quốc được mệnh danh là trung tâm tài chính của Đế chế Velmoria này, chả có thằng công chức, thương gia nào là lương thiện cả ngài người chơi ạ.”

A Trưởng từng làm phu kho trong cảng Riverside. Hắn biết rõ chuyện hàng hóa của Merchant Guild hơn bất kỳ kẻ nghèo nào ở đây.

Hắn kể, trong mỗi tháng đều có vài lô hàng bị hỏng hoặc mất chứng từ được ghi trên sổ của Merchant Guild. Những lô hàng ấy, thay vì tiêu hủy, lại được quyên tặng cho Giáo hội. Nhà nguyện Brian sẽ tiếp nhận, dán nhãn Hàng từ thiện – Tái chế hàng nhân đạo, rồi giao xuống cho dân Slum phân loại.

Dân nghèo được trả công rẻ mạt, mỗi người vài đồng bạc cho cả ngày ngồi cắt, vá, rửa, hoặc tháo rời linh kiện. Xong xuôi, hàng được xe ngựa của Merchant Guild thu lại, đưa ra chợ trong thành dưới tên mới: Hàng tái sinh giá rẻ.

Trên giấy tờ, đó là hoạt động phúc lợi: Merchant Guild và Giáo hội Kim Dương giúp dân có việc, giảm giá nhu yếu phẩm, ổn định thị trường.

Nhưng trên thực tế, họ đang dùng dân nghèo để rửa hàng thừa, hàng lỗi, hàng lậu, biến đồ không giấy phép thành hàng hợp pháp, vừa trốn được thuế, vừa giữ giá không rớt quá sâu.

Zed nghe đến đó mới hiểu.

Hắn nhận ra Merchant Guild không phải một tổ chức thương mại thông thường, mà là một bộ máy kiểm soát kinh tế, nơi lòng từ thiện chỉ là vỏ bọc cho cơ chế điều tiết giá ngầm.

Nếu giá hàng trong chợ tăng, Guild sẽ tung hàng nhân đạo ra để ép giá xuống. Nếu giá rớt quá thấp, họ sẽ mua gom lại qua Giáo hội, gắn mác kho dự trữ cứu tế và chờ thời cơ bán ra.

Tất cả diễn ra êm thấm, hợp pháp, dưới danh nghĩa nhân từ và đức tin.

Zed lặng người, cảm giác như vừa nhìn thấy lớp bánh răng ẩn dưới vỏ bọc mạ vàng của Wind Land.

Hắn hiểu rằng Khu Ổ Chuột này không chỉ là bãi rác, mà là van điều tiết của cả nền kinh tế.

Ở đây, kẻ đói không chết vì họ chính là công cụ giữ cho thành phố no.

“Đây chính là lý do Slum Quarter được phép tồn tại.” A Trưởng cười nhếch. “Hơn 60% phu khuân vác, thợ sửa vặt, người dọn cống, thợ đốt rác, thợ rèn phụ của Wind Land xuất thân từ Slum Quarter. Họ không cần bảo hiểm, không được tính lương tối thiểu, tiết kiệm ngân khố hàng trăm vàng mỗi tháng.”

A Trưởng nghiêng mặt nhỏ giọng: “Quan Chấp sự Diego gọi họ là công dân tạm thời, đủ để né luật thuế cá nhân và phúc lợi dân sự.”

Zed gật gù đồng ý: “Một thị trấn không thể sống mà không có kẻ bẩn tay.”

Ở tầng sâu hơn của Slum Quarter, bên dưới lớp rác thải và ống cống, tồn tại khu chợ ngầm Silver Sewers, nơi hàng hóa không cần hóa đơn, chỉ cần bạc và im lặng. Tại đây, giá cả không do cung cầu quyết định, mà do mệnh lệnh từ Merchant Guild truyền xuống.

Mỗi khi thị trường thiếu hàng, chợ ngầm yên ắng. Mỗi khi giá lên quá cao, hàng từ thiện lại đổ xuống như mưa, khiến đồ tái chế rớt giá, kéo theo toàn bộ thị trường hạ nhiệt.

Không cần nghị định, không cần thuế, chỉ vài chuyến xe ban đêm cũng đủ để kiểm soát lạm phát trong toàn Wind Land.

