Chương 598: Nhã Phi
“Phù~ xong rồi.”
Sau khi luyện thành công lò đan dược cuối cùng của hôm nay, Trần Phàm thở ra một hơi thật dài, theo bản năng đưa tay lau mồ hôi lấm tấm trên trán.
Tiếp đó, hắn cẩn thận từng li từng tí đem đan dược thu lại, từng viên từng viên đặt vào trong bình ngọc đã chuẩn bị sẵn.
Sau khi kiểm tra một lượt, xác nhận không có sai sót, hắn mới đem toàn bộ bình ngọc bỏ vào trong túi trữ vật, khẽ vỗ nhẹ một cái, như đang xác nhận “chiến lợi phẩm” hôm nay.
“Đến lúc rồi.”
Trần Phàm nói thầm một tiếng, ánh mắt loé lên một tia quyết đoán.
Hắn đứng dậy, thu dọn sơ qua gian phòng, sau đó mở cửa bước ra ngoài.
Theo con đường quen thuộc, hắn lặng lẽ rời khỏi Tiêu gia, thân ảnh nhanh chóng hoà vào dòng người qua lại trong Ô Thản Thành.
Nhưng lần này, mục đích của hắn rõ ràng khác hẳn với trước.
Trước đây, hắn thường tách ra bán đan dược ở các tiệm thuốc lớn nhỏ trong thành, vừa an toàn vừa không quá gây chú ý.
Còn lần này, Trần Phàm không hề do dự, trực tiếp hướng thẳng tới nơi phồn hoa nhất, cũng là nơi có thế lực và uy tín lớn nhất Ô Thản Thành — phòng đấu giá của Mễ Đặc Nhĩ gia tộc.
Đương nhiên, để tránh phiền phức không cần thiết, hắn đã sớm thi triển dịch dung thuật cùng súc cốt thuật.
Lúc này, bề ngoài của Trần Phàm hoàn toàn biến đổi, thân hình cao gầy hơn, lưng hơi cong, khí chất trầm ổn.
Gương mặt đã hoá thành một lão giả tóc hoa râm, râu dài phất phơ, ánh mắt thâm trầm mà sắc bén, thoạt nhìn đúng là bộ dáng tiên phong đạo cốt, khiến người khác không dám xem thường.
Hắn bước vào bên trong phòng đấu giá.
Vừa mở cửa, âm thanh ồn ào liền ập tới.
Đại sảnh rộng lớn sáng sủa, người ra vào tấp nập, tiếng trò chuyện, tiếng cười nói, tiếng giới thiệu vật phẩm vang lên liên hồi.
Không khí nơi đây rõ ràng náo nhiệt hơn hẳn những cửa hàng bình thường.
Trần Phàm đưa mắt nhìn quanh một vòng, thần sắc bình thản.
“Không biết khách nhân cần gì a?”
Lúc này, một nữ nhân viên nhanh chóng tiến tới, hơi khom người, nụ cười lễ phép treo trên gương mặt, giọng nói ôn hoà mà ân cần.
Trần Phàm suy nghĩ trong chốc lát, sau đó cũng không vòng vo, dứt khoát nói:
“Ta có một cuộc làm ăn lớn muốn làm, ngươi có thể dẫn ta đi gặp Nhã Phi cô nương không?”
Nghe được cái tên này, nữ nhân viên hơi sững người trong chốc lát, trong lòng không khỏi dâng lên một tia kinh ngạc.
Tuy vậy, nàng rất nhanh liền điều chỉnh lại biểu cảm, vẫn giữ phong thái chuyên nghiệp, khẽ cúi đầu áy náy đáp:
“Xin thứ lỗi khách nhân, ngài nếu không phiền, có thể tiết lộ sơ qua một chút không? Như vậy ta mới tiện bề báo cáo.”
“Ừm, không sao.”
Trần Phàm khoát tay, ngữ khí bình thản:
“Ta có tam phẩm đan dược, ngươi cứ báo cáo như vậy là được.”
Vừa nghe bốn chữ “tam phẩm đan dược” ánh mắt nữ nhân viên lập tức thay đổi.
Nàng không dám chậm trễ dù chỉ nửa khắc, vội vàng khom người thật sâu: “Được, xin khách nhân đợi một chút.”
Nói xong, nàng xoay người bước nhanh lên lầu, thân ảnh rất nhanh đã khuất sau cầu thang.
Trần Phàm vốn cho rằng sẽ phải chờ đợi khá lâu, dù sao Nhã Phi thân là người phụ trách phòng đấu giá tại Ô Thản Thành, công việc bận rộn là chuyện đương nhiên.
Thế nhưng ngoài dự đoán của hắn, chỉ chốc lát sau, nữ nhân viên kia đã quay trở lại.
