Chương 599: Hợp tác
Nhã Phi sững sờ.
Đôi mắt nàng mở to hơn vài phần, trong ánh nhìn tràn đầy kinh ngạc.
Rõ ràng nàng không hề ngờ tới, người ngồi đối diện mình giây trước còn mang dáng vẻ cao thâm khó lường, giây sau đã biến thành một thiếu niên như vậy.
Chợt lấy lại tinh thần, Nhã Phi không khỏi nghi hoặc hỏi, giọng nói mang theo vài phần không chắc chắn:
“Đây… chính là bộ dáng thật của ngươi?”
“Đúng vậy a…”
Trần Phàm nhẹ gật đầu, khoé môi nhếch lên một nụ cười đầy tự tin, sau đó thong thả nói tiếp: “Liệu ở tuổi của ta mà trở thành luyện dược sư thì có đáng đầu tư không nhỉ?”
Nghe hắn nói vậy, Nhã Phi không khỏi bật cười khẽ. Nụ cười mang theo vài phần trêu chọc, vài phần hứng thú:
“Đáng thì đáng thật đấy, nhưng mà tiểu đệ đệ không sợ ta bán ngươi a?”
“Đương nhiên là không!”
Trần Phàm đáp ngay, giọng nói bình thản, không hề có lấy một tia do dự.
“Tại sao vậy?”
Nhã Phi hơi nghiêng đầu, ánh mắt lấp lánh, rõ ràng là đã bị câu trả lời dứt khoát này khơi dậy tò mò.
Trần Phàm giả bộ một bộ dáng ngây thơ, chân thành, ánh mắt trong veo nhìn nàng, nói:
“Nhã Phi tỷ tỷ xinh đẹp như vậy, hiển nhiên không thể nào làm ra chuyện như thế được a!”
Nghe câu nói này, Nhã Phi nhịn không được bật cười thành tiếng. Tiếng cười trong trẻo vang lên trong căn phòng riêng yên tĩnh, trong lòng nàng thoáng chốc dâng lên một cảm giác khác thường.
“Tốt dẻo miệng a…”
Nhã Phi khẽ lườm hắn một cái, ánh mắt mang theo vài phần quyến rũ, nửa đùa nửa thật nói:
“Không biết sau này lớn lên sẽ tai hoạ bao nhiêu nữ nhân đây…”
Sau một thoáng, nàng thu lại nụ cười, thần sắc dần trở nên nghiêm túc hơn.
“Được rồi, ngươi yên tâm, tỷ tỷ chắc chắn sẽ không bán ngươi.”
“Tốt, một lời đã định a!”
Trần Phàm hài lòng gật đầu. Ngay sau đó, hắn đưa tay vào túi trữ vật, lần lượt lấy ra mấy cái bình ngọc đặt lên bàn.
Tiếp đó, Trần Phàm bắt đầu chậm rãi giải thích:
“Ta muốn cùng tỷ tỷ hợp tác. Ta phụ trách luyện dược, tỷ tỷ phụ trách bán. Còn trong đây chính là số đan dược mà ta đã luyện. Tiền lời chia ba bảy.”
Hắn dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Nhã Phi, giọng nói rõ ràng, dứt khoát:
“Ta bảy, ngươi ba.”
Nhã Phi đưa tay cầm lấy một bình ngọc.
Nắp bình vừa mở ra, nàng khẽ nghiêng cổ tay, một viên đan dược tròn trịa liền lăn ra lòng bàn tay trắng nõn.
Ngay trong khoảnh khắc đó, một luồng đan hương nồng đậm lập tức toả ra khắp căn phòng.
Hương thơm thuần khiết, vừa ngửi đã khiến tinh thần người ta rung lên một nhịp, ngay cả đấu khí trong cơ thể cũng có xu hướng vận chuyển nhanh hơn một chút.
Nhã Phi cúi đầu nhìn viên đan dược óng ánh trong tay.
Viên đan có màu sắc sáng trong, bề mặt trơn nhẵn, ánh sáng phản chiếu lấp lánh như ngọc.
Chỉ cần liếc mắt một cái, nàng đã có thể khẳng định đây tuyệt đối không phải loại đan dược tầm thường.
Ánh mắt nàng loé lên vẻ kinh ngạc không giấu được.
Sau vài nhịp hô hấp, Nhã Phi mới khẽ lắc đầu, đặt viên đan trở lại bình ngọc, chậm rãi nói:
“Như vậy không ổn lắm đâu.”
Nghe câu này, Trần Phàm khẽ nhíu mày. Trong đầu hắn theo bản năng cho rằng nàng đối với tỉ lệ chia lợi ích vừa rồi chưa hài lòng.
Nhưng chưa kịp mở miệng, Nhã Phi đã tiếp tục nói, giọng nói lúc này mang theo rõ ràng sự sợ hãi thán phục:
“Ngươi luyện cái này là tam phẩm đan dược, hơn nữa còn là phẩm chất đỉnh cấp.”
Nàng dừng lại một chút, ánh mắt nhìn thẳng vào Trần Phàm, nghiêm túc nói tiếp:
“Với chất lượng như thế này, chỉ cần đem đi đấu giá, chắc chắn có thể bán được một cái giá rất cao, thu về lượng kim tệ không hề nhỏ.”
“Không chỉ vậy,” Nhã Phi mỉm cười nhẹ, trong giọng nói mang theo sự tự tin, “phòng đấu giá của chúng ta cũng sẽ vì loại đan dược này mà được thêm danh tiếng. Cho nên, tỉ lệ chia 8/2 mới là hợp lý.”
Nghe xong, Trần Phàm hơi ngẩn ra một chút, sau đó khoé miệng không nhịn được cong lên. Hóa ra không phải nàng đòi thêm, mà là… chủ động nhường lợi ích cho hắn.
“Được rồi, như vậy theo ý tỷ tỷ vậy.”
Trần Phàm khẽ gật đầu đồng ý, đáp ứng rất dứt khoát, có lợi chính là mình, có tiện nghi mà không chiếm thì đúng là vương bát đản.
Sau khi bàn bạc xong toàn bộ kế hoạch hợp tác, hai bên cũng coi như đạt được sự tín nhiệm bước đầu.
Trần Phàm liền dịch dung trở lại dáng vẻ lão giả như ban đầu, che giấu thân phận thật của mình, sau đó cùng Nhã Phi rời khỏi phòng riêng.
Ra tới bên ngoài, Nhã Phi chợt quay đầu, nheo mắt cười đầy ý vị, giọng nói mang theo vài phần trêu chọc:
“Tiểu… à không, tiền bối nếu không ngại, có thể ở lại tham gia buổi đấu giá. Biết đâu lại gặp được vật mình cần thì sao.”
Trần Phàm liếc nhìn sắc trời bên ngoài, lúc này ánh chiều tà đã dần tắt, bầu trời chuyển sang màu sẫm. Hắn hơi suy tư một lát, cuối cùng khẽ gật đầu:
“Được, ta sẽ tham gia.”
Dù sao thì tiếp theo hắn cũng không có việc gì gấp gáp cần làm, ở lại xem một buổi đấu cũng không thiệt thòi gì.
Với lại hắn rất tò mò đan dược của mình sẽ bán được bao nhiêu tiền.
Đơi cho bóng lưng nàng khuất sau hành lang, Trần Phàm cuối cùng nhịn không được đối với hệ thống hỏi thăm.
“Nhã Phi là khí vận chi nữ? Trong nguyên tác nàng tu vi không phải rất cao a?”
Hệ thống từ tốn giải thích:
“Chủ nhân có vẻ như đối với khí vận chi nữ cái từ này có hiểu lầm, khí vận là một thứ hư vô mờ mịt nhưng chân thật tồn tại, nó ảnh hưởng đến rất nhiều thứ, như là vận may, nhân duyên… Vân vân.
Khí vận chi nữ hay khí vận chi tử không nhất định phải thiên phú nghịch thiên giống trong truyện xưa tiểu thuyết.
Họ chỉ đơn giản mang theo trong người một tia thuộc về thiên đạo khí vận, tùy thuộc vào số lượng nhiều hay ít mà sinh ra ảnh hưởng.”
Trần Phàm như có điều suy nghĩ nhẹ gật đầu.
Nói cũng đúng, nếu Nhã Phi không phải khí vận chi nữ, trong nguyên tác nàng làm sao lại gặp được Tiêu Viêm, lại còn giúp đỡ hắn lúc hắn nhỏ yếu nhất.
Số phận vốn dĩ chỉ là một nữ tử có sắc đẹp nhưng thiên phú thấp, không thể chưởng khống vận mệnh của bản thân, rất có thể sẽ bị xem như công cụ thông gia, lại ngạnh sinh sinh biến thành gia chủ Mễ Đặc Nhĩ gia tộc.
Cái này nếu không phải khí vận gia thân, vậy như nào mới là?
Thời gian kế tiếp, Trần Phàm tranh thủ thời gian đi dạo xung quanh khu giao dịch bên trong phòng đấu giá, xem thử có thể “nhặt được tiện nghi” nào hay không.
Dù sao thì trong tiểu thuyết, nhân vật chính mỗi lần đi dạo qua mấy quầy hàng ven đường, kiểu gì cũng vớ được thần công bí tịch, tàn phiến tiên khí hay chí ít cũng là bảo vật bị chôn vùi.
Nghĩ tới đây, Trần Phàm không khỏi có chút hào hứng, ánh mắt nhìn đông ngó tây, thậm chí còn trực tiếp mở Âm Dương Nhãn để quan sát.
Những vật mà hắn nhìn không thấu, liền tiện tay gọi hệ thống ra giám định.
Thế nhưng…
Từ lúc trời còn sáng cho đến khi bên ngoài tối mịt, hắn đi gần hết một vòng khu giao dịch mà vẫn không thấy được thứ gì thật sự đáng giá.
Cuối cùng, Trần Phàm chỉ đành bất đắc dĩ lắc đầu, thở dài một tiếng:
“Haiz… đáng tiếc, ta không phải nhân vật chính…”
Khẽ lắc đầu thêm lần nữa, hắn dứt khoát từ bỏ ý định lang thang nhặt đồ, quay người hướng thẳng về phía sảnh đấu giá.
Đến nơi, Trần Phàm lấy ra thẻ khách quý do chính Nhã Phi tặng, đưa cho nhân viên kiểm tra.
Khi nhìn thấy tấm thẻ này, mấy nhân viên lập tức thay đổi thái độ, cung kính cúi người chào.
Ngay sau đó, một thị nữ dung mạo xinh đẹp được phái tới, dẫn Trần Phàm lên phòng vip trên tầng cao.
Ngồi trong phòng riêng, thông qua cửa sổ đặc chế trong suốt một chiều, Trần Phàm có thể dễ dàng quan sát toàn bộ sảnh đấu giá bên dưới, mọi động tĩnh đều thu hết vào trong mắt.