Chương 521: Vết nứt dị biến
Thời gian bên trong Pháp Tắc Tháp trôi qua mà chẳng ai bên ngoài có thể đo đếm, tựa như từng khắc đều bị kéo dài ra vô tận.
Trần Phàm vẫn chìm sâu trong quá trình đột phá, thân thể và linh hồn hắn bị thiêu đốt trong ngọn lửa hủy diệt, không hề có dấu hiệu kết thúc.
Tuy nhiên, ở bên ngoài, thời hạn một tháng mà chính hắn đã đặt ra… đã lặng lẽ trôi qua từ lâu.
Thế nhưng, Pháp Tắc Tháp vẫn im lìm như cũ, hoàn toàn không có biến hóa nào, giống như nuốt luôn người ở bên trong.
Điều này khiến những người còn lại dần dần bất an, cảm giác nặng nề như có tảng đá đè lên ngực.
Bên ngoài Pháp Tắc Tháp, từng gương mặt đều căng thẳng.
Mạnh Y Nhiên nhíu chặt mày, hai tay nắm lại mà không hay biết, giọng lo lắng nói:
“Phàm ca sao vẫn chưa ra… lỡ như hắn gặp chuyện gì thì sao?”
Thủy Nguyệt Nhi định mở miệng an ủi nhưng lại chẳng biết phải dùng từ gì.
Không khí nặng nề đến mức hơi thở cũng trở nên ngột ngạt.
“Ngươi đừng nghĩ lung tung.”
Cổ Nguyệt Na nhẹ nhàng nói, giọng nàng nghe có vẻ bình ổn, như muốn truyền sự trấn an cho mọi người.
“Có thể hắn sắp đột phá thành công rồi. Đôi khi quá trình kéo dài lâu hơn bình thường cũng không phải chuyện lạ.”
Miệng thì nói vậy, nhưng đôi mắt nàng lại nói hoàn toàn khác.
Trong ánh mắt ấy ẩn chứa sự lo lắng, từng tia bất an như sóng ngầm.
Nàng hiểu rõ mức độ nguy hiểm của việc thành thần mà Trần Phàm đang làm hơn bất kỳ ai ở đây, cũng hiểu khả năng xảy ra chuyện… không phải bằng không.
Mọi người dù nghe thấy lời trấn an của nàng, nhưng cảm xúc trong lòng vẫn chẳng thể nhẹ đi.
Sự im lặng lan ra, bao trùm toàn bộ khu vực.
Tiểu Vũ có chút đứng ngồi không yên, giọng run nhẹ: “Nhưng mà… Sinh Mệnh tỷ tỷ sắp không chịu nổi nữa rồi…”
Mọi ánh mắt lập tức hướng về phía bầu trời.
Nơi đó, vết nứt không gian đen kịt đã mở rộng hơn gấp mấy lần so với ban đầu.
Hắc khí như thủy triều không ngừng tuồn ra, nuốt dần bầu trời, khiến toàn bộ thiên địa nhuộm một màu u ám tuyệt vọng.
Áp lực từ nó đè nặng đến mức chỉ đứng nhìn thôi cũng khiến người ta cảm thấy ngột ngạt.
Gương mặt mọi người đồng loạt biến đổi. Từng đôi mắt đều tràn đầy sự đau lòng không thể che giấu.
Bởi vì họ biết, để có thể níu giữ chút thời gian quý báu này cho Trần Phàm, Sinh Mệnh Nữ Thần đã dùng Sinh Mệnh Pháp Tắc đến mức cực hạn.
Mỗi ngày nàng đều kiên trì chống đỡ hắc khí, gần như không nghỉ ngơi lấy một hơi.
Nhũng người ở đây tuy phải chiến đấu liên tục với yêu ma và hồn thú phát điên để thủ hộ Tiệt Thiên Môn.
Nhưng các nàng có thể thay phiên nhau nghỉ ngơi, còn Sinh Mệnh Nữ Thần lại không có ai có thể thay thế.
Cổ Nguyệt Na đã từng giúp đỡ, thế nhưng sức mạnh của nàng hiện tại lại không phát huy được.
Hoàng Kim Thánh Long huyết mạch bản chất liên quan đến Quang Minh Pháp Tắc, nhờ đó năng lượng của Cổ Nguyệt Na có khả năng khắc chế hắc khí.
Thế nhưng hắc khí này lại quá mạnh, chỉ có Pháp Tắc mới có tác dụng.
Mà Cổ Nguyệt Na vẫn chưa nắm giữ Quang Minh Pháp Tắc.
Cuối cùng, chỉ có thể trông chờ vào một mình Sinh Mệnh Nữ Thần.
Nàng chính là người đang chống đỡ cả bầu trời.
Cường độ sử dụng pháp tắc quá mức kinh khủng, ép thân thể đến giới hạn hết lần này đến lần khác, khiến nàng kiệt quệ đến mức không ai tưởng tượng nổi.
