Chương 509: Thiên Địa Ban Cho Chẳng Chút Cam Tâm?
“Cứ coi là vậy đi.”
Tiêu Bạch khẽ gật đầu, không giải thích thêm.
Chúc Khôn thấy hắn không muốn nói sâu thì nhìn hắn đầy thâm thúy, trong lòng sóng cuộn biển gầm.
Nếu thiên địa có ý chí, vậy kẻ có thể lấy được bản nguyên từ thiên địa như Tiêu Bạch rốt cuộc là ai?
Thiên địa chi tử? Hay Thiên mệnh chi nhân trong truyền thuyết?
Giờ khắc này, đánh giá của Chúc Khôn về Tiêu Bạch lại tăng lên một tầm cao mới.
Chàng trai này quá mức thần bí!
Tiêu Huyền cũng đã bình tĩnh lại, buông Tiêu Bạch ra, cười khổ:
“Là ta quá tham lam rồi.”
Lão dù sao cũng là cường giả đã trải qua bao sóng gió, tâm thái điều chỉnh rất nhanh.
Suy cho cùng, thứ có thể chữa trị cả linh hồn Đế cấp như Thiên Địa Bản Nguyên trân quý đến nhường nào?
Đó gần như là khởi nguyên của một phương thế giới!
Tiêu Bạch có thể giành cho lão một tia đã là tạo hóa to lớn, sao có thể đòi hỏi thêm?
“Được rồi, tiền bối.”
Tiêu Bạch nhìn Tiêu Huyền, nghiêm giọng:
“Mấy ngày tới ngài hãy luyện hóa hết luồng bản nguyên này, sau đó chúng ta sẽ tiến hành bước tiếp theo.”
Bước tiếp theo, đương nhiên là tái tạo nhục thân, giúp Tiêu Huyền thực sự sống lại.
Tiêu Huyền trọng trọng gật đầu.
Lão cảm nhận được một phần lớn bản nguyên vẫn còn lưu lại trong cơ thể.
Nếu luyện hóa hoàn toàn, hồn thể của lão sẽ càng thêm vững chắc, tỷ lệ phục sinh sẽ tăng cao.
Tiêu Bạch chuyển ánh mắt sang Huân Nhi ở cách đó không xa, cười hỏi:
“Nàng trở về từ khi nào?”
Huân Nhi nở nụ cười xinh đẹp như gió xuân:
“Không lâu sau khi huynh mở thông đạo Thiên Mộ, muội đã cảm ứng được khí tức quen thuộc, chỉ là khi ra ngoài thì huynh đã đi vào vô tận hư không rồi.”
Hóa ra khi Tiêu Bạch mở thông đạo, Huân Nhi đang tu luyện trong Thiên Mộ, sau khi tỉnh lại mới cảm ứng được khí tức tại Tử Tiêu cung, nhưng lúc đó Tiêu Bạch đã tới Cổ Long Đảo cứu Tử Nghiên.
Tiêu Bạch chợt hiểu, định nói gì đó thì…
“Ông!”
Hắn dường như cảm nhận được điều gì, đột nhiên ngẩng đầu.
Không chỉ hắn, Chúc Khôn và Tiêu Huyền cũng đồng thời nhìn lên không trung.
Huân Nhi, Thải Lân và chúng nữ chưa hiểu chuyện gì cũng nhìn theo.
Trên bầu trời, chẳng biết từ lúc nào đã xuất hiện một đạo thân ảnh áo xanh.
Người đó đứng chắp tay, khí chất nho nhã nhưng lại tỏa ra uy nghiêm khó tả.
“Phụ thân!”
Huân Nhi ngẩn người, rồi kinh hô lên tiếng.
“Ha ha… Cổ đại tộc trưởng vẫn như mọi khi, tới rất đúng lúc.”
Tiêu Huyền nhìn người vừa tới, lên tiếng trêu chọc:
“Chờ chúng ta đánh xong rồi ngươi mới xuất hiện. Lần sau có thể đến sớm hơn một chút không?”
Cổ Nguyên vừa đáp xuống đất thì sắc mặt tối sầm, hừ lạnh:
“Hừ, bớt nói lời châm chọc đi.”
Tiêu Bạch thấy vậy chỉ biết bất đắc dĩ, liền nghênh tiếp và mời Chúc Khôn, Tiêu Huyền cùng sang lương đình ngồi xuống.
Huân Nhi mím môi, khéo léo đi tới rót trà cho từng người.
“Cổ thúc, đã có tin tức gì chưa?”
Tiêu Bạch nhấp một ngụm trà, hỏi về Hồn Thiên Đế.
Trước đó tại Hắc Giác Vực, hắn đã dùng Vị Diện Chi Thai điều tra nhưng không thấy tăm hơi Hồn tộc, nên đã truyền tin nhờ Cổ Nguyên để mắt đến phân hồn của Hồn Thiên Đế.
“Ngay trước khi ngươi truyền tin, phân hồn của hắn đã tiêu tán.”
Sắc mặt Cổ Nguyên có chút khó coi:
“Rõ ràng là bản thể bên kia đã chủ động cắt đứt liên hệ.”
Hồn tộc lần này từ sáng chuyển vào tối, triệt để ẩn giấu.
Lần sau lại xuất hiện, không biết lại muốn ra ý đồ xấu gì.
“Hắn lần này bị thương không nhẹ, trong thời gian ngắn hẳn sẽ không xuất hiện.”
Tiêu Bạch vuốt ve chén trà, như có điều suy nghĩ.
Hồn Thiên Đế cuối cùng vì thoát thân, thậm chí không tiếc tự bạo ba vị Bát Tinh Đấu Thánh cấp bậc lão già.
Bực thương thế này, không có mấy năm tĩnh dưỡng, căn bản không thể khôi phục.
“Chỉ hy vọng như thế.”
Cổ Nguyên thở dài, trong mắt lóe lên một tia lo âu.
Hồn Thiên Đế người này quá mức nguy hiểm.
Chỉ cần hắn còn sống sót, đối với bọn hắn mà nói, chính là một mối tai họa ngầm vô cùng lớn.
Lúc này, Chúc Khôn lấy ra bảy khối Đà Xá Cổ Ngọc, đặt lên bàn đá.
Cổ Ngọc tỏa ra ánh sáng nhạt, tương hỗ cộng minh, tản phát ra hơi thở cổ xưa đầy thần bí.
“Bây giờ lão phu đã thoát khốn, thứ này đối với ta cũng vô dụng.”
Chúc Khôn trầm giọng nói:
“Tiêu Bạch, ngươi định xử lý thế nào?”
Bảy khối Cổ Ngọc này vốn là vật Chúc Khôn định dùng để phá giải phong ấn.
Nay lão đã tự do, tác dụng của Cổ Ngọc đã không còn.
Nhưng giá trị của chúng vẫn không thể đong đếm.
Tám ngọc hợp nhất có thể mở ra động phủ Đà Xá Cổ Đế, đoạt lấy Đế phẩm Sồ Đan, thậm chí là cơ duyên thành Đế!
Đây là thứ mà vô số cường giả trên Đấu Khí đại lục thèm khát đến điên cuồng.
Tiêu Bạch nhìn những khối Cổ Ngọc trên bàn, sắc mặt không chút biến động.
Sau một lúc im lặng, hắn chậm rãi lên tiếng:
“Cổ thúc, ý ngài thế nào?”
Hắn quăng câu hỏi sang cho Cổ Nguyên.
Hiện tại, Tiêu Bạch đã có thể bắt đầu cân nhắc việc thành Đế.
Kể từ khi luyện hóa Sinh Diệt Tử Lôi, trong lòng hắn đã lờ mờ có cảm ứng.
Nếu nuốt viên bán thành phẩm Kim Đan kia, lại lĩnh ngộ hoàn toàn sinh chi lực, hắn nắm chắc sẽ đột phá tới Bát Tinh Đấu Thánh.
Nếu tiếp tục lĩnh ngộ diệt chi lực, luyện hóa trọn vẹn Sinh Diệt Tử Lôi, tu vi có thể chạm tới Cửu Tinh trung kỳ, thậm chí là hậu kỳ.
Trong khi đó, Vị Diện Chi Thai trong thời gian ngắn khó mà thành thục.
Như vậy, Đế phẩm Sồ Đan đã bước vào phạm vi lựa chọn của hắn.
Chỉ là, Đế đan chỉ có một viên.
Mà những người đang ngồi đây… sợ rằng ai cũng có suy tính riêng cho viên đan dược ấy.