Chương 535: Linh Nhi ghen tuông
Chợt cảm thấy không khí xung quanh bỗng trở nên yên tĩnh đến kỳ lạ, giống như cả thế giới bị ai đó ấn nút “tạm dừng” Trần Phàm thử cất tiếng gọi vài lần để phá tan sự tĩnh lặng ấy:
“Linh Nhi? Linh Nhi!”
Vừa dứt lời, một giọng nói mềm mại nhưng lộ rõ vẻ mệt mỏi vang lên trong thức hải hắn: “Dừng!”
Âm thanh của Linh Nhi nghe như người vừa bị đánh thức khỏi giấc ngủ sâu, bất đắc dĩ vô cùng:
“Đừng gọi nữa… Ta phải ngủ say một thời gian. Đợt tiến hoá này vẫn chưa tiêu hoá hoàn toàn…”
Nói xong, giọng nàng nhỏ dần, như đang tự thì thầm với chính mình, mang theo chút nghẹn ngào mà nàng cố nén lại: “Aizz… thật vất vả mới gặp lại…”
Từ “gặp lại” ấy cực nhẹ, nhẹ đến mức như một hạt bụi rơi xuống mặt hồ, nhưng cũng đủ để khiến Trần Phàm nhíu mày.
“Cái gì?” Hắn hỏi, hơi nghi ngờ, cảm giác như mình vừa bỏ sót manh mối quan trọng.
Linh Nhi lập tức giật mình, nhận ra mình lỡ lời, nàng vội vàng phủ nhận: “Không… Không có gì hết!”
Trần Phàm biết, Linh Nhi đang giấu mình chuyện gì đó. Bất quá, trực giác của hắn cảm thấy nàng chắc chắn sẽ không hại mình.
Vì vậy, nàng không muốn kể, Trần Phàm cũng ép. Hắn nhẹ giọng nói: “Được rồi. Ngươi cứ ngủ đi.”
Mặc dù nói như vậy, nhưng không hiểu tại sao, ngay giây phút Linh Nhi nói rằng mình sẽ biến mất một thời gian, trong lòng hắn khẽ trầm xuống.
Cảm giác trống rỗng, nhớ nhung lan tràn trong tâm trí, làm cho hắn có chút hoang mang.
Rõ ràng cả hai chỉ mới gặp nhau lần đầu, vậy mà…
Không nghĩ ra được lý do, Trần Phàm chỉ có thể lắc đầu, tạm thời vứt cái cảm xúc rối ren này ra sau ót, rồi chuyển sự chú ý sang công năng cuối cùng mà Âm Dương Đạo Chủng sở hữu.
…
Vĩnh Kết Đồng Tâm: Âm Dương Đạo Chủng và Đạo Chủng tuy hai mà một, tuyệt đối không thể phản bội nhau. Tình duyên giữa hai bên sẽ không bao giờ chấm dứt.
Khi chết, chắc chắn sẽ bước vào luân hồi, giữ nguyên ký ức kiếp trước.
Đồng thời, Đạo Chủng và Âm Dương Đạo Chủng có thể cảm ứng được đại khái vị trí của đối phương, dù ở bất kỳ đâu.
…
Nhìn thấy dòng miêu tả này, Trần Phàm không kìm được, hai mắt trợn tròn, miệng há nhẹ.
Sau mấy giây đứng hình, hắn mới hít sâu một hơi rồi buột miệng thốt ra: “Ngưu bức thật sự!”
Vĩnh Kết Đồng Tâm kết hợp với Sinh Mệnh Liên Kết, đúng nghĩa tuyệt phối.
Một cái giúp tồn tại của bản thân không thể bị xoá bỏ.
Một cái giúp sau khi chết có thể đi vào luân hồi.
Hai hiệu quả này chồng lên nhau, chẳng khác nào bất tử, chỉ cần chúng nữ vẫn còn sống, cho dù hắn có chết thì cuối cùng vẫn sẽ sống lại.
Quả thật là quá mạnh!
Với lại, nếu sau này nếu có cô nàng nào vì số mệnh trêu ngươi mà chết trẻ, hay chẳng may gặp tai nạn rồi biến mất… hắn vẫn có thể tìm lại được các nàng.
Dĩ nhiên, chuyện đó chỉ là giả định.
Ai mà muốn trải nghiệm cảnh sinh ly tử biệt chứ.
Hắn lẩm bẩm: “Còn sống vẫn là tốt nhất a…”
Nghĩ vậy, trong lòng hắn bất giác trở nên nhẹ nhõm.
Từ trước đến giờ, các nàng luôn là nghịch lân – điểm yếu chết người mà hắn không cho phép ai chạm vào.
Giờ thì tốt rồi.
Các nàng có bảo hộ.
Còn hắn… cuối cùng cũng có thể yên tâm được đôi chút.
Nhìn sắc trời bên ngoài, Trần Phàm mới nhận ra buổi chiều đã gần trôi về cuối.
Ánh nắng chiều tà xuyên qua khung cửa, tràn vào căn phòng một vệt sáng đỏ ấm áp.
( Nếu có người thắc mắc ánh sáng mặt trời ở đâu ra thì Thần Quốc tự mang nhé. )
Hắn đứng dậy, vươn vai cho giãn gân cốt, rồi đẩy nhẹ cánh cửa bước ra. Gió mang theo chút hơi lạnh thổi lướt qua mặt, đủ để khiến tinh thần tỉnh táo hơn hẳn.
