-
Đấu La: Vừa Trở Thành Cực Hạn, Màn Trời Bóc Trần Thân Phận Ta
- Chương 193: Thần Thú Huyết Mạch, Thứ Bảy?
Chương 193: Thần Thú Huyết Mạch, Thứ Bảy?
Vũ Hồn Điện, Giáo Hoàng Điện.
Bỉ Bỉ Đông đăm đăm nhìn vào hư ảnh Tà Đế trên màn trời.
“Tà Nhãn Bạo Quân Chúa Tể, hạng chín…”
Nàng lặp lại thông tin này, vẻ ngưng trọng trong mắt càng đậm thêm: “Sở hữu song trọng pháp tắc Tinh Thần và Hư Không, lại thêm đặc tính tiến hóa mạnh mẽ, vậy mà huyết mạch bực này cũng chỉ xếp thứ chín!”
Niềm tin sắt đá của nàng đối với Thiên Sứ Thần Huyết Mạch cùng Hải Thần Huyết Mạch bấy lâu nay, giờ đây bắt đầu xuất hiện một tia dao động. Huyết mạch thần linh tất nhiên là cấp độ chí cao, nhưng huyết mạch đầu nguồn của Tà Nhãn Bạo Quân là “Hư Không Chi Nhãn” – rõ ràng cũng chạm tới những tồn tại cổ xưa nhất, đặc chất cực kỳ đặc thù.
“Chẳng lẽ trong cuộc bình xét này, huyết mạch thần linh không thể tuyệt đối nghiền ép tất cả chỉ vì hai chữ ‘thần linh’ sao?”
Ý nghĩ này vừa lóe lên đã bị nàng lập tức đè nén xuống: “Không, thần linh chung quy vẫn là thần linh, độ hoàn hảo cùng độ cao của huyết mạch hẳn phải vượt xa phàm tục. Nhưng nếu chỉ luận về bản thân việc truyền thừa, có lẽ huyết mạch thần linh khi hiển hóa tại Đấu La Đại Lục đã vấp phải một loại hạn chế hay pha loãng nào đó!”
Sự suy đoán này khiến nàng càng thêm bất an. Cúc Đấu La Nguyệt Quan bên cạnh đã có chút thất thố: “Quỷ Mị, Tà Đế mà chỉ đứng thứ chín? Vậy nhân loại chúng ta còn có thể giữ được mấy ghế?”
Quỷ Đấu La trầm mặc giây lát, khàn giọng đáp: “Huyết mạch Hải Thần của vị Đại Tế Ti bên Hải Thần Đảo, cùng Thiên Sứ Thần Huyết Mạch truyền thừa của Giáo Hoàng Điện ta, hẳn là chiếm được hai chỗ. Những huyết mạch khác dù mạnh đến đâu, chung quy cũng chỉ là cực hạn phàm nhân, e rằng vô duyên với mười hạng đầu.”
Hắn không nói tiếp, nhưng ý tứ đã quá rõ ràng: Nhân loại có lẽ sẽ không chiếm quá ba ghế, thậm chí có thể chỉ có hai. Tám vương tọa còn lại trên vòm trời giờ đây tựa như tám dấu hỏi khổng lồ treo lơ lửng trong lòng vạn dân.
Cực Bắc Chi Địa.
Băng Đế nhìn hư ảnh Tà Đế, trái lại nàng thở phào nhẹ nhõm, thậm chí lộ ra nụ cười có chút hả hê:
“Hì hì, lão gia hỏa Tà Đế kia cũng chỉ xếp thứ chín sao? Lần này lòng ta cân bằng hơn nhiều rồi!”
“Xem ra ngưỡng cửa mười hạng đầu thật sự cao đến dọa người, đến loại huyết mạch quỷ dị cường đại như Tà Nhãn Bạo Quân cũng phải khuất thân ở vị trí này.”
Tuyết Đế khẽ gật đầu, đôi mắt màu băng lam vẫn đầy vẻ ngưng trọng: “Đặc chất huyết mạch Tà Đế xác thực toàn diện. Điều này mang nghĩa những kẻ đứng trước hắn chắc chắn còn khủng bố hơn.”
Băng Đế không còn uể oải, nàng tiêu sái cười nói: “Dù sao mười hạng đầu đều là quái vật trong đám quái vật, Cực Bắc Chi Địa ta có Tuyết Đế ngươi là đủ rồi! Băng Thiên Tuyết Nữ Huyết Mạch của ngươi nhất định có thể tiến vào năm hạng đầu… không, là ba hạng đầu mới đúng!”
Tuyết Đế không lạc quan như vậy. Nàng hiểu rõ Băng Thiên Tuyết Nữ là do thiên địa hàn khí hóa thành, đầu nguồn đặc thù, nhưng luận về độ cổ xưa, e rằng vẫn kém một bậc so với hậu duệ của những chân chính viễn cổ Thần Thú.
“Cứ nhìn tiếp đi.” Tuyết Đế nhẹ nhàng thốt ra ba chữ, ánh mắt một lần nữa hướng về màn trời.
Giữa vòm trời cao rộng!
Hào quang màu vàng sậm tại vị trí thứ chín còn chưa kịp tan biến, đã bắt đầu cuồn cuộn đổ về vương tọa thứ tám. Lần này, thanh thế hội tụ còn hùng vĩ hơn hẳn hai lần trước! Ánh sáng kịch liệt sôi trào, ép nén rồi ngưng kết thành hình.
Cuối cùng, hiện ra là một đầu cự kình dài vượt quá ngàn mét, toàn thân bao phủ lớp lân phiến màu xanh thẫm, độc nhãn rực sáng như tinh tú huyết sắc! Điều khiến người ta chú ý nhất chính là khí tức tỏa ra không còn là sự hung lệ thuần túy của Hồn Thú, mà đã pha lẫn một loại uy nghiêm, thần thánh khó diễn tả bằng lời.
Đó là Thần Thú uy áp!
Thanh âm trang nghiêm của màn trời lại vang vọng khắp thế gian:
【 Đấu La Đại Lục Huyết Mạch Truyền Thừa Bảng, vị trí thứ tám: Thâm Hải Ma Kình Huyết Mạch 】
【 Huyết Mạch Đầu Nguồn: Hải dương bá chủ Thâm Uyên Ma Kình Vương, trải qua trăm vạn năm tu vi tích lũy cùng Thiên Kiếp tẩy lễ, huyết mạch đã phát sinh bản chất thuế biến. Từ cấp độ Hồn Thú phàm trần tiến hóa lên cấp độ Thần Thú Huyết Mạch. Đây là huyết mạch duy nhất tại Đấu La Đại Lục trong vạn năm qua tự chủ tiến hóa thành Thần Thú. 】
【 Người Truyền Thừa hiển hách hiện tại: Thâm Hải Ma Kình Vương (Chủ nhân vô tận hải vực, tu vi 100 vạn năm, đã thành công tiến hóa thành Thần Thú). 】
【 Lý do lên bảng: Huyết mạch trải qua trăm vạn năm khổ tu, hoàn thành bước nhảy vọt từ phàm lên thần, thành tựu Thần Thú chi thân, có thể xưng là kỳ tích trong lịch sử tu hành của Hồn Thú. Tuy nhiên, huyết mạch này do hậu thiên cường hành tiến hóa mà thành, căn cơ có phần phù phiếm. Tộc quần tàn lụi, gần như là dòng độc đinh, tính kéo dài của truyền thừa cực kém. Tổng hợp đánh giá, đứng hàng thứ tám. 】
【 Lên bảng ban thưởng 】
Huyết Mạch Cấp Độ Đề Thăng: Độ tinh khiết cùng cấp độ huyết mạch của Thâm Hải Ma Kình Vương vĩnh viễn tăng thêm 10% củng cố vững chắc căn cơ Thần Thú mới đạt được.
Pháp Tắc Lạc Ấn Cường Hóa: Ban cho Thâm Hải Ma Kình Vương một tia “Thủy Chi Bản Nguyên Lạc Ấn” trợ giúp hắn thâm nhập chưởng khống Thủy Chi Pháp Tắc, sơ bộ hướng tới “Hải Dương Pháp Tắc” mở rộng.
Tộc Quần Khôi Phục Thời Cơ: Toàn bộ các cá thể mang huyết mạch Thâm Hải Ma Kình hiện có nhận được “Sinh Mệnh Triều Tịch” tẩy lễ. Hoạt tính huyết mạch tăng cao, xác suất sinh sôi thành công tăng 30% hậu duệ đời sau có tỉ lệ kế thừa một phần đặc tính Thần Thú.
Toàn bộ Đấu La Đại Lục tại khoảnh khắc này dường như ngưng đọng. Sự tĩnh lặng đến chết người kéo dài chừng ba hơi thở, rồi sau đó bùng nổ một trận xôn xao kinh thiên động địa!
“Hạng tám? Thâm Hải Ma Kình Vương? Quái vật trăm vạn năm trong truyền thuyết kia sao?”
“Huyết mạch cấp Thần Thú! Trời đất ơi!”
“Một huyết mạch hậu thiên tiến hóa thành Thần Thú mà… vậy mà chỉ xếp thứ tám?”
“Màn trời đã giải thích rõ, vì là hậu thiên tiến hóa nên căn cơ phù phiếm, đầu nguồn không cao. Điều này có nghĩa là những huyết mạch tiên thiên đã là Thần Cấp hoặc cao hơn sẽ xếp ở phía trên!”
Nhận thức này khiến mọi sinh linh đều cảm thấy tê dại cả da đầu. Ngay cả Thần Thú Huyết Mạch cũng chỉ có thể đứng thứ tám, vậy bảy vị trí đứng đầu kia rốt cuộc là những tồn tại kinh hãi đến nhường nào?
Vô tận hải vực, cung điện Thâm Hải Ma Kình Vương.
Con cự kình dài hơn ba trăm mét chậm rãi mở độc nhãn huyết sắc. Ánh mắt hắn tràn ngập những cảm xúc phức tạp khó gọi thành tên.
“Thứ tám… Huyết mạch Thần Thú… mà chỉ xếp thứ tám sao?”
Giọng nói trầm thấp của hắn vang vọng trong cung điện, mang theo một tia không cam lòng nhưng phần nhiều là sự lĩnh ngộ. Hắn cảm nhận được phần thưởng giáng xuống, từ sâu trong huyết mạch truyền đến luồng ấm áp, giúp căn cơ vốn hư phù do cưỡng ép đột phá nay trở nên củng cố hơn nhiều.
Hắn thở dài một tiếng: “Huyết mạch của ta đúng là do hậu thiên đột phá, căn cơ không thể vững chắc bằng tiên thiên Thần Thú.”
Thân hình đồ sộ của hắn khẽ chuyển động dưới làn nước biển, đôi mắt huyết sắc hướng về phía màn trời: “Nhưng ngay cả ta cũng chỉ thứ tám! Phía trước chẳng lẽ đều là tiên thiên Thần Thú, thậm chí là truyền thừa của chân chính thần linh?”
Lòng hắn dâng lên một nỗi kính sợ lẫn hiếu kỳ khôn tả. Hắn rốt cuộc muốn xem xem, loại lực lượng huyết mạch nào có thể ngự trị lên trên cả chính mình!