Chương 532: Âm Dương Đạo Chủng
Trong căn phòng rộng lớn, lúc này chỉ còn duy nhất Trần Phàm vẫn đứng thẳng tắp giữa chiến trường hỗn độn.
Ánh mắt hắn bình tĩnh đến lạ thường, hơi thở đều đặn, đứng thản nhiên như chẳng hề bị lay động bởi những chuyện vừa qua.
Dáng vẻ ấy mang theo một loại khí chất trầm ổn đến mức gần như… có chút giống trạng thái hiền giả mà người đời vẫn truyền miệng.
“Aizz… vô địch thật tịch mịch a…” Hắn đảo mắt nhìn một vòng cảnh tượng tan hoang xung quanh, khoé môi khẽ nhếch, lắc đầu cảm thán.
Căn phòng sau trận chiến long trời lở đất lúc trước nay đã biến thành một mảnh bừa bộn khó mà tưởng tượng nổi.
Tường vách ẩm ướt, mặt đất lầy lội, khắp nơi đều là nước đọng lấp loáng. Những vệt chất lỏng màu trắng vương vãi khắp nơi, vừa hỗn loạn vừa… khó mà miêu tả bằng lời.
Còn đám nữ tử thì mỗi người một góc, nằm mềm nhũn như chẳng còn chút sức lực nào, gương mặt ai nấy đều tràn đầy thoả mãn, như thể đang mơ thấy giấc mộng đẹp.
Từng hơi thở nhẹ nhàng toả ra, đồng loạt chìm vào giấc ngủ say.
“Sao có thể ở đây mà ngủ được chứ…” Trần Phàm bất đắc dĩ khịt mũi.
Dù nói như vậy nhưng động tác của hắn vẫn vô cùng cẩn thận.
Hắn lần lượt bế từng người một, nhẹ nhàng đặt vào trong Giới Châu, để họ có chỗ nghỉ ngơi sạch sẽ và an toàn hơn.
Sau khi an trí xong xuôi, Trần Phàm mới chậm rãi ngồi xuống, hai mắt khép lại.
Ý thức của hắn chìm vào sâu trong não hải, tập trung toàn bộ tinh thần quan sát biến hoá của Tình Chủng.
Ban đầu, Tình Chủng chỉ là một viên hạt giống nhỏ màu xanh biếc, trông bình thường đến mức chẳng mấy ai để tâm.
Nhưng lúc này, nó được bao phủ trong một quả cầu năng lượng màu xanh khổng lồ, sáng rực và đầy sức sống.
Qua lớp ánh sáng ấy có thể thấy rõ viên hạt giống đang tham lam hấp thu năng lượng với tốc độ kinh người.
Trần Phàm vẫn lặng lẽ chờ đợi.
Chỉ một lúc sau, toàn bộ quả cầu năng lượng đã bị thôn phệ sạch sẽ, không còn dư lại lấy một tia.
Ngay khoảnh khắc ấy, viên hạt giống khẽ run lên.
Sau đó, trên bề mặt nó xuất hiện một vết nứt nhỏ nhẹ như đường tơ.
Từ vết nứt đó, từng tia sáng xanh nhạt chậm rãi lan ra.
Vết nứt ban đầu chỉ mỏng như sợi tóc, nhưng rồi nhanh chóng lan rộng, chi chít như mạng nhện, ánh sáng từ bên trong càng lúc càng mạnh, gần như nuốt trọn cả viên hạt giống vào trong luồng sáng chói lọi.
Trong khoảnh khắc tiếp theo, chỉ nghe một tiếng “răng rắc” khẽ vang lên trong thức hải.
Viên hạt giống lập tức trở nên chói sáng, tựa như hoá thành một quả cầu ánh sáng rực rỡ.
Nó thoát khỏi vị trí vốn có, hoá thành một luồng sáng xuyên thẳng ra khỏi thần hồn, bay vút vào trung tâm thức hải của Trần Phàm và bắt đầu… sinh trưởng.
Cảnh tượng ngay lập tức trở nên huyền diệu.
Từ một hạt giống nhỏ bé, nó nảy mầm, chồi non vươn ra, rồi thân cây lớn dần, lớn dần… như được thời gian thúc đẩy nhanh gấp trăm lần.
Từng cành lá đâm ra, vươn rộng, tán cây như trùm kín cả một vùng trời trong thức hải.
Chỉ trong chốc lát, nơi sâu thẳm trong thần hồn của Trần Phàm đã mọc lên một cây cổ thụ khổng lồ.
Bộ rễ của nó lan rộng ra khắp bốn phương tám hướng, bám sâu vào từng góc thức hải, như dựng lên một bức tường bảo hộ vững chãi.
Khoảnh khắc cây cổ thụ hoàn thành sinh trưởng, toàn thân Trần Phàm run nhẹ một cái.
Một luồng ấm áp bao phủ thần hồn hắn, thoải mái đến mức như có dòng suối ấm chảy nhẹ qua từng ngóc ngách trong linh hồn.
Cảm giác thư thái ấy khiến hắn vô thức thở ra một hơi thật dài.
