Chương 520: Bát Tinh Đấu Giả, Lừa Ma Quỷ Đấy À!
Lần này, tất cả mọi người đều đã hiểu rõ thân phận của thanh niên áo bào tím từ trên trời rơi xuống này.
Các thiếu niên thiếu nữ trong sân rộng lập tức tâm huyết bành trướng, ánh mắt đầy sự cuồng nhiệt.
“Là Tiêu Bạch đại nhân!”
“Truyền kỳ của Ô Thản thành chúng ta!”
“Trời ạ, ta thế mà nhìn thấy chân nhân!”
Kích động, sùng bái, kính sợ… đủ loại cảm xúc xen lẫn vào nhau.
Những thiếu niên thiếu nữ này rất nhiều người là dân Ô Thản thành, từ nhỏ đã nghe câu chuyện về Tiêu Bạch mà lớn lên.
Một thiếu niên đi ra từ Ô Thản thành, trong vòng mười năm ngắn ngủi, đầu tiên là sáng lập Thần Tiêu minh, sau đó lại thiết lập Tử Tiêu cung tại Trung Châu, trở thành cường giả đứng đầu đại lục.
Truyền kỳ như vậy sớm đã trở thành thần tượng và mục tiêu phấn đấu trong lòng bọn họ.
Bây giờ nhìn thấy chân nhân, làm sao có thể không kích động?
“Đều đứng lên đi, vất vả rồi.”
Tiêu Bạch phất ống tay áo, một cỗ lực lượng nhu hòa lướt qua.
Nhóm giáp sĩ đang quỳ dưới đất lập tức cảm giác được một cỗ lực lượng không thể kháng cự nâng bọn hắn dậy, cỗ lực lượng kia ôn hòa nhưng đầy sự uy nghiêm.
Trong lòng kinh hãi đồng thời, nghe được sự khẳng định của Tiêu Bạch, bọn hắn kích động ôm quyền:
“Vì Thần Tiêu minh, muôn lần chết không từ!”
Âm thanh chấn thiên, khí thế như hồng.
Có thể tận mắt nhìn thấy vị minh chủ trong truyền thuyết, đối với bọn hắn mà nói chính là vinh quang lớn lao.
“Ha ha… Tiêu Bạch, ngươi đã trở về!”
Trong hư không vang lên một tiếng cười to, không gian rạo rực.
Dẫn đầu là một người có thân hình gầy gò, ánh mắt sắc bén, chính là Tiêu Thần.
Phía sau hắn, Tiêu Chiến cùng một đám cao tầng Tiêu gia theo sát mà ra, trong ánh mắt tràn ngập sự mừng rỡ lẫn sợ hãi.
Tiêu Thần nhìn từ trên xuống dưới hắn, trong mắt lóe lên vẻ kinh ngạc:
“Ngươi… tu vi lại tinh tiến rồi sao?”
Hắn mặc dù nhìn không thấu tu vi cụ thể của Tiêu Bạch, nhưng có thể cảm giác được khí tức của Tiêu Bạch so với trước đó càng thêm thâm bất khả trắc.
Cảm giác đó thậm chí còn khiến hắn nhớ tới Tiêu Huyền năm đó!
“Hơi có thu hoạch.”
Tiêu Bạch khiêm tốn nói, đối với việc Tiêu Thần bọn họ ở đây hắn không có chút nào ngoài ý muốn, mấy ngày trước lúc phục sinh Tiêu Huyền đã nghe ông nói qua, bọn họ chuẩn bị mở Tiêu Giới tại Ô Thản thành.
Tiêu Chiến nghe vậy, vẻ mặt vô cùng cao hứng:
“Trở về là tốt rồi!”
Ông nhìn Tiêu Bạch, trong mắt tràn đầy cảm khái.
Chẳng ai ngờ được cái hài tử được Tiêu gia thu nuôi từ nhỏ này lại có thể đi tới bước đường ngày hôm nay.
“Đi thôi, đi về trước đã.”
Tiêu Chiến kéo lấy Tiêu Bạch, quay người đi về hướng Tiêu gia, vừa đi vừa cười nói:
“Tiểu viện của ngươi từ sau khi ngươi rời đi vẫn luôn được bảo lưu, ngoại trừ người quét dọn thì không có bất kỳ ai được đi vào.”
Trong lòng Tiêu Bạch hơi động, trong mắt lóe lên sự ấm áp:
“Đa tạ tộc trưởng.”
Tòa tiểu viện kia gánh chịu rất nhiều ký ức của hắn sau khi tới thế giới này.
Đó là ngôi nhà đầu tiên của hắn ở thế giới này.
Có thể bảo lưu lại được, Tiêu Chiến quả thật đã có tâm.
Nghe thấy Tiêu Bạch vẫn xưng hô mình là “tộc trưởng” như trước kia, nụ cười trên mặt Tiêu Chiến càng thêm rạng rỡ.
Điều này thuyết minh rằng mặc dù thân phận Tiêu Bạch hôm nay tôn quý, nhưng đối với Tiêu gia, đối với vị tộc trưởng này, hắn vẫn giữ vững tình cảm năm đó.
Phần tình nghĩa này so với cái gì cũng đều trân quý hơn.
Rất nhanh, mọi người đã đi tới Tiêu gia.
Bây giờ trạch viện Tiêu gia sớm đã không còn là tiểu gia tộc chỉ có thể chiếm cứ một con đường của mười năm trước.
Toàn bộ trạch viện Tiêu gia chiếm diện tích mấy ngàn mẫu, đình đài lầu các, giả sơn lưu thủy, khí thế vô cùng rộng rãi.
Nhưng Tiêu Chiến vẫn giữ lại cách cục năm đó, chỉ là đem địa bàn xung quanh đều nhập vào phạm vi của Tiêu gia.
Tiểu viện của Tiêu Bạch nằm ngay tại nơi sâu nhất trong trạch viện, một chốn u tĩnh.
Đứng trước tiểu viện, mọi người đều đã thức thời rời đi.
Chỉ còn lại nhóm người Tiêu Bạch ở lại.
“Đây chính là nơi A Ngưu ngươi ở từ nhỏ đến lớn sao…”
Vân Vận nhìn xem tòa tiểu viện thanh u trước mắt, đôi mắt đẹp vô cùng ôn nhu.
Trong số chúng nữ, chỉ có nàng là chưa từng tới đây bao giờ.
Thải Lân đã lặng lẽ tới qua mấy lần, Huân Nhi cùng Tiểu Y Tiên trước kia vốn ở tại nơi này, tự nhiên là quen thuộc.
“Đúng vậy nha, mười lăm năm rồi…”
Ánh mắt Tiêu Bạch có chút xa xăm, nhìn cửa viện trước mắt, lẩm bẩm nói nhỏ.
Trong thanh âm lộ ra một vẻ thoải mái, một loại cảm xúc không thể nói rõ cũng không thể tả rõ.
Chỉ là những người đang đứng trong viện không ai có thể nghe ra được cái xóa thâm ý trong giọng nói của hắn.
Đến cả Huân Nhi vốn luôn hiểu rõ hắn nhất cũng chỉ cho là hắn nhớ lại thời gian khi xưa mà cảm khái tuế nguyệt trôi qua nhanh chóng.
Chỉ có chính Tiêu Bạch mới biết rõ, hắn vừa nói là mười lăm năm chứ không phải mười năm!
Dưới Bách Thế Luân Hồi của Bồ Đề cổ thụ, thế thứ chín mươi chín là Mặc Uyên.
Mà thế thứ một trăm lại chính là hắn.
Từ dưới Bồ Đề cổ thụ tỉnh lại, hắn đã biết rằng thời gian hắn sinh hoạt tại Ô Thản thành không phải mười năm mà là mười lăm năm!
Bí mật này hắn chưa bao giờ nói cho ai nghe.
Tiêu Bạch khi xưa cho rằng mình là tu hú chiếm tổ chim khách, chiếm cứ lấy cỗ thân thể này.
Dù sao hắn cũng đến từ một thế giới khác, có một đoạn ký ức khác.
Thẳng đến dưới Bồ Đề cổ thụ, trải qua bách thế luân hồi, hắn mới hiểu được chân tướng.
Trong một trăm đời của thế cuối cùng kia, hắn đã thấy được đêm ấy của hai mươi tám năm trước.
Hư không xé rách, một đạo lôi đình màu tím xẹt qua chân trời.
Trong lôi đình, một đứa bé từ hư không rơi xuống, vừa vặn rơi trên bàn đá trước căn nhà nhỏ này.
Sáng sớm ngày hôm sau, chủ nhân của ngôi viện này phát hiện ra hài nhi trên bàn đá.
Vì dưới gối không có con cái nên đã thu dưỡng hài nhi, đặt tên đúng lúc cũng là Tiêu Bạch.
Cho nên, Tiêu Bạch vẫn luôn luôn là Tiêu Bạch.
Hắn chỉ là bị đạo lôi phù thần bí kia đưa đến thế giới này, cơ thể chịu ảnh hưởng của thời không, chẳng những biến thành hình dáng hài nhi mà ký ức tựa hồ cũng gặp chút vấn đề.
Điều này mới khiến hắn luôn lầm tưởng rằng mình đang chiếm cứ thân thể của người khác.
Bây giờ chân tướng đã rõ ràng, phần khúc mắc ẩn sâu trong lòng hắn cuối cùng cũng được thoải mái.
“Kẹt kẹt ——”
Hắn nhẹ nhàng đẩy cửa viện, cảnh tượng quen thuộc lập tức đập vào tầm mắt.
Viện tử không lớn, mặt đất lát bằng bàn đá xanh sạch sẽ gọn gàng.
Trong viện có một gốc kim hỏa cây đào cành lá rậm rạp, đang nở hoa rực rỡ.
Những cánh hoa màu hồng phấn bay xuống trong gió nhẹ, mấy sợi nhẹ nhàng rơi trên bàn đá.
Bàn đá ghế đá vẫn như cũ, chỉ là có thêm mấy phần dấu vết của tháng năm.
Hết thảy đều giống hệt như trong trí nhớ.
“Thật là một gốc hoa thụ xinh đẹp…”
Vân Vận đi tới dưới cây đào, ngẩng đầu nhìn trăm hoa nở khắp cây, trong mắt lóe lên vẻ kinh diễm.
Trong mắt Huân Nhi mang theo sự hồi ức:
“Năm đó Tiêu Bạch ca ca thích nhất là ngồi đọc sách dưới gốc cây này, có khi nhìn một cái chính là cả ngày trời.”
Tiểu Y Tiên mím môi đỏ, nàng mặc dù ở trong viện này không lâu, thế nhưng đoạn thời gian đó chính là thời gian thoải mái nhất sau khi gia gia của nàng qua đời.
Thải Lân mặc dù không nói chuyện, nhưng ánh mắt đảo qua viện tử, trong mắt cũng thoáng qua sự nhu hòa.
Nơi này nàng đã từng lặng lẽ tới qua, còn ở lại đây mấy đêm, bất quá việc này chỉ có mình nàng biết.
Tiêu Bạch đi tới trước bàn đá, đưa tay phủi nhẹ những cánh hoa trên mặt bàn.
Đầu ngón tay chạm vào mặt bàn lạnh băng, trong lòng thầm thấy may mắn vì đêm đó của hai mươi tám năm trước hắn đã rơi vào nơi này.
Nếu như rơi vào chốn sơn lâm cổ lão ít người lui tới, hậu quả kia quả thật không dám tưởng tượng!
Còn có vị lão nhân Tiêu gia đã thu dưỡng hắn kia, về sau hắn ẩn ẩn cảm giác được dung mạo người đó có vài phần giống với vị lão đạo sĩ đã cho hắn lôi phù?
Nếu không phải tin tức truyền về trước kia nói ông ta đã hài cốt không còn tại Ma Thú sơn mạch, lúc này Tiêu Bạch đều đã có loại kích động muốn đào mộ mở quan tài!
Bát Tinh Đấu Giả, gạt quỷ chắc!