Chương 161: Năm Đề Xuất
Nói rồi, Zed tập trung xem bảng báo cáo. Garon thì tiếp tục xem kỹ Đề án của Zed trên bàn.
Theo thống kê từ Hội Đồng Phúc Lợi & Lao Động Wind Land và hệ thống Lưu trữ Dân cư thuộc Ban Đăng ký & Lưu trữ Dân cư, Slum Quarter đã chịu thiệt hại nghiêm trọng sau chiến tranh Fenrath.
99,8% hạ tầng dân cư bị phá hủy hoàn toàn.
Khoảng 4.140.000 người chết.
Khoảng 1.248.000 cư dân mất nhà, mất nghề, mất năng lực tự nuôi sống.
Hệ thống nước – năng lượng – kho lương mất 100% công suất.
Phế liệu chiến tranh, độc khí, đá vụn và vật phẩm hỏng chiếm 82% diện tích Slum.
Hoạt động cứu tế của chính quyền Reform chỉ dừng ở mức ngăn chết đói, không có kế hoạch tự chủ hay tái thiết.
Zed có thể kết luận, Slum Quarter trên thực tế không còn là một khu dân cư, mà là đống tro tàn chứa 1,2 triệu dân di tản.
Đảng Lao Động là lực lượng duy nhất nắm quyền phúc lợi tại đây.
Đây là thời điểm phù hợp để khôi phục sức lao động. Tái dựng hệ thống nghề thủ công. Tái thiết Slum dựa trên công ăn việc làm thật. Gia tăng quyền lực chính trị và kinh tế của Đảng. Nhưng có vẻ như ngân sách từ Trung ương chưa giải ngân đủ để thực hiện những điều trên. Và Zed chắc chắc là Trung ương sẽ không giải ngân đủ cho Đảng Lao Động làm điều đó.
Zed lên tiếng.
“Đây là cơ hội vàng để cải cách Slum thưa ngài Garon, chúng ta có thể biến Slum trở thành khu tự trị giữa Wind Land.”
Hắn xem báo cáo thiệt hại, Garon thì lo xem đề xuất chi tiết đề án của hắn. Lão ngẩng đầu, bất khả tư nghị hỏi:
“Cậu nói đùa à? Slum Quarter bây giờ chỉ còn đống đổ nát, so với trước kia còn thảm hơn, vô dụng hơn. Chủ tịch Huang còn đang trằn trọc lo lắng giai đoạn tái thiết hậu chiến kết thúc thì Hội Đồng Dân Chính sẽ dẹp luôn Slum Quarter kia kìa, cơ hội vàng đâu ra vậy?”
Zed không vội đáp mà hỏi lại:
“Giai đoạn tái thiết kéo dài bao lâu?”
“Tổng Trấn Tây Bắc đã ban bố chính sách tái thiết tới hết năm nay. Trong thời gian này sẽ liên tục gửi ngân sách tái thiết về đây.”
Còn 5 tháng. Tốt.
Zed mới đáp:
“Nếu vậy thì trong vòng năm tháng này, chúng ta biến Slum Quarter trở thành khu thợ nghề mới, khu sản xuất mới do chính dân nghèo ở đây làm ra. Một khu vực tự cung tự cấp, biến mấy triệu dân trở nên có ích, tạo ra giá trị lao động cao, như vậy thì không cần sợ Hội Đồng Dân Chính giải thể Slum nữa rồi.”
Nghe tới đây, Garon hứng thú nhìn Zed, gã thừa nhận:
“Nhìn cậu tôi có cảm giác mình đang gặp một Diego thứ hai, nhưng nguy hiểm hơn.”
Diego từng là nhân vật hiểu chính trị, luôn miệng bày ra những đề án để cứu người nghèo, nên mới được chủ tịch Huang trọng dụng, dốc hết sức nâng đỡ vào bộ máy hành chính Khu Tây. Thế nhưng mà cuối cùng hắn ta lại bị quyền lực ở đó làm cho mờ mắt.
