Chương 523: Thần quốc
“Ừm?”
Trần Phàm vừa bước ra khỏi Pháp Tắc Tháp, hắn lập tức nhận ra điều bất thường.
Toàn bộ chúng nữ đều đứng chờ ngay trước cửa tháp, sắc mặt mỗi người đều căng thẳng, thần sắc hỗn loạn.
Hắn hơi nghi hoặc một chút, theo bản năng định hỏi xem đã xảy ra chuyện gì, vì bầu không khí này rõ ràng không bình thường.
Nhưng còn chưa kịp mở miệng, một thân ảnh mang theo hương thơm quen thuộc đã lao đến.
Bỉ Bỉ Đông!
Sắc mặt nàng tái nhợt vì căng thẳng, nhưng đôi mắt lại sáng rực lên.
Trần Phàm hơi sửng sốt, nhìn qua những người khác.
Hắn chưa bao giờ thấy bọn họ mang biểu cảm như thế — vừa như muốn khóc, lại vừa vui mừng.
Bỉ Bỉ Đông không cho hắn cơ hội hỏi bất cứ điều gì.
Nàng ngẩng đầu, giọng run lên nhưng lại mang theo sự gấp gáp chưa bao giờ có:
“Trần Phàm! Thế giới đang sụp đổ! Chúng ta… không còn thời gian nữa!”
“Cái gì?!”
Niềm vui từ việc thành thần còn chưa kịp chia sẽ, một câu này lập tức như một chậu nước lạnh dội thẳng lên đầu hắn.
Sắc mặt Trần Phàm thay đổi, đôi mắt lập tức trở nên sắc bén và ngưng trọng.
“Đi theo ta!”
Bỉ Bỉ Đông không nói thêm lời nào.
Nàng nắm lấy cổ tay hắn, kéo mạnh một cái.
Thân ảnh hai người lập tức hóa thành tàn ảnh xé gió bay thẳng lên bầu trời.
Khi đứng trên không, Trần Phàm mới thật sự nhìn toàn cảnh thế giới.
Khoảnh khắc ấy, hơi thở hắn khựng lại.
Cả thế giới… đang tan biến.
Từng lớp từng lớp không gian bị nghiền vỡ, sụp xuống như thác đổ, để lộ ra phía sau chỉ toàn hư vô đen kịt vô tận.
Nửa Đấu La đại lục đã biến mất, chỉ còn lại phần trung tâm đang cố gắng chống chọi như chiếc bè gỗ nhỏ giữa sóng thần hủy diệt.
Còn bên ngoài Đấu La đại lục?
Không còn bất cứ thứ gì ngoài những mảnh không gian vỡ nát.
Chỉ cần chậm thêm vài phút nữa thôi, có lẽ nơi này chẳng còn gì sót lại.
Cảm giác nguy cấp khiến Trần Phàm nắm chặt nắm đấm, cả người căng lên như dây cung.
Hắn lập tức đưa tay ra không trung, mở không gian hệ thống, lấy ra Thế Giới Chi Hạch.
Không thể chậm trễ.
Hắn truyền thần lực vào đó, từng sợi thần lực vàng kim không ngừng quấn quanh Thế Giới Chi Hạch.
Dần dần nó bắt đầu phát sáng, kết cấu bên trong xoay chuyển như vô số bánh răng tinh vi hoạt động cùng một lúc.
Đây chính là phương pháp cấu tạo Thần Quốc — thứ tồn tại trong ký ức của Alankia, vị cựu Thần từ Vĩnh Hằng đại lục.
Ở nơi đó, Thế Giới Chi Hạch là vật hiếm như long phượng.
Muốn tìm được đã khó, muốn giữ được lại càng khó gấp trăm lần.
Khắp các thần hệ đều tranh giành, thậm chí chém giết để sở hữu nó. Bởi vậy mới có chuyện chẳng ai dùng nó để xây Thần Quốc — quá xa xỉ, quá điên rồ.
Thần Quốc của tân thần thường chỉ được dựng từ bốn viên đá nguyên tố: Địa, Phong, Thủy, Hỏa — đủ dùng nhưng không thể so sánh về độ vững chắc.
Thế nhưng đối với Trần Phàm bây giờ, không có gì quan trọng hơn sự ổn định tuyệt đối.
Thế Giới Chi Hạch chính là lựa chọn duy nhất và tốt nhất.
Hắn tự nhủ: “Dùng thứ này để dựng Thần Quốc… mới đủ an tâm.”
Từng giây trôi qua nặng nề đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Không gian xung quanh rung lắc, mặt đất như muốn rạn nứt thành từng mảnh.
Trần Phàm nghiến răng đến bật cả gân xanh, thần lực trong cơ thể tuôn ra như nước lũ, điên cuồng rót vào Thế Giới Chi Hạch.
Mỗi lần hắn truyền thần lực, ánh sáng của hạch tâm lại sáng thêm một chút, nhưng đồng thời, tiếng nứt gãy từ phương xa cũng vang vọng mạnh hơn một chút.
Sự sụp đổ của thế giới càng lúc càng gần.
Từng mảng lớn không gian phía xa rơi xuống như lớp kính vỡ, để lại khoảng trống vô tận.
Hơi thở của hư vô đã lan đến tận nơi này.