Khi đi ngang qua quảng trường, cảnh tượng đầu tiên đập vào mắt Trần Phàm là nhóm đệ tử đang tụ tập.
Kẻ tu luyện, người bàn tán, vài đứa lại đang tranh luận sôi nổi về chuyện tu luyện.
Bầu không khí náo nhiệt ấy khiến cả quảng trường như sống dậy, đầy sức sống.
“Tông… Tông chủ!”
Một nữ đệ tử vừa đi ngang qua vừa nhìn thấy hắn thì lập tức cúi đầu hành lễ.
Nhưng nàng lại không kiềm được, thỉnh thoảng vụng trộm liếc lên nhìn xem gương mặt soái khí bức người của Trần Phàm.
Vừa nhìn một cái, mặt đã đỏ bừng như trái táo, lại vội cúi đầu xuống như sợ bị bắt gặp.
Trần Phàm chỉ khẽ gật đầu, xem như đáp lời.
Gương mặt hắn vẫn lạnh nhạt như thường, thế nhưng trong lòng lại thở dài:
“Aizz… cái mị lực đáng chết này đúng là phiền phức.”
Tiếp tục bước đi, chẳng bao lâu hắn đã lên đến đỉnh núi.
Chỉ vừa đưa mắt nhìn qua, Trần Phàm lập tức thấy được bóng dáng quen thuộc đang đứng một mình, lặng lẽ nhìn về phương xa như đang suy nghĩ chuyện gì đó rất xa xăm.
Dù hắn đã thả nhẹ bước chân, nhưng nàng
vẫn lập tức cảm nhận được có người đến gần.
Sinh Mệnh Nữ Thần xoay đầu lại và khi nhìn thấy người đứng sau chính là Trần Phàm, đôi mắt nàng thoáng hiện lên sự kinh ngạc, như không nghĩ hắn sẽ đến vào lúc này.
Thấy được cảm xúc của nàng, Trần Phàm bước lại gần, nghiêng đầu, có chút không hiểu, liền hỏi: “Thế nào?”
“Ta… Ta…” Sinh Mệnh Nữ Thần cúi đầu, giọng lắp bắp.
Ký ức về chuyện vừa xảy ra trước đó khiến nàng vừa ngượng ngùng vừa bối rối.
Nàng hít sâu một hơi, gom hết can đảm còn sót lại trong lòng, rồi nhỏ giọng hỏi câu mình băn khoăn nhất lúc này: “Ngươi… ngươi có giận ta không?”
Nghe câu đó, Trần Phàm hơi khựng lại.
Nhìn vẻ mất tự nhiên, cùng chút lo lắng trong mắt nàng, hắn lập tức hiểu ra vấn đề.
Hắn nhẹ nhàng đưa tay lên, xoa đầu nàng một cái, nhẹ giọng nói: “Tại sao ta phải giận?”
Hành động bất ngờ ấy khiến Sinh Mệnh Nữ Thần khẽ giật mình.
Đôi tai và gò má của nàng lập tức nhuộm sắc đỏ nhạt, đẹp đến mức chỉ nhìn thôi cũng muốn ngẩn người.
Nhưng khi cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay Trần Phàm, nàng không hiểu sao cảm giác bất an trong lòng lập tức tan biến, nhường chỗ cho sự an tâm ấm áp lan toả khắp ngực.
Sinh Mệnh Nữ Thần khẽ cắn môi, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Thì… do ta đã bỏ đi…”
Nàng nói câu đó mà ánh mắt không dám nhìn thẳng, bộ dáng vô cùng thấp thỏm.
Thấy bầu không khí có hơi nghiêm túc, Trần Phàm cong nhẹ khoé môi, cố ý phá tan sự căng thẳng ấy bằng một câu nửa đùa nửa thật: “Ta không quan tâm đâu. Bởi vì thứ thuộc về ta, thì sẽ không thể chạy thoát.”
Quả nhiên, câu nói này khiến Sinh Mệnh Nữ Thần không nhịn được mà bật cười.
Nụ cười đó nhẹ như gió, mềm như nước, khiến gương mặt nàng càng thêm động lòng người.
Nàng lườm hắn một cái, giọng như làm nũng: “Ngươi đúng là… trăng hoa. Có một đám tỷ muội rồi mà vẫn…”
Nói đến đây, nàng như chợt nhận ra bản thân đang ghen, liền cuống quýt cúi đầu.
Ngay lúc không khí đang trở nên mờ mịt lãng mạn nhất, một giọng nói quen thuộc đột nhiên vang lên, phá tan toàn bộ bầu không khí:
“Ui ui, Phàm ca ca ngươi lại tiếp tục lừa gạt tiểu cô nương a…”
Giọng điệu chua lè như ai đó vừa đổ cả hũ giấm xuống đất.
Trần Phàm nghe xong lập tức mặt đen kịt như đáy nồi.
Hắn quay sang thì thấy Linh Nhi – không biết chui từ đâu ra – đang khoanh tay nhìn hắn bằng ánh mắt “hình viên đạn” mặt không cảm xúc, nhưng lại khiến hắn có cảm giác như… Nàng đang ghen!