Chương 159: Đường Vào Chính Trường
Zed rít một hơi thuốc, lạnh giọng:
“Để phế truất Nam Tước Mason êm đẹp mà không tốn một binh một tốt. Chỉ có một cách duy nhất.”
Trần Kiến Hoành nheo mắt: “Nếu Mason mất tước thì bị tịch thu quân đội. Đây chính là điểm yếu duy nhất của Mason. Mất chính danh, ông ta thua.”
Lão nhìn Zed: “Âm mưu đảo chính của Beckerman không đơn thuần là âm mưa giữa hắn và Diego. Bởi nếu hắn ám sát Công chúa Ingrid, có thành công hay không thì Tổng Trấn Tây Bắc buộc phải phế Mason. Wind Land sẽ rơi vào hỗn loạn. Tổng Trấn buộc phải giao tước vị cho người thay thế. Và người đó không ai khác ngoài Đảng Order. Order sẽ chiếm lấy chính danh Hoàng quyền một cách công khai, hợp pháp. Và Vệ Binh Hoàng Gia Royalist thì bị Order chiếm sạch. Beckerman và nhà Alexsander sẽ chẳng được lợi gì từ việc ám sát Công chúa.”
Zed gật đầu: “Nhìn kết quả cuối cùng, kẻ được lợi lớn nhất của âm mưu ám sát công chúa này là Đảng Trật Tự Order.”
Vì sao khi Nam Tước bị phế truất, Order có thể đưa người lên thay thế tước vị mà Đảng Cải Cách Reform thì không thể?
Trong trật tự Elyria, tước vị Nam Tước không phải một chức danh hành chính có thể bầu chọn hay vận động hành lang. Nó là sản phẩm cuối cùng của hai thứ mà Reform không sở hữu, đó là dòng máu quý tộc và quyền lực quân sự.
Nam Tước là người giữ đất, giữ quân và giữ ấn Hoàng quyền trong một vùng, là mảnh nối giữa thời đại phong kiến cũ và bộ máy quân chủ lập hiến hiện tại. Dù vương quốc đã hiện đại hoá, dù sổ sách Ledger và CEF đã thay đổi toàn bộ nền kinh tế, chiếc ghế Nam Tước vẫn gắn chặt với tinh thần “đất thuộc về vua, kiếm thuộc về người bảo vệ vua”.
Chính vì vậy, Reform – Dù kiểm soát ngân khố, hành chính và toàn bộ bộ máy công vụ . Vẫn không thể chạm vào ngôi vị ấy. Họ là công chức, là trí thức, là những người điều hành cỗ máy quốc gia, nhưng không mang trong mình chính danh phong kiến, cũng không có khả năng chỉ huy một Barony – Lãnh địa của Nam Tước.
Đảng Trật Tự Order thì khác.
Order chính là xương sống quân sự của vương quốc, là cánh tay phải của Hoàng Đế trong mọi vấn đề liên quan đến an ninh, phản nghịch và bảo vệ Hoàng tộc. Trong những thời khắc mà một Nam Tước bị phế truất, vì phản nghịch, vì thất trách, hoặc vì để Hoàng tộc gặp nguy hiểm. Hoàng triều luôn tìm đến những con người của Order để lấp chỗ trống. Không phải vì Order có nhiều tham vọng hơn, mà vì họ phù hợp nhất với mô hình cũ, kỷ luật, trung thành, sẵn sàng đổ máu, và quan trọng hơn hết, họ không có lãnh địa riêng để tạo phản.
Nếu một lãnh chúa phong kiến thất bại, Hoàng triều cần kẻ có gươm và kỷ luật để giữ đất, không phải một bộ trưởng giỏi sổ sách Ledger.
Order đáp ứng điều đó. Reform thì không.
Bởi vậy, dù Alexander Banjemin có thể đóng băng ngân sách của cả Wind Land trong vài giờ, ông ta vẫn không thể chạm vào chiếc ghế Nam Tước. Còn Order, chỉ cần một sai sót đủ lớn như cái chết của một Công Chúa trên lãnh địa Wind Land sẽ lập tức có lý do chính danh để đưa người của mình vào thay thế Mason Baron.
Trong thế giới này, chỉ có kẻ sở hữu quyền lực quân sự mới có tư cách cầm ấn Hoàng gia.
Reform cai trị bằng giấy tờ.