Garon khẽ thở dài. Zed bật cười:
“Đừng so sánh tôi với tay đồ tể giết hơn chục triệu người vô tội thưa ngài. Tôi là tội phạm nhưng là tội phạm có quy tắc.”
Garon cười lớn.
“Tốt. Nói đi. Cải tạo Slum như thế nào ngài mafia?”
Zed liền đứng dậy, bước tới bên cạnh Garon, chỉ tay vào cuộn vải đề án đang ghi Slum Reconstruction & Labor Rehabilitation Initiative – Đề án Tái thiết Khu ổ chuột & Phục hồi Lao động, chậm rãi nói:
“Ngài xem. Mục tiêu chiến lược của đề án này xoay quanh năm điểm. Thứ nhất, cứu sống và tái định cư dân Slum trong 45 ngày. Không phụ thuộc vào ngân sách Reform. Sử dụng mô hình tự xây – tự nuôi – tự sản xuất.”
“Thứ hai. Tạo 150.000 tới 200.000 việc làm ổn định trong ba tháng đầu. Thông qua tổ nghề, xưởng Slum, các dự án phân loại và tái luyện phế liệu.”
Zed chỉ tay xuống hàng dưới: “Thứ ba. Khởi động hệ thống sản xuất cấp thấp và trung. Biến Slum Quarter trở thành chuỗi cung ứng phụ cho Craftsman Quarter và Riverside.”
“Thứ tư. Cắt giảm sự chi phối của Merchant Guild lên Slum. Bằng cách thông qua vận tải từ Outskirts, Zed Megacorp bọn ta chịu trách nhiệm, thành lập chợ riêng cho Slum.”
Zed mỉm cười: “Thứ năm. Quan trọng nhất. Khẳng định vai trò người cứu Slum của Đảng Lao Động. Điều kiện để tăng quyền lực trong Hội đồng Dân Chính và tái tranh cử kỳ sau.”
Garon nghe xong không khỏi nhìn Zed bằng ánh mắt ngưng trọng hơn. Lão hỏi:
“Vậy là cậu định thực hiện năm mục tiêu đó bằng năm đề xuất này?”
Trong mắt Garon là năm đề xuất ghi đậm trên cuộn vải.
1. Liên Xưởng Công Đoàn.
2. Chương Trình Chuyển Rác Thành Việc Làm.
3. Hợp Tác Xây Dựng Khu Tái Định Cư.
4. Đường Cấp Hàng Craftsman Quarter.
5. Chương Trình Bữa Ăn Công Đoàn.
Zed nhẹ giọng nói: “Với đề xuất Liên Xưởng Công Đoàn này. Zed Megacorp bọn ta sẽ là nhà cung cấp nguyên liệu và thu mua thành phẩm. Công đoàn của ngài sẽ là nhà cung cấp lao động và kiểm soát an ninh.”
“Bọn ta có nguồn gỗ thô từ Deepwood, Outskirts. Sắt vụn và quặng từ mỏ The Veins. Da thú và hàng nông lâm từ Greyfang Pack, ngoài ra còn có phế liệu chiến tranh từ khắp Slum sau trận Fenrath. Bọn ta là doanh nghiệp tái thiết, được cấp phép gom phế liệu chiến tranh cả vùng này thưa ngài.”
Garon nhíu mày: “Cậu vừa nói Outskirt, The Veins, Greyfang Pack sao? Nguồn hàng từ chúng?”
“Tất nhiên. Tôi sẽ không mạnh miệng khi không có nguồn cung vững vàng như thế.” Zed mỉm cười.
Garon khẽ nheo mắt lại. Cảm thấy trọng lượng của Zed nặng hơn một bậc. Một gã buôn ngầm có nguồn cung từ thế lực ngầm Tam Sư ở Outskirts không phải là kẻ đơn giản. Và đáng sợ là hắn đang đứng công khai trước mặt lão mà chẳng sợ bị ai đó sờ đuôi, chứng tỏ là tay hắn sạch.