Hắn có thể cảm nhận rõ ràng — thần hồn của mình đang trở nên mạnh mẽ một cách điên cuồng, tốc độ tăng trưởng nhanh như gió bão.
Đồng thời, thần hồn cũng trở nên rắn chắc vô cùng, như thể được đúc bằng vật liệu kiên cố nhất trong thiên địa.
Cuối cùng, khi quá trình biến hoá của Tình Chủng chấm dứt hoàn toàn, trong lòng Trần Phàm dâng lên cảm giác kích động khó tả.
Hắn giống như đứa trẻ vừa nhận được món đồ chơi mới nhất, vội vàng thu liễm tinh thần, bắt đầu nghiêm túc nghiên cứu xem rốt cuộc nó đã thay đổi những gì.
“Để ta xem thử… ngươi rốt cuộc trở thành dạng gì rồi a…” Hắn hít nhẹ một hơi, chú ý vào phần thông tin hiện ra trong thức hải.
Điều đầu tiên đập thẳng vào mắt hắn chính là cái tên—một sự thay đổi hoàn toàn.
Tình Chủng giờ đây đã không còn là Tình Chủng nữa, mà đã được đổi thành một cái tên mới, khí phách hơn, bá đạo hơn: Âm Dương Đạo Chủng.
Không chỉ đổi tên, phần giới thiệu phía sau còn dài thêm đáng kể, các công năng cũng nhiều và phức tạp hơn gấp mấy lần. Nhìn thôi đã thấy một mùi “trâu bò” nồng nặc phả vào mặt.
Âm Dương Đạo Chủng (Đại Đạo):
1. Đạo Chủng (công năng như Tình Chủng)
Đối với loại công năng này, Trần Phàm đã quá quen thuộc, đến nỗi chẳng cần nhìn kỹ cũng hiểu rõ từng chi tiết.
Đó là thứ hắn từng sử dụng không biết bao nhiêu lần. Vì vậy, phần này hắn lướt qua rất nhanh, không để tâm nhiều.
Khi ánh mắt hắn dừng ở công năng thứ hai, hai mắt lập tức sáng rực, như thể phát hiện ra bảo tàng.
2. Sinh Mệnh Liên Kết: Chỉ khi tất cả người sở hữu Đạo Chủng và Âm Dương Đạo Chủng tử vong, tồn tại của họ mới có thể bị xoá bỏ hoàn toàn. Nếu không, không có cách nào huỷ diệt.
“K–không lẽ là… Ta từ nay không cần lo chết nữa?!” Trần Phàm gần như bật khỏi vị trí đang ngồi.
Cảm giác hưng phấn ập tới cuồn cuộn, như sóng dữ đánh vào lòng hắn.
Trong đầu ngay lập tức chạy qua 7749 loại ý nghĩ bay bổng đầy tính mãng phu.
Nhưng ngay sau đó, một tia lý trí còn sót lại mạnh mẽ kéo hắn trở về mặt đất.
“Khoan đã… nếu gặp kẻ tinh thông nhân quả chi đạo, liệu có lần theo liên kết này truy ngược nguồn gốc hay không a…”
Ý nghĩ này dội xuống như một chậu nước đá, làm toàn bộ sự phấn khích lúc trước bị dập tắt trong nháy mắt.
Hắn chậc lưỡi, lời nói thấm thía tự nhủ: “Trần Phàm a Trần Phàm… tỉnh táo lên. Phải cẩn thận, phải cẩu a!”
Ổn định tâm tình xong, hắn tiếp tục kéo xuống xem công năng tiếp theo.
3. Tinh Thần Liên Kết: tâm ý tương thông, bất kể khoảng cách gần xa, đều có thể trò chuyện.
“Ờm… cũng thường thôi…” Trần Phàm nhún vai. Công năng này đúng là tiện, nhưng so với hai dòng trước thì… hơi bị nhạt.
Vì thế hắn lướt xuống tiếp.
Và rồi cả người hắn khựng lại.
4. Linh Hồn Bảo Hộ: chống đoạt xá, chống ám chỉ tinh thần, chống nhiễm bẩn linh hồn, chống mọi loại ảnh hưởng tiêu cực lên tinh thần và linh hồn.
“Ngoạ tào…” Hắn không nhịn được hít mạnh một ngụm khí lạnh. “Cái này… cũng hơi bị ngưu bức đấy.”
Trần Phàm bật ra tiếng cảm thán từ tận đáy lòng: “Cmn, bảo sao vừa nãy ta cảm thấy thần hồn mình mạnh đến mức dọa người. Thì ra là ngươi cho ta buff kiểu này hả…”
Nhưng ngay sau đó, hắn chợt thoáng cau mày, cảm giác có điều gì đó chưa trọn vẹn. “Khoan… mấy hiệu quả này chỉ mình ta có hay mọi người đều được buff vậy?”
Đây là vấn đề quan trọng đến mức sống còn.
Nếu một mình hắn có thì tốt quá rồi… nhưng nếu tất cả đều có thì đúng là thiên đại hỷ sự.