Mồ hôi trên trán hắn từng giọt từng giọt rơi xuống.
Không phải vì mệt, mà vì áp lực đang dồn lên từng tế bào trên cơ thể.
Hắn biết, chỉ cần chậm thêm một chút thôi, tất cả đều sẽ biến thành cát bụi.
Ngay khi hơn một nửa đại lục hoàn toàn biến mất, chỉ còn trơ lại một vùng đất cuối cùng như bị gặm nhấm dở dang…
Thế Giới Chi Hạch đột nhiên rung mạnh!
Một luồng sáng trắng mãnh liệt bùng nổ khiến cả bầu trời sáng lòa.
Chỉ nghe “ẦM!” một tiếng như sét đánh ngang tai.
Lớp vỏ ngoài của hạch tâm bị chấn nứt rồi vỡ toạc thành từng mảnh, bắn tung ra bốn phương tám hướng.
Từ trong lớp vỏ vỡ ấy, một viên tinh thể hình lục giác hiện ra, trong suốt như thủy tinh nhưng lại tỏa ra khí tức nặng nề đến mức khiến không gian xung quanh méo mó.
Khoảnh khắc ấy, Trần Phàm cảm nhận rõ ràng một tia liên hệ kỳ lạ giữa mình và viên tinh thể—như thể bọn họ vừa ký kết một khế ước vô hình.
Luyện hóa đã hoàn tất.
Không do dự, hắn lập tức thôi động thần thức kết nối với Thế Giới Chi Hạch.
Trong giây lát, tinh thể run khẽ một cái, rồi thoát khỏi tay hắn, tự động bay lên không trung.
Nó đứng yên giữa trời, lơ lửng và xoay chậm, phát ra từng gợn sáng nhẹ như hơi thở.
Những tia năng lượng mờ ảo từ nó lan ra, mỏng đến mức như sợi tơ, nhưng lại mạnh đến nỗi xuyên qua toàn bộ không gian.
Từng đường từng đường như đang dò tìm, kết nối không gian của thế giới lại với nhau.
“Nhanh lên… nhanh lên nữa!”
Trong lòng Trần Phàm gào thét, nhịp tim không ngừng tăng nhanh.
Hắn có thể nhìn thấy từng lớp không gian sụp xuống phía xa, đang lao đến như thác lớn cuốn trôi tất cả.
Cuối cùng, khi sợi năng lượng cuối cùng tan vào hư vô, một hình ảnh lập tức hiện lên trong đầu hắn — một bản đồ khổng lồ bị xé nát gần hết, chỉ còn đúng phần đại lục ở ngay Tiệt Thiên Môn cuối cùng chưa biến mất.
Những khu vực khác… hoàn toàn không còn.
Hiển nhiên đây là bước lựa chọn phạm vi Thần Quốc.
Nếu là trong tình huống bình thường, hắn đã có thể mở rộng phạm vi Thần Quốc đến toàn bộ thế giới này.
Nhưng giờ đây… chẳng còn gì để chọn ngoài mảnh đất nhỏ bé cuối cùng.
“Còn chọn cái gì? Bao nhiêu giữ bấy nhiêu!”
Nội tâm hắn nóng như lửa đốt, không cho phép có nửa khắc do dự.
Hắn lập tức chọn vùng đất cuối cùng ấy — thứ duy nhất vẫn tồn tại.
Ngay khoảnh khắc hắn đưa ra quyết định, Thế Giới Chi Hạch tỏa ra ánh sáng mãnh liệt đến mức lóa mắt.
Sau đó, viên tinh thể lục giác từ từ tan ra thành vô số hạt sáng li ti, hòa vào thiên địa.
Cùng lúc đó, toàn bộ khu vực mà Trần Phàm lựa chọn bỗng nhiên dâng lên một ánh sáng nhàn nhạt rồi dựng thành một đạo bình chướng hình vòm khổng lồ — giống như một lớp vỏ trứng bao lấy thế giới.
Và đúng lúc không gian sụp đổ lao đến, lớp vòm này chấn động mạnh, nhưng kiên cố chắn lại tất cả.
Sóng hủy diệt bên ngoài ầm ầm va vào nhưng không thể vượt qua dù chỉ một tấc.
Rõ ràng đây chính là bình chướng của Thần Quốc — lớp phòng hộ tuyệt đối, tách biệt bên trong khỏi mọi hủy diệt bên ngoài.
“Sống rồi…”
Trần Phàm cuối cùng cũng thả lỏng người, thở phào một hơi.
Tiếng thở ấy mang theo cả mệt mỏi, nhẹ nhõm lẫn cảm giác như vừa từ cõi chết bước ra.
Hắn đứng lơ lửng giữa không trung, nhìn lớp bình chướng bảo vệ vùng trời cuối cùng của thế giới, trong lòng nặng trĩu nhưng cũng tràn đầy may mắn.
Mặc dù toàn bộ quá trình Trần Phàm thi triển đều nằm trước mắt, nhưng đối với chúng nữ, những người không nhìn thấy bình chướng thần quốc, thì mọi hành động của hắn trông vừa khẩn trương vừa bí ẩn.
Các nàng nhìn nhau đầy thắc mắc, ai nấy đều sốt ruột mà không hiểu rốt cuộc hắn đã làm gì.