Chương 524: Tà thần?
Tiểu Vũ không nhịn được đi tới gần, đôi mắt xen lẫn lo lắng lẫn cùng tò mò, khẽ kéo tay áo hắn rồi hỏi: “Sao rồi Phàm ca? Có thành công không?”
Những người khác cũng đồng loạt nhìn sang, ánh mắt dồn hết lên người Trần Phàm.
Trần Phàm thấy vậy trong lòng mềm nhũn.
Hắn nhìn từng gương mặt nhỏ nhắn đang căng thẳng, rồi mới chậm rãi mở miệng:
“Vừa rồi ta đã biến toàn bộ khu vực này thành thần quốc…”
Hắn dừng một nhịp, khóe môi hơi cong lên.
“Cho nên nói… chúng ta an toàn rồi.”
Lời vừa dứt, cả đám im lặng trong chốc lát, dường như đang tiêu hoá những gì vừa nghe được.
Ngay sau đó, Tiểu Vũ hưng phấn nhảy dựng lên, trong miệng reo hò: “Phàm ca tuyệt nhất!”
Tuyết Kha thậm chí bật khóc ngay tại chỗ, vừa khóc vừa cười, đôi mắt đỏ hoe nhưng tràn đầy vui mừng.
Thủy Băng Nhi cảm thán nói: “Chúng ta sống rồi!”
“Ta còn tưởng tiêu đời rồi cơ!”
“…”
Tiếng nói cười rộn rã, như cơn mưa sau hạn, làm bầu không khí vốn căng cứng giờ phút này nhẹ bẫng như mây.
Trần Phàm nhìn cảnh ấy mà khóe môi không kiềm được cong lên.
Nhưng ngay khi tất cả đều cho rằng đã an toàn, thì…
“A!?”
Cả mặt đất bỗng rung chuyển dữ dội, như có một con thú khổng lồ đang gào thét dưới lòng đất.
Tất cả giật nảy mình, lảo đảo suýt nữa ngã nhào.
“Chết tiệt… còn chuyện gì nữa?!” Trần Phàm nghiến răng, trong lòng không khỏi rủa thầm.
Cổ Nguyệt Na run nhẹ giọng kêu lên:
“Mau nhìn lên trời!”
Nghe thấy giọng nàng đầy hoảng hốt, cả đám không hẹn mà đồng loạt ngẩng đầu.
Và cảnh tượng trên cao khiến ai nấy lạnh sống lưng.
Từ những vết nứt không gian khủng khiếp ngoài kia, hàng loạt xúc tu khổng lồ như rễ của một con quái vật vô tận xông ra, quật điên cuồng vào bình chướng thần quốc.
Mỗi cú quật đều khiến không gian rung mạnh như muốn vỡ tung.
Ánh sáng của bình chướng lấp loáng, chấn động liên tục.
Mặc dù bình chướng kiên cố, nhưng rõ ràng nếu cứ để mặc thứ đó tấn công… không sớm thì muộn thần quốc cũng sẽ tiêu đời.
Thấy vậy, Trần Phàm đâu còn dám đứng yên.
Hắn lập tức tập trung tinh thần, điều khiển thần quốc.
Ngay lập tức, một hiện tượng kỳ dị xuất hiện.
Toàn bộ phần lục địa được bao bọc bởi lớp bình chướng của thần quốc rung nhẹ, rồi từng tấc… từng tấc… tách ra khỏi vị trí vốn có của nó.
Không gian xung quanh như bị xé mở, và mảnh đại lục ấy bắt đầu bay lên.
Nếu nhìn từ bên ngoài, cảnh tượng ấy giống như một chiếc bánh khổng lồ bị cắt thành từng phần, và bất ngờ có một phần tự nhiên mọc cánh bay khỏi khay.
Thần quốc kích thước nhỏ hơn bình thường rất nhiều, bởi vậy tốc độ di chuyển của nó nhanh đến mức khiến người ta khó tin.
Chỉ vài nhịp thở, toàn bộ phần đại lục đã lao thẳng lên khỏi bầu trời, xuyên qua tầng mây, băng qua khí quyển… và bước vào vũ trụ sâu thẳm.
Không gian yên tĩnh đến kinh ngạc, chỉ còn lại tiếng tim đập và hơi thở của những người chứng kiến.
Chúng nữ há hốc miệng. Trong mắt các nàng ngập đầy kinh ngạc, hệt như đang nhìn kỳ tích.
Trần Phàm nhìn biểu cảm đó, liền nở nụ cười đắc ý, sau đó lại làm bộ dáng như không phải chuyện gì to tát:
“Các ngươi đừng kinh ngạc, cơ thao chớ 6!”
Không khí đang căng thẳng bị hắn chém ngang một đường.
“Ha ha ha…”
Tiểu Vũ nheo mắt liếc hắn, nhịn không được cười ra tiếng.
Những người khác cũng bật cười theo, tiếng cười lan ra như ánh sáng, làm tan đi những tàn dư sợ hãi còn sót lại.
Từ cái chết thoát ra, lại bay thẳng vào vũ trụ—không khí lúc này vừa kỳ diệu vừa nhẹ nhõm, như thể cả thế giới vừa được reset vậy.