Order cai trị bằng gươm.
Và tước vị quyền lực từ cấp Vương Quốc cho tới cấp Thị Trấn chưa bao giờ thuộc về giấy tờ.
Nó luôn thuộc về gươm.
Trần Kiến Hoành nhỏ giọng: “Thợ cả Abraham nói nguyên liệu phục hồi Seige Wolf được giao tới từ Diego là những thứ có thể mua được, ngoài ra còn có các vật liệu hiếm không rõ ai giao, đó là các nguyên liệu mà quân đội mới có. Doanh nghiệp vũ trang bình thường không có bán. Lúc giao tới không có giấy tờ, không rõ ai giao. Lão cứ nghĩ là của Diego.”
Zed im lặng, đôi mắt hắn sâu thẳm.
“Bọn hắn đang âm thầm hành động.”
Trần Kiến Hoành vội vàng mở sang trang sách mới: “Ngài xem. Nội bộ Đảng Royalist.”
Trong Royalist có… hai cái tên Ironmark.
Royalist tưởng là đồng minh?
Không phải.
Royalist đang bị gia tộc Ironmark cài người vào Hội Đồng Quý Tộc Wind Land – Royal Council, cơ quan lãnh đạo tối cao của đảng Royalist.
Phó Chủ tịch Đảng: Helgar Von Ironmark, Tổng Chỉ Huy Vệ Binh.
Ủy viên Quân sự: Darius Von Ironmark, Bộ Chỉ Huy Vệ Binh.
Order đang điều khiển một phần quân đội của Mason từ bên trong.
Royalist có quân đội hoàng gia Royal Guard, có Elyria Seal chính danh Hoàng quyền, có Giáo hội Kim Dương, Cảng và thuế biển, có Quý tộc trung thành.
Nhưng Royalist là phe lộ mặt, ai cũng thấy sức mạnh của họ ở đâu. Có ràng buộc, không được phép lạm quyền.
Luôn bị Hoàng triều giám sát.
Luôn bị Reform và Order kiềm chế vì không cho độc tài tái sinh.
Royalist giống như một con rồng già, mạnh, nhưng có dây xích rất lớn.
Đảng Reform mạnh nhưng cũng không dám làm loạn. Reform có hành chính, Ngân khố, CEF – Essence Coin, Thương Hội Elyria (Merchant Guild) phe Reform, Giấy phép – thuế – đăng kiểm – tài chính.
Nhưng Reform không có quân đội. Không có mạo hiểm giả cấp cao. Không có thanh thế Hoàng quyền. Nếu đụng sai thì Hoàng triều coi là phản loạn.
Reform giống một bộ óc khổng lồ giàu, thông minh, nhưng không được phép cầm súng.
Nhưng Order thì khác. Họ là con quái vật nằm giữa bóng tối và ánh sáng.
Order kiểm soát Quân đội lập hiến Elyria. 80% Ban Chiến lược & Tình báo. 70% Ban Hình sự & Trị an. 50% đồn trú nội đô.
Họ có thể đảo chính trong một đêm.
Ngoài ra Order có các công cụ kiểm soát xã hội. Họ có Christopher Ironmark, Bộ trưởng Tuyên truyền. Giáo hội Kim Dương chi nhánh Trật Tự. Tòa án quân sự. Ban giám sát tư tưởng. Ban Điều tra – Thanh trừng.
Họ kiểm soát cảm xúc, tư tưởng, dư luận.
Thứ ba, Đảng Trật Tự có thể thanh trừng mạo hiểm giả và người chơi.
Order có quyền tước giấy phép Adventurer – Mạo Hiểm Giả, tịch thu trang bị. Bắt giữ người chơi. Xóa thẻ cư trú. Hành quyết hợp pháp – Lawful Execution.
Không ai trong vương quốc Elyria đáng sợ với người chơi hơn Đảng Trật Tự Order.
Nhưng từ đầu tới cuối Zed chưa từng thấy bọn hắn có động thái chính trị nào ở thị trấn, ngoài việc nghe lệnh Nam Tước duy trì trật tự lúc đầu và chống lại Fenrath công thành.
Nếu Royalist là con rồng già, Reform là bộ não, Merchant Guild là túi tiền, Labor là trái tim nhân dân thì Order chính là bóng đêm có hình dạng của kiếm và pháp luật.
