Chương 133: Nền Móng Đầu Tiên Của Đế Chế
Sau khi DP-02 Hollow Bridge sắp xếp xong kho hàng, chuyến xe buôn lậu đầu tiên lăn bánh. Zed và Cửu Mõm ngồi theo xe hàng này tới chỗ Silver Sewers, North Line. Sau đó Zed ở lại chỗ giám đốc Huang Dongsoo để theo dõi lô hàng một trăm tám mươi tấn được Trần Kiến Hoành vận chuyển.
Từng cân hàng lúc này đều cực kì quan trọng, nếu lỡ như bị Anti-Smuggling Unit bắt được một xe thì rất phiền phức, chúng sẽ khóa chặt tuyến đường này lại. Zed cần theo sát để tùy cơ ứng biến.
Lúc này, Zed đứng lặng trong hầm thoát nước số 7 nhìn ra phía Silent Moor, trong tay gã là điếu thuốc sắp tàn, ánh mắt bình thản quan sát đám đàn em Greyfang Pack đẩy xe hàng phía thật xa.
Một hàng dài ba mươi chiếc xe ngựa cộ đầy hàng, từ sáng đến giờ đã đi năm chuyến rồi, còn một chuyến cuối nữa là xong. Huang Dongsoo bỗng dưng bước tới bên cạnh hắn, mời một điếu xì gà.
“Chơi lớn rồi sao?”
Huang Dongsoo vừa hỏi vừa nhìn bảng báo cáo mà thư kí vừa đưa. Lô hàng này của Zed đã gấp ba đợt trước.
“Đã leo lên đầu Diego ngồi, kề dao vào cổ hắn, cũng tự kề dao vào cổ mình, không chơi lớn thì chết sớm cũng vậy.”
Zed vẫn không rời mắt khỏi đoàn chuyển hàng. Hắn từ chối điếu xì gà, chê ra mặt:
“Loại xì gà này hút không quen, mùi như tro ẩm trộn với da cháy. Hít vào một hơi là muốn nôn.”
Bao Thăng Long của Zed là loại rẻ nhất thị trấn Wind Land. Công nhân, dân Slum và cả gã đều hút vì rẻ và dễ kiếm. Hút vào như nuốt than, nhưng tỉnh táo ngay lập tức.
Huang Dongsoo cười khẩy: “Cigar này là Khói Cung Đình – Regal Smoke, 120 bạc 1 thanh. Chỉ bán trong Royal Quarter, có mùi gỗ đàn hương, vị thoang thoảng năng lượng tinh khiết đã khử. Chỉ có quan chức mới dùng. Con gà ngươi biết gì?”
Zed có chút buồn cười nhìn thanh xì gà có bao bì mạ vàng nhẹ, sang nhưng không phô trương trong tay Huang Dongsoo, đúng là nó khác với loại xì gà chỗ tên Garrick mời hắn hút.
Zed vẫn mang tâm niệm với một tổ chức sản xuất loại hút chích này. Và hắn chắc chắn sẽ làm. Zed lấy điếu Regal Smoke bỏ vào mồm, tự châm lửa lên một điếu, rít sâu một hơi.
Mùi đàn hương lập tức thoang thoảng cả khoan miệng, khi rít vào thì một luồng năng lượng tinh khiết mát mẻ liền tỏa ra khắp cuốn họng xuống tới khoan ngực. Tinh thần mệt mỏi của Zed lập tức vực dậy đôi chút. Hắn nhã ra một làn khói trắng xóa.
Huang Dongsoo liền cười khàn lên: “Ghiền rồi thì đừng có mà xin ta. Không có nhiều cho ngươi hút đâu.”
“Ngon thật, khác biệt hẳn.” Zed gật gù, hắn trầm ngâm hỏi:
“Giám đốc Huang có từng nghe qua cần sa chưa?”
“Cần sa là cái gì?” Huang Dongsoo nheo mắt. Zed nhếch miệng cười:
“Vậy ma túy nghe qua chưa?”
“Cũng chưa, hàng của thế giới ngươi à?”
Zed cười mỉm: “Sau này sẽ mời giám đốc Huang hút thử một điếu cigar chất lượng làm từ chúng.”
Huang Dongsoo cười khàn: “Để xem ngươi còn mạng để nói chuyện sau này không cái đã. Ngươi càng làm lớn thì động chạm càng lớn, mà ngươi có sức để chống lại những ông lớn đó không mới là chuyện quan trọng.”
Zed đột nhiên nghiêm túc hỏi: “Ta biết Đảng Lao Động đang nắm trong tay Craftsman Guild. Không biết có thể nhờ giám đốc Huang một chuyện không?”
Huang Dongsoo mắt lạnh nhìn hắn: “Ngươi nên hiểu rõ vị trí của mình. Ngươi chỉ là khách hàng của Silver Sewers và đang cố thể hiện rằng ngươi có tài năng để gia nhập bọn ta. Chúng ta vẫn chưa phải một phe phái, không phải cái gì cũng nhờ được, mọi giao dịch đều cần tiền.”
Zed gật đầu: “Chuyện này ta biết. Ba bình Thánh Thủy Cội Sinh được chứ?”
Huang Dongsoo nhướng mày, có chút bất khả tư nghị nhìn Zed, có thể thấy thứ này có sức hấp dẫn thế nào. Ông ta trầm ngâm một chút rồi nói:
“Ta chỉ giúp trong khả năng cho phép.”
Zed rít một hơi xì gà. “Tất nhiên, không phải việc gì khó đâu. Chỉ cần đánh một manifest nhập hàng là được. Tới lúc đó ta sẽ nói rõ với giám đốc Huang.”
Cửu Mõm lúc này bước tới cao giọng: “Đại ca, 180 tấn đã chuyển an toàn, đóng hàng xong hết rồi, đi thôi.”
Zed gật đầu chào Huang Dongsoo rồi theo Cửu Mõm rời đi. Huang Dongsoo vẫn nhếch miệng cười nhìn theo gã một lúc, không biết nghĩ gì trong đầu.
Cuối cùng, tới 22:00 tối. Một trăm tám mươi tấn hàng của Zed cũng đã tập trung ở kho bãi của East Line. Orven đã cho hắn gửi hàng ở đây thoải mái, miễn là dưới 500 tấn.
Zed liền lệnh cho Cửu Mõm đi gọi Tứ Gầy và Nhị Cao đến, còn bản thân thì tìm một gốc đổ nát ngồi chờ đợi. Thời điểm này ở Slum Quarter cực kì vắng vẻ và ngập mùi tử thi. Không lâu sau thì Nhị Cao, Tứ Gầy và cả Hứa Hồng Đậu đến.
“Hãn gia, khó rồi.” Vừa gặp mặt thì Tứ Gầy liền hô khẽ.
“Ngồi xuống đi, từ từ nói.”
Ba người liền ngồi xuống, để cho Cửu Mõm ra ngoài canh chừng. Nhìn sắc mặt tối tăm của hai thằng đệ, Zed liền biết chuyện chẳng lành:
“Đang bị chính quyền khu Tây kiểm tra à?”
Tứ Gầy gật mạnh: “Bây giờ anh khó mà tới cửa hàng được, không ngờ chính quyền khu tây lại thi hành nhiệm vụ hành chính nhanh như vậy. Đang có thanh tra của Ban Đăng ký & Lưu trữ túc trực gần như 24/7 trước cửa chúng ta. Nếu phát hiện anh không có giấy tờ thì anh coi như xong.”
Nhị Cao nghiêm mặt “Hiện tại người của Cục Hải quan và Ban Giám Sát Tài Chính đang kiểm tra kho bãi của chúng ta thường xuyên. Thậm chí chúng còn cân những bãi phế liệu mà phía quân đội Nam Tước và người bản địa gom tới trước mặt cửa hàng. Nếu không phải những bãi phế liệu này đã dâng thành mười núi cao thì có lẽ chúng ta điểm tra kỹ rồi.”
Hắn nói khẽ: “Bây giờ chúng ta không thể mang những thùng hàng này tới cửa hàng nữa. Chúng còn có đội Anti-Smuggling Unit từ phía Nam lên đây. Đám này kiểm tra từng xe hàng khi chúng ta xuất nhập hàng. Bọn chúng thuộc bộ phận phía Nam nên phớt lờ tờ giấy thông hành của Diego.”
Nhị Cao cau chặt mày: “Bây giờ chúng bảo muốn xuất hàng đi đâu thì phải đem hàng vào kho để rune ma lực quét trước để rune kiểm tra kỹ từng món rồi mới được giao. Bọn nó không kiểm được từ phía Hercules nên muốn siết chặt ở chỗ chúng ta xuất hàng đi, có vẻ như chúng ngửi được mùi chúng ta rửa tiền rồi.”
Tứ Gầy nghiến răng mắng: “Con chó chết Diego này đang khóa chặt chúng ta, nhập hàng không được mà xuất hàng cũng không xong.”
Zed im lặng nghe từ đầu tới cuối thì gật đầu điềm tĩnh, rồi nhìn sang Hứa Hồng Đậu hỏi:
“Chị em đã có chỗ nghỉ lại rồi chứ?”
Hồng Đậu liền đáp: “Có thể ngủ tạm ở văn phòng. Công việc thì hôm nay vừa quen việc kiểm tra sổ hẹn chi.”
Zed gật đầu: “Tốt. Bây giờ mới là lúc làm việc thật đây.”
Gã nhìn ba người, lấy cuốn sổ tay vĩnh hằng ra. Nói tiếp:
“Việc bị chính quyền Diego siết chặt là điều chúng ta đã dự đoán trước. Hắn ta đang muốn ép mình lấy bằng chứng mưu phản giao ra, nhưng giao ra rồi thì cũng chết thôi, hắn vẫn sẽ duy trì thế kiểm tra này. Trừ khi chúng ta muốn cùng hắn đồng vi vu tận. Còn bây giờ cứ lợi dụng điểm mạnh mà hắn cho chúng ta để sống tiếp, một quota nhập hàng không giới hạn.”
“Anh đã có hướng giải quyết rồi. Chúng ta chia nhau làm nhé.”
“Được.” Cả đồng thanh đáp.
Zed trải sổ tay vĩnh hằng ra, phát lên một bảng rộng. Bên trên là một cây sinh thái với đỉnh cao nhất là ZED MERGACORP.
“Siêu tập đoàn?” Tứ Gầy cả kinh.
Zed gật đầu: “Đây là hình thái cao nhất mà anh muốn chúng ta vươn tay tới. Một siêu tập đoàn nắm trong tay những tập đoàn hàng đầu vương quốc với các ngành luyện kim, vận tải, thương mại, trang bị, quân sự, hệ sinh thái thú cưỡi, thú chiến và ngân hàng.”
Zed đều giọng: “Vậy tại sao anh chọn luyện kim trở thành nền móng đầu tiên của đế chế Zed Megacorp này? Chúng ta có một tuyến vận chuyển ngầm sản lượng cực cao, một mỏ The Veins với sản lượng quặng cực lớn từ Black Ore Gang và có một cửa hàng vật tư hợp pháp là Zed Steelworks.”
Nhị Cao và Tứ Gầy gật đầu. Luyện kim là con đường bất đắc dĩ và bắt buộc Zed phải chọn ngay đầu tiên.
Zed chỉ tay vào phân nhánh đầu tiên: “Tập đoàn trực thuộc đầu tiên của ZED MEGACORP chính là Tập đoàn Zed Heavy Steelworks, gọi tắt ZHS. Tập đoàn này sẽ chịu trách nhiệm luyện kim, cơ khí, sản xuất phụ tùng chiến trường và chế tạo hợp kim chiến tranh, phân phối vật liệu xây dựng. Đây chính là xương sống cứng của toàn Megacorp.”
Zed nhìn Nhị Cao: “Nếu bọn chúng muốn tụi mày đem hàng vào kho để kiểm tra từng cân trọng lượng mới được bán vậy thì ngày mai dứt khoát phá kho. Xây cái mới cho tao.”
“Phá?!” Tứ Gầy cả kinh.
Zed gật đầu: “Ngân sách của Zed Steelworks hiện tại còn bao nhiêu?”
Nhị Cao liền mở BL-ID lên đáp: “Lúc anh đi còn 120.000 bạc, mấy hôm nay việc thu mua phế liệu của chúng ta được hàng nghìn người biết tới, ngày mai là tới ngày trả hẹn chi.”
Hứa Hồng Đậu tiếp lời “Trả hẹn chi 12.592 bạc. Ngân sách còn lại 107.408 bạc.”
Zed khẽ cau mày nhìn sang Nhị Cao: “Mày liên kết Ledger ID của Hồng Đậu vào Zed Steelworks rồi à?”
Nhị Cao gật đầu: “Liên kết sáng nay, để Thập Muội hỗ trợ sổ sách kế toán. Tin người mình hơn tin người ngoài. Tứ Gầy là người phụ trách ban kế toán với thuế nhưng nó đi bán hàng tối ngày, không thường xuyên có mặt ở nhà. Sao thế đại ca?”
Hồng Đậu nhíu mày: “Anh định để em đứng ngoài để tiện hành động à?”
Zed âm trầm gật đầu: “Không phải tự dưng tôi tách ra nhiều nhánh công ty như thế. Nhưng tôi đã quên dặn cô việc này, tôi không ngờ tới việc chính quyền của Diego lại nhanh chóng có mặt ở Zed Steelworks như vậy. Nhưng thôi không sao, chúng ta còn người ở Đông Trại Lớn. Nếu cần có thể gọi Lục Hiền đến.”
“Vậy anh định làm gì?” Tứ Gầy hỏi lại vấn đề. “Phá kho là sao?”
Zed nghiêm giọng xuống: “Nghe này, nhiệm vụ quan trọng nhất Zed Megacorp lúc này là buôn thành công và rửa thành công một triệu bạc sạch để anh hoàn thành nhiệm vụ chính trị, có thân phận chính thống để bước ra ánh sáng, để anh dấn thân vào chính trường, tìm cách moi móc quyền lực từ Diego để che chở pháp lý cho Zed Megacorp.”
“Để được một triệu bạc, chúng ta còn hai chuyến hàng. Đầu tiên là chuyến một trăm tám mươi tấn quặng này, sau đó là một trăm tấn Flux Crystal Dust. Tất cả hai chuyến phải giải quyết trong vòng tám ngày để hoàn vốn cho Black Ore Gang.”
Zed lạnh giọng: “Chúng ta bắt buộc phải hoàn thành hai chuyến hàng này dù cho bị Diego kề dao cận cổ thế nào đi nữa. Nếu chúng đã kiểm tra kho và kiểm tra xe hàng thì trước tiên tụi mày thuê nhà thầu Westland Constructors tới, đập một trăm nghìn bạc, tức một nghìn vàng vào việc nâng cấp cửa hàng lên cho anh. Trong lúc nâng cấp cửa hàng thì bố nó cũng không thể kiểm tra kho nữa vì chúng ta làm gì còn cái kho nào. Chỉ còn lại những núi phế liệu chiến tranh mà thôi.”
Nghe vậy thì cả ba đứa mới ngộ ra. Tứ Gầy mừng rỡ nói: “Ngon, nếu đầu tư thêm một nghìn vàng vào xây dựng cửa hàng thì quy mô mặt bằng phải lên tới hai nghìn mét vuông. Từ Seal C – Cửa hàng thương nghiệp chuẩn thì có thể nâng lên thành Seal B – Doanh nghiệp chuyên ngành rồi! Chúng ta được kí hợp đồng liên vùng và mở thêm 2 chi nhánh nếu có tiền, ngon!”
Nhị Cao nghiêm nghị gật đầu: “Hai nghìn mét vuông thì xây dựng cũng phải một hai tuần. Trong thời gian đó chúng ta có thể rửa tiền và buôn hàng được. Nhưng phía Anti-Smuggling Unit kiểm tra xe hàng thì thế nào?”
Zed lắc đầu: “Anh đã mượn được kho của Silver Sewers rồi, có thể chuyển đường khác. Trước mắt mày cứ đi Phòng Quản lý Thương nghiệp đăng ký nâng cấp Zed Steelworks lên Seal B, rồi liên hệ nhà thầu Westland Constructors đến để thiết kế lại cửa hàng, mày phụ trách trông nôm việc xây dựng. Anh với Đậu lo chuyện buôn hàng qua mắt Anti-Smuggling Unit, còn Tứ thì chỉ cần chở hàng đi bán là được.”
Cả ba người trịnh trọng gật đầu. Zed mới nói với Nhị Cao: “Nhớ đổi tên cửa hàng luôn. Bỏ cái tên Zed khỏi cửa hàng đi để đỡ gây chú ý. Đăng kí lại thành ZHS BuildSupply. Vẫn giữ nguyên là doanh nghiệp tái thiết hậu chiến để nhập hàng phế liệu chiến tranh buôn hàng nhé, khi anh có chân trong chính quyền rồi thì đổi sang doanh nghiệp truyền thống sau.”
Gã chỉ tay vào sơ đồ trên sổ tay: “Tập đoàn Zed Heavy Steelworks với cương vị là trung tâm luyện kim, hợp kim chiến trường và tái luyện quặng, phân phối vật liệu của ZED MEGACORP thì chúng ta sẽ chia thành bảy doanh nghiệp, công ty con với lĩnh vực khác nhau.”
ZHS OreWorks – Khai thác – Xử lý quặng thô.
ZHS SteelFoundry – Xưởng luyện kim.
ZHS BuildSupply – Phân phối vật liệu xây dựng.
ZHS ReForge Division – Tái luyện phế liệu.
ZHS Armature Unit – Cơ khí nặng.
ZHS HeavyForge Arsenal – Giáp và chiến cụ.
ZHS Hazard Labs – Hợp kim nguy hiểm.
Zed nhìn ba đứa: “Chúng ta đã đổ máu quá nhiều tới ngày hôm nay, chỉ để ngày mai khởi công doanh nghiệp ZHS BuildSupply. Một trong bảy công ty con của tập đoàn Zed Heavy Steelworks. Nền móng đầu tiên của Zed Megacorp. Chúng ta còn chặn đường rất dài phía trước để đi, nên anh cần tụi mày phải tỉnh táo xử lý mọi việc, hiểu chưa?”
“Rõ!”
Hứa Hồng Đậu nhìn kỹ lại sơ đồ phân nhánh của ZHS trên sổ tay vĩnh hằng. Nàng khẽ cau mày, rồi nhẹ giọng hỏi:
“Khoan đã, Hãn gia. Tại sao phải chia thành nhiều doanh nghiệp như vậy? Chỉ cần gom hết vào một công ty lớn thì việc quản lý sẽ đơn giản hơn chứ?”
Zed nghe vậy thì bật cười nhạt. Hắn đóng sổ tay lại, nhìn thẳng vào nàng:
“Nếu việc chỉ đơn giản như vậy thì tôi đã làm từ lâu rồi.”
Nàng nghiêng đầu chờ hắn giải thích.
Zed giơ ba ngón tay:
“Tôi chia ra nhiều nhánh vì ba lý do.”
“Một, Zed Megacorp là tổ chức tội phạm.”
Giọng hắn trầm và nặng hơn:
“Chúng ta buôn hàng cấm, rửa bạc đen, luồn tuyến vận chuyển ngầm, đối đầu trực tiếp với Phòng Hành Chính và Merchant Guild.”
“Chỉ cần để lộ một nguồn gốc tài chính, hoặc một đường truyền hàng thì cả hệ thống sẽ bị truy ngược trong một đêm.”
“Nhưng nếu tách thành nhiều công ty độc lập, mỗi công ty chỉ cầm một đoạn trong chuỗi rửa tiền, thì dù chính quyền có điều tra cũng không bao giờ lần ra toàn bộ Zed Megacorp.”
Ánh mắt hắn lạnh lẽo:
“Muốn sống trong bóng tối mà không bị bóp cổ thì phải che giấu nguồn gốc. Mà muốn che thì phải chia.”
“Thứ hai. Chia vốn để không thể chết chung.”
Zed cụp bớt hai ngón tay, còn lại một:
“Nếu một doanh nghiệp bị phong tỏa, phần còn lại phải sống tiếp.”
Hắn chỉ từng nhánh: “ZHS BuildSupply bị khóa thì ZHS SteelFoundry vẫn luyện kim được.”
“SteelFoundry bị soi thì ReForge vẫn tái luyện được.”
“ReForge bị kiểm tra thì Armature Unit vẫn sản xuất cơ khí được.”
“Không bao giờ để một công ty nắm hết tài sản. Không bao giờ để một lệnh kiểm toán giết được cả một tập đoàn.”
Đôi mắt hắn lóe lên chút tinh toán sắc lạnh: “Cắt một tay thì chúng ta vẫn còn sáu tay khác để vung kiếm.”
“Thứ ba. Đồng tiền đứng im là đồng tiền chết, cô học quản trị kinh doanh thì từng nghe rồi đúng chứ?”
Zed hạ ngón tay cuối cùng:
“Muốn Megacorp lớn nhanh, vốn phải luân chuyển, không bao giờ được nằm yên.”
Hắn lấy bút vạch một vòng tròn lên mặt đất bụi:
“Bạc từ bán lẻ, đổ vào luyện kim rồi chuyển sang cơ khí, chạy qua tái luyện rồi quay lại thương mại, tạo một vòng lặp liên tục.”
“Tiền chảy thì Megacorp sống.”
“Tiền ngừng thì Megacorp chết.”
Hứa Hồng Đậu nghe xong, ánh mắt nàng sáng lên, đầy vẻ thấu hiểu:
“Thì ra là vậy. Anh chia nhỏ không phải để phức tạp, mà để che dấu dấu vết, giảm rủi ro, và cho dòng tiền chạy liên tục.”
Zed mỉm cười.
“Đúng. Ba điều đó đủ để quyết định sự sống còn của chúng ta.”
Hắn nhìn nàng: “Muốn xây đế chế, phải chia nhỏ. Muốn đế chế tồn tại, phải để tiền chạy.”
Hồng Đậu nhẹ gật đầu, lần này không còn thắc mắc nữa.
Zed mới ra lệnh cho Nhị: “Mặc kệ đám thanh tra ở kho đi, mày tranh thủ đi Phòng Quản lý Thương nghiệp đăng ký nâng cấp Seal và gọi liên hệ nhà thầu Westland Constructors đi, chuyện ở đây anh với Đậu, Tứ lo liệu.”
——————-
Sổ Tay Zed – Ngày thứ 2, tháng 7, năm 5.272, lịch Elyria.
「Tài sản Zed Corp」
Ngân Sách: 0 Vàng. 139.943 Bạc.
Kho hàng: 900 thùng Gạch Blackstone Brick. 225 Thùng Heavy–Civil, 225 thùng Metalworks, 225 thùng Hybrid, 225 thùng Arcane–Resist.
Ngân sách Zed Steelworks: 0 Vàng. 120.000 Bạc Sạch.
Ngân sách Zed WarCorp: 2.820 bạc.
Nợ: 150 vàng Lưu Diệc Phi. 608.125 Bạc Black Ore Gang.