Đúng vào lúc bầu không khí trong thần quốc vừa kịp dịu xuống đôi chút, một tiếng “ẦM!” vang vọng từ trên trời giáng xuống.
Thần quốc rung lên dữ dội, mặt đất dưới chân mọi người nhấp nhô như sóng lớn.
Cả đám theo phản xạ ôm lấy nhau để giữ thăng bằng.
Một cái xúc tu khổng lồ, không biết từ xó xỉnh nào, bất ngờ quật thẳng lên bình chướng thần quốc.
“Cmn!”
Trần Phàm nhịn không được chửi thầm: “Âm hồn bất tán đúng không? Để xem ngươi là quỷ quái phương nào!”
Vừa dứt lời, hắn tâm niệm khẽ động.
Bầu trời thần quốc đột nhiên trở nên trong suốt như một tấm kính khổng lồ.
Tầng mây biến mất, ánh sao hiện ra, và toàn bộ vũ trụ mênh mang lập tức hiện lên trước mắt mọi người.
Cả đám choáng ngợp.
Cảm giác như đang đứng trên một đảo nổi giữa hư không vô tận, nơi mỗi tia sáng đều lạnh lẽo và xa xăm.
Nhưng tất cả nhanh chóng bị hút về một điểm duy nhất: Đấu La thế giới ở ngay phía xa.
Và thứ đang nằm cạnh nó.
Cảnh tượng ấy khiến da đầu toàn bộ chúng nữ tê dại, sống lưng lạnh toát như có ai đang dùng băng chà lên.
Một con quái vật khổng lồ… hoặc có thể gọi là Tà Thần, đang bám lấy Đấu La thế giới.
Nó lớn đến mức vô lý.
Nếu lấy địa cầu làm chuẩn, kích thước của nó thậm chí còn lớn hơn một chút.
Từ góc nhìn của họ, con quái vật không khác gì một hành tinh sống.
Thân thể nó như một khối thịt nhão, trên bề mặt, vô số xúc tu mọc ra, xoắn lấy nhau, quấn quanh Đấu La thế giới như một con bạch tuộc khổng lồ đang bóp nát con mồi.
Những cái xúc tu to lớn đến mức mỗi nhánh của nó cũng đủ nghiền nát cả lục địa. Và chính một trong những cái xúc tu đó đã quật vào thần quốc ban nãy.
Nhưng đó chỉ là phần dễ chịu nhất.
Trần Phàm nhìn thẳng vào phần được xem là “đầu”—nếu cái thứ quái đản này có khái niệm đầu—và hắn thấy miệng của nó…
Một cái miệng rộng như vực sâu.
Và bên trong… răng. Chỉ có răng.
Hàng nghìn hàng vạn cái răng dài ngắn khác nhau, sắc nhọn, mọc chen chúc, san sát, không theo quy luật nào.
Ý nghĩ duy nhất xuất hiện trong đầu hắn là: “Cái này… không phải miệng để ăn, mà giống như dụng cụ nghiền để xoá sạch cả khái niệm tồn tại của thứ nó nuốt.”
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy cảnh đó, ký ức trong đầu hắn bỗng trồi lên.
Trước đây, khi hắn dùng Âm Dưỡng Nhãn để nhìn xuyên qua không gian, hắn từng thấy những chiếc “răng” lơ lửng giữa hư vô.
Lúc đó, hắn cứ tưởng đó là một dạng cấu trúc không gian kỳ dị, hoặc là vật thể nào đó đang trôi nổi ngoài vũ trụ.
Bây giờ hắn mới hiểu.
Cái mà hắn nhìn thấy khi ấy… không phải là không gian.
Mà chính là cái miệng của con quái vật này.
Nghĩ đến bản thân lúc đó có cảm giác như bị thứ gì nhìn chằm chằm.
Thời điểm đó, hắn không suy nghĩ nhiều, nhưng bây giờ…
Một dòng khí lạnh từ xương sống chạy thẳng lên não.
Trần Phàm chỉ cảm thấy da gà nổi hết cả người, mồ hôi lạnh chảy dọc sống lưng.
Từng mảnh không gian bên trong Đấu La thế giới biến mất… rõ ràng là bị cái thứ này nuốt trọn.
Quái vật khổng lồ vẫn tiếp tục quăng xúc tu về phía thần quốc.
Mỗi cú quật đều khiến bình chướng rung mạnh như muốn nứt vỡ.
Trần Phàm không dám lơ là dù chỉ một hơi thở.
Hắn lập tức nhập tâm điều khiển thần quốc, cố gắng né tránh khỏi những cú va chạm của nó.
Mỗi lần xúc tu quét qua bên ngoài lớp bình chướng là một lần cả không gian thần quốc rung lên.
May mắn thay… con quái vật ấy không đuổi theo bọn họ.
Nó chỉ vung xúc tu tấn công, giống như đang cố bắt giữ một mẩu thức ăn vừa rơi khỏi miệng.
Thần quốc tuy nhỏ bé, nhưng lại đủ nhanh để thoát ra khỏi tầm quật của nó.
Nếu như thứ này quyết tâm đuổi theo…
Trần Phàm cũng không chắc thần quốc nhỏ bé này có chạy nổi hay không.