Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Novel Info
su-menh-giua-cuoc-chien-hai-thien-ha.jpg

Sứ Mệnh Giữa Cuộc Chiến Hai Thiên Hà

Tháng 1 5, 2026
Chương 13: Bắt đầu thu thập thông tin. Chương 12: Chủng tộc Hoa Yến
gia-hoang-de-ta-ngu-tien-vao-hoang-hau-tam-cung-khong-co-sao-chu.jpg

Giả Hoàng Đế, Ta Ngủ Tiến Vào Hoàng Hậu Tẩm Cung Không Có Sao Chứ?

Tháng 1 21, 2025
Chương 263. Oản Thu Thủy Chương 262. Tôn Quyền: Hoàng hậu ngươi ngại hay không?
1f66b76aa022bc22808c63c4de1b8d04

Bắt Đầu Một Tỷ Hạ Phẩm Linh Thạch, Chế Tạo Vô Địch Tông Môn

Tháng 1 16, 2025
Chương 142. Thanh Dao hắc ám xử lý Chương 141. Cầu tới tiên cứu ta Đại Chu!
noi-ung-konoha-bai-lo-cap-tren-cung-da-chet-nen-lam-gi-tiep-theo.jpg

Nội Ứng Konoha Bại Lộ, Cấp Trên Cũng Đã Chết Nên Làm Gì Tiếp Theo

Tháng 3 2, 2025
Chương 477. Đại kết cục Chương 476. Quay về
ma-tien-tot.jpg

Mã Tiền Tốt

Tháng 2 26, 2025
Chương 2094. Cuộc chiến cuối cùng (3) Chương 2093. Cuộc chiến cuối cùng (2)
toan-dan-chuyen-chuc-ta-toi-cuong-co-gioi-su.jpg

Toàn Dân Chuyển Chức: Ta, Tối Cường Cơ Giới Sư!

Tháng mười một 29, 2025
Chương 428: : Mới thần linh. (Kết Thúc) Chương 427: : Mặt tối.
loi-linh-can-tu-tien-ta-co-gap-10-lan-phuc-che-khong-gian.jpg

Lôi Linh Căn Tu Tiên, Ta Có Gấp 10 Lần Phục Chế Không Gian

Tháng 1 12, 2026
Chương 317: Tần Hồng tuệ nhãn Chương 316: tứ tộc mạt lộ
ten-minh-tinh-nay-rat-muon-ve-huu.jpg

Tên Minh Tinh Này Rất Muốn Về Hưu

Tháng 1 25, 2025
Chương 1. Hết bản cảm nghĩ Chương 796. Chương kết: Bạch Bạch Bạch
  1. Đệ Nhất Thương Gia Từ Trò Chơi Bắt Đầu
  2. Chương 165: Chứng Minh Lợi Ích
Prev
Novel Info

Quên mật khẩu?

Chương 165: Chứng Minh Lợi Ích

Zed im lặng một nhịp sau câu hỏi đó.

Hắn đặt tách trà xuống, quay nhẹ vành chén cho khỏi để lại dấu tay, rồi mới ngẩng lên nhìn thẳng vào Huang.

“Không hẳn.” Hắn đáp, giọng vẫn đều đều. “Ít nhất, không phải theo cách Chủ tịch vừa tóm gọn.”

Khóe môi hắn nhếch lên rất nhạt:

“Tôi không đủ ngây thơ để nghĩ có thể giấu được một mạng lưới như vậy dưới mí mắt Đảng, dưới mí mắt nhà Alexander, dưới mí mắt Merchant Guild.”

“Nếu tôi nói không với Chủ tịch, chắc là xúc phạm trí thông minh của ngài. Nếu tôi nói phải, lại hóa ra nhận mình là kẻ buôn lậu đòi trèo lên vai Đảng ngồi.”

Zed hơi nghiêng người về phía trước, đặt nhẹ trên đùi:

“Cho nên tôi đổi câu hỏi lại, nếu Chủ tịch cho phép.”