Zed nói tiếp: “Các nguyên liệu này sẽ nhập vào Slum không cần giấy phép vận tải do bọn ta phụ trách, Merchant Guild không quản được. Nếu Đảng Lao Động đồng ý hợp tác với ta thì Merchant Guild càng không quản được.”
Gã chỉ tay hướng dẫn:
“Liên Xưởng Công Đoàn này sẽ do Zed Megacorp bọn ta lập ra các xưởng nghề, mỗi xưởng cần một trăm tới hàng nghìn thợ. Công đoàn các vị sẽ chỉ định một Tổ trưởng Công đoàn để quản lý.”
“Zed Megacorp bọn ta cung cấp nguyên liệu, công cụ, hướng dẫn sản xuất. Mỗi xưởng chỉ tập trung vào một hai loại sản phẩm rất đơn giản thôi. Nhóm 1 – Kim loại: Đinh, chốt, bản lề, lưỡi dao, khung dụng cụ.”
Nhóm 2 – Gỗ: Vật liệu gỗ, tay cầm vũ khí, cán búa, tấm gỗ ghép cho xây dựng.
Nhóm 3 – Da thú: Bao tay, Giày da đơn, Túi đựng hàng, Áo giáp da đơn giản.
Nhóm 4 – Phụ tùng rẻ: Vòng thép, Khóa đơn, Đồ bếp rẻ tiền. Tái luyện phế liệu chiến tranh.
“Đây là hàng hóa mà Craftsman Quarter luôn cần, và Merchant Guild không muốn đụng vì lợi nhuận khá thấp.”
“Khi quy mô phát triển mạnh hơn, thợ có tay nghề cao hơn, chúng tôi sẽ mở các Xưởng luyện kim, các xưởng chế tạo cấp cao.”
Zed mỉm cười nhấn mạnh: “Trong dự án này Zed Megacorp bọn ta cung cấp vật liệu toàn bộ, xưởng và công cụ. Công đoàn của ngài sẽ cung cấp lao động. Các ngài phụ trách phân thợ theo nhóm. Chia giờ làm việc cho công nhân. Đảm bảo kỷ luật và an ninh công nhân. Giao nhận nguyên liệu và sản phẩm tại xưởng. Cuối cùng là giải quyết tranh chấp nội bộ nếu xảy ra.”
Zed đều giọng: “Cứ làm ra sản phẩm là có tiền ngay. Bọn ta sẽ trả công hậu hĩnh, nếu món đồ bán được 10 bạc thì thợ công đoàn sẽ được 5 bạc, Công đoàn Lao động của ngài 3 bạc, Zed Megacorp bọn ta 2 bạc.”
“Bọn ta sẽ trả bạc tươi nếu ít và bạc chuyển khoản nếu nhiều. Hoặc vật phẩm trao đổi như thức ăn, dầu, than, quần áo.”
“Nếu mô hình thành công, trong 3 tháng, thì chắc chắn tỉ lệ thất nghiệp giảm mạnh. Thu nhập công nhân tăng, dẫn tới Đảng Lao Động được lòng mấy chục triệu dân lao động Wind Land. Craftsman Quarter sẽ trở thành lãnh địa của Chủ tịch Huang Wuchang tuyệt đối, không phải Merchant Guild.”
Garon im lặng mà nghe. Cuối cùng lão mỉm cười:
“Chỉ riêng một đề xuất Liên Xưởng Công Đoàn này đã giải quyết được phần lớn việc làm và tạo ra giá trị lao động cho Slum Quarter rồi. Cậu khiến ta ngạc nhiên, Tống Giang.”
Zed ung dung đáp: “Tôi có thể biến Slum Quarter thành khu vực tự trị riêng dành cho Đảng Lao Động, tạo ra giá trị còn hơn thế nữa, miễn là các ngài chấp nhận Zed Megacorp ta là đồng minh.”
Slum vốn là vùng tự quản, bị chính quyền bỏ bê, chỉ bị giám sát lỏng bởi Diego. Zed sẽ trở thành người chế tạo và thu mua toàn bộ sản phẩm ở Slum, trước khi đám chính quyền Alexsander nhận ra vấn đề là Slum đã trở thành một chuỗi cung ứng độc lập, bền vững, tự vận hành mà không bị Merchant Guild chèn ép, đồng thời tái thiết Slum theo hướng tự chủ.