Lần này, bên cạnh nàng còn đi theo một nữ nhân khác.
Người vừa xuất hiện, lập tức thu hút ánh nhìn của không ít người trong đại sảnh.
Nàng có gương mặt thanh tú, đường nét mềm mại mà tinh xảo, giữa hàng lông mày mang theo một cỗ phong tình yêu kiều khó che giấu.
Trên người nàng là một bộ trường bào bó sát màu đỏ tươi, chất liệu mềm mại ôm sát thân hình, vừa vặn phác hoạ ra những đường cong đầy mỹ miều.
Mỗi bước đi đều như mang theo một loại nhịp điệu riêng, khiến ánh mắt người khác khó lòng dời đi.
Dưới vạt trường bào, đôi chân trắng như tuyết thấp thoáng lộ ra, trong lúc di chuyển càng thêm mê người, khiến không ít nam nhân xung quanh vô thức nuốt nước bọt, ánh mắt không khỏi lén nhìn thêm vài lần.
Nàng chính là người Trần Phàm muốn gặp lần này — Nhã Phi.
Nhã Phi tiến đến trước mặt hắn, ánh mắt thoáng lướt qua lão giả trước mặt, khoé môi cong lên một nụ cười vừa đủ, không quá xa cách cũng không quá thân mật:
“Tiền bối, mời đi theo ta.”
Trần Phàm khẽ gật đầu.
Đúng lúc này, bên tai hắn vang lên thanh âm của hệ thống.
“Ting ~ phát hiện khí vận chi nữ.”
Trần Phàm ánh mắt lấp loé, bất quá biểu lộ của hắn không chút thay đổi.
Ngay sau đó, dưới sự dẫn đường của Nhã Phi, cả hai rời khỏi đại sảnh ồn ào, đi thẳng về phía bên trong phòng đấu giá, tiến vào một căn phòng riêng.
…
Bầu không khí trong phòng yên tĩnh hơn hẳn so với đại sảnh bên ngoài.
Hương trà nhàn nhạt lan toả trong không khí, mang theo cảm giác thư thái rất dễ khiến người ta buông lỏng cảnh giác.
Nhã Phi khẽ chỉnh lại tư thế ngồi, đôi mắt phượng xinh đẹp nhìn thẳng về phía Trần Phàm, ánh nhìn mang theo vài phần tò mò lẫn thăm dò, lúc này nàng mới chậm rãi mở miệng hỏi:
“Không biết tiền bối muốn cùng ta làm ăn như thế nào?”
Trần Phàm không vội trả lời ngay.
Hắn cầm chén trà trước mặt, nhẹ nhàng nhấp một ngụm, hắn không nhanh không chậm nói: “Ta chính là luyện dược sư.”
Nghe được câu trả lời này, lông mày Nhã Phi khẽ nhíu lại.
Trong lòng nàng không khỏi dâng lên một tia thất vọng.
Dù sao thì luyện dược sư ở Ô Thản Thành tuy không nhiều, nhưng cũng tuyệt đối không phải hiếm.
Nếu không phải là luyện dược sư cấp cao, hoặc có tiềm lực cực lớn, thì nhiều lắm cũng chỉ là đối tác bình thường mà thôi.
Trần Phàm thu hết phản ứng nhỏ này của nàng vào trong mắt, trong lòng không khỏi cười thầm.
“Chút nữa thôi, xem ngươi còn có thể bình tĩnh như vậy không a…”
Nghĩ đến đây, hắn âm thầm vận chuyển Âm Dương Đạo Chủng.
Một đạo tia sáng vô hình nhẹ nhàng dung nhập vào mi tâm của Nhã Phi.
Toàn bộ quá trình diễn ra không để lại bất kỳ dấu vết nào.
Hoàn toàn không phát hiện ra tiểu động tác của Trần Phàm, Nhã Phi tiếp tục hỏi:
“Không biết tiền bối là luyện dược sư cấp mấy?”
Trần Phàm không trả lời ngay. Trước ánh mắt chăm chú của Nhã Phi, hắn trực tiếp giải trừ dịch dung thuật cùng súc cốt thuật.
Khí tức trên người khẽ dao động, thân hình cao gầy của lão giả nhanh chóng thu nhỏ lại, làn da khô ráp biến mất, thay vào đó là làn da trẻ trung, khuôn mặt cũng trong nháy mắt trở nên non nớt hơn rất nhiều.
Chỉ trong chớp mắt, vị “tiền bối” tóc bạc râu dài trước đó đã hoàn toàn biến mất, đứng trước mặt Nhã Phi lúc này chỉ còn lại một thiếu niên trẻ tuổi, ánh mắt sáng sủa, thần sắc ung dung.