Giờ khắc này, hình dáng của nàng… gần như chẳng còn giống bản thân lúc trước.
Thân thể vốn mềm mại khỏe mạnh nay trở nên gầy yếu.
Đôi mắt từng sáng ngời, nay đầy tơ máu và sự mệt mỏi.
Mái tóc xanh lục tượng trưng cho sự sống, từng sợi mềm mại như nước chảy—giờ đã bạc trắng hơn nửa.
So với lúc ban đầu, nàng như biến thành một người hoàn toàn khác.
Một phiên bản tàn úa, sinh mệnh bị bào mòn từng chút một.
Tất cả đều hiểu rõ.
Sinh Mệnh Nữ Thần… sắp chống đỡ không nổi nữa.
Trong lúc chúng nữ đang trò chuyện.
Giữa khoảnh khắc ấy, một tiếng “răng rắc” sắc lạnh vang lên.
Không rõ nó vọng ra từ phương nào, nhưng âm thanh lại rõ như thể truyền thẳng vào màng nhĩ.
Từng người một đều khựng lại.
Âm thanh đó quen thuộc đến đáng sợ.
Tất cả đều đồng loạt nhớ lại cái ngày bầu trời xuất hiện vết nứt đầu tiên—cũng là âm thanh ấy, cũng là cảm giác lạnh sống lưng ấy, cũng là ngày mà họ hiểu thế giới này đã bước vào quỹ đạo sụp đổ.
Không ai nói ra, nhưng trong đầu mỗi người đều bật lên cùng một câu hỏi: “Lần này… sẽ là gì nữa?”
Tuy nhiên, không ai có câu trả lời.
Đúng lúc này, Tiểu Vũ đột nhiên kêu lên, giọng nói run run, sự lo lắng dâng lên khiến mặt nàng tái đi.
“Nguy rồi! Sinh Mệnh tỷ tỷ, Trúc Thanh và Nhị Long tỷ tỷ vẫn còn ở vết nứt!”
Cả nhóm gần như giật mình khỏi dòng suy nghĩ, sự lo lắng cho ba người kia lập tức lấn át tất cả.
Không ai chần chừ dù chỉ một giây.
Tất cả đồng loạt bay lên, từng thân ảnh như những tia sáng lao thẳng về phía bầu trời đen kịt.
Chỉ một lát sau, phía trước hiện ra ba thân ảnh quen thuộc.
Chu Trúc Thanh và Liễu Nhị Long đang đỡ lấy cơ thể đã hoàn toàn hôn mê của Sinh Mệnh Nữ Thần, từ từ hạ xuống khỏi khu vực vết nứt.
Thấy cả ba người đều bình yên vô sự, cả nhóm đồng loạt thở phào nhẹ nhõm.
Cổ Nguyệt Na bước lên, lo lắng hỏi: “Chuyện gì đã xảy ra vậy?”
Chu Trúc Thanh hít sâu một hơi lấy lại bình tĩnh, rồi mới đáp:
“Lúc nãy Sinh Mệnh tỷ tỷ vẫn đang dùng Pháp Tắc để tịnh hóa hắc khí.
Nhưng vết nứt đột nhiên mở rộng, hắc khí trào ra mạnh mẽ. Mọi thứ diễn ra quá nhanh… tỷ ấy không kịp phòng bị nên bị phản phệ…”
Nghe được nguyên nhân, sự lo lắng trong lòng mọi người vơi bớt đôi chút.
Ít nhất… Sinh Mệnh Nữ Thần không nguy hiểm đến tính mạng, chỉ là đã kiệt sức đến cực hạn.
Dù vậy, tin vết nứt tiếp tục mở rộng vẫn chẳng khác nào một cú đấm thẳng vào tinh thần vốn đã căng như dây đàn của bọn họ.
Bỉ Bỉ Đông đưa tay xoa trán, bất đắc dĩ thở dài: “Mọi chuyện càng lúc càng tệ thật sự…”
Ba Tái Tây nhíu mày, cười khổ: “Đúng vậy, cái thế giới này đúng nghĩa là không muốn cho người ta sống yên một ngày nào luôn…”
Uyển Nhi lúc này tiến đến gần Sinh Mệnh Nữ Thần, từ trong trữ vật giới chỉ lấy ra một viên đan dược chữa thương, hương dược thoang thoảng lan ra.
Uyển Nhi nhẹ nhàng đặt viên đan vào miệng Sinh Mệnh Nữ Thần.
Đan dược vừa chạm đến đầu lưỡi đã tan ra, hóa thành từng dòng dược lực ấm áp lan tỏa khắp thân thể yếu ớt của Sinh Mệnh Nữ Thần.
Sắc mặt trắng bệch như tờ giấy của nàng dần có chút huyết sắc trở lại.
Trong khi cả đám vẫn còn đang chăm chú quan sát Sinh Mệnh Nữ Thần, ai cũng thầm nghĩ rằng ngoại trừ vết nứt mở rộng thì vẫn chưa có chuyện gì quá dị thường xảy ra.