Zed cũng có thể nhờ vào Đề án này để mở ra các con đường buôn hàng xám hợp pháp, phát triển Zed Megacorp cấp tốc!
Tất cả chỉ cần Chủ tịch Huang gật đầu!
Zed cười khẽ khi nhìn thấy nụ cười nhếch đầy máu lửa trên miệng Garon lúc này. Có lẽ ông ta và Chủ tịch Huang đang khát một mô hình giải quyết việc làm và nâng thu nhập cho dân nghèo, vừa lúc những đề án này của Zed có thể giải quyết những chuyện đó.
Garon chỉ tay vào dòng Chương Trình Chuyển Rác Thành Việc Làm, vô cùng hứng thú hỏi:
“Chương trình này thế nào?”
Zed mỉm cười, đây là con đường rửa hàng thứ hai của hắn.
“Đề xuất này sẽ chuyển Slum thành trung tâm tái chế phế liệu chiến tranh thưa ngài.”
Zed nói chậm: “Như ngài đã biết, bọn ta có doanh nghiệp cung ứng vật liệu xây dựng Seal B là ZHS BuildSupply, nó là doanh nghiệp tái thiết vật liệu hậu chiến. Bây giờ đang bị đóng băng. Chỉ cần Công đoàn các ngài bảo trợ pháp lý cho nó, tôi dám chắc có thể biến nó thành doanh nghiệp liên vùng Seal A không xa.”
“Slum hiện tại là đống đổ nát nhưng cũng là mỏ vàng phế liệu chiến tranh. Sắt vụn, đồng nát, vũ khí hỏng, xương ma thú, ống nước. Quy mô bãi phế liệu này là toàn Slum, tức hơn một trăm cây số vuông.” Zed cười nhạt:
“Hiện tại 99,8% Slum là rác, nhưng thật ra đó là hàng ngàn tấn nguyên liệu. Bọn ta đề xuất ZHS BuildSupply thành lập các trạm thu gom, phân loại, tái luyện ngay trong Slum. Như cái cách mà chúng ta đang làm.”
Zed gạc tàn thuốc lên gàn tàn trên bàn Garon, nói tiếp:
“Quy trình rất đơn giản, Zed Megacorp cung cấp xe thồ, túi tải. Công nhân Slum phân loại rác theo nhóm. ZHS BuildSupply mua lại ngay lập tức bằng bạc. Phế liệu sẽ được bọn ta tái luyện, Craftsman Quarter có thể dùng lại cho tái thiết.”
Garon nhíu mày, nắm được điểm bất cập trong lời nói của Zed:
“Các cậu chỉ có cửa hàng cung ứng vật liệu là ZHS BuildSupply. Không có xưởng luyện kim, tái luyện phế liệu. Không thể tái luyện hay luyện kim bất cứ thứ gì. Đừng nói khoa trương, hãy nói thực tế.”
Zed mỉm cười hòa nhã, đáp:
“Thế nên Zed Megacorp bọn ta mới cần Đảng Lao Động các ngài hỗ trợ pháp lý. Chỉ cần công nhận bọn ta là đồng minh, ta chắc chắn sẽ khiến dự án này đi vào hoạt động sớm nhất có thể. Bọn ta không chỉ có một ZHS BuildSupply.”
Zed nhìn Garon, nói bằng giọng nhẹ nhàng nhất: “Chỉ vài hôm nữa là trụ sở Tập đoàn ZHS – Zed Heavy Steelworks bọn ta sẽ mọc lên trên đất Slum. ZHS BuildSupply chỉ là một doanh nghiệp con trong đó. Bọn ta sẽ thành lập nên các xưởng luyện kim, tái luyện. Bằng tất cả sự kính trọng thưa ngài, ta có thể khẳng định với ngài rằng năm đề xuất trong Đề án Tái thiết Slum này, hoàn toàn có thể thực hành trong một vài tuần. Chậm nhất là một tháng khi ZHS được giải phong tỏa. Chỉ cần các ngài phê duyệt.”