Chính quyền biết. Giáo hội biết. Merchant Guild biết. Nhưng không ai lên tiếng, bởi Khu Ổ Chuột chính là van áp suất cho toàn bộ nền kinh tế của họ.

Nếu Slum bị phá bỏ, hàng lậu sẽ chảy thẳng vào thành, dân nghèo tràn ra phố, thị trường mất ổn định, thuế tăng đột ngột và chính Diego sẽ bị quy tội làm mất cân bằng thương nghiệp.

Vì thế, Slum Quarter được tồn tại. Không phải vì lòng nhân đạo, mà vì nó giữ cho giá cả không vượt khỏi tầm tay của kẻ mạnh. Mỗi đồng bạc dơ bẩn ở đây là một viên đá nhỏ chống đỡ cả bức tường hào nhoáng của Wind Land.

Zed hiểu điều đó khi nhìn từ bên kia đường, nơi khói bếp quyện với bụi than và tiếng búa dội từ những mái tôn gỉ sét. Đối với dân Wind Land, nơi này là vết nhơ cần giấu đi. Nhưng với kẻ làm kinh tế, đây là phần phổi đen của một cơ thể, tuy bẩn, hôi, nhưng không thể thiếu.

Và Zed biết rõ nếu muốn chạm tới trái tim kinh tế của Wind Land, trước hết phải đi qua nơi này.

A Trưởng phất tay: “Đó là tất cả những gì ta biết thưa ngài, ta phải bán tiếp đây.”

Zed mỉm cười đưa tay ra bắt: “Ta là Zed, sau này có dịp lại hợp tác với Trưởng đệ.”

“Có tiền là được.” A Trưởng cười khặc bắt tay lại.

Đợi A Trưởng rời đi, Zed ngồi lặng người suy nghĩ. Hắn mở sổ tay, viết bằng nét chữ khô khốc:

“Merchant Guild điều tiết giá cả bằng lòng nhân đạo. Chúng cứu người nghèo bằng chính sự nghèo của họ.”

Trong trò chơi của những kẻ cầm quyền, người nghèo không được cứu để sống, mà để duy trì giá trị cho hệ thống, một dạng hàng hóa sống, có thể tiêu hao, thay thế và định giá.

Zed gập sổ lại. “Nếu họ điều tiết thị trường bằng lòng thương hại, vậy thì ta sẽ chen chân vào bằng lòng tham, thứ duy nhất trung thực trong thương trường.”

Ý tưởng về chuỗi cung ứng bóng tối từ Outskirts qua Khu Ổ Chuột lóe lên trong đầu hắn như ngọn lửa nhỏ giữa đêm mưa.

Không cần cửa hàng sang trọng, không cần thương hiệu, chỉ cần một mạng lưới vận chuyển, ký gửi và phân loại ẩn trong chính Khu Ổ Chuột này.

Nơi Merchant Guild tuồn rác, hắn sẽ gom vàng.

Nơi Giáo hội phát cháo, hắn sẽ phát hàng.

Và nơi người nghèo bị bóc lột, hắn sẽ biến họ thành nhân công, không phải nạn nhân.

Zed đứng dậy, kéo lại áo choàng, giọng khẽ trầm bổng: “Tới khu ổ chuột này là đúng rồi. Đi thôi hai đứa. Tìm con đường buôn hàng của Zed Mart+ nào.”

———————

Sổ Tay Zed – Ngày thứ 7.

Tài sản: 282 Bạc.

Kho hàng: Trống

Nợ: 40 Bạc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

co-the-vo-han-chuyen-chuc-ta-quet-ngang-cam-dia.jpg
Có Thể Vô Hạn Chuyển Chức Ta, Quét Ngang Cấm Địa
Tháng 12 20, 2025
de-vuong-tu-trieu-hoan-bat-dau.jpg
Đế Vương: Từ Triệu Hoán Bắt Đầu
Tháng 1 21, 2025
toi-cuong-thien-phu-thu.jpg
Tối Cường Thiên Phú Thụ
Tháng mười một 26, 2025
hac-than-thoai-dai-duong.jpg
Hắc Thần Thoại: Đại Đường
Tháng 1 23, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP