Chương 145: Tra Tấn
Không biết thời gian trôi qua bao lâu, Zed tỉnh dậy giữa hơi lạnh ẩm của căn phòng ngầm Silver Sewers. Hắn chỉ vừa cựa nhẹ, cả người lập tức co giật, một cơn đau buốt như mũi khoan xuyên từ vai trái kéo tuốt xuống tận phổi. Bên trái hắn hoàn toàn trống rỗng. Chỉ còn băng trắng cuộn dày, thấm loang một vòng đỏ sẫm, mỗi nhịp tim đập lại như ai nhét than hồng vào hốc thịt chưa kịp khép.
Zed nghiến răng, hơi thở đứt quãng, trán ướt mồ hôi lạnh. Ngay cả nhấc đầu lên một chút cũng khiến tầm mắt tối sầm lại. Lúc này hắn đang cởi trần, với cơ thể đầy vết máu khô và băng gạc trắng quắn quanh bả vai trái.
Một luồng gió nhẹ mang theo hương thơm mát mùi lá rừng thoảng qua.
Eilanora hóa lớn trở lại, nàng ngồi cạnh hắn từ lúc nào, mái tóc bạch kim rũ xuống vai, đôi tay mảnh khảnh đặt trên phần băng quấn. Từ lòng bàn tay nàng, những sợi ánh sáng xanh lục như rễ cây li ti tỏa ra, ngấm từng chút vào da thịt hắn. Mỗi nhịp sáng khiến cơn đau nhạt đi đôi chút, giống như sương mát rơi lên vết bỏng.
“Đừng cử động.” Nàng khẽ nói, giọng êm dịu: “Cơ thể ngài đang cố chắp vá lại những gì không còn nữa.”
Zed thở mạnh, cố giữ nhịp thở, khoé môi nhếch nhẹ đầy chua chát.
“Nếu còn đau như thế này thì tốt, nghĩa là ta chưa chết.”
Eilanora không đáp, chỉ siết nhẹ tay, để dòng năng lượng rừng sâu tiếp tục xoa dịu cơn đau đang gào thét dưới lớp băng.
Zed mở thời gian hệ thống lên xem, lúc này là tám giờ sáng.
“Ta ngất được sáu giờ rồi à?”
“Sáu giờ.” Eilanora gật đầu.
Nếu không phải nàng cảm thấy Zed nguy hiểm tính mạng mà cưỡng chế thức giấc để dùng ma thuật thiên nhiên giúp hắn tỉnh táo lúc hắn nạo xương thì chuyện bán vảy lần này thất bại rồi, thậm chí hắn còn tử vong vì mất máu lúc cắt thịt nạo xương. Cảm giác đau đớn thấu tận trời xanh đó thật sự khiến Zed không tài nào tỉnh táo nổi.
Sau khi xong việc thì hắn ngất lịm đị, có lẽ Eilanora đã duy trì trị thương cho hắn lúc hắn ngất xỉu cho tới lúc này.
Zed cười khàn: “Cảm ơn.”
Eilanora lắc đầu: “Người phải cảm ơn là ta mới đúng. Ta hiểu quyết định của ngài khi không lấy Thánh Tủy Tâm Tinh.”
Zed hỏi: “Nhóm đàn em của ta đâu rồi?”
“Bọn họ đã rời đi nơi này từ năm giờ trước. Bọn hắn hét to là Hãn gia, bọn em nhận được tiền rồi, bọn em đi đây, bọn em sẽ không làm nhục mệnh.”
“Tốt, vậy là được rồi.” Zed gật gù.
Đúng lúc này, từ cửa chính căn phòng, tiểu tinh linh Lilia chậm rãi bay vào. Cô bé đang ôm một cái áo choàng to hơn cả cơ thể mình mười mấy lần.
Là Áo Choàng Dạ Tuyệt của Zed.
“Ngài Zed…! Ngài… mang… cái này… vào… hộc… hộc…”
Mỗi chữ Lilia nói ra là mỗi lần cô bé nghiêng ngả, vì chiếc Áo Choàng Dạ Tuyệt nặng tới mức gần đè bẹp người cô.
Eilanora khẽ nén tiếng thở dài, nhưng khóe môi lại cong nhẹ, hiếm khi nàng thấy một Tiểu Tinh Linh của Lục Địa Cổ Sinh lại mến một người dị giới đến vậy.
“Cẩn thận, Lilia. Để ta.”
“Không! Con… con tự làm được!”
Lilia hét nhỏ, đôi mắt xanh biếc long lanh, vẫn gắng sức cõng chiếc áo choàng lên, đôi cánh bé xíu đập loạn xạ như một chú chim ướt sương.
Zed nhìn cảnh đó mà dù cơ thể đau đến muốn ngất đi, khóe môi hắn cũng khẽ nhúc nhích.
Cuối cùng, sau một cú lảo đảo anh hùng, Lilia ngã nhào lên người Zed cùng chiếc áo choàng, rồi ngẩng đầu tự hào:
“Ngài phải mặc vào! Không có nó, ngài yếu hơn cái nấm mọc trong rừng nữa đó!”
Zed bật cười khàn khàn. “Ta biết rồi.”
Eilanora đứng dậy giúp hắn mặc áo khoác vào. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, thần kinh truyền tới cảm giác đau chi ảo khiến Zed phải nghiến chặt răng, toát mồ hôi lạnh. Đây là chuyện mà ai bị mất chi cũng gặp phải, gọi là đau chi ảo. Zed gắng gượng ngồi thẳng dậy, mở bảng thuộc tính lên xem.
「SYSTEM STATUS – GHOST DRAGONBOUND MERCHANT」
Chủ thể: Zed de Vincent
Tình trạng: Suy kiệt nghiêm trọng
I. TỔN THƯƠNG CƠ THỂ
「HP Giảm Vĩnh Viễn – 35 HP」
Giới hạn sinh mệnh bị hạ xuống mức báo động. Không thể tăng bằng điểm thuộc tính, nghỉ ngơi hoặc phục hồi thông thường.
「Stamina Giảm Vĩnh Viễn – 60 Stamina」
Suy kiệt toàn diện. Thể lực cực dễ tụt, tốc độ hồi phục bị giảm mạnh.
「Mất Chi Vĩnh Viễn – Cánh tay trái」
Không thể tái tạo bằng phép trị thương hay kỹ thuật chữa lành chuẩn. Mọi hành động, kỹ năng cần hai tay bị áp chế hoặc không khả dụng.
「Xuất Huyết Nội – Mạch Sinh Mệnh Yếu」
Sinh khí sụt giảm nghiêm trọng. Dễ rơi vào trạng thái ngất, khó duy trì hoạt động kéo dài.
「Đau Chi Ảo – Phantom Limb Pain」
Thần kinh vẫn phát tín hiệu từ phần chi đã mất. Gây đau nhói bất ngờ, có thể làm gián đoạn mọi hành động.
II. TỔN THƯƠNG CHỨC NGHIỆP
「Phong Tỏa Thăng Cấp – Vĩnh Viễn」
Chức nghiệp Ghost Dragonbound Merchant bị hệ thống khóa tăng trưởng. Không thể lên cấp cho đến khi lõi Gratus Sigil khôi phục bằng phương pháp cao cấp.
III. TRẠNG THÁI NGUY HIỂM HIỆN TẠI
「Sinh Mệnh Chập Chờn」
HP dao động không ổn định. Nguy cơ tử vong tăng cao khi chịu va chạm hoặc sử dụng skill.
「Phụ Thuộc Trị Liệu Tự Nhiên」
Chỉ các thuật chữa lành hệ Nature, Spirit, hoặc tinh linh cổ đại mới có tác dụng thật sự.
「Rủi Ro Tử Vong Tồn Dư」
Mọi kích hoạt kỹ năng vượt ngưỡng đều có khả năng gây “Death Trigger”.
IV. CẢNH BÁO HỆ THỐNG
“Cơ thể chủ thể không còn đáp ứng tiêu chuẩn sinh tồn tối thiểu.”
“Khuyến nghị duy trì trị liệu dưới sự giám hộ của Tinh Linh hoặc đứng gần nguồn sinh khí tự nhiên cổ đại.”
“Nếu không được chữa trị đúng phương pháp, chức nghiệp Ghost Dragonbound Merchant sẽ thoái hóa hoàn toàn.”
Xem xong, Zed chậm rãi đứng dậy, Eilanora nhíu mày:
“Ngài cần nghỉ ngơi.”
“Ta không có thời gian.” Zed lắc đầu. “Ta chưa chết được đúng chứ?”
Eilanora gật đầu.