Không ai biết họ mạnh tới đâu. Không ai biết họ trung thành với ai ngoài Trật Tự. Không ai biết họ đang chuẩn bị điều gì. Không ai dám đụng vào họ.
Họ là kẻ đáng sợ nhất.
Họ là con quái vật thật sự ẩn trong bóng tối.
Trần Kiến Hoành lạnh giọng nói: “Ta chắc chắn Beckerman đã bị Đảng Trật Tự lôi kéo. Nếu không thì cha cậu ta có chết cũng không cho cậu ta làm càn như vậy. Nam Tước Mason chết thì nhà hắn cũng không sống thọ.”
Zed có chút buồn cười: “Hoặc là Đảng Trật Tự hứa cho hắn cái chức Tổng Chấp Sự của cha hắn, hắn phản cha. Hoặc là hắn ngu tới mức tin tưởng Order sẽ đưa hắn lên vị trí Nam Tước đó. Ta nghĩ là cái thứ nhất.”
Chỉ tiếp xúc một lần nhưng Zed có thể đánh giá chắc chắn, Beckerman là con trai dòng dõi Alexander, là cậu ấm tài phiệt, hắn ta có tham vọng rất lớn qua từng lời nói, nhưng nếu không hiểu chính trị sâu sắc thì dễ bị kích động bởi quyền lực. Càng có tham vọng thì hắn càng căm ghét quyền uy Mason và cha mình.
Một chính trị gia Order, có thể là Christopher Ironmark hoặc Swain Ironmark bày mưu:
“Cậu muốn làm Tổng Chấp Sự không? Hãy giúp chúng ta phế Mason. Sau đó chúng ta giúp cậu hất văng cha và lên thay.”
Trần Kiến Hoành nhếch miệng: “Và hắn đã bị lung lay nên mới có âm mưu Siege Wolf này.”
Lão và Zed nâng chén trà nóng lên nhấp một ngụm, cả hai đang dần xâu chuỗi lại bức tranh quyền lực đằng sau âm mưu ám sát công chúa của Diego và Beckerman.
Zed mỉm cười: “Đảng Trật Tự Elyrian thật sự cho Beckerman lên làm Tổng Chấp Sự sao?”
Trần Kiến Hoành nhếch miệng lắc đầu.
Đảng Trật Tự Order sẽ không bao giờ để một thằng nhóc Reform làm Tổng Chấp sự. Order chỉ lợi dụng Beckerman để có nội gián trong bộ máy hành chính Reform. Khi Mason ngã, Alexander sẽ bị Order kiểm soát. Reform sẽ bị quân phiệt hóa.
Beckerman đơn giản là quân tốt ngu trung.
Lão ngẩng đầu nhìn Zed: “Ám sát công chúa là cách duy nhất để Order lật đổ Mason vào mùa xuân năm sau. Bọn hắn chắc chắn đã chuẩn bị nhiều phương án hơn chứ không phải chỉ dựa vào thằng nhõi con Beckerman háo thắng này.”
“Bây giờ kế hoạch Siege Wolf thất bại giữa chừng, nó không còn là âm mưu ám sát công chúa hay âm mưu đảo chính nữa, bây giờ nó chỉ là là bằng chứng của tội ác tạo ra cái chết cho hàng chục triệu người của Beckerman và Diego. Từ tội đảo chính xuống tội vô tình diệt chủng. Nó chỉ đủ sức giết Diego mà không đủ sức uy hiếp tên Thiếu Hầu, cha hắn ta có thể xử lý êm đẹp.”
Zed gật đầu, mỉm cười: “Đảng Order tất nhiên sẽ không ngồi yên, bọn hắn đâu chỉ có cái nanh vuốt là Beckerman này. Mà Đảng Royalist cũng được phen chiến tranh Fenrath này cảnh tỉnh, Nam Tước sẽ tăng cường phòng vệ. Công chúa Ingrid ghé Wind Land vào năm sau sẽ là lúc âm mưu trong bóng tối của ba Đảng này triển khai ra ánh sáng, thú vị đây. Ta cũng phải tranh thủ bước chân vào chính trường mới được. Càng loạn thì càng có lợi cho Zed Megacorp chúng ta phát triển.”
Đương lúc hắn nói chuyện, góc áo không biết ai kéo nhẹ. Zed nghiêng mặt nhìn, chỉ thấy Tống Ngọc đang mắt nhắm mắt mở nhìn hắn ngu ngơ, quần áo trên người em sộc sệt. Zed không nói gì, chỉ bế con bé vào lòng, dùng áo khoác mình che kín lại.
