Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
theo-bach-phu-truong-bat-dau-giet-xuyen-loan-the

Theo Bách Phu Trưởng Bắt Đầu Giết Xuyên Loạn Thế

Tháng 10 12, 2025
Chương 588: Đến chỗ (hoàn tất) Chương 587: Xuất chinh
quet-ngang-dai-thien.jpg

Quét Ngang Đại Thiên

Tháng 1 22, 2025
Chương 466. Đại kết cục Chương 465. Luyện hóa thiên địa
hong-hoang-ta-tai-hoa-tam-giao-nguoi-khong-phan-biet.jpg

Hồng Hoang: Ta Tai Họa Tam Giáo, Ngươi Không Phân Biệt?

Tháng 1 17, 2025
Chương 681. Thú tai Cửu Vĩ Hồ loli Huyền Đan chứng được đại đạo, hết trọn bộ! Chương 680. Ta thị lực có thể giữa trời quân, đáng tiếc câu cá mỗi ngày không quân
toi-cuong-long-than-tien-hoa-he-thong.jpg

Tối Cường Long Thần Tiến Hóa Hệ Thống

Tháng 2 1, 2025
Chương 488. Nhớ ngươi muốn chết! Chương 487. Tan thành mây khói!
que-mua-minh-tinh.jpg

Quê Mùa Minh Tinh

Tháng 1 22, 2025
Chương 900. (đại kết cục) Chương 899. Ca Vương
mac-cau-tien-duyen.jpg

Mạc Cầu Tiên Duyên

Tháng 1 19, 2025
Chương 811. Tiến về ngoại vực Chương 810. Tăng nhân
nguoi-tai-toriko-tu-nau-nuong-puffer-whale-bat-dau.jpg

Người Tại Toriko: Từ Nấu Nướng Puffer Whale Bắt Đầu

Tháng 2 8, 2025
Chương 172. Ăn hết NEO!! Tìm tới Vùng Đất Cuối Cùng!! - FULL Chương 171. Giết không chết ngươi, vậy liền ăn hết ngươi!!
ea7e352965a74fbe5924d301b1963451

Bắt Đầu Thôi Diễn Ma Võng, Liên Tiếp Toàn Bộ Nhân Loại

Tháng 1 16, 2025
Chương 210. Xong xuôi thành tựu Siêu Thoát cảnh Chương 209. Hòa bình tẩy địa, trấn áp áo giáp Tinh Vực
  1. Đấu La: Từ Vô Danh Tiểu Tốt, Đến Thế Giới Chi Chủ!
  2. Chương 526: Hậu trốn
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 526: Hậu trốn

Tiếp đó, Trần Phàm cùng chúng nữ nhanh chóng quay trở lại Tiệt Thiên Môn.

Sau biến cố kinh hoàng vừa rồi, nơi này dù cũng bị dư chấn tác động nhưng vẫn là khu vực duy nhất còn giữ được hình dạng.

Việc sắp xếp lại nhân lực, ổn định tinh thần mọi người và khôi phục trật tự ban đầu đều là những chuyện tỉ mỉ, nên Trần Phàm giao toàn bộ cho chúng nữ giải quyết.

Các nàng đều là những người có kinh nghiệm xử lý sự vụ trong tông môn, nên đối với những chuyện như phân phó nhiệm vụ, dọn dẹp tàn tích, an ủi người dân… đều thành thạo hơn hắn nhiều.

Còn bản thân Trần Phàm thì lặng lẽ quay về đình viện.

Hắn cần thời gian để bế quan ổn định cảnh giới sau đột phá, đồng thời kiểm tra kỹ càng xem trong cơ thể mình có gì thay đổi.

Dù sao thì lần thăng cấp này đi kèm quá nhiều biến cố bất ngờ, phải chắc chắn bản thân không còn ẩn họa nào mới yên tâm được.

Đang đi dọc theo hành lang, một căn phòng thoáng qua trước mắt khiến hắn khựng lại.

Hắn nghiêng người nhìn cánh cửa khép hờ kia, rồi khẽ thở ra, xoay bước đi vào trong.

Căn phòng rất yên tĩnh, hương gỗ nhẹ nhàng phảng phất.

Ánh sáng chiếu xuống từ cửa sổ khiến không gian có chút trầm tĩnh đến lạ.

Trên chiếc giường nằm ở chính giữa, Sinh Mệnh Nữ Thần đang tĩnh lặng nằm đó, vẫn trong trạng thái hôn mê sâu.

Dáng vóc nàng gầy hơn trước rất nhiều, đôi môi tái nhợt, tóc bạc trắng nữa bên.