“Không phải là tôi muốn dùng phúc lợi để che đường hàng lậu có phải không? Mà là Đảng Lao Động có muốn dùng đường hàng của tôi để khóa chặt Slum, Craftsman Quarter, và ngân sách tái thiết vào tay mình, hay là để Reform và Merchant Guild tiếp tục chia phần?”

Hắn nói chậm, như đang trải con số ra trước mặt người đối diện:

“Đường hàng của tôi, có thể cắt bất cứ lúc nào bằng một chữ ký của Chủ tịch ở Hội Đồng Dân Chính. Xưởng của tôi, đất của tôi, giấy phép của tôi sẽ đứng tên công đoàn, đứng tên Quỹ Phúc Lợi Lao Động.”

“Ngày nào Chủ tịch thấy tôi vượt giới hạn, chỉ cần hắng giọng một cái, tôi mất hết dòng Ledger trong Wind Land. Nếu gọi đó là vỏ bọc, thì đúng. Nhưng đó là vỏ bọc mà Chủ tịch cầm cổ áo tôi, không phải tôi trốn sau lưng Đảng.”

Zed ngả lưng lại ghế, không cười nữa:

“Đổi lại, Slum có nhà, có việc, có bữa ăn. Đảng có lá phiếu, có công nhân, có thép rẻ, có xưởng trung thành. Tôi có lợi nhuận. Nhưng chỉ có Chủ tịch là có quyền tắt công tắc.”

Hắn nhún vai rất nhẹ:

“Tôi chỉ đề nghị một cuộc trao đổi công bằng của những kẻ cùng hiểu mình đang làm gì. Chứ không đến đây để xin Đảng che tội hộ tôi.”

Huang nhấc tách trà, xoay một vòng như đang nghe thử xem gió trong phòng đổi hướng chưa.

“Cậu nói chuyện cũng khéo đấy.” Ông gật đầu, mắt vẫn không rời Zed.

“Ít ra cậu không giả vờ thánh thiện như đám Reform.”

Ông đặt tách xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.

“Ta không phủ nhận tài buôn bán của cậu. Có thể chạy hàng ngay dưới mí mắt Merchant Guild, dưới mũi nhà Alexander, mà để đến tận hôm nay ta mới phải gọi cậu lên nói chuyện. Không phải hạng thường.”

Khóe mắt ông nheo lại:

“Nhưng để ta nhắc lại cho rõ, để sau này cậu khỏi bảo ta không nói trước.”

Ông giơ từng ngón tay, đếm:

“Đề xuất 1 – Liên Xưởng Công Đoàn.

Đề xuất 2 – Chuyển Rác Thành Việc Làm.

Đề xuất 4 – Đường Cấp Hàng Craftsman Quarter.”

“Ba thứ đó, nếu Đảng gật đầu, đều là chỗ tuyệt đẹp để cậu bán những thứ hàng ngầm một cách công khai. Phế liệu chiến tranh, quặng từ Outskirts, vật liệu luyện kim, tài nguyên rừng không qua Ledger.”

Huang nhún vai:

“Đặt trong miệng một đứa khác, ta gọi đó là tội. Đặt trong miệng cậu, ta gọi đó là năng lực.”

Ông ngừng một nhịp, giọng trầm xuống:

“Nhưng ZHS càng phát triển, càng nuốt nhiều hợp đồng, càng hạ giá thị trường của Merchant Guild, càng chạm tới tới lợi ích của những doanh nghiệp lâu đời ở Trade Quater thì không chỉ ta để mắt tới cậu đâu.”

Ông nhìn ra ngoài cửa sổ một thoáng rồi quay lại:

“Đảng Cải Cách không ngu. Bọn chúng đánh hơi tiền, đánh hơi quyền còn nhanh hơn ta. Một khi ZHS đủ lớn để đụng vào lợi ích của chúng, khó khăn chờ cậu không chỉ nằm ở vài tờ giấy hành chính và mấy lần thanh tra.”

Huang hơi nghiêng đầu:

“Cậu biết Diego đúng chứ?”

Cái tên đó vừa nhắc đến lập tức rơi vào giữa không khí như một hòn sắt ném xuống nước.

“Người từng là đại diện pháp lý mạnh nhất mà Đảng Lao Động có được. Kẻ đã quay lưng với Đảng, giờ đang làm quan chấp sự khu Tây.”

Giọng ông lạnh đi thấy rõ:

“Ta không điều khiển được hắn nữa. Nó hiểu hết cách Đảng hoạt động, hiểu hết chỗ yếu, và bây giờ nó làm việc cho một phe mà ta không chắc là chỉ có mỗi cái tên Cải Cách trên bảng hiệu.”

Ông dừng lại, cho câu nói ngấm vào:

“Diego là ví dụ đầu tiên cho cậu thấy. Một khi cậu bước vào trò chơi này với hàng lậu, với đường ngầm, với chuyện bẻ luật thì phản Đảng không còn là chữ trên báo nữa. Nó là họng dao dí vào cổ những người như ta, và những thằng như cậu sẽ là mục tiêu đầu tiên khi chúng cần con dê tế thần.”

Huang chống hai tay lên bàn, người hơi đổ về phía trước:

“Vậy nên câu hỏi không phải chỉ là cậu khéo tay tới đâu, hay ta siết được cổ áo cậu chặt cỡ nào.”

Ánh mắt ông trở nên sắc hẳn:

“Cậu có gì để Đảng gánh hộ cho cậu từng ấy rủi ro?”

“Đám công đoàn của ta, mạng lưới phúc lợi của ta, lá phiếu của ta. Cậu định trả ta bằng thứ gì ngoài tiền và vài bảng đề xuất đẹp?”

Ông ngả người lại, như thể cuộc chất vấn vừa rồi chỉ là màn khởi động:

“Thôi được. Ta không phải không biết mình đang nói chuyện với ai. Ta đã xem qua đề xuất 1, 2, 4 của cậu, đủ hiểu cậu muốn dựng một cái xương sống kinh tế mới cho Slum, và một cái vỏ sạch cho đường hàng của mình.”

Ông nâng tách trà, giọng chậm lại nhưng không mềm đi:

“Nhưng ta gọi cậu đến đây chủ yếu là vì đề xuất 3 và đề xuất 5.”

Ánh mắt Huang nhìn thẳng vào Zed:

“Trình bày cho ta nghe đi, Tống Giang. Khu Tái Định Cư, và Chương Trình Bữa Ăn Công Đoàn. Ta muốn nghe xem, dưới hai tấm biển phúc lợi đó, cậu định đào con đường ngầm gì cho mình và cho Đảng.”

“Rất sẵn lòng.” Zed nói, đặt tách trà xuống.

“Bắt đầu với đề xuất ba. Hợp Tác Xây Dựng Khu Tái Định Cư. Mục tiêu chiến lược sẽ thực hiện trong bốn mươi lăm ngày.”

Zed nói: “Trong khoảng đó, tôi dựng đủ chỗ ở cho tối thiểu tám trăm nghìn tới một triệu dân Slum còn sống sót. Không chờ ngân sách Reform phê duyệt. Không chờ Hội Đồng Tái Thiết thông qua thêm mười hai loại giấy.”

“Và sau bốn mươi lăm ngày?”

“Năm tháng kế tiếp.” Zed nói chậm:

“Khu Tái Định Cư không còn là trại tị nạn nữa, mà là Khu Tự Trị Công Đoàn dưới cờ Đảng Lao Động. Có xưởng, có bếp ăn, có điểm nước, có nhà công đoàn, có đường hàng ra vào. Tự nuôi, tự sản xuất. Tiền và người đều đi qua tay Đảng, không phải qua tay bọn Reform.”