Zed mỉm cười: “Nhìn vào lợi ích của hai đề xuất này trước đi thưa ngài Garon. 1,2 triệu người Slum sẽ có việc làm. Thu nhập 5 tới 15 bạc một ngày, vượt xa mức hiện tại là 0 bạc nào, đợi cứu trợ. Merchant Guild không thể chặn. Họ không kiểm soát rác chiến tranh.”
Zed nhấn mạnh: “Chúng tôi đề nghị Chủ tịch xem xét phê duyệt mô hình Liên Xưởng Công Đoàn như một hệ thống sản xuất phụ thuộc vào Đảng Lao Động. Cho phép triển khai Chương Trình Chuyển Rác Thành Việc Làm như dự án thử nghiệm 90 ngày. Đồng thời hỗ trợ điều phối nhân lực cho các liên xưởng.”
Garon hít sâu một hơi, nói: “Nhưng doanh nghiệp vật liệu tái thiết hậu chiến càng bán càng lỗ, nếu các cậu nhập hàng từ Merchant Guild…”
Garon nói đó thì khựng lại, lão nhận ra ZHS BuildSupply hoàn toàn không nhập hàng từ Cảng. Các đề xuất này đang khiến ZHS BuildSupply có nguồn cung cực kì lớn từ phế liệu chiến tranh ở Slum. Bọn hắn đang lợi dụng phế liệu này để tuồn hàng xám kèm vào, nhưng song song với đó là tạo ra giá trị hợp pháp và lợi ích to lớn cho dân lao động Slum.
Từ khi nào mấy tay buôn ngầm biết chơi trò chính trị khéo léo không một kẻ hở như tên Tống Giang này vậy?!
Lão nhếch miệng cười. Lấy Seal của mình đóng lên cuộn vải.
Zed mỉm cười. Xong, đề án qua vòng sơ loại.
Garon ngẩng đầu nhìn Zed: “Cậu có thể ở lại đây nghỉ ngơi đợi kết quả từ Văn phòng Tổng Thư ký, ta sẽ gửi Đề án này cho Tổng Thư ký Edda. Nếu Chủ tịch Huang đồng ý gặp các cậu thì ta sẽ thông báo ngay.”
“Rất hân hạnh.”
Zed đưa tay ra bắt với đối phương. Garon lại nói:
“Còn ba đề xuất còn lại, nếu Chủ tịch Huang đồng ý gặp thì cậu hãy giải trình kỹ càng. Ông ấy đang rất cần các đề xuất này. Nếu cậu thực hiện được, ta chắc chắn cậu sẽ có chân trong Đảng Lao Động này.”
“Cảm ơn ngài.” Zed mỉm cười.
Hắn và Trần Kiến Hoành liền rời khỏi căn phòng, được một người thư ký của Garon dẫn tới khu vực nghỉ ngơi của Hội Lao Động Tự Do, một căn phòng riêng.
Trong phòng Garon lúc này, một người thư ký bước ra. Lão đưa cuộn vải cho hắn ta, nói khẽ:
“Nói với Tổng Thư ký, có một con quái vật kinh tế rất rành chính trị đang ở Outskirts, và hắn muốn giúp chúng ta.”
——————-
Sổ Tay Zed – Ngày thứ 11, tháng 7, năm 5.272, lịch Elyria.
「Tài sản Zed Megacorp」
Ngân sách Zed Megacorp còn lại: 0 Vàng/ 131.018 Bạc tươi/ 115.551 Bạc sạch.
Kho hàng: Trống
Ngân sách ZHS – Zed Heavy Steelworks: 0 Vàng. 154.862 Bạc.
Ngân sách ZWS – Zed WARWORKS: 2.820 bạc.
Ngân sách ZTL – Zed Trans-Continental Logistics: 10.400
Nợ: 150 vàng Lưu Diệc Phi.