Chương 139: Quyền Lực Thiếu Hầu
Chiều cùng ngày, Phòng Ngân Khố Wind Land – Wind Land Treasury Office.
Văn phòng Phó Chánh Ngân Khố.
Ánh sáng chiều hắt qua ô cửa kính, chiếu lên chiếc bàn gỗ rộng phủ đầy hồ sơ, biểu đồ và máy tính ledger mở sẵn. Cả Văn phòng chìm trong sự tĩnh lặng nặng nề của những bộ máy hành chính đang chạy hết công suất. Tiếng bút ký, tiếng hồ sơ được lật, tiếng giày nhân viên Treasury chạy vội trên nền gạch, tất cả hoà thành một thứ nhịp điệu căng như dây đàn.
Ở giữa căn phòng, Alexsander Beckerman ngồi thẳng lưng sau ghế, tay trái giữ một tập sổ, tay phải lật nhanh từng trang, tốc độ và sự chính xác khiến người khác khó theo kịp. Chiếc bàn dài phủ đầy hồ sơ, bản đồ, biểu đồ Essence, bảng phân bổ ngân sách, cùng những ledger dày cộp ghi lại từng dòng bạc đang chảy qua Wind Land.
Lưu Diệc Phi đứng sát bên, tay giữ bảng kê mới nhất, vừa ghi, vừa đổi thứ tự hồ sơ để không cản trở nhịp làm việc của hắn.
Ngoài cửa, nhân viên Treasury thay phiên gõ cửa, mang vào từng tập tài liệu dày cộp.
“Đưa vào đây.” Beckerman nói mà không cần ngẩng đầu.
Nhân viên Treasury đẩy chiếc xe đẩy hồ sơ vào phòng, trên đó chất hơn mười tập tài liệu dày gần nửa gang tay. Và một bản 「Dòng Bạc Tái Thiết – Quý I – Ngân sách 100.000 vàng」 cùng bản đồ phân khu sau chiến tranh.
Tấm bản đồ Wind Land sau chiến sự trải rộng toàn bộ nửa mặt bàn làm việc của Beckerman, với hơn 1.000 km² được đánh dấu bằng hàng ngàn ký hiệu thiệt hại.
Alexsander Beckerman mở hồ sơ đầu tiên, ánh mắt lạnh lùng lướt qua những con số không tưởng:
「BẢN TỔNG HỢP THIỆT HẠI WIND LAND – CHIẾN DỊCH FENRATH – NGÀY 4 THÁNG 7, NĂM 5.272」
Số liệu do Ban Tái Thiết Hậu Chiến cung cấp
1. Tổng quan toàn vùng:
Diện tích chiến sự: 1.239 km²
Cửa hàng bị phá hủy: 512.450 đơn vị, Cửa Hàng bậc Seal D, C.
Cơ sở Shop License Seal B: hư hại 18.900.
Cơ sở Logistics Bureau: 4.120 kho vận bị hư hỏng.
Xưởng thủ công & nhà máy: 2.721 bị phá hủy hoàn toàn.
Dân cư mất nhà cửa: Hơn 2.180.000 người.
Phòng làm việc im phăng phắc. Ngay cả Lưu Diệc Phi cũng phải nuốt khan khi nhìn vào bảng số liệu.
Beckerman mặt không đổi sắc đánh giá: “Fenrath đúng là quái thú sinh ra để công thành, khả năng tàn phá của nó và War Wolf, Lycan Commender thật sự quá khủng khiếp. Báo cáo thiệt hại ngày qua ngày càng tăng cho thấy sự tàn phá nghiêm trọng này.”
「SLUM QUARTER – Khu Dân Cư Tây Bắc」
Mức độ phá huỷ: 99,8%
41 khu trong 42 khu dân cư biến thành tro.
1.248.000 dân mất toàn bộ tài sản.
29.235 cửa hàng nhỏ bị quét sạch.