Huang nhíu mày: “Nghe thì hay. Cụ thể, cậu định nhét một triệu người vào cái đống tro tàn đó kiểu gì?”

“Không nhét bừa.” Zed nói. “Chia Slum thành bốn vành đai.”

“Cậu nói xem.”

“Vành Đai Bắc: Xưởng và kho.” Zed giơ một ngón tay.

“Gần Rust Alley – Hẻm Gỉ Sét, đống phế liệu nhiều nhất. Tôi sẽ đặt xưởng tái luyện của Tập đoàn ZHS tại đây, kho thép, kho gỗ, kho vật liệu. Đảng gom thợ có tay nghề, có sức, cho vào đó.”

“Vành Đai Đông: Khu gia đình. Nhà có trẻ con, người già, người tàn tật. Đặt gần trạm y tế, nếu cần thì có nhà nguyện Đền Tro của Giám mục Brian để họ hát hò, khóc lóc. Đó là mặt mũi nhân đạo của Đảng.”

“Vành Đai Nam: Khu lao động độc hại.” Ngón tay thứ ba giơ lên.

“Gần bãi phế liệu nặng, chỗ còn khí độc. Chỉ nhận người tự nguyện. Được trả lương và suất ăn cao hơn những khu khác. Nếu có ai chết, giấy tờ tử vong cũng nằm trong tay Đảng.”

“Vành Đai Tây: Cửa ngõ Outskirts và Silver Sewers.” Ngón tay cuối cùng.

“Ngài biết Silver Sewers đúng chứ? Vành đai tây trên giấy tờ sẽ là tuyến vận tải tái thiết do tập đoàn bọn tôi đảm nhiệm. Trong thực tế… là nơi đường hàng của tôi ra vào. Nhưng giấy phép, seal, kho bãi đều đứng tên công đoàn và Quỹ Phúc Lợi.”

Huang im lặng một nhịp. “Nhà ở thì sao?”

“Nhà mô-đun hai tầng.(*)” Zed trả lời không cần nghĩ.

“Vật liệu xây dựng sẽ do ZHS BuildSupply cung cấp trọn gói. Mỗi vành đai được chia thành hàng nghìn block tái định cư. Mỗi block là một cụm nhà ở tiêu chuẩn trong Khu Tái Định Cư, được xây dựng, quản lý và cấp phát như một đơn vị cơ bản của Công đoàn, dùng chung một bếp Công đoàn, một điểm nước và một nhà Công đoàn.”

“Giấy tờ sở hữu nhà?” Huang điềm nhiên hỏi.

“Tất cả đứng tên Đảng Lao Động.” Zed nhún vai.

“Tôi chỉ là bên thiết kế, cung ứng vật liệu giá rẻ. Đảng sẽ cung cấp nhân công thi hành, dùng ít quỹ để cất nhà. Chủ tịch muốn đổi tên khu, đổi người quản lý, cắt hợp đồng của tôi thì chỉ cần một cuộc họp ở Hội Đồng Phúc Lợi.”

Huang gõ ngón tay lên bàn, im lặng suy nghĩ.

Zed mỉm cười nói đều đều:

“Tôi nghe Phó Chủ tịch Garon nói. Hội Đồng Dân Chính muốn dẹp Slum sau giai đoạn tái thiết vì đó là vết nhơ của Wind Land.”

“Nếu để mặc nó là đống tro tàn, sớm muộn gì cũng có phe giơ tay đề xuất xóa Slum, di dời dân, và Đảng sẽ mất một căn cứ bầu cử, mất vài triệu lao động rẻ.”

Hắn nghiêng đầu: “Nhưng nếu trong vòng năm tháng, Slum trở thành khu tái định cư kiểu mẫu dưới cờ Đảng Lao Động, có xưởng, có nhà, có bữa ăn, có số liệu đẹp thì bất cứ ai muốn xóa Slum là đụng thẳng vào thành tích của Chủ tịch và Đảng Dân Nghề này.”