Trần Kiến Hoành mới hỏi: “Vậy là ngài quyết định bước chân vào Đảng Lao Động?”
“Đó là con đường hợp lý nhất và duy nhất lúc này rồi.” Zed gật đầu.
Zed vạch sang trang sổ khác, nói tiếp: “Trước tiên, ô dù pháp lý mà ZHS BuildSupply có thể dựa vào bây giờ là trở thành Đối tác Cung ứng Vật liệu Ưu tiên cho Hội Đồng Phúc Lợi & Lao Động của Đảng Lao Động. Có tư cách này thì đám Merchant Guild mới không thể tùy ý động vào nữa. Thứ hai là ta phải có tư cách đại diện pháp lý đi làm việc với chính quyền, một chức vị Ủy viên của Đảng Lao Động, đứng ra bảo vệ pháp lý trực tiếp cho ZHS.”
Trần Kiến Hoành hớp một ngụm trà: “Nhưng giám đốc Huang Dongsoo nói là chỉ giúp ngài có thân phận chính thống thôi. Từ đây về sau việc tham dự vào chính trị sẽ do ngài tự đi. Một dân đen như chúng ta, doanh nghiệp thì bị đóng băng, làm cách nào trở thành Ủy viên của Đảng Lao Động được? Đừng nói tới việc trở thành Ủy viên, gặp được mặt chủ tịch Huang thôi cũng khó như lên trời rồi.”
Đảng Lao Động có hơn hàng chục triệu lao động dưới quyền, kiểm soát Công đoàn xưởng nghề Craftsman Guild, Công đoàn cảng Riverside, Ủy ban Xã hội – Slum, cả chục Công đoàn dưới trướng, họ còn phải lo phân phối việc làm, cư trú, phúc lợi. Nhất là sau hậu chiến thì việc càng nặng nề.
Huang Wuchang đứng đầu toàn bộ hệ thống này, nên khả năng ông tiếp xúc với dân thường ngẫu nhiên là gần như bằng 0.
Thường thì những người được phép gặp ông ta là Nghị sĩ Ủy ban Xã hội – Lao động của Hội Đồng Dân Chính, Ủy viên Đảng Lao Động. Lãnh đạo công đoàn chủ chốt. Đại diện nhóm lợi ích lớn. Người chịu trách nhiệm cho một phong trào lớn. Hoặc nhân vật được để mắt đặc biệt. Zed thời điểm hiện tại không thuộc nhóm nào.
“Gặp được mặt Chủ tịch Huang là được, việc còn lại tôi sẽ đàm phán với ông ta.”
Trần Kiến Hoành lắc đầu: “Ông ta mà biết ngài muốn dựa vào Đảng Lao Động để chống lại nhà Alexsander có khi đuổi ngài luôn không chừng.”
Zed phất tay: “Chưa gặp mặt ông ấy không biết ông ấy làm người thế nào. Nghe ta nói lật đổ Diego thì ủng hộ hai tay thì sao?”
Trần Kiến Hoành gật đầu, vạch sang trang sổ khác.
“Đảng Lao Động hiện tại có các thành phần chủ chốt là Phó Chủ Tịch Garon Hextech, Thủ lĩnh Hội Lao Động Tự Do ở Slum Quarter. Tổng Thư ký Edda Lune, đại diện nữ công nhân và thợ may. Ủy viên Hạ tầng & Xưởng nghề Dario Flint, Trưởng công hội Craftsman Guild. Ủy viên Cảng vụ Miren Cao, Thuyền trưởng Công đoàn Riverside.”
“Ngài có quen ai trong bốn người này không?”
Zed liền đáp: “Từng gặp qua Phó Chủ Tịch Garon. Ông ta đang túc trực ở Slum Quarter để chỉ huy Hội Lao Động Tự Do khắc phục hậu quả chiến tranh, bận tối mặt.”
“Garon Hextech…” Trần Kiến Hoành lẩm bẩm.
Garon không phải đàn em của Huang. Ông này là Phó Chủ tịch Đảng, Lãnh tụ Công Đoàn Xưởng Nghề. Người nắm thực quyền về mặt tổ chức hoạt động hơn 70% công nhân Craftsman Quarter và Wind Land.