Từng đường cong vốn mượt mà đầy sức sống giờ chỉ còn lại sự yếu ớt khiến người nhìn không khỏi chua xót.

Trần Phàm đứng bên mép giường một lúc lâu. Trong mắt hắn lóe lên một tia tự trách.

Dù nàng là một Bán Thần ( tính theo hệ thống tu luyện của main ) nhưng tình trạng bây giờ hoàn toàn là do nàng dùng quá nhiều Pháp Tắc để hỗ trợ hắn.

Nói một cách khác… là vì nghe lời hắn.

Hắn khẽ ngồi xuống, đưa ngón tay đặt lên mi tâm nàng.

Một luồng thần thức lan ra, bắt đầu xem xét.

Không lâu sau, hắn mở mắt, thở dài.

Bản nguyên của nàng bị tổn hao nghiêm trọng.

Nếu không bổ sung kịp thời, nàng cả đời chỉ có thể dặm chân tại chỗ, tệ hơn là cảnh giới thụt lùi, tuổi thọ bị giảm nhiều.

Dựa theo tình huống bình thường, muốn bổ sung bản nguyên chỉ có thể dùng các loại thiên tài địa bảo hiếm có.

Mà mấy thứ đó thì vô cùng khó tìm, đơn thuần dựa vào vận may.

Bất quá, Trần Phàm không phải người bình thường.

Đã biết rõ vấn đề nằm ở đâu, hắn lập tức mở hệ thống thương thành.

Dòng chữ và hình ảnh trôi qua như một cơn mưa ánh sáng, cho tới khi hắn tìm thấy thứ cần tìm:

Bổ Thiên Linh.

Một bình linh thủy trong suốt, chuyên dùng để bù đắp bản nguyên bị thiếu hụt.

Giá: 10 vạn điểm khí vận.

Hắn nhíu mày một chút, không phải vì tiếc. Chỉ là… hơi choáng với mức độ “chặt chém” của cái hệ thống này.

Nhưng nghĩ đến trong cơ thể nàng tồn tại tình chủng của mình, tương lai chắc chắn sẽ trở thành người thuộc về hắn… thì chuyện này chẳng có gì để do dự.

Không thèm nghĩ thêm, hắn trực tiếp mua luôn.

Bình linh thủy xuất hiện trong tay, tỏa ra một mùi hương tinh khiết.

Hắn nhìn mỹ nhân đang yên lặng trước mặt, chợt khẽ bật cười.

“Cảnh này… thật quen thuộc a…”

Trong đầu hắn bất giác hiện lên những đoạn tình tiết cũ rích trong tiểu thuyết kiếp trước.

Nhân vật nam chính có bảo vật cứu người, tới lúc cho nàng uống, nàng lại vì lý do “abczyz” mà không thể tự mình uống.

Kết quả nhân vật nam chính “bất đắc dĩ” dùng môi mình để… truyền thuốc.

Hắn nhớ lại mà không khỏi muốn cười.

Chẳng hiểu đám đó tu luyện kiểu gì mà ngay cả chuyện dẫn thuốc bằng năng lượng, hoặc khó hơn là dùng thần niệm mà cũng không biết.

Hay là… họ cố tình giả ngu để có cớ chiếm tiện nghi?

“Thật biết diễn…” Hắn lắc đầu.

Trần Phàm giơ tay, một luồng năng lượng nhẹ như tơ lụa tỏa ra, bao quanh bình linh thủy.

Hắn khẽ hé miệng nàng ra.

Dòng linh thủy theo luồng năng lượng hắn điều động trôi thẳng vào miệng nàng, rồi tan biến trong cơ thể.

Rất đơn giản.

Không cần kề môi.

Không cần “tình huống bất đắc dĩ”.

Hắn nhìn gương mặt nàng đã bớt phần tái nhợt nhờ hiệu quả của linh thủy, trong lòng liền an tâm.

Đơn giản như vậy thôi.

Chẳng cần làm màu như mấy nam chính nghiệp dư trong tiểu thuyết xưa.

Còn bây giờ… chỉ cần đợi nàng tỉnh lại.

…

Thời gian lặng lẽ trôi như dòng nước chậm rãi chảy qua khe đá, khí sắc của Sinh Mệnh Nữ Thần bắt đầu thay đổi rõ rệt.

Làn da vốn tái nhợt không còn chút huyết sắc nay dần trở nên sáng mịn.

Mái tóc bạc trắng cũng trở lại màu xanh lục thuần khiết, từng sợi óng ánh tràn đầy sinh khí.

Nhìn cảnh tượng ấy, Trần Phàm đứng bên giường lặng lẽ gật đầu, trong lòng thầm tán thưởng: “Không hổ là thiên tài địa bảo mười vạn điểm khí vận. Đúng là đáng giá a…”

Khi hắn còn đang cảm thán, hàng mi dài của Sinh Mệnh Nữ Thần khẽ run lên, giống như một cánh bướm vừa thức giấc.

Và rồi nàng từ từ mở mắt.

Trong đôi mắt xanh biếc ấy, đầu tiên là sự mờ mịt kéo dài vài giây, giống như ý thức còn kẹt ở nơi xa xăm nào đó.

Nàng nhìn trần phòng, rồi nhìn sang hai bên, gương mặt hoàn toàn trống rỗng, chẳng hiểu mình đang ở đâu.

“Ngẩn người thế làm gì a?”

Giọng Trần Phàm đột ngột vang lên ngay bên tai, âm sắc vừa trầm vừa rõ, khiến Sinh Mệnh Nữ Thần giật mình như vừa bị ai đó đập tỉnh.

Nàng lập tức quay đầu lại, đôi mắt thu nhỏ vì căng thẳng: “Vết nứt! Vết nứt không gian sao rồi!? Ta phải trở lại ngăn chặn nó—!”

Nàng lo lắng đến mức vừa nói vừa định bật dậy.

Nhìn bộ dáng khẩn trương của nàng, Trần Phàm cảm thấy rất thú vị.

Nàng hôn mê lâu như vậy mà mở mắt ra một cái là nghĩ ngay tới việc ngăn chặn vết nứt.

Nhưng chưa kịp để nàng xuống giường, hắn đã đưa tay giữ nàng lại.

Hai bàn tay đặt xuống vai nàng, ấn nhẹ, ép nàng nằm yên trở lại nệm.

“Ngươi!”

Sinh Mệnh Nữ Thần mở to mắt, hơi thở khựng lại. Trong thoáng chốc, nàng như nghĩ tới điều gì, đôi tai hơi run nhẹ, gương mặt bỗng đỏ bừng đến tận cổ.

Nàng quay mặt sang hướng khác, không dám nhìn hắn, giọng nhỏ như muỗi:

“Buông… buông ta ra…”

Trần Phàm chứng kiến bộ dáng e thẹn này thì không nhịn được, bật cười ngay tại chỗ.

Phản ứng ấy khiến Sinh Mệnh Nữ Thần càng thêm bối rối.

Rõ ràng nàng không hiểu vì sao hắn lại cười như thế, càng không hiểu bản thân xấu hổ vì cái gì.

Trần Phàm vươn tay, nhẹ nhàng búng lên trán nàng một cái.

“A!”

Dù không đau, nhưng Sinh Mệnh Nữ Thần theo bản năng đưa tay ôm đầu, gương mặt ủy khất như thể đứa trẻ vừa bị trách phạt.

“Đầu óc ngươi đang nghĩ linh tinh gì thế? Mọi chuyện xong hết rồi. Vết nứt không còn, thế giới cũng không sụp nữa. Ngươi nằm yên đó mà nghỉ.”

Giọng hắn vừa nghiêm túc, vừa mang chút cưng chiều.

Nói xong hắn còn đưa tay xoa đầu nàng vài cái, cố tình vò nhẹ khiến mái tóc xanh mượt của nàng rối tung.

Tay hắn rời đi, sau đó cũng chẳng chần chừ mà quay người đi thẳng ra cửa, để lại sau lưng một câu: “Ngủ thêm đi.”

Cửa khẽ đóng lại.

Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ còn lại một mình Sinh Mệnh Nữ Thần đang ngẩn ngơ trên giường.

Nàng đưa tay chạm lên chỗ trán vừa bị búng, sau đó chạm lên mái tóc bị vò rối.

Một lúc sau, khoé môi nàng chậm rãi cong lên, mềm mại như ánh trăng đang chiếu rọi trên mặt nước.

Nụ cười ấy mang theo chút ngượng ngùng… và một chút gì đó mềm nhũn.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

senju-nha-konoha-ninja.jpg
Senju Nhà Konoha Ninja
Tháng 1 22, 2025
pokemon-chi-truc-mong.jpg
Pokemon Chi Trục Mộng
Tháng 2 13, 2025
tu-witcher-den-de-quoc-dung-dau.jpg
Từ Witcher Đến Đế Quốc Đứng Đầu
Tháng 2 26, 2025
pokemon-chi-dinh-nui-phia-tren.jpg
Pokemon Chi Đỉnh Núi Phía Trên
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved