Chương 602: Lộ tẩy
Đi vào phía sau hậu trường, Trần Phàm rất nhanh liền được thị nữ dẫn đến một căn phòng.
Mở cửa bước vào bên trong, Trần Phàm liền nhìn thấy Nhã Phi đang chờ sẵn.
Nàng dựa lưng vào ghế, trên bàn trước mặt đặt một tấm giấy da.
Thấy Trần Phàm tiến vào, Nhã Phi ngẩng đầu lên, giơ tay chỉ xuống đồ vật trên bàn, cười nói:
“Đây chính là vật ngươi đấu giá được.”
Trần Phàm bước tới, ngồi xuống đối diện nàng. Hắn tiện tay cầm lên tấm giấy da, vừa cầm vào đã không khỏi hơi kinh ngạc.
Bề ngoài của nó nhìn qua thô ráp, nhưng khi đầu ngón tay chạm vào, cảm giác lại hoàn toàn trái ngược, mịn màng dị thường, thậm chí còn mang theo một loại xúc cảm lạnh nhẹ, căn bản không giống da thú bình thường.
“Không biết là da của con gì nữa…” Trần Phàm lẩm bẩm trong lòng.
Tò mò, hắn thử dùng sức xé nó. Hai tay dồn lực, gân xanh trên mu bàn tay nổi lên, sắc mặt cũng vì dùng sức mà đỏ bừng, thế nhưng kết quả lại khiến hắn dở khóc dở cười.
Tấm giấy da vẫn hoàn hảo như cũ, không hề xuất hiện dù chỉ một vết rách nhỏ.
“Vô dụng thôi, chúng ta đã thử rồi, thứ này bền đến mức vô lý.”
Nhã Phi nhìn động tác của hắn, khẽ lắc đầu, giọng nói mang theo vài phần bất đắc dĩ.
“Đúng vậy a.” Trần Phàm thở ra một hơi, gật đầu công nhận.
Hắn cũng không tiếp tục thử nữa, tạm thời đem tấm giấy da nhét vào túi trữ vật, dự định đợi sau khi rời khỏi đây rồi chậm rãi nghiên cứu.
“Số đan dược đấu giá hôm nay, được tổng cộng 1 vạn 6 kim tệ.”
Nhã Phi vừa nói vừa lấy ra một chiếc nhẫn trữ vật tinh xảo, đặt lên bàn rồi đẩy về phía Trần Phàm: “kim tệ ở trong này, còn nhẫn trữ vật tặng cho ngươi.”
“Cảm ơn tỷ tỷ!”
Hai mắt Trần Phàm lập tức sáng lên, không hề khách sáo, trực tiếp đưa tay nhận lấy.
Trong lòng hắn quả thực là vui mừng không nhỏ.
Dù sao thì hắn cũng đã chịu đủ cái túi trữ vật kia rồi.
Không gian bên trong vừa nhỏ, lại hơi bất tiện, so với nhẫn trữ vật gọn nhẹ thì hoàn toàn không cùng một đẳng cấp.
“Không khách khí.”
Nhã Phi phất tay, vẻ mặt thản nhiên, dường như tặng chiếc nhẫn trữ vật giá một vạn kim tệ chỉ là chuyện nhỏ.
Trần Phàm nhỏ một giọt máu lên nhẫn trữ vật để nhận chủ.
Sau khi hoàn thành, hắn tâm niệm vừa động, từ trong nhẫn lấy ra một vạn kim tệ, xếp gọn gàng rồi đẩy về phía Nhã Phi. Hắn hơi gãi đầu, có chút ngượng ngùng nói:
“Ta tạm thời trả trước tỷ tỷ một vạn a, số còn lại ta sẽ trả dần.”
Thế nhưng, ngoài ý liệu của hắn, Nhã Phi không những không nhận lấy, ngược lại còn đưa tay đẩy số kim tệ kia trở về. Nàng khẽ lắc đầu:
“Ngươi tấp nập bán đan dược như vậy, lại còn mạo hiểm tìm đến tỷ tỷ hợp tác, hiển nhiên đang rất thiếu tiền, 5 vạn đó để sau này trả cũng không muộn.”
Nghe vậy, Trần Phàm hơi sững sờ: “Ta rõ ràng mới bán lần đầu a.”
Nhã Phi cười khẽ, nhàn nhạt nói: “Bán ở đây thì lần đầu, nhưng những nơi khác thì nhiều.”
“Cái gì?!”
Trần Phàm kinh ngạc thốt lên, trong lòng lập tức nổi lên sóng lớn.
“Thế nào? Rất bất ngờ đúng không?”
Nhã Phi nhìn phản ứng của hắn, ánh mắt càng thêm ý vị sâu xa.
“Sao tỷ tỷ biết được?” Trần Phàm không giấu nổi nghi hoặc, thẳng thắn hỏi.
Nhã Phi dựa lưng vào ghế, ánh mắt lóe lên vẻ cơ trí, giọng nói chậm rãi nhưng vô cùng tự tin:
“Đơn giản thôi, trong mấy cửa hàng đó đều có người của ta, mọi thông tin ta đều nắm bắt.
Nhờ vậy mà ta biết được thường xuyên có người đến mấy cửa hàng đó bán nhất và nhị phẩm đan dược.
Mặc dù mỗi lần bề ngoài người bán đều không giống, nhưng ngươi bán quá nhiều lần, ta đã nghi ngờ đó là cùng một người.
Dù sao thì ở toà thành nhỏ này không nhiều luyện dược sư như vậy.
Đặc biệt là biểu hiện hôm nay của ngươi, ta liền đủ cơ sở chắc chắn người đó chính là ngươi!”
Nói xong, Nhã Phi khẽ mỉm cười, ánh mắt dừng lại trên người Trần Phàm, tựa như đã nhìn thấu mọi bí mật của hắn.
Nghe lời giải thích này, Trần Phàm trầm mặc tại chỗ thật lâu.
Vốn dĩ hắn vẫn luôn cho rằng bản thân đã đủ cẩn thận, mỗi bước đi đều tính toán kỹ lưỡng.
Thế nhưng sự thật lại thẳng thừng vả cho hắn một cái tỉnh táo.
Hóa ra, chỉ cẩn thận thôi là chưa đủ.
Bởi vì trên đời này không hề thiếu người vừa cẩn thận lại còn thông minh.
Chỉ cần đối phương có đủ kiên nhẫn, đủ đầu óc, thì dù bản thân hắn cho rằng đó chỉ là một chi tiết nhỏ không đáng kể, vẫn có thể bị người khác nắm lấy, cuối cùng biến thành một điểm yếu trí mạng.
Nếu hôm nay người phát hiện không phải là Nhã Phi, mà là kẻ thù của hắn.
Có lẽ khi đó, hắn đã vạn kiếp bất phục rồi.
Ý thức được điều này, Trần Phàm thật sâu bất đắc dĩ, vừa tự trách, vừa tỉnh ngộ.
Thấy hắn tâm tình sa sút, Nhã Phi nhìn ở trong mắt, trong lòng không hiểu vì sao lại có chút khó chịu.
Nàng thu lại vẻ sắc sảo thường ngày, giọng nói dịu đi không ít, nhẹ nhàng an ủi:
“Ây nha, tiểu đệ đệ đã làm rất tốt rồi, chỉ là hơi bất cẩn một xíu thôi. Dù sao thì con người mà, phạm sai lầm cũng rất bình thường, nhớ rút kinh nghiệm, đừng có lần sau là được.”
Nói đến đây, nàng còn cố ý nâng cằm lên, bộ dáng vừa kiêu ngạo vừa đáng yêu, hừ nhẹ một tiếng, dương dương đắc ý nói tiếp:
“Hừ! Nguyên nhân chính cũng là do tỷ tỷ quá đẳng cấp thôi!”
Nhìn nàng rõ ràng là đang an ủi mình, nhưng dáng vẻ lại giống hệt một chú thiên nga kiêu hãnh, vừa quyến rũ lại vừa cao ngạo.
Trần Phàm không nhịn được bật cười, cảm giác nặng nề trong lòng cũng theo đó tan biến không ít, tâm trạng khó chịu vừa rồi như bị quét sạch.
“Cảm ơn tỷ tỷ, ta sẽ cẩn thận hơn.”
Hắn thu lại nụ cười, nghiêm túc đáp.
“Tốt!”
Nhã Phi thấy hắn đã bình thường trở lại, trong lòng cũng nhẹ nhõm, liền vỗ ngực đầy tự tin, giọng nói chắc nịch:
“Về sau luyện dược cứ mang hết cho tỷ tỷ, tỷ tỷ đảm bảo sẽ bán cho ngươi thật lời!”
“Được!”
Trần Phàm không do dự, trực tiếp gật đầu đáp ứng, sau đó nói: “Tỷ tỷ, ta muốn mua một chút đồ vật, làm phiền ngươi chuẩn bị giúp ta.”
…
Cứ như vậy, hai người lại tiếp tục trò chuyện thêm một lúc nữa.
Đến khi trời đã khá muộn, Trần Phàm liền chủ động đứng dậy, chuẩn bị cáo từ rời đi.
“Ngươi rời khỏi bằng cửa bí mật đi.”
Nhã Phi đột nhiên mở miệng, giọng nói mang theo chút lo lắng.
Nàng hơi nhíu mày, tiếp lời:
“Tên Mộc Chiến kia ngang ngược đã quen, hôm nay bị ngươi đánh mặt trước bao nhiêu người, chắc chắn sẽ ghi thù ngươi. Hắn kiểu gì cũng sẽ cho người chặn đường.”
Trần Phàm nghe vậy, trong lòng khẽ động. Ban đầu hắn vốn định dịch dung, đổi một khuôn mặt khác rồi mới rời khỏi phòng đấu giá.
Thế nhưng nếu có thể đi lối bí mật thì rõ ràng an toàn hơn rất nhiều.
Dù sao thì hiện tại hắn cũng chỉ mới Đấu Khí nhị đoạn, thực lực còn yếu, làm sao có khả năng cùng Mộc Chiến chính diện xung đột.
Hắn cũng không phải loại nhân vật chính nhiệt huyết não tàn, thấy chuyện bất bình liền xông lên liều mạng.
Không đánh lại thì tránh, đó mới là lựa chọn khôn ngoan.
Bất quá, bây giờ không làm gì được không có nghĩa là mãi mãi không làm được.
Trong lòng Trần Phàm âm thầm ghi cái tên Mộc Chiến vào sổ.
Đợi đến khi thực lực đủ mạnh, món nợ này, sớm muộn gì hắn cũng sẽ đòi lại gấp bội.
“Được, cảm ơn tỷ tỷ!” Hắn quay đầu, chân thành nói.
“Không khách khí!” Nhã Phi mỉm cười đáp lại.
Sau đó, dưới sự sắp xếp của Nhã Phi, Trần Phàm thuận lợi thông qua lối đi bí mật rời khỏi phòng đấu giá, lặng lẽ biến mất trong màn đêm, không để lại bất kỳ dấu vết nào.