Garon nói chuyện được với Huang. Nhưng Garon không có quyền tự ý dẫn một dân thường đến gặp Chủ tịch.
Tuy nhiên…
Trần Kiến Hoành nói: “Garon có thể đề xuất ngài theo ba danh nghĩa. Một, ngài là một nhân chứng quan trọng, liên quan đến sai phạm của Diego. Trường hợp này, chủ tịch Huang sẽ gặp vì lý do chính trị.”
Zed liền lắc đầu: “Lý do này không cẩn thận còn bị Garon giết chúng ta trước. Không biết được Garon có phải là người của Diego hay không. Thứ hai, nếu mang bằng chứng này để gặp mặt chủ tịch, ông ta chỉ xem chúng ta là kẻ buôn bán bằng chứng, muốn làm Ủy viên của Đảng thì không thể nào.”
“Tiếp cận bằng cách này không tối ưu hóa lợi ích được.”
Zed nhìn lão: “Phải tiếp cận bằng con đường mà chúng ta sẽ phát triển, đó là kinh tế. Phải mang theo một đề án trọng yếu cho Đảng. Ví dụ như một mô hình giúp nâng thu nhập người lao động, một thỏa thuận về chuỗi cung ứng mới, một lời hứa cung cấp vật liệu cho Craft Quarter. Hoặc có trọng lượng nhất là một đề án có thể đảo chiều cán cân Craftsman Guild – Merchant Guild.”
Zed đã từng gặp Garon, đã làm việc với ông ấy 1 lần, đã gây ấn tượng tương đối. Nhưng chưa phải người thân cận, vậy nên Garon không thể đưa Zed thẳng vào gặp Chủ tịch Huang theo kiểu: “Sếp ơi, có thằng này muốn gặp ông.”
Nhưng Garon hoàn toàn có thể đẩy lên theo đúng quy trình của Đảng Lao Động và bất kì Đảng phái nào thực tế.
Đầu tiên, Garon sẽ gặp Zed, kiểm tra xem Zed thật sự có giá trị gì đặc biệt hay không.
Nếu Zed đưa ra thông tin, đề án hoặc giải pháp có lợi cho Đảng Lao Động thì Garon sẽ viết một báo cáo nội bộ.
Báo cáo được chuyển qua Tổng thư ký Edda Lune, Edda đánh giá, nếu thấy quan trọng sẽ gửi tới Huang Wuchang.
Chủ tịch Huang xem xét cuối cùng, nếu cần gặp thì đích thân triệu kiến Zed.
Không phải Garon dắt vào. Mà là Huang chủ động gọi Zed sau khi xem hồ sơ.
Đây là cách làm đúng với chính trị thực tế ở Trái Đất và cả Thần Lục. Cách duy nhất để một dân kinh doanh gặp mặt lãnh tụ Đảng.
“Tốt. Vậy thì chuẩn bị mấy đề xuất cho Đảng Lao Động, sáng mai là ngài có thể đi gặp Phó Chủ tịch Garon rồi.” Trần Kiến Hoành mỉm cười.
“Chuẩn bị một đề án biến Slum thành khu tự trị của Đảng Lao Động thì càng tốt.”
Zed gật đầu: “Phó Chủ tịch Garon sẽ là bước chân vào chính trường đầu tiên của ta. Hãy thiết kế một đề án mà bất kì lãnh đạo Đảng Lao Động nào nhìn qua cũng phải tán đồng.”
Hai người đàn ông một già, một trẻ ôm trong lòng đứa bé ngủ mê, tiếp tục mở sổ tay, ghi chép miệt mài trong đêm đông lạnh giá, chậm rãi vạch ra những chiến lược cho tương lai.
——————-
Sổ Tay Zed – Ngày thứ 9, tháng 7, năm 5.272, lịch Elyria.
「Tài sản Zed Megacorp」
Ngân sách Zed Megacorp còn lại: 0 Vàng/ 131.018 Bạc tươi/ 116.000 Bạc sạch.
Kho hàng: Trống
Ngân sách ZHS – Zed Heavy Steelworks: 0 Vàng. 154.862 Bạc.
Ngân sách ZWS – Zed WARWORKS: 2.820 bạc.
Ngân sách ZTL – Zed Trans-Continental Logistics: 10.400
Nợ: 150 vàng Lưu Diệc Phi.