Zed nói tiếp, giọng thấp đi:

“Cứu Slum thật ra là cứu chính ghế của Đảng trong Hội Đồng Dân Chính. Tôi chỉ đưa vật liệu và công cụ. Còn câu chuyện ai là người cứu dân nghèo là câu chuyện Chủ tịch kể trên diễn đàn nghị trường.”

Huang nhìn hắn chằm chằm một lúc rồi chuyển đề tài:

“Được. Đề xuất năm. Chương Trình Bữa Ăn Công Đoàn. Mục tiêu?”

“Nuôi xương sống của khu đó.” Zed đáp.

“Ba trăm tới bốn trăm nghìn lao động chủ lực với hai bữa ăn mỗi ngày. Đủ no để làm việc, đủ gắn bó với Đảng, đủ ít tuyệt vọng để khỏi đi cướp bóc lung tung.”

Hắn mỉm cười nhạt: “Và tạo ra một thứ giấy tờ mới, Thẻ Bữa Ăn Công Đoàn. Ai ăn gì, ăn ở đâu, ăn mấy bữa một ngày Đảng đều biết.”

“Nghe khá giống mua phiếu.” Huang nói.

“Thưa Chủ tịch.” Zed lắc đầu:

“Người nghèo không tin vào công lý. Họ tin vào kẻ cho họ ăn. Đảng Lao Động mà muốn họ nhớ ơn, thì phải in tên mình lên chén cơm, không phải lên khẩu hiệu.”

“Cậu nắm rất rõ về người lao động.” Huang hớp một ngụm trà, khoanh tay.

“Cách vận hành bữa ăn Công đoàn này thế nào?”

“Mỗi block tái định cư có một bếp Công Đoàn.” Zed liệt kê.

“Nhà bếp nằm trong nhà công đoàn, do công đoàn quản lý, không phải giáo hội Kim Dương, không phải Reform. Thực phẩm tới từ ba cửa. Tập đoàn bọn tôi, Riverside, và cứu trợ tái thiết.”

“Nhưng muốn kiểm soát được bữa ăn, chỗ ở và giờ làm, ngài cần một loại giấy tờ nằm trong tay Đảng, không phải trong tay nhà thờ hay bọn Reform.” Zed nói.

“Một thứ như Thẻ Công Đoàn chẳng hạn, cấp cho từng đầu người ở Slum.”

“Cụ thể.”

“Tôi có nguồn ngũ cốc rẻ và thực phẩm từ rừng Outskirts. Cá, thịt rẻ từ Riverside. Một phần hàng cứu trợ do Reform ký, nhưng trên thực tế được phân phát qua tay công đoàn, dưới tên Quỹ Phúc Lợi Lao Động. Và tôi chắc chắn bọn hắn chỉ ký duyệt ngân sách số lẻ cho Quỹ của ngài. Còn tôi thì có thể cung cấp bữa ăn cho toàn bộ block định cư.” Zed nói.

“Người dân Slum thì đóng góp thứ họ có, giờ làm.”

“Làm, ăn, ở.” Huang nhắc lại. “Giải thích cụ thể đi.”

“Thẻ Công Đoàn của mỗi người có ba dòng.” Zed giơ ba ngón tay.

“Giờ làm, số suất ăn, khu cư trú. Một ngày làm tám tiếng ở xưởng, san rác, dựng nhà thì được hai suất ăn, trưa và tối. Làm ở khu độc hại, hầm phế liệu, hầm mỏ thì có thêm một suất phụ hoặc thêm tiền.”

Hắn nói như trêu: “Nếu Chủ tịch muốn thưởng cho ai, chỉ cần ký một cái, bếp Công Đoàn in thêm một dòng trên thẻ. Họ sẽ nhớ tên ai nuôi sống họ.”

