Chương 516: Tạo Hóa Thiên Công
Dưới gốc Bồ Đề cổ thụ, trong lương đình.
Tiêu Bạch vẫn lẳng lặng ngồi nhìn bốn vị giai nhân bên cạnh mình.
Hắn ngắm nhìn những gương mặt mang phong tình khác nhau của bọn họ.
Trong lòng dâng lên một hồi ấm áp.
Dạng thời gian yên tĩnh như thế này, tại giữa những kẻ hở của tu luyện cùng tranh đấu, quả thực lộ ra phá lệ trân quý.
“Ta chuẩn bị… lần nữa bế quan.”
Âm thanh của Tiêu Bạch rất nhẹ.
Nhưng khi rơi vào tai của tứ nữ, lại không khác gì kinh lôi nổ vang.
Trong lương đình lập tức lâm vào sự yên tĩnh ngắn ngủi.
“Lại muốn bế quan sao?”
Tứ nữ gần như đồng thời ngẩng đầu, ánh mắt nhìn về phía Tiêu Bạch.
Trong mắt mỗi người đều thoáng qua một tia phức tạp.
Mặc dù bọn họ đều thấu hiểu lý do, nhưng trong lòng vẫn dâng lên một cỗ u oán khó mà diễn tả bằng lời.
Có đôi khi… nam nhân thiên phú quá tốt, tựa hồ cũng không hoàn toàn là chuyện tốt!
Huân Nhi nhẹ nhàng cắn đôi môi đỏ, trong mắt có chút hoảng hốt.
Đã bao lâu rồi?
Tựa như kể từ khi Tiêu Bạch ca ca đột phá Đấu Giả sau đó.
Hắn cùng nàng cũng rất ít khi có thời gian giống như hồi nhỏ như thế, cả ngày dính lấy nhau.
Khi đó ở Ô Thản thành, nàng thường xuyên đi theo sau lưng Tiêu Bạch ca ca.
Nghe hắn giảng về những câu chuyện cố sự cổ quái kỳ lạ kia.
Về sau hắn đi ra ngoài lịch luyện, nàng cũng chỉ có thể mòn mỏi chờ đợi.
Vốn dĩ cho là tu vi đề cao về sau sẽ tốt một chút.
Dù sao cường giả nắm giữ thọ mệnh lâu dài hơn, thời gian chung đụng tự nhiên cũng sẽ càng nhiều.
Ai ngờ tên bại hoại này tựa như một kẻ tu luyện cuồng nhân.
Vừa mới xuất quan không lâu, bây giờ lại muốn lần nữa bế quan!
Thải Lân đôi mắt đẹp xuất thần, nơi đáy mắt ẩn ẩn có chút thất vọng.
Nàng ngồi ở phía bên trái Tiêu Bạch.
Một cánh tay nhẹ nhàng đặt ở trên bàn đá, đầu ngón tay vô ý thức điểm nhẹ vào mặt bàn.
Tiến cảnh tu vi của nam nhân bên cạnh này nhanh đến mức nàng bình sinh ít thấy.
Từ thuở mới quen biết chỉ là Đại Đấu Sư, cho tới bây giờ đã là đại lục đỉnh phong.
Bất quá cũng chỉ trải qua ngắn ngủi hơn mười năm thời gian.
Nhưng tu vi này, cũng cùng sự cố gắng của hắn không thể tách rời.
Nàng phía trước liền nghe nói Tiêu Bạch xuất quan không lâu.
Vốn cho là mấy năm không thấy, nàng và hắn ở giữa có thể có càng nhiều thời gian chung đụng hơn.
Nhưng hiện tại xem ra, hoàn toàn là bản thân nghĩ nhiều rồi!
Bất quá rất nhanh, nàng cấp tốc thu liễm cảm xúc trong mắt, nhẹ nhàng gật đầu.
Âm thanh trong trẻo lạnh lùng bên trong để lộ ra một tia ôn nhu:
“Tử Tiêu Cung ta sẽ quản lý tốt, ngươi cứ yên tâm đi.”
Nàng dù sao cũng là Mỹ Đỗ Toa Nữ Vương, từng thống ngự Xà Nhân tộc, biết rõ tầm quan trọng của sức mạnh.
Tiêu Bạch có thể có thành tựu ngày hôm nay, chính là bởi vì chưa bao giờ buông lỏng qua việc tu luyện.
Bây giờ Hồn Thiên Đế không trừ, nguy cơ tứ phía.
Hắn tiếp tục tăng cao tu vi, mới là sự bảo vệ tốt nhất đối với tất cả mọi người.
Tiểu Y Tiên mấp máy môi đỏ, nhìn một chút Tiêu Bạch, lại nhìn một chút ba nàng còn lại.
Khóe miệng nàng hiện lên một tia cười yếu ớt, gật đầu bày tỏ sự đồng ý.
Gần nhất những năm này, trong số chúng nữ, nếu nói ai cùng Tiêu Bạch ở chung thời gian dài nhất, ngoại trừ nàng ra thì không còn ai khác.
Nàng sớm đã phát hiện Tiêu Bạch những năm này tựa hồ rất cấp bách mà đề cao tu vi.
Bây giờ những chuyện phát sinh đã chứng minh, hắn làm đúng.
Nếu không như thế, chỉ sợ vào cái ngày Hồn Thiên Đế tới Tử Tiêu Cung kia, mọi người liền sẽ tao ngộ tai họa ngập đầu!
Vân Vận không nói gì.
Chỉ có một đôi mắt đẹp nhu hòa nhìn xem Tiêu Bạch.
Chỉ cần là bất kỳ quyết định gì của hắn, nàng cũng đều sẽ ủng hộ.
Ánh mắt của nàng dịu dàng như nước.
Trên khuôn mặt duyên dáng sang trọng mang theo ý cười nhạt nhẽo.
Năm đó ở Gia Mã Đế Quốc, nàng liền biết Tiêu Bạch là một kẻ không cam lòng bình thường.
Bây giờ hắn đi đến bước này, nàng hãnh diện vì hắn, cũng nguyện ý chờ đợi hắn.
Tiêu Bạch đem biểu lộ của tứ nữ thu vào trong mắt, trong lòng mềm nhũn.
Hắn làm sao không muốn cùng tứ nữ hoa tiền nguyệt hạ.
Cùng dạo bước trong núi, nhìn mặt trời mọc mặt trời lặn, trải qua loại sinh hoạt thong dong tự tại kia?
Nhưng lần trước tại Hắc Giác Vực cùng Hồn Thiên Đế một trận chiến.
Hắn cùng Tiêu Huyền đồng loạt ra tay, đều không thể làm gì được Hồn Thiên Đế dù chỉ một chút.
Nếu như hắn đơn độc đối đầu với Hồn Thiên Đế, quả thật có thể giao thủ một hai ván.
Nhưng kết cục cuối cùng tuyệt đối là hắn sẽ bị nghiền ép!
Đương nhiên, nếu núp ở trong Tử Tiêu Cung, có Bồ Đề Cổ Thụ trợ trận, hắn có thể đối với Hồn Thiên Đế bớt đi một chút kiêng kị.
Nhưng lấy tính cách của hắn, việc núp ở trong Tử Tiêu Cung cũng không phải phong cách của hắn.
Cho nên việc đề cao tu vi là bắt buộc phải làm.
Bây giờ vẫn chưa phải là lúc để hưởng thụ!
Nghĩ tới đây, ánh mắt của hắn du đãng giữa tứ nữ.
Cuối cùng dừng lại ở trên thân Vân Vận.
Dưới ánh mắt khó hiểu của chúng nữ, tâm niệm Tiêu Bạch khẽ động.
Đóa hoa sen ngọn lửa màu phấn hồng vốn luôn lơ lửng bên cạnh liền lóe lên một cái.
Nó trực tiếp xuất hiện ngay trước người Vân Vận.
“Đây là… cho ta sao?”
Vân Vận kinh ngạc nhìn nhìn qua ngọn lửa phấn hồng đang phiêu phù trước mặt.
Trong đôi mắt đẹp tràn đầy sự không hiểu.
“Không tệ.”
Tiêu Bạch gật đầu một cái, ôn thanh nói:
“Huân Nhi, Thải Lân, Tiên Nhi, bọn họ đều đã tìm ra con đường của riêng mình.”
“Đi đến Đấu Thánh đỉnh phong chỉ là vấn đề thời gian.”
Hắn dừng một chút, nhìn xem Vân Vận:
“Chỉ có Vận nhi ngươi, công pháp Hoa Tông mặc dù không tệ, nhưng nhiều nhất cũng chỉ miễn cưỡng ủng hộ ngươi đi đến Đấu Thánh mà thôi.”
Thiên phú của Vân Vận mặc dù không tệ.
Nhưng so với Cổ Tộc tuyệt phẩm huyết mạch của Huân Nhi, hay Viễn Cổ Thần Thú huyết mạch của Thải Lân, và cả thể chất đặc thù của Tiểu Y Tiên, thì chính xác là kém hơn một chút.
Công pháp Hoa Tông tại Đấu Khí Đại Lục cũng coi như hàng nhất lưu.
Nhưng hạn mức cao nhất cũng chỉ nằm ở nơi đó.
“Có thể…”
Vân Vận chớp chớp đôi mắt đẹp:
“Thế nhưng là ta cảm thấy đột phá Đấu Thánh đã là rất lợi hại rồi nha!”
Nói xong, khi bắt gặp ánh mắt mang theo thần sắc khác nhau của ba nàng còn lại đang nhìn mình.
Gương mặt xinh đẹp của nàng thoáng phiếm hồng.
Nàng nhấp nhẹ đôi môi đỏ, thấp giọng nói:
“Dù sao cũng có thể sống thật lâu đâu!”
Cảnh giới Đấu Thánh này, nếu đặt ở Gia Mã Đế Quốc lúc trước, nàng là nghĩ cũng không dám nghĩ tới!
Vân Lam Tông khai sơn lão tổ cũng mới chỉ là Đấu Tôn.
Đấu Thánh?
Đó chính là tồn tại trong truyền thuyết!
Chuyện nhà mình mình tự biết rõ, nàng biết thiên phú bản thân không thể cùng ba nàng còn lại so sánh.
Cho nên từ trước đến nay mục tiêu của nàng rất rõ ràng.
Đó chính là sống lâu một chút, có thể làm bạn cùng Tiêu Bạch đi thêm một đoạn thời gian dài hơn một chút.
“…”
Tiêu Bạch nhất thời không nói gì.
Hắn nhìn xem khuôn mặt duyên dáng sang trọng của Vân Vận đang mang theo mấy phần ngượng ngùng cùng thỏa mãn.
Trong lòng vừa thấy buồn cười lại vừa cảm động.
Nữ nhân ngốc này, yêu cầu của nàng cứ như vậy thấp sao?
“Đấu Thánh? Nàng đây là đang xem thường ai đây?”
Hắn đưa tay ra, nhẹ nhàng nhéo nhéo má ngọc của nàng.
Xúc cảm ôn nhuận khiến hắn hận thiết bất thành cương mà nói:
“Vận nhi, nàng liền không thể định cho vi phu một cái mục tiêu lớn hơn một chút sao?”
“Tỉ như nói… Đấu Đế!”
Bàn tay ngọc của Vân Vận vừa kéo tay Tiêu Bạch xuống liền bỗng nhiên cứng đờ.
Đôi mắt thu thủy nở rộ những tia sáng không thể tưởng tượng nổi, môi đỏ khẽ nhếch:
“Đấu… Đấu… Đấu Đế?!”
Thanh âm của nàng đều mang theo sự rung động.
Đấu Đế sao?
Tiêu Bạch vậy mà để cho nàng lấy Đấu Đế làm mục tiêu?
Chuyện này… chuyện này cũng quá mức để mắt nàng rồi!
Thấy trong đôi mắt đẹp của nàng tràn đầy sự rung động, Tiêu Bạch mỉm cười.
Hắn kéo qua bàn tay ngọc của nàng, đem một bản sách nhỏ đặt vào trong tay nàng.
Quyển sổ không dày, trên đó viết bốn chữ lớn cứng cáp hữu lực ——
【 Tạo Hóa Thiên Công 】
Vân Vận nhìn xem mấy chữ to trên bìa sách, lập tức cảm thấy có chút quen thuộc.
Trong lòng nàng hơi động, thở nhẹ ra một tiếng:
“Đây không phải công pháp mà Tạo Hóa Thánh Giả đã cho ngươi sao?”
Ban đầu ở Tạo Hóa Di Tích, lúc Tiêu Bạch nhận được quyển công pháp này, nàng vẫn còn ở bên cạnh.
Nàng nhớ rất rõ ràng, đây là một bản công pháp song thuộc tính Thủy Hỏa.
Nhưng nàng chỉ là Phong thuộc tính, Tiêu Bạch đưa cho nàng cái này làm gì?
Tiêu Bạch tựa hồ rất rõ ràng ý nghĩ của nàng, chậm rãi giải thích:
“Quyển công pháp này mấy năm gần đây ta luôn không ngừng cải tiến.”
“Tăng thêm một chút khải ngộ từ công pháp của Phong Lôi Các lúc trước.”
“Cuối cùng mới đưa nó đổi thành công pháp phong lôi đồng tu, thích hợp cho nàng tu luyện.”
“Phong… Lôi?!”
Vân Vận vẫn mờ mịt như cũ.
Nàng chỉ có Phong thuộc tính, tại sao lại có Lôi thuộc tính?
Tiểu Y Tiên phảng phất như xem thấu tâm tư của nàng, che miệng cười khẽ:
“Vân tông chủ, nàng chẳng lẽ quên mất vị phu quân này của chúng ta tu luyện cái gì sao?”
“Chỉ là Lôi thuộc tính thôi, nếu hắn muốn nàng có, nàng tự nhiên sẽ có!”
Chính bản thân nàng chính là người từng trải nghiệm qua.
Lúc Tiêu Bạch giải quyết Ách Nan Độc Thể cho nàng, liền để nàng nắm giữ Mộc thuộc tính.
Từ đó nàng mới có thể bắt đầu luyện chế đan dược, trở thành Bát Phẩm Luyện Dược Sư như bây giờ.
Cái loại thủ đoạn này, đơn giản là thần hồ kỳ kỹ!
Trong mắt Huân Nhi cũng thoáng qua một tia hoảng nhiên.
Nàng nhớ tới ban đầu ở Già Nam Học Viện, Tiêu Bạch ca ca cũng từng hỏi qua nàng có muốn trở thành Luyện Dược Sư hay không!