97% hệ thống ống dẫn năng lượng sập hoàn toàn.
Đường ống cấp nước đứt.
Kho lương thực Khu Bắc số 3,4,7,8 bị Fenrath nuốt trọn.
Beckerman dừng bút. Chỉ một giây, nhưng đủ để Diệc Phi thấy trong mắt hắn ánh lên một tia lạnh đến mức khó hiểu.
Rồi hắn ghi lệnh: “Slum Quarter nhận 30.000 vàng, cấp tốc dựng lại các điểm cư trú tối thiểu. Không xây đẹp. Không ưu tiên thương mại. Chỉ để dân đen đừng chết.”
「TRADE QUARTER – Khu Thương Mại Trung Tâm」
Mức độ phá hủy: 42%
Chợ Lớn Grand Bazaar: 31.524 gian bị phá hủy.
Trung tâm Đấu giá hư hại hệ thống khóa.
12.240 cửa hàng Seal B tắt hoạt động.
67.510 cửa hàng Seal C bị sập.
13 tuyến dữ liệu CEF Ledger bị hỏng.
Hơn 9.000 kho vật liệu xây dựng biến mất trong chiến sự.
Beckerman gõ nhẹ lên mặt bàn: “Slum Quarter chỉ cần một ít ngân sách để sống là được. Còn Trade Quarter bắt buộc phải hồi sinh. Nếu thương nghiệp không trở lại thì Wind Land chết.”
Hắn ký lệnh phân bổ: “Phân bổ 52.000 vàng cho Trade Quarter. Ưu tiên chợ lớn Grand Bazaar và 3 tuyến Logistics chính.”
「HARBOUR & RIVERSIDE – 23% thiệt hại」
180 kho vận bị ngập do quá tải chiến tranh.
14 cầu tàu gãy
22.000 kho bãi hư hỏng
“Chi cho cảng 10.000 vàng ở quý I này, đợi ngân sách quý II được phê duyệt sẽ hỗ trợ thêm.”
「CRAFTSMAN QUARTER – 11% thiệt hại」
1.220 xưởng bị phá.
“Duyệt ngân sách 8.000 vàng còn lại cho Craftsman Guild xử lý khắc phục.”
Beckerman tổng kết: “Ngân sách 100.000 vàng dùng hết. Không thiếu, không vượt. Triển khai ngay.”
Diệc Phi chậm rãi ghi chép lại từng con số, nhưng lòng nàng không sao bình tĩnh được.
Nàng ngước nhìn tấm bản đồ tái thiết còn trải rộng trước mặt, những vệt đỏ đặc kín Slum Quarter, 41/42 khu dân cư biến thành bình địa, hơn 1,2 triệu người không còn gì ngoài mảnh áo rách và đống đổ nát.
Một thoáng im lặng rất nhỏ, rồi nàng lên tiếng, thật khẽ:
“Slum Quarter… chỉ ba mươi nghìn vàng? Nếu tăng thêm một chút, dân trong khu có thể…”
Beckerman không ngẩng đầu, chỉ ký tiếp văn bản của Trade Quarter:
“Nếu thương nghiệp chết, cả Wind Land chết. Slum chỉ cần không chết đói là đủ.”
Diệc Phi ngưng giọng. Nàng nhìn sang dãy số 52.000 vàng dành cho Trade Quarter, gần gấp đôi Slum.
Nàng lạnh nhạt nói:
“Nhưng những người sống sót họ đã mất tất cả. Nếu ngài bổ sung thêm ngân sách, Hội Đồng Dân Sinh và Lao Động của Chủ tịch Huang Wuchang có thể…”
Beckerman ngắt lời, ánh mắt vẫn dán vào hồ sơ:
“Bấy nhiêu là đủ để ông ta xử lý. Dân Sinh & Lao Động là việc của Huang Wuchang. Ta không làm thay phần việc của một Chủ tịch Hội Đồng.”
Giọng hắn đều đều, nhưng lạnh đến mức như thể nàng đang thảo luận về những con số vô danh, không phải con người.
“Em sau này sẽ là người nhà Alexsander, trong mắt nhà chúng ta chỉ có thương nghiệp. Đảng Cải Cái của chúng ta là Đảng của thương nghiệp, tài chính. Em hãy khắc cốt ghi tâm điều đó.”
Diệc Phi khẽ thở ra, lặng đi một nhịp.
Trong khoảnh khắc ấy, nàng đã hiểu rõ sự khác biệt giữa hai thế lực.
Đảng Cải Cách của nhà Alexander thực dụng, tính toán, đặt thương nghiệp lên trên tất cả, coi dân cư là nền ổn định tối thiểu, không phải trung tâm.
Đảng Lao Động của Huang Wuchang là tầng lớp lao động, dân nghèo, phúc lợi, cứu trợ, không phải ưu tiên hàng đầu của những người như Beckerman.
Và nàng nhận ra Beckerman không phải kẻ vô cảm, hắn chỉ thuộc về một hệ tư tưởng mà trong đó con người không phải đơn vị trung tâm mà là năng suất lao động.
Nàng từng đọc được tư liệu về tư tưởng đó, Chủ nghĩa Tư bản.
Đảng Cải Cách và nhà Alexsander đang đi theo chủ nghĩa đó. Họ muốn tối đa hóa lợi nhuận, hiệu quả, tăng trưởng kinh tế. Tin rằng phát triển kinh tế sẽ kéo theo nâng cao đời sống chung.
Về quan điểm sở hữu, các tư liệu sản xuất như đất đai, nhà xưởng, doanh nghiệp thuộc sở hữu tư nhân. Cá nhân được quyền làm giàu, mở rộng ảnh hưởng.
Về quan điểm bất bình đẳng, Chủ nghĩa Tư bản xem chuyện bất bình đẳng là tự nhiên, là kết quả của năng lực khác biệt. Miễn sao xã hội phát triển, bất bình đẳng không phải vấn đề.
Đây là nơi mà thương nghiệp, lưu thông hàng hóa và những dòng bạc ổn định được xem là nền tảng giữ quốc gia đứng vững. Còn người dân nghèo chỉ là hậu quả phải được giải quyết đủ mức tối thiểu để bánh xe kinh tế không kẹt lại.
Đối với Chủ nghĩa Tư bản này của Đảng Cải Cách và nhà Alexsander. Bọn hắn xem chính quyền Hoàng tộc là trọng tài, giữ luật công bằng, nhưng không được can thiệp quá sâu. Quyền lực kinh tế phải nằm ở các doanh nghiệp, tập đoàn, giới tư bản.
“Tự do kinh tế tạo ra thịnh vượng.”
Đó là lời mà Beckerman đã nói với nàng mấy ngày hôm nay, hắn đang cố gắng truyền dạy tư tưởng, đường lối chính trị của Đảng Cải Cách cho nàng, để nàng đủ nền tảng chính trị, sẵn sàng làm dâu nhà họ Alexsander.
Còn Đảng Lao Động của Chủ tịch Huang Wuchang thì theo hướng ngược lại.
Chủ nghĩa Cộng sản.
Diệc Phi từng học kỹ về nó và gia tộc của nàng đã dựa theo chủ nghĩa này để phát triển Học thuyết Bạc của Dân.
Chủ nghĩa Cộng sản xem tư liệu sản xuất thuộc sở hữu chung, nhà nước. Không tồn tại tư bản tư nhân, mọi sản phẩm và lợi ích được phân phối theo nhu cầu. Mục tiêu của hệ thống Chủ nghĩa Cộng sản là tối đa hóa bình đẳng xã hội, phúc lợi, loại bỏ bóc lột. Tin rằng con người phải được ưu tiên trước lợi nhuận.
Cộng sản xem bất bình đẳng là vấn đề cốt lõi, cần được xóa bỏ bằng phân phối lại tài sản, quyền lực. Cách vận hành nền kinh tế của Chủ nghĩa Cộng sản cũng khác hoàn toàn với Chủ nghĩa Tư bản.
Nếu Tư bản vận hành theo thị trường tự do, cạnh tranh, cung – cầu. Nhà nước chỉ can thiệp khi cần ổn định vĩ mô.
Thì Cộng sản vận hành theo kế hoạch hóa tập trung. Nhà nước quyết định sản xuất cái gì, bao nhiêu, cho ai. Đối với Chủ nghĩa Cộng sản, nhà nước là người điều khiển, nắm tất cả tài nguyên và quyết định mọi mặt đời sống. Cá nhân ít quyền tự chủ hơn.
Nếu triết lý nền tảng của Chủ nghĩa Tư bản là “Tự do kinh tế tạo ra thịnh vượng.”
Thì triết lý nền tảng của Cộng sản là “Bình đẳng xã hội tạo ra công bằng.”
Sự khác biệt ấy khiến Diệc Phi đột ngột hiểu rõ điều mà trước đây nàng chỉ cảm nhận mơ hồ.
Đảng Cải Cách thực dụng, theo đuổi sức mạnh kinh tế, tin rằng thương nghiệp mạnh thì dân mới sống được.
Đảng Lao Động đặt người dân ở vị trí trung tâm, coi phúc lợi là nền tảng, chấp nhận hy sinh tăng trưởng để bảo vệ con người trước tiên.
Beckerman là đại diện của Tư bản. Hắn đặt thương nghiệp lên trước. Con người chỉ là biến số trong mô hình kinh tế. Tin rằng nếu trung tâm thương mại sống lại, dân sẽ tự sống được.
Chủ tịch Huang Wuchang là đại diện của Cộng sản. Ông ấy đặt người dân lên trên tăng trưởng. Ưu tiên cứu trợ, tái cơ cấu phúc lợi xã hội. Tin rằng kinh tế sinh ra là để phục vụ con người.
Trong mắt Beckerman, thị trấn tàn lụi là một bài toán kinh tế.
Trong mắt Huang Wuchang, nó là tiếng khóc của một triệu người.
Hai người này không phải thiện – ác. Họ chỉ đại diện cho hai cách nhìn thế giới khác nhau.
Và Beckerman với đôi tay không run khi ký từng lệnh phân bổ là hiện thân hoàn chỉnh của một Wind Land đặt lợi ích vĩ mô lên trên nỗi đau của những kẻ ở đáy xã hội.
Nàng đột nhiên tự hỏi, nếu là Zed thì hắn sẽ đứng ở phía nào? Hay là đứng ở giữa để trục lợi từ hai bên, liệu hắn có thể đứng giữa không khi ngoài Đảng phái này thì Vương quốc Elyria còn một Đảng Trung Dung Hoàng Gia theo thể chế Quân chủ chuyên chế, Đảng Trật Tự Elyrian theo thể chế Quân chủ lập hiến. Có lẽ trên đời này sẽ không có kẻ nào đứng ở giữa bốn Đảng phái này để kiếm lợi được, nếu không phải là Zed de Vincent.
Lưu Diệc Phi không hiểu sao bản thân lại tin tưởng Zed có thể làm được chuyện này một cách mãnh liệt như thế dù chỉ mới tiếp xúc với hắn không lâu. Dù biết rằng đối diện với hắn là những kẻ khổng lồ của Đảng Cải Cách, chưa nói đến những Đảng khác.
Chỉ riêng Alexsander Beckerman đã đủ khiến Lưu Diệc Phi cảm thấy Zed không còn cơ hội chống lại rồi. Chưa kể Alexsander Banjemin ở phía trên nữa.
Lúc này, Alexsander Beckerman mải mê làm việc tới mức cơm không ăn, nước không uống. Văn phòng Phó Chánh Ngân Khố hoạt động như một cỗ máy không biết ngừng nghỉ, từng tiếng lật hồ sơ, từng ký hiệu trên bản đồ tái thiết đều xoay quanh hắn như tâm điểm của một hệ mặt trời tài chính.
Kể từ khi hắn trở về Wind Land, Alexander Banjemin đã sắc phong cho hắn chức Phó Chánh Văn phòng Ngân Khố Wind Land, trao cho hắn gần như toàn bộ quyền vận hành thực tế của cả Phòng Ngân Khố Treasury Office — Một cơ quan nắm 40% dòng bạc toàn vùng .
Đó chỉ là một nửa quyền lực của hắn.
Nửa còn lại nằm trong Merchant Guild.
Beckerman đồng thời giữ chức Phó Giám Đốc Tài Chính của Guild – Deputy Finance Director – Người trực tiếp kiểm soát sổ cái CEF Ledger và hệ thống quy đổi Essence sang Bạc, quyền đóng băng tài khoản doanh nghiệp, quyền yêu cầu toàn bộ thương nhân cung cấp dữ liệu tài chính, quyền giám sát các tuyến thương mại và chu kỳ vốn của hơn nửa thành phố .
Từ khi Alexander Banjemin đưa hắn vào bộ máy, Beckerman trở thành mũi giáo tài chính của nhà Alexander, một con dao sắc cắm vào trung tâm quyền lực thương nghiệp. Dùng để vừa điều hành tái thiết hậu chiến, vừa khống chế các phe đối nghịch như Thống đốc Mason, Đảng Trật Tự Oder, và bất kỳ thương nhân nào phá vỡ trật tự mà gia tộc này tạo ra.
Trong Ngân Khố, hắn giữ quyền phê duyệt toàn bộ ngân sách tái thiết Wind Land, phân bổ quỹ Essence Coin từng quận, đóng/mở ngân sách tại Hội đồng Dân Chính, kiểm toán Craftsman Quarter, Harbour & Riverside, Trade Quarter, Slum Quarter, khóa ngân quỹ của các phe chống đối, và liên thông trực tiếp dữ liệu Phòng Ngân Khố và Merchant Guild để tập trung quyền lực vào tay gia tộc Alexander.
Trong Merchant Guild, hắn có thể chặn giấy phép, bóp nghẹt dòng vốn, hoặc thậm chí dập tắt một doanh nghiệp chỉ bằng một lệnh đóng băng Ledger.
Tất cả đều hợp pháp.
Một người vừa nắm tiền của chính quyền, vừa nắm tiền của thương giới, vừa là Thiếu Hầu của nhà Alexander, vừa là tai mắt của Đảng Cải Cách Tự Do trong bộ máy Wind Land.
Một người như thế không phải tường chắn. Hắn là một ngọn núi.
Lưu Diệc Phi nhìn hắn, và càng lúc càng thấy rõ. Nếu Zed chọn con đường đối đầu trực diện, hắn không chỉ đối đầu với Beckerman mà là cả hệ thống tài chính – thương nghiệp – hành chính mà Beckerman đại diện.
Và sự thật đáng sợ nhất là hệ thống đó vận hành trơn tru đến mức không cho ai còn kẽ hở để chen vào.
Lưu Diệc Phi âm thầm đặt tay lên con dao khắc Huyết Ấn Z trong ngực áo mình, nàng khẽ thở dài, ấn nó xuống sâu hơn.
——————-
Sổ Tay Zed – Ngày thứ 4, tháng 7, năm 5.272, lịch Elyria.
「Tài sản Zed Megacorp」
Ngân Sách: 0 Vàng. 139.943 Bạc.
Kho hàng: Trống
Ngân sách ZHS – Zed Heavy Steelworks: 0 Vàng. 354.862 Bạc.
Ngân sách ZWS – Zed WARWORKS: 2.820 bạc.
Nợ: 150 vàng Lưu Diệc Phi. 608.125 Bạc Black Ore Gang.