“Tiền đâu ra nuôi từng đó mồm?” Huang không bỏ qua.

“Ba túi.” Zed giơ tay.

“Một là lợi nhuận của mô hình Liên Xưởng Công Đoàn và Đường Cấp Hàng Craftsman Quarter mà tôi đề xuất. Trích một phần cố định vào Quỹ Bữa Ăn. Hai là ngân sách tái thiết mà Tổng Trấn chuyển về, vẫn phải qua tay Reform, nhưng phiếu chi, nhà bếp, kho lương đều mang tên Đảng Lao Động. Ba là donation trắng (*) của Đền Tro, để cho báo chí có cái chụp hình, và để bọn kiểm tra tài chính nghĩ rằng phần lớn là công đức.”

Huang nhếch miệng cười, đặt tách trà xuống:

“Donation trắng? Ngay cả bữa ăn Công Đoàn không đồng mà cậu cũng rửa tiền trong đó sao?”

Ông lắc đầu, không giấu được vẻ khinh khích.

“Cậu không để dành nổi một thứ gì trên đời này để gọi là thiêng liêng à, Tống Giang?”

Zed chỉ nhún vai, không phủ nhận.

“May cho cậu.” Huang nói tiếp, giọng trầm xuống:

“Là chính trị thì không cần thánh. Nó cần những thằng biết rằng ngay cả bữa ăn Công Đoàn cũng là công cụ, thánh cũng chỉ là công cụ, miễn là nhớ rõ đang cầm nó vì ai.”

Huang im lặng khá lâu. Âm thanh duy nhất trong phòng là tiếng trà nóng chạm men sứ khi ông xoay nhẹ tách.

“Cậu phạm pháp.” Cuối cùng ông nói, giọng không nặng không nhẹ.

“Và cậu nhân đạo. Cả hai thứ đều lộ thiên.”

Zed không chối.

“Đề xuất một, hai, bốn của cậu.” Huang tiếp tục: “Đều là đường ngầm đẹp đẽ cho hàng xám của cậu đi. Ta không mù.”

Ông nghiêng đầu: “Nhưng hai đề xuất còn lại, tái định cư, bữa ăn, cả cái xương sống kinh tế phía sau. Nếu làm được như lời cậu, Slum thực sự sẽ trở thành khu tự trị của Đảng Lao Động.”

Ông thêm một câu: “Bất chấp việc Diego có thể nhúng tay vào bất kỳ lúc nào nếu thế lực sau lưng hắn muốn cắn chúng ta một miếng.”

Zed mỉm cười: “Tôi chưa bao giờ nghĩ con đường này là an toàn, thưa Chủ tịch.”

“Ta cũng thế.” Huang đáp khô khốc. “Nhưng ta vốn không thích những kẻ giả vờ sạch sẽ.”

Ông nhìn Zed lâu hơn, như muốn cân lại trọng lượng người đàn ông trước mặt.

“Có lẽ ta phải đổi cách gọi cậu.” Ông chậm rãi.

“Không chỉ là một tay buôn hàng khéo léo nữa. Cậu là tay buôn hàng có nhân đạo, và đủ liều hoặc đủ điên để bày hết cả tội, cả công lên bàn trước Chủ tịch Đảng.”

Zed khẽ cười: “Tôi thích từ liều hơn.”

“Liều thì cũng cần kẻ chống lưng.” Huang nói.

“Ta không tin một thằng nhóc nhà buôn ở Slum tự mình móc nối được Outskirts, Slum, Craftsman, thép rẻ, bếp ăn, xưởng tái luyện mà sau lưng không có cái bóng nào khác.”

Ông nheo mắt lại: “Thông tin kẻ đứng sau. Ta muốn nghe.”

Zed đưa tay chỉnh lại khuy cài áo, cái huy hiệu chữ Z bằng kim loại đen ánh nhẹ.

“Kẻ đứng sau tôi.” Hắn nói:

“Gọi là Zed Megacorp, thưa Chủ tịch.”

“Ta biết cái tên đó, Garon đã nói.” Huang gạt đi.

“Ta đang hỏi nguồn hàng. Cửa ngầm nhiều thì cũng phải có mỏ, có rừng, có bầy thú để cậu vặt lông chứ.”

Zed khẽ thở ra như một tiếng cười. Hắn rút từ bên trong áo khoác một cuộn giấy, đặt lên bàn, đẩy về phía Huang.

“Bản hợp đồng buôn bán toàn diện với Greyfang Pack.” Hắn nói.

“Và phụ lục với Black Ore Gang.”

Ánh mắt Huang tối lại. “Greyfang và Black Ore?”

“Vâng.” Zed đáp, giọng vẫn bình tĩnh.

“Black Ore Gang giữ The Veins, tám trăm cây số vuông mỏ quặng. Tôi không có sở hữu, nhưng có quyền mua ưu tiên. Quặng sắt, quặng đen, hiếm chất nào chúng cũng moi được từ lòng đất.”

Hắn gõ nhẹ lên phần phụ lục thứ hai.

“Còn Greyfang Pack nắm Deepwood, một nghìn bảy trăm hai mươi cây số vuông rừng. Gỗ, thú, nguyên liệu luyện dược, da, nông lâm sản. Tôi có hợp đồng độc quyền vận chuyển và tiêu thụ với họ.”

Huang không nói gì trong vài giây. Ánh mắt ông lướt qua dấu niêm, qua những con chữ, như thể muốn xác nhận đây không phải là trò đùa.

“Cậu là kẻ đầu tiên.” Ông nói chậm rãi, “Cùng làm ăn lớn với hai bọn đó. Rồi còn dám đứng trước mặt ta ở Wind Land mà tự xưng tên mình.”

Zed nhếch môi: “Tôi nghĩ nếu đã phải chọn một nơi để lộ diện, thì trước mặt Chủ tịch Đảng Lao Động vẫn là chỗ an toàn hơn đứng trước cửa Merchant Guild và ba Đảng còn lại.”

Huang bật ra một tiếng cười rất khẽ, không hẳn vui, không hẳn mỉa.

“Có lẽ.” Ông nói: “Ta cũng bắt đầu có hứng thú với con đường trong tối mà cậu đang đi, Tống Giang ạ.”

Huang dựa lưng vào ghế, mắt không rời khỏi hắn.

“Được rồi.” Ông nói, giọng trầm xuống.

“Ta đã nghe đủ về những gì cậu có thể làm cho Slum, cho Đảng, cho cả cái thị trấn này rồi. Bây giờ…”

Ông nghiêm giọng. “Nói ta nghe đi. Cậu muốn Đảng Lao Động cho mình cái gì?”

Zed không trả lời ngay.

Hắn chỉ khẽ cúi đầu, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười rất mỏng, như thể câu hỏi đó mới là khoảnh khắc hắn chờ từ đầu buổi.

Tất cả những gì hắn thuyết trình nãy giờ, chỉ là để chứng minh lợi ích của mình với Đảng Lao Động, bởi cả hắn lẫn Huang Wuchang đều biết Zed Megacorp là một thế lực ngầm.

Nếu hắn không chứng minh được giá trị của mình lớn đến mức Đảng phải cân nhắc thì thứ đang chờ hắn, không phải là một chiếc ghế trong Đảng, mà là tấm màn hợp pháp cuối cùng cũng bị xé toạc.

Và hắn đã thành công khiến Chủ tịch Huang hỏi ra câu đó. Đây mới là câu hỏi mở màn cho cuộc đàm phán cấp cao thực sự giữa hai người.

——————-

(*) Nhà mô-đun 2 tầng là nhà được xây dựng từ các cấu kiện, mô-đun lắp ghép sẵn tại nhà máy và lắp ráp nhanh chóng tại công trường, thay vì xây dựng truyền thống.

(*) Donation “trắng” hiểu nôm na là: Khoản tiền / lương thực được ghi nhận trên giấy tờ là “quyên góp sạch sẽ, vì mục đích từ thiện” nhìn vào thấy rất đạo đức, hợp pháp, dễ khoe với báo chí nhưng phía sau có thể là tiền của Đảng, của doanh nghiệp, hoặc tiền “không sạch lắm” đã được rửa qua một tổ chức có hình ảnh đẹp (ở đây là Đền Tro).

Thực tế nó thường hoạt động kiểu:

Bên A (Đảng / nhóm lợi ích / doanh nghiệp)

Có tiền muốn chi cho một chương trình nào đó (ví dụ: bếp ăn, tái thiết, mua phiếu ủng hộ…)

Nhưng không muốn lộ ra chi thẳng, vì sợ bị soi nguồn tiền, bị đánh chính trị, hoặc đơn giản là… trông không đẹp.

Bên B (tổ chức “đạo đức” – ở đây là Đền Tro)

Nhận tiền / nguồn lực từ A

Đứng tên “nhà tài trợ / nhà hảo tâm” trên báo, trong báo cáo tài chính

Đổi lại được hình ảnh tốt, tiếng thơm, và đôi khi là một phần lợi ích khác.

Trên giấy tờ, mọi thứ sẽ được trình bày như sau:

“X suất ăn mỗi ngày được tài trợ từ tấm lòng hào phóng của Giáo hội / giáo dân / mạnh thường quân…”

Trong khi thực tế: Một phần không nhỏ là tiền từ Đảng + lợi nhuận Zed bơm vào, rồi đi vòng qua Giáo hội để nhìn sạch hơn, dễ qua mặt kiểm toán / thanh tra, và nếu sau này có sự cố, ai cũng có thể nói: “Chúng tôi chỉ giúp phân phát từ nguồn cứu trợ tôn giáo.”

Nói ngắn gọn: Donation “trắng” = Tiền/xuất quà được đóng gói lại dưới nhãn “từ thiện sạch” để dễ nuốt, dễ khoe, và khó lần nguồn.

Trong truyện này, Đảng Lao Động + Zed dùng Đền Tro như tấm màn hợp pháp và đạo đức để che bớt phần “đen” phía sau chương trình Bữa Ăn Công Đoàn.

Sổ Tay Zed – Ngày thứ 11, tháng 7, năm 5.272, lịch Elyria.

「Tài sản Zed Megacorp」

Ngân sách Zed Megacorp: 0 Vàng/ 131.018 Bạc tươi/ 108.551 Bạc sạch..

Kho hàng: Trống

Ngân sách ZHS – Zed Heavy Steelworks: 0 Vàng. 154.862 Bạc.

Ngân sách ZWS – Zed WARWORKS: 2.820 bạc.

Ngân sách ZTL – Zed Trans-Continental Logistics: 10.400

Nợ: 150 vàng Lưu Diệc Phi.

Prev
Novel Info

YOU MAY ALSO LIKE

a445dda4393d5a4cf18b1bf4c36fd6e9
Ta Có 10 Vạn Lần Thiên Phú
Tháng 1 15, 2025
dau-pha-truyen-thua-hoang-thien-de-ta-doc-doan-van-co.jpg
Đấu Phá: Truyền Thừa Hoang Thiên Đế, Ta Độc Đoán Vạn Cổ!
Tháng 1 20, 2025
toan-cau-than-linh-thoi-dai.jpg
Toàn Cầu Thần Linh Thời Đại
Tháng 2 1, 2025
phan-phai-cam-ky-thien-kieu-gia-phu-chinh-la-ma-dao-khoi-thu.jpg
Phản Phái: Cấm Kỵ Thiên Kiêu, Gia Phụ Chính Là Ma Đạo Khôi Thủ
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved