Chương 405: Hồn Tộc căn bản đã không xem trọng các ngươi!
Tiếng rống giận dữ của Cổ Dương quanh quẩn trong đại điện, mang theo một loại quyết tuyệt ngọc đá cùng vỡ, tính toán đục nước, làm dao động uy tín của Cổ Nguyên.
Một vài trưởng lão có giao hảo với Cổ Dương hoặc tâm tư dao động, trên mặt quả nhiên lộ ra thần sắc phức tạp hơn. Ánh mắt họ qua lại giữa Cổ Nguyên và Cổ Dương, bầu không khí càng căng thẳng.
Tuy nhiên, đối mặt với lời lẽ công kích này, sắc mặt Cổ Nguyên vẫn như cũ không hề bận tâm, chỉ là hàn ý trong ánh mắt lại sâu thêm vài phần. Hắn cũng không nhìn những vị trưởng lão đang có thần sắc khác nhau, mà đưa ánh mắt về phía Tiêu Bạch đã đi tới gần.
“Tới phiên ngươi.”
Giọng Cổ Nguyên bình thản, lại mang theo ý vị chân thật đáng tin,
“Để chư vị trưởng lão, xem cho rõ ràng, nhìn rõ ràng.”
Nghe vậy, trong điện tất cả trưởng lão ngươi nhìn ta, ta nhìn ngươi, có chút không hiểu ra sao. Ngay cả Hắc Yên Vương Cổ Liệt cùng Cổ tộc Ba Tiên, ánh mắt cũng qua lại giữa Cổ Nguyên và trên thân Tiêu Bạch.
Tiêu Bạch gật đầu một cái. Đối với tâm cảnh lúc này của Cổ Nguyên, hắn xem như có chút lĩnh hội. Có đôi khi cảnh giới chênh lệch quá lớn, liền có loại cảm giác tịch liêu “mọi người đều say duy ta độc tỉnh”.
Hắn đưa tay phải ra. Đầu ngón tay phía trên, một tia hỏa diễm nhìn như yếu ớt, nhưng lại làm người ta sợ hãi, lặng yên bốc lên.
“Hư Vô Tử Hỏa!!”
Linh hồn Cổ Dương bị cưỡng ép bóc ra, khi nhìn thấy hỏa diễm xuất hiện, run rẩy kịch liệt.
Đó là một loại kinh hãi bản năng nguồn gốc từ linh hồn. Bộ biểu cảm bi tráng “khẳng khái chịu chết để chứng nhận trong sạch” trên mặt hắn trong nháy mắt tan rã, chỉ còn lại sự kinh hãi không cách nào che giấu.
“Ngươi làm sao sẽ có Hư Vô Tử Hỏa?!”
“Không…… Ngươi muốn làm gì?!”
Linh hồn Cổ Dương rít lên, cố gắng giãy dụa, nhưng lại bị vĩ lực của Cổ Nguyên giam cầm gắt gao tại chỗ.
“Ha ha…” Trong mắt Tiêu Bạch lóe lên một tia trêu tức, cười nhạt nói:
“Ngươi có thể đã đợi trong Cổ tộc quá lâu, không biết Hư Vô đại nhân nhà ngươi… đã làm phản rồi sao?”
“Không có khả năng! Hư Vô đại nhân….”
Cổ Dương lúc này trong lòng đại loạn, theo bản năng tiếp lời, bất quá hắn lập tức sắc mặt biến đổi lớn, ngừng tiếng nói.
Nhưng cuối cùng đã quá trễ!
“Ngươi giỏi lắm Cổ Dương, thì ra ngươi quả thực là gian tế!!”
Lần này, không cần bất kỳ lời giải thích nào. Bên trong đại điện, tất cả trưởng lão đều nghe rõ ràng!
Tiêu Bạch ánh mắt cổ quái, nguyên bản theo ý của Cổ Nguyên, dùng Hư Vô Thôn Viêm đốt một cái, linh hồn của gia hỏa này sẽ hiện nguyên hình.
Nhưng không ngờ một câu nói đùa, hắn lại không đánh mà tự khai?!
Chậc chậc… Hư Vô Thôn Viêm, không hổ là thường vụ phó tộc trưởng Hồn tộc!
Địa vị trong Hồn tộc, cao đến đáng sợ!
“Nghiệt chướng!!”
Ba Tiên trưởng lão cùng Hắc Yên Vương Cổ Liệt, sắc mặt trong nháy mắt trở nên vô cùng khó coi. Nhất là vị lão giả trong Ba Tiên, càng là mặt trầm như nước, trong mắt xen lẫn sự hoảng sợ và phẫn nộ.
Hắn trấn thủ từ đường, vậy mà lại để một khối u ác tính như thế mai phục bên cạnh mình trăm năm mà không biết!
Trong đại điện, tất cả nghi ngờ, chần chờ trước đây, cùng với một chút khó chịu đối với thủ đoạn của Cổ Nguyên, giờ đây toàn bộ tan thành mây khói, chuyển hóa thành sự phẫn nộ và lạnh lẽo thấu xương vì bị lừa gạt.
Cổ Dương thấy vậy, biết trăm năm tâm huyết đã hóa thành bọt nước. Hắn không còn cách nào ngụy trang, trong mắt chỉ còn lại tuyệt vọng và cừu hận, trừng mắt nhìn Tiêu Bạch.
Trăm năm đều bình yên vô sự, hết lần này tới lần khác ngày hôm sau hắn tới Cổ tộc, Cổ Nguyên liền phát hiện sự dị thường của hắn. Tất cả quá trùng hợp, muốn nói không liên quan đến hắn, đánh chết hắn cũng không tin.
“Tiểu súc sinh, làm hỏng đại kế của tộc ta, đi chết đi!”
Hắn giận dữ gầm lên một tiếng, linh hồn hư ảo bắt đầu sáng tối chập chờn.
“Làm càn!”
Cổ Liệt cách hắn không xa gầm lên giận dữ, tiếng động chấn động đại điện. Lập tức hắn hướng về hư không, đột nhiên nắm chặt.
“Chờ đã… Đừng….”
Bàn tay Tiêu Bạch vừa đưa ra cứng đờ, trơ mắt nhìn linh hồn Cổ Dương hóa thành mảnh vỡ, tiêu tan trên không trung.
“Tiêu Bạch tiểu hữu, loại này ăn cây táo rào cây sung đồ vật, không cần xin tha cho hắn!”
Trên khuôn mặt đen uy nghiêm của Cổ Liệt, cưỡng ép kéo lên một nụ cười. Ánh mắt nhìn về phía Tiêu Bạch, không còn lãnh đạm như trước, trở nên thân thiết hơn rất nhiều.
“……!” Tiêu Bạch.
Tha cái quái gì. Giết như vậy, Hồn Thiên Đế bên kia tuyệt đối sẽ lập tức biết được tin tức.
Hắn không rảnh nói nhảm với đại lão thô lỗ này, quay đầu nhìn về phía một chỗ trong điện.
“Lôi Chấn, Hỏa Trĩ, mau… truyền tin về cho tộc các ngươi, bảo tộc trưởng hai tộc các ngươi, cấp tốc cầm cổ ngọc trong tay, càng nhanh càng tốt….”
Giọng hắn dồn dập, trong lúc nhất thời khiến đám người có chút không hiểu ra sao.
Trong điện chỉ có hai người biết tại sao hắn lại như thế. Trong mắt Huân Nhi lóe lên tia hoảng hốt. Cổ Nguyên… Cổ Nguyên. Tiêu Bạch như nhớ tới điều gì. Lão già này vừa rồi rõ ràng có thể ngăn cản?
Quay đầu nhìn lại, chỉ thấy hắn lão thần lăng không, dường như cũng không thèm để ý.
“Tiêu huynh, ý của ngươi là….” Giọng Lôi Chấn vang lên, có chút kinh nghi bất định.
“Vừa rồi tràng diện không thấy sao? Tình huống hai tộc các ngươi giống nhau, nhanh chóng truyền tin đi!”
Lời nói của Tiêu Bạch, trong nháy tức thì khiến lòng mọi người trong đại điện chấn động. Một hơi khí lạnh, lặng yên từ lòng bàn chân dâng lên, xông thẳng đỉnh đầu.
Hồn tộc vì cổ ngọc, đã thẩm thấu cả các tộc khác rồi sao?
“Đa tạ!”
Hỏa Trĩ và Lôi Chấn nghe vậy thân thể cứng đờ, sắc mặt thay đổi vài lần, đứng dậy chắp tay với Tiêu Bạch, lập tức quay người chạy vội ra đại điện.
“Tiêu Cung Chủ, tộc ta đâu?”
Một giọng nói khiếp khiếp, lặng yên vang lên trong đại điện.
“Các ngươi không có việc gì!” Tiêu Bạch khoát tay.
Ngay lúc Dược Linh cùng Dược Tinh Cực thở phào nhẹ nhõm, giọng nói của hắn vang lên lần nữa, suýt nữa khiến hai người nghẹn một hơi.
“Hồn tộc căn bản đã không coi trọng các ngươi!”
Trong nháy mắt, trong đại điện lặng ngắt như tờ, ánh mắt mọi người quỷ dị.
Dược Linh cùng Dược Tinh Cực kém chút phun ra một ngụm lão huyết. Dược Tinh Cực tức giận đến toàn thân run rẩy. Nếu là những người khác nói lời này, hắn không thiếu được sẽ ra tay chơi chết, nhưng lời này xuất từ miệng Tiêu Bạch, hắn lại cứ thế không dám nói một câu nào.
Dược Linh ở một bên, khuôn mặt trắng nõn trong nháy mắt đỏ lên, ánh mắt u oán nhìn qua thân ảnh áo bào đen kia. Qua cách nói của hắn, cứ như bị Hồn tộc để mắt tới thì rất vinh quang vậy!
Tiêu Viêm ngồi bên cạnh hai người, khóe mắt không ngừng giật giật, trong lòng không ngừng giơ ngón cái cho Tiêu Bạch.
Bởi vì nguyên nhân của lão sư, hắn đối với hai người Dược tộc vẫn luôn không có cảm tình. Bây giờ thấy hai người biệt khuất như vậy, trong nháy mắt có loại xúc động ngửa mặt lên trời cười to.
Không khí ngưng trọng và túc sát trong đại điện do chuyện của Cổ Dương mang lại, bị một câu nói thật bất thình lình của Tiêu Bạch làm loãng đi không ít. Vài vị trưởng lão thậm chí nhịn không được khóe miệng co giật.
Cổ Nguyên bất đắc dĩ lườm Tiêu Bạch một cái. Tiểu tử này, nói chuyện cũng là như vậy… có một phong cách riêng sao?
Hắn hắng giọng một cái, kéo sự chú ý của mọi người về chính đề. Giọng nói khôi phục uy nghiêm:
“Tốt, chuyện này đã xong. Gian tế đền tội, đủ để cảnh cáo.”
Ánh mắt hắn đảo qua mỗi vị trưởng lão phía dưới, trầm giọng nói:
“Chuyện hôm nay, tất cả mọi người cần giữ bí mật nghiêm ngặt, không được truyền ra ngoài, gây nên hoang mang trong tộc. Đồng thời, mỗi người giữ đúng vị trí của mình, tra rõ phạm vi thuộc quyền, xem còn có Hồn tộc lưu lại ám thủ nào khác không.”
“Cổ tộc, nên được thanh lý một phen thật tốt!”
“Vâng, tộc trưởng!” Tất cả trưởng lão trong lòng run lên, cùng nhau khom người tuân mệnh. Trên mặt lại không có nửa phần lo lắng, chỉ còn lại sự ngưng trọng và hoảng sợ.
Nếu không phải tộc trưởng nhìn rõ mọi việc, cơ mật trọng yếu của Cổ tộc chỉ sợ đã sớm bị Hồn tộc dòm ngó.
Cổ Nguyên gật đầu một cái, ánh mắt chuyển hướng Tiêu Bạch, ngữ khí hòa hoãn hơn một chút:
“Tiêu Bạch, ngươi theo ta đến. Những người còn lại, tản đi đi!”