“Vậy thì được, phiền cô thỉnh thoáng ném cái phép hồi phục cho ta.” Zed mỉm cười, hắn rời khỏi phòng nghỉ.
“Đại nhân đừng khuyên, chủ nhân ta cứng đầu lắm.” Lilia nhúng vai bất lực.
Eilanora nhíu mày, vội vàng hóa nhỏ lại nhanh chóng bay vào ngực hắn.
Zed liền dựa theo tuyến xe ngầm của East Line để trở về North Line, nằm trên xe trung chuyển là hắn ngủ. Gần như là ngủ bất kì lúc nào có cơ hội, gã đã kiệt sức tới mức không thể tỉnh táo nổi.
Nhị Cao và Tứ gầy đã bị bắt, khả năng cao còn bị tra trấn. Cửu Mõm và Thập Muội, Đại Mạch thì tranh thủ đi đăng ký pháp nhân doanh nghiệp ZTL Logistics System. Chỉ còn Zed là hoạt động được, hắn cần phải đến Đông Trại Lớn để báo Trần Kiến Hoành chuyển một trăm tấn Flux Crystal Dust. Bây giờ đã là trưa ngày thứ 5, ngày thứ 6 bắt buộc Zed Line có hàng và ZTL Logistics System hoàn tất với nhau để chở hàng tới cho Tập đoàn Fluxwell.
Bấy nhiêu mệt mỏi này chẳng là gì nếu so với việc không buôn được hàng, cả bọn bị thế lực ngầm lột da rút xương.
Nguyên tắc cũ, còn sức còn làm, còn thở còn làm, mệt mỏi không chết được, bỏ cuộc và lười biếng mới thật sự giết chết một người đàn ông.
Giữa trời đông lạnh giá, thời gian đã tới bốn giờ chiều, tiết trời càng thêm lạnh lẽo. Zed đốt một điếu thuốc, bước từng bước lững thững trên con đường đất dẫn ra DP-04 Silent Moor, nơi Trần Kiến Hoành đã đào hầm và có mấy đội xe ngựa của Greyfang Pack ở đó túc trực.
Bóng lưng hắn rệu rả, dấu chân hằn trên tuyết trắng. Huang Dongsoo đứng trong phòng, thông qua cửa sổ được khoét trên vách tường Trạm Thoát Nước Số 7 nhìn theo Zed, trông thấy ống tay áo trái của hắn lung lay theo gió, Huang Dongsoo nhếch miệng cười, vùi điếu xì gà.
Lão nghiêng đầu ra lệnh cho thư ký sau lưng: “Mang mật lệnh của ta báo cáo với Chủ tịch Huang, gã ứng viên chức nghiệp Ghost Merchant mà ta đề cử. Thằng đó không phải thương nhân. Nó là một chính khách chưa đăng ký hộ khẩu.”
Thời điểm này, tại trụ sở Merchant Guild Finance Office. Tầng hầm thẩm cung.
ẦM! BỐP! ẦM!
Tiếng tay chân đấm đá liên tục vang lên. Một lát sau mới im lặng.
Nhị Cao và Tứ Gầy bị trói chặt hai tay vào xích trên tường, quỳ gối xuống đất, cởi trần, trên người lấm tấm vết thương, mặt mũi sưng húp, cả hàm răng đều là máu. Hai thằng được giam ở hai buồng cạnh nhau. Một Hiền Giả bên cạnh vừa lúc dùng ma thuật trị thương cho bọn hắn, khiến cho Nhị Cao hai thằng đang mơ hồ tỉnh táo lại, vết thương trên người cũng giảm bớt.
Một Truy Kí Thuật Sư khác thì lấy tay ra khỏi viên ngọc ma thuật, hắn nhíu mày bước tới trước mặt người đàn ông mặc quý tộc phục đang vắt chéo chân ngồi không xa.
“Bọn hắn vẫn cưỡng chế phong bế suy nghĩ lại, không thể truy trí, thưa Thiếu Hầu.”
Beckmerman gật đầu, hắn đứng dậy, chậm rãi bước tới phòng giam của Nhị Cao và Tứ Gầy. Hắn liếc nhìn Nhị Cao một lúc rồi khịt cười. Gã hoàn toàn không ngờ tới thằng này một khi phản thì phản tới triệt để như vậy, vì để tên Tứ Gầy bên cạnh không nghi ngờ nên chịu đấm ăn sôi cũng không khai ra chút gì.
Gã ta biết Beckerman sẽ không giết gã cho tới khi Zed thật sự bị Black Ore Gang lấy mạng, cho nên mới im lặng giữ bí mật để có thể làm phản gián cho Diego đối phó với Zed sau này, nếu Zed thật sự còn sống sau hai tuần này.
Beckerman hiểu, cũng lười quan tâm tới Nhị Cao, đối với hắn thì Zed hay Nhị Cao cũng chỉ là con kiến hôi mà thôi, Beckerman bước vào buồng gian của Tứ Gầy, đứng trước mặt hắn.
“Mày ngoan cố như vậy làm gì vậy?” Beckerman nghiêng đầu.
“Đại ca của bọn mày có thể cho bọn mày cái lợi ích gì mà tụi mày trung thành với nó như thế? Trước mắt là tụi mày đang bị bắt ở đây, ăn đủ loại cực hình cho tới khi hết hạn đóng băng doanh nghiệp.”
Tứ Gầy nhếch miệng cười lạnh, dùng con mắt sưng bụp nhìn Beckerman, giọng hắn khàn đặc:
“Bọn mày chỉ là… Merchant Guild Finance… Bọn mày không có quyền phong tỏa giải thể doanh nghiệp của tụi tao… Cùng lắm là đóng băng tài khoản hai tuần… Bọn tao mà sống… thì mày hiểu cuộc đời mày…”
Beckerman mặt không đổi sắc, giọng đều đều:
“Bọn mày không nhận ra sự thật à? Mày nghĩ chỉ bị bắt ở đây hai tuần, bị tra tấn hai tuần là xong chuyện sao?”
Beckerman nhếch miệng cười lạnh: “Bọn mày hoàn toàn không có chỗ dựa, không ai chống lưng cho bọn mày. Nên tao muốn đóng băng doanh nghiệp bọn mày lúc nào cũng được, muốn xách cổ bọn mày tới đây để cho bọn mày mềm xương lúc nào cũng được.”
Gã lắc đầu: “Bọn mày không cách nào kháng lệnh tao cả. Và tao thì có thể dàn dựng bằng chứng bọn mày buôn hàng lậu để treo cổ bọn mày lên lúc nào tùy tao muốn. Nhưng tao sẽ không làm thế.”
Gã lạnh giọng: “Tao sẽ tra tấn bọn mày suốt đời suốt kiếp. Cho tới lúc bọn mày cầu xin tao được chết thống khoái. Bọn mày đã hiểu vị trí của bọn mày chưa?”
Tứ Gầy chỉ cười lạnh không đáp. Beckerman khuỵu một chân xuống, nhìn thật kỹ gương mặt Tứ Gầy, nói tiếp:
“Thằng đại ca Zed de Vincent của bọn mày không có bọn mày rửa tiền thì làm sao hắn trả được tiền cho Black Ore Gang?”
“Tao thấy khá tiếc. Bởi vì tao muốn chính tay tao lột da hắn nhưng có vẻ như không thể rồi. Nên chỉ có thể lấy bọn mày ra thay thế thôi.”
Beckerman nhếch miệng: “Cho nên, bọn mày có khai ra hay không thì đối với tao không quan trọng, bọn mày chỉ là con kiến dưới chân tao, muốn dẫm lúc nào thì dẫm.”
Tứ Gầy cười lạnh, há miệng phun một cục nước miếng thúi vào mặt Beckerman, nhưng có một lớp chắn mờ ảo xuất hiện chặn lại lúc sắp chạm vào mặt hắn.
“Mồm mày thối quá, thằng ranh con.” Tứ Gầy cười khẩy.
Beckerman nhìn chằm chằm vào Tứ Gầy một lúc, rồi hắn đứng dậy, bước tới bàn dụng cụ gần đó.
Gã cúi đầu nhìn dãy dụng cụ một chút, rồi chậm rãi đưa tay nhấc lên một cây roi dài, màu đen đỏ như than cháy dở. Khi hắn xoay cổ tay, những đường gân đỏ tươi chạy dọc thân roi lập tức sáng lên, phát tiếng rít nhẹ như hơi thở của một con thú bị nhốt.
“Hellfang Whip.”
Giọng hắn trầm lại, đều đều như đang nói chuyện nhẹ nhàng.
“Làm từ dây lưng của Hellfang Salamander Kỳ Nhông Răng Địa Ngục dưới sâu mỏ The Veins. Bọn nó sống trong dung nham, ăn đá nóng, mỗi lần lột da là bỏ lại một lớp gân chịu nhiệt. Khá hiếm, khá đắt và đặc biệt…”
Hắn nhấc cây roi lên ngang tầm mắt Tứ Gầy.
Ánh rune đỏ bừng lên, không khí méo mó vì hơi nóng.
“Khi gặp năng lượng của người sống, nó sẽ tự tăng nhiệt.”
Beckerman không đợi Tứ Gầy phản ứng. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung cổ tay.
CRACK—FWOOSH!!
Một luồng nhiệt đỏ bắn ngang phòng. Tứ Gầy cong người về phía trước, tiếng hét bật ra như bị dội thẳng vào cột sống.
“AAAA—AAGH—AAAHHH!!”
Nhị Cao thét lên trong phòng bên cạnh, xích sắt kêu leng keng.
Beckerman chẳng đoái hoài. Hắn lại vung tay.
CRACK—FWOOSH!!
Mùi da thịt bị sốc nhiệt bốc lên, không phải mùi thịt cháy, nhưng là thứ cảm giác nóng rát xuyên thẳng vào thần kinh. Cơ bắp Tứ Gầy co giật liên tục như bị ném vào lò rèn.
“Hah ha… há há há. MÀY ĐÁNH YẾU QUÁ, THẰNG KHỈ!!”
Tứ Gầy bật cười điên dại giữa tiếng thở dốc, mắt đỏ ngầu.
Beckerman dừng tay. Không tức giận. Không hả hê. Chỉ bình thản.
Hắn rút khăn tay trắng từ túi áo, ung dung lau từng ngón tay.
“Zed de Vincent chắc chắn phải chết.”
Hắn vừa lau tay, vừa nói như đang đọc điều lệ.
“Còn bọn mày…”
Hắn ngước mắt nhìn hai người, ánh nhìn rỗng lạnh.
“…Sẽ ở dưới căn hầm này suốt đời. Khi nào tao còn sống, bọn mày còn quỳ ở đây.”
Hắn quay đầu, nói với tên cai ngục:
“Mang cái ấn thép ra.”
Một gã cưỡng chế viên kéo tấm than lửa sang. Thanh ấn rune hình logo Merchant Guild đã được nung đỏ rực, ánh đỏ lan ra mặt đất như một vũng máu lỏng.
“Ấn lên ngực thằng này.” Beckerman chỉ Tứ Gầy.
“Nhẹ thôi. Ép xuống, giữ ba nhịp. Đừng để nó chết.”
Gã cai ngục gật đầu, đeo găng thép rồi ép thanh ấn xuống ngực Tứ Gầy.
“GGAAAAAAAHHHHH!!!!”
Tiếng thét xé cổ họng vang dội trong căn phòng đá. Mắt Tứ Gầy trợn trắng, toàn thân co giật, hơi nóng bốc lên cuồn cuộn.
Beckerman xoay người rời đi, áo choàng khẽ lay động.
Trước khi bước ra cửa, hắn dừng lại, nói mà không quay đầu:
“Chăm cho bọn nó ăn uống đầy đủ. Trị thương tốt vào, hai tuần sau bọn nó bước ra khỏi cửa tầng hầm thẩm cung này phải được toàn vẹn.”
“Dạ, thưa Thiếu Hầu.”
Giọng hắn lạnh tanh nhưng rõ từng chữ:
“Đừng để đám Giáo hội Kim Dương hay Đảng Lao Động trong Hội Đồng Dân Chính bảo ta vi phạm Luật Nhân Đạo Elyria đấy.”
Cửa phòng giam bằng thép đóng lại phía sau hắn.
Cạch.
Không khí trong phòng chỉ còn lại mùi than nóng, tiếng thở đứt quãng của Tứ Gầy và tiếng cười run rẩy của Nhị Cao trong căn phòng kế bên.
——————-
Sổ Tay Zed – Ngày thứ 5, tháng 7, năm 5.272, lịch Elyria.
「Tài sản Zed Megacorp」
Ngân Sách: 0 Vàng. 139.943 Bạc.
Kho hàng: Trống
Ngân sách ZHS – Zed Heavy Steelworks: 0 Vàng. 154.862 Bạc.
Ngân sách ZWS – Zed WARWORKS: 2.820 bạc.
Nợ: 150 vàng Lưu Diệc Phi. 608.125 Bạc